Trong phòng sách yên tĩnh, ánh nắng xiên qua cửa sổ, chiếu rọi lên chiếc xe lăn màu vàng đen, toát lên vẻ sang trọng kín đáo.
Mái tóc chải chuốt tỉ mỉ , gương mặt góc cạnh rõ ràng mang theo nét kiên nghị, tựa như đẽo gọt bằng d.a.o búa.
Dưới đôi mày kiếm là cặp mắt sắc bén, con ngươi sâu thẳm lóe lên ánh sáng đen sẫm, mang theo sự dò xét, sắc bén cùng khí thế mạnh mẽ bức ập tới.
Đỗ Nghị sang một bên, vóc dáng cao hơn Âu Thiếu Khanh nhiều, nhưng khí thế thua kém hơn hẳn.
“Âu, Âu thiếu!”
Mười năm , Đỗ Nghị từng gặp Âu Thiếu Khanh, chỉ là khi đó vẫn còn là một trai thanh xuân, rạng rỡ như ánh mặt trời.
Nếu Âu Thiếu Khanh của lúc đó là một cây trúc xanh vươn nắng, thì Âu Thiếu Khanh của hiện tại chính là một cây quỳnh tùng luyện trong bóng tối, mang theo khí thế ngạo nghễ. Thân hình thấp bé, nhưng khí chất ngút trời.
“Đỗ Nghị?” Âu Thiếu Khanh xoay xe lăn, đôi mắt ngạo nghễ lướt qua gương mặt Đỗ Nghị, giọng điệu hờ hững nhưng ánh mắt đầy dò xét.
“Giám đốc điều hành của Công ty Công nghệ Hải Thiên, Chấp sự của Ám Đường. Bắt đầu theo ông ngoại từ năm 10 tuổi, 22 tuổi nắm quyền Ám Đường, 25 tuổi tiếp quản Hải Thiên, hiện tại 32 tuổi.”
“Vâng, Âu thiếu!” Đỗ Nghị thẳng tắp, mắt thẳng Âu Thiếu Khanh, vẻ mặt tỏ cung kính nhưng thực chất ẩn chứa nhiều phần cam lòng.
“Ta ngươi phục, nhưng còn cách nào khác. Muốn trách thì chỉ thể trách chọn nơi đầu thai, ai bảo là cháu ngoại ruột của Hạ Doanh, còn ngươi thì .”
Sự thật chính là như thế, tàn khốc, nhưng là sự thật mà Đỗ Nghị thể thừa nhận.
“Ngươi thể phục, nhưng những gì , ngươi bắt buộc chấp hành.” Âu Thiếu Khanh nhiều, những lúc, dùng phận để áp chế còn nhanh gọn và hiệu quả hơn lấy đức thu phục lòng .
Không đợi Đỗ Nghị đáp lời, Âu Thiếu Khanh : “Ngươi thể hận , thậm chí g.i.ế.c . khi làm điều đó, lời của , ngươi quyền nghi ngờ, tư cách phản bác.”
Nói , Âu Thiếu Khanh xoay xe lăn, lấy một tập tài liệu bàn đưa về phía Đỗ Nghị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/trong-sinh-chi-hoan-ai/chuong-49-ap-luc-ngao-nghe.html.]
Sắc mặt Đỗ Nghị nặng nề, con ngươi đen láy lộ vẻ quật cường, nhưng cũng mang theo sự căm hận như sỉ nhục, song đôi tay vẫn cung kính nhận lấy.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Đây là dự án mà Công ty Công nghệ Hải Thiên giành trong vòng hai ngày. Ta quan tâm ngươi dùng thủ đoạn gì, trong vòng hai ngày, thấy bản thỏa thuận hợp tác chỉnh ký kết.”
Đỗ Nghị lật xem tài liệu vài trang Âu Thiếu Khanh, nghiêm giọng phản đối: “Âu thiếu, chuyện căn bản là thể.”
Âu Thiếu Khanh liếc mắt Đỗ Nghị, ánh mắt khinh miệt khiến run lên. Vừa định mở miệng, thấy giọng mang vài phần xem thường của Âu Thiếu Khanh.
“Đây là đầu tiên, cho ngươi một lời nhắc nhở. Tổng giám đốc của khánh vũ gần đây đang chuyện phiền lòng, là vãn bối, quan tâm trưởng bối.”
Một câu đầu đuôi, nhưng Đỗ Nghị hiểu ngay lập tức. Dù cam lòng, vẫn cung kính gật đầu với Âu Thiếu Khanh.
“Xin ngài yên tâm, trong vòng hai ngày, nhất định sẽ đặt hợp đồng lên bàn làm việc của ngài.”
Âu Thiếu Khanh gì thêm, chỉ phất tay hiệu cho Đỗ Nghị rời .
Mãi đến khi rời khỏi phòng sách, Đỗ Nghị mới phát hiện lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh. Ngoại trừ Hạ Doanh, đây là đầu tiên đối mặt với một tạo áp lực lớn đến .
Trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả, cam lòng, căm hận, nhưng dường như nhiều hơn là sự kính trọng, và cả sợ hãi.
Chân bước khỏi cổng lớn biệt thự, phía vọng tới tiếng gọi của quản gia. Đỗ Nghị đầu , thấy Âu Bình đang cầm một chiếc hộp tinh xảo tới.
“Đỗ , đây là thiếu gia bảo đưa cho ngài, rằng ngài sẽ cần dùng đến.”
Đỗ Nghị khó hiểu nhưng vẫn nhận lấy: “Thay cảm ơn Âu thiếu!”
Nói xong, xoay rời . Lúc lên xe, tiện tay ném chiếc hộp trong tay ghế .
--------------------