Trong phòng bệnh yên tĩnh, Âu Thiếu Khanh giường, ngơ ngẩn chiếc thìa mắt.
Quý Hạ bên mép giường, một tay bưng bát, tay cầm thìa cháo thịt rau múc lưng.
Cả hai đều bất động như thể đóng băng, nhưng Quý Hạ hề sốt ruột. Cậu chỉ giữ nguyên tư thế đưa thìa đến bên môi Âu Thiếu Khanh, lời nào, khóe miệng nở nụ dịu dàng.
Âu Thiếu Khanh dời mắt khỏi chiếc thìa, xuống drap giường trắng tinh. Dưới vẻ ngoài bình tĩnh là một trái tim ngừng hoảng loạn, hai tay buông thõng bên hông siết chặt thành nắm đấm.
Âu Thiếu Khanh thật sự hiểu nổi, tại hôm nay Quý Hạ nhất quyết đòi đút cho ăn. Mọi khi chỉ đặt đồ ăn lên chiếc bàn nhỏ giường một bên .
Tuy cách đó cũng khiến Âu Thiếu Khanh quen, nhưng tình cảnh hiện tại càng làm thêm chần chừ và kinh ngạc.
“Ăn cơm thôi, thế? Cứ là no chắc?”
Vẻ mặt ngơ ngác của Âu Thiếu Khanh khiến Quý Hạ thấy mới lạ xót xa trong lòng. Cậu mỉm dịu dàng, nhưng tim nhói lên.
Kể từ khi thông suốt tình cảm của , Quý Hạ nhận mỗi nhất cử nhất động của Âu Thiếu Khanh đều thể lay động trái tim .
Đối phương , phiền muộn đau khổ, từng chút một đều níu chặt ánh mắt và tâm trí của Quý Hạ.
Âu Thiếu Khanh giơ tay định đỡ lấy cái bát, nhưng Quý Hạ nhẹ nhàng né . Ngay đó, thấy giọng kiên định mang theo ý của : “Anh vẫn khỏe hẳn, để đút cho!”
Âu Thiếu Khanh ngước lên, gương mặt thanh tú của Quý Hạ. Vẫn là dung mạo quen thuộc đó, nhưng khác với hình ảnh trong ký ức của .
Trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả, khẽ cau mày, đôi môi mím chặt. Cổ họng đột nhiên ngứa ran khiến Âu Thiếu Khanh kịp gì, chỉ thể ho sặc sụa liên hồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/trong-sinh-chi-hoan-ai/chuong-39-diu-dang-bat-ngo.html.]
Cơn ho kéo theo lồng n.g.ự.c cũng rung lên, đầu óc choáng váng từng cơn. Âu Thiếu Khanh một tay che miệng, tay khó khăn vươn về phía ly nước chiếc bàn cạnh đầu giường.
Nghe thấy tiếng ho đầu tiên, Quý Hạ cau mày. Cậu gần như đặt bát và thìa sang một bên ngay lập tức.
Quý Hạ cạnh Âu Thiếu Khanh, một tay vỗ nhẹ tấm lưng đang rung lên vì ho của , tay đưa ly nước đến tay .
Âu Thiếu Khanh khựng một chút cũng nhận lấy ly nước, nhưng cơn ho dứt khiến tay run lên, làm nước trong ly sánh cả ngoài.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Quý Hạ nhíu mày, lập tức nắm lấy bàn tay đang cầm ly của Âu Thiếu Khanh, đưa ly nước đến tận môi , quên cẩn thận dặn dò: “Chậm thôi!”
Âu Thiếu Khanh che miệng, chỉ liếc Quý Hạ một cái cũng từ chối.
Thế nhưng, những cơn ho ngớt cho Âu Thiếu Khanh cơ hội uống nước. Từng tiếng ho khan mà não lòng, đau xót.
Quý Hạ lo lắng nhưng dám ép uống, sợ sặc nước ngạt thở.
Âu Thiếu Khanh chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, đau nhói từng cơn, lồng n.g.ự.c cũng tức ách.
Nhận thấy tấm lưng tay ngày một cong xuống, tình trạng thiếu oxy do ho khan của cũng ngày càng rõ rệt.
Quý Hạ vô cùng sốt ruột. Khi thấy cơ thể Âu Thiếu Khanh lảo đảo, liền kéo thẳng lòng .
Cảm nhận lồng n.g.ự.c ấm nóng phía và đôi tay đang ôm chặt lấy , Âu Thiếu Khanh tức khắc sững sờ.
Ngay cả cơn ho vốn thể kìm nén cũng bỗng dưng im bặt…
--------------------