Cháo thịt sườn non, kèm thêm vài món ăn thanh đạm, hai ăn vô cùng ngon miệng.
Ăn xong, Quý Hạ dọn dẹp đồ ăn thừa, định hỏi đối phương nghỉ ngơi một lát thì hành động kế tiếp của Âu Thiếu Khanh làm cho giật nảy .
Điện thoại vang lên tiếng kết nối Quý Hạ hoảng hốt giật lấy.
“Sao thế?” Âu Thiếu Khanh ngẩng đầu Quý Hạ, vẻ mặt ngây thơ mang theo vài phần khó hiểu.
“Không, gì!” Quý Hạ lấp liếm, giấu tay đang cầm điện thoại lưng, quên mất chuyện thời gian cơ chứ.
Dù trong lòng khó hiểu, Âu Thiếu Khanh vẫn theo thói quen mỉm ôn hòa với Quý Hạ: “Tôi chỉ báo cho nhà một tiếng để họ lo lắng thôi.”
“…” Quý Hạ sững , đúng là sợ của nào trời trao của . Cậu lo nhất chính là Âu Thiếu Khanh sẽ hỏi chuyện về ông bà Âu, ngờ vẫn tránh .
“À, hai bác công tác , mới thôi, giờ chắc vẫn còn máy bay.” Quý Hạ bịa đại một lý do, phớt lờ ánh mắt rõ ràng tin của đối phương, tự tiếp: “Anh… bao giờ nghĩ sẽ làm gì ?”
Đã về quá khứ, Quý Hạ ngại tìm hiểu thêm về chính con Âu Thiếu Khanh qua lời kể của .
Hơn nữa, dùng chiêu đ.á.n.h trống lảng vô cùng tự nhiên, hề chút áy náy nào.
“Chắc là sẽ kế thừa Âu thị.” Âu Thiếu Khanh thản nhiên đáp, gương mặt điềm đạm của khiến Quý Hạ đến ngây ngẩn: “Còn , chẳng lẽ trở thành họa sĩ, mở một phòng tranh của riêng ?”
Một phòng tranh của riêng !?
Tim chấn động. Âu Thiếu Khanh im lặng cụp mắt ga giường trắng tinh. Bầu khí ngưng đọng cuối cùng cũng phá vỡ bởi lời nhẹ nhàng của Quý Hạ: “Anh thể vẽ giúp một bức tranh ?”
“?” Âu Thiếu Khanh Quý Hạ. Anh hiểu đối phương vẽ, thậm chí còn vẽ nhiều tranh về .
“Không gì, chỉ là Bình thúc thích vẽ tranh,” thầm xin Bình thúc trong lòng, “Nếu mệt quá thì vẽ cũng .”
“Không, thể chứ.” Âu Thiếu Khanh vội vàng giải thích, định dậy nhưng nhờ Quý Hạ đỡ, mới ngượng ngùng cong môi: “Chỉ là ở đây dụng cụ phù hợp, sợ vẽ .”
“Dụng cụ ?”
“A?” Âu Thiếu Khanh kịp ngăn , chỉ thấy Quý Hạ kéo ngăn kéo . Hành động của làm chiếc gối rơi xuống đất, để lộ tập tranh và bút bên . Lúc Âu Thiếu Khanh mới sực nhớ giấu chúng gối.
“Đây là gì thế?” Quý Hạ nhặt bản phác thảo từ đất lên, liếc thấy vẻ mặt mất tự nhiên của Âu Thiếu Khanh, khóe môi thoáng hiện một nụ kín đáo.
“Không, gì!” Âu Thiếu Khanh đưa tay định lấy nhưng Quý Hạ ngăn cản, trực tiếp mở xem…
Hình ảnh vẽ bằng bút bi quá tinh tế, ngay cả đường nét cũng vài phần thô mộc, khác hẳn với những tác phẩm hội họa truyền thống, nhưng mang một phong vị riêng.
Trong tranh là hai con trai, một , một nhoài tới, mặt đối mặt, mắt sâu mắt , vô cùng hài hòa và ấm áp.
“Đây là…” Quý Hạ cố tình ngừng , đợi đến khi thấy Âu Thiếu Khanh mất tự nhiên né tránh ánh mắt , mới khẽ thầm: “Anh và ?”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Âu Thiếu Khanh thấp thỏm yên quan sát Quý Hạ, sợ hãi sẽ thấy sự khinh thường, chế giễu, thậm chí là tức giận trong mắt đối phương.
