Trọng Sinh Chi Hoạn Ái - Chương 22: Rốt Cuộc Đã Nợ Anh Những Gì

Cập nhật lúc: 2025-11-20 02:55:54
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy ngày liên tiếp, Quý Hạ đều mang cơm cho Âu Thiếu Khanh, nhưng bao giờ ở phòng bệnh. Cậu chỉ đưa xong ngay, đó đến giờ lấy hộp cơm về.

Lâu dần, Quý Hạ cũng nhận Âu Thiếu Khanh ăn ít, về cơ bản chỉ ăn một hai miếng.

Ban đầu, còn tưởng là do ảnh hưởng của cuộc phẫu thuật, nhưng mới phát hiện, Âu Thiếu Khanh vốn dĩ ăn uống kém, ăn ít.

Nghĩ đến một đàn ông cao lớn mà chỉ ăn chút xíu như , trong lòng Quý Hạ dâng lên một cảm giác khó tả.

Hôm nay, Quý Hạ thấy cũng gần đến giờ nên phòng bệnh định thu dọn bộ đồ ăn.

Vừa bước thấy Âu Thiếu Khanh đang gọi điện thoại, phần cơm đặt chiếc bàn cạnh đầu giường vẫn hề đụng đến.

Thấy Âu Thiếu Khanh ý định ăn cơm mà cứ mải mê chuyện điện thoại, Quý Hạ mím môi, thẳng tay giật lấy chiếc điện thoại từ tay .

“Đến giờ ăn thì ăn cho đàng hoàng, gọi điện thoại gì chứ!”

Nói , liền tắt máy.

Ánh mắt rời khỏi màn hình điện thoại ngắt kết nối, dời lên gương mặt Quý Hạ, đôi mắt lạnh lùng thoáng nét tức giận. Âu Thiếu Khanh liếc phần cơm nguội lạnh, khẽ thở dài: “Dọn !”

Nhìn gương mặt gầy gò của Âu Thiếu Khanh, đến cả bộ quần áo bệnh nhân cũng trở nên rộng thùng thình, trông như một đứa trẻ trộm mặc đồ lớn, Quý Hạ liền cảm thấy trong lòng xót xa vô cùng.

Ngay khoảnh khắc hai ánh mắt chạm , Quý Hạ đầu tiên né tránh, giọng điệu cũng bất giác dịu một chút: “Anh ăn gì, mua cho !”

Âu Thiếu Khanh ngước lên, đôi mắt đen láy ánh lên tia sáng u tối. Ánh khó tin của khiến Quý Hạ sững sờ, trái tim đang đập thình thịch như ai đó bóp nghẹt, trở nên trống rỗng, lơ lửng giữa trung với một cảm giác khó chịu thành lời.

Quý Hạ khó khăn nuốt nước bọt, đôi môi vốn lanh lợi nay cũng trở nên khô khốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/trong-sinh-chi-hoan-ai/chuong-22-rot-cuoc-da-no-anh-nhung-gi.html.]

“À, đây. Anh nghĩ kỹ thì gọi cho Bình thúc nhé.”

Mãi đến khi chạy khỏi bệnh viện, Quý Hạ mới dừng bước. Cậu ôm lấy lồng ngực, nơi trái tim vẫn còn đập loạn xạ trong cơn hoảng hốt, và thở hổn hển…

Cái đó của Âu Thiếu Khanh tựa như một hòn đá ném xuống mặt hồ, những gợn sóng lăn tăn lan , khuấy động cả tâm biển của Quý Hạ.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Quý Hạ thể nào quên đôi mắt sâu thẳm lộ vẻ kinh ngạc đến nhường nào.

Trong khoảnh khắc thoáng qua , quên ánh nước long lanh trong đôi đồng t.ử đen tuyền, quên vẻ sững sờ và hoang mang hiện rõ gương mặt thanh tú của Âu Thiếu Khanh.

Ngay giây phút đó, Quý Hạ một sự thôi thúc lao đến, ôm chầm lấy lòng mà vỗ về an ủi.

Đôi mắt đen láy ánh lên sự khó hiểu, xen lẫn một nỗi chua xót che giấu thật sâu, khiến Quý Hạ như nghẹt thở…

Đó là sự kinh ngạc bật từ sâu thẳm linh hồn, là nỗi xót xa trào dâng từ đáy biển tâm tư…

Quý Hạ đưa hai tay lên che mắt, lâu vẫn buông . Giữa những thở sâu, cảm xúc khó lòng kìm nén tuôn là sự ảo não và hối hận tột cùng, là nỗi day dứt và hổ thẹn đặc quánh thể tan .

Bao nhiêu năm qua, Âu Thiếu Khanh từng bằng ánh mắt như . Phải rằng, chính Quý Hạ cũng bao giờ dám thẳng đôi mắt của Âu Thiếu Khanh.

Cậu ngờ rằng, chỉ một ánh thôi mà khiến bản đỏ mặt hổ, hoảng hốt thất sắc.

Quý Hạ buông tay xuống, đôi mắt đỏ hoe, bờ môi mím chặt. Yết hầu khẽ chuyển động khi nuốt khan. Giữa một hít thật sâu là một mớ cảm xúc phức tạp khó lòng lý giải trong lòng Quý Hạ.

“Âu Thiếu Khanh, , Quý Hạ, rốt cuộc nợ những gì.”

--------------------

Loading...