Mối tình , chôn giấu trong tim từ lâu lâu . Vốn tưởng rằng sẽ mãi mãi giấu kín, ngờ hôm nay, do duyên trời run rủi, phát hiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/trong-sinh-chi-hoan-ai/chuong-177-loi-to-tinh-bat-ngo.html.]
Chuyện đến nước , Âu Thiếu Khanh chỉ hy vọng Quý Hạ sẽ bỏ , từ nay thèm để ý đến nữa, như là .
Sự im lặng là lời giải thích nhất, nhưng cũng là lúc khiến suy nghĩ miên man nhất.
Âu Thiếu Khanh đoán suy nghĩ của Quý Hạ, trong lòng hoang mang, do dự, kinh hãi…
“Tôi chỉ vẽ bừa thôi, nếu thích, sẽ…” Âu Thiếu Khanh cúi đầu, dám thẳng Quý Hạ. Lời cam đoan còn kịp thì biến thành kinh ngạc khi thấy giọng vui vẻ của .
“Đẹp quá, thể tặng cho ?”
“…” Tim dường như ngừng đập. Âu Thiếu Khanh ngẩn ngơ , đôi mắt chớp chớp khiến Quý Hạ nhịn mà bật thành tiếng.
Sao đây phát hiện Âu Thiếu Khanh ngốc nghếch đáng yêu đến thế chứ, thật đến trêu chọc một phen.
“Cậu?” Vừa do dự, hoang mang, thăm dò, Âu Thiếu Khanh Quý Hạ, cẩn thận quan sát, sợ bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm nhỏ nào của đối phương: “Thật sự thích ?”
Quý Hạ thông minh đến mức nào, ai hiểu rõ hơn Âu Thiếu Khanh. Cũng chính vì , tin ý tứ ẩn giấu bên trong bức tranh .
Đối với mối tình cấm kỵ , Âu Thiếu Khanh vẫn luôn chôn sâu trong đáy lòng. Anh chỉ cần lặng lẽ ở bên cạnh bảo vệ Quý Hạ, bảo vệ tình yêu là đủ , cho dù cả đời thể công khai cũng cả.
Có thể , Âu Thiếu Khanh bao giờ dám hy vọng xa vời rằng tình yêu của sẽ ngày bày tỏ ánh mặt trời.
“Thích.” Sao thích cho .
Quý Hạ chỉ hận hiểu quá muộn, hận quá trễ.
Quý Hạ cẩn thận gấp bức tranh , vặn giữ khoảnh khắc hai sâu mắt .
Nhìn Quý Hạ cẩn thận cất bức tranh ví, tim Âu Thiếu Khanh đập nhanh hơn, rung động thôi: “Bức đó lắm, nếu thích, để vẽ một bức khác là .”
“Không , bức .” Quý Hạ cất ví túi cẩn thận, còn trịnh trọng vỗ nhẹ lên đó: “Bức tranh ý nghĩa vô cùng đặc biệt đối với , sẽ trân trọng nó cả đời.”
Nếu sống một , sẽ một yêu tuyệt vời như . Nếu ký ức của Âu Thiếu Khanh sai lệch, làm tình yêu dành cho sâu đậm và khắc cốt ghi tâm đến thế.
Bức tranh là minh chứng cho tình yêu của , cũng là lời nhắc nhở, thúc giục chính bản .
“Cậu?” Trong phút chốc, Âu Thiếu Khanh tìm từ ngữ nào thích hợp để diễn tả cảm xúc của . Anh còn kịp sắp xếp lời thì giật vì một gương mặt đột nhiên phóng đại ngay mắt.
“Thiếu Khanh, chúng hẹn hò .” Anh thấy một câu như , hồi lâu vẫn hồn.
Quý Hạ khẽ, choàng tay qua cổ Âu Thiếu Khanh, hôn chụt một cái lên khóe môi . Nhìn dáng vẻ sững sờ của thương, Quý Hạ đắc ý lớn: “Anh Âu Thiếu Khanh, thích , chúng hẹn hò .”
“…”
“Sau , cứ yên tâm học vẽ, Âu thị còn … , Âu thị cứ giao cho , đảm bảo sẽ giữ gìn thật cho .” Quý Hạ sợ đối phương manh mối nên vội tiếp.
“Đợi đến khi trở thành họa sĩ nổi tiếng quốc tế, thể kiêu ngạo với khác rằng, đây là chồng , họa sĩ lừng danh quốc tế, ngài Âu Thiếu Khanh.”
--------------------