Lao một mạch, trái tim đập loạn xạ theo quy luật. Tiếng thình thịch giống hệt như tâm trạng của Quý Hạ lúc , lên xuống thất thường, chẳng quy tắc nào cả.
Mãi cho đến khi tới cổng bệnh viện, mới dừng bước.
Gương mặt trắng bệch còn một giọt m.á.u của Âu Thiếu Khanh cứ hiện về mắt. Dù cố gắng né tránh thế nào cũng thể quên vẻ buồn bã, mất mát ẩn khuôn mặt gầy gò .
“C.h.ế.t tiệt!” Cậu bực bội c.h.ử.i thầm. Bất kể là khi trọng sinh, bao giờ rối bời và bất lực đến thế .
Bị cảm xúc của chính giày vò đến yên, Quý Hạ vẫy một chiếc taxi, tên quán bar quen thuộc mệt mỏi nhắm mắt .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Vị khách quen của màn đêm nay tìm đến ban ngày.
Ông chủ Dương Kính nhíu mày, bộ mặt ủ rũ của Quý Hạ cợt trêu chọc: “Quý thiếu gia đây lòng cô em nào ?”
Quý Hạ chẳng tâm trạng đùa cợt, thẳng đến quầy bar xuống, đập bàn quát: “Nhanh lên, vẫn như cũ!”
Dương Kính đặt một ly cocktail nồng độ cao mặt Quý Hạ, kéo ghế xuống bên cạnh .
Trong lòng đang đè nén, Quý Hạ cầm ly rượu lên nốc cạn một . Nhìn cái kiểu uống rượu của , Dương Kính ngay trong lòng đang chuyện.
“Nói , chuyện gì!” Vừa là bạn học là bạn lâu năm, Dương Kính tự cho rằng khá hiểu Quý Hạ.
Kể từ khi bố qua đời mười năm , Quý Hạ bỏ học bắt đầu lêu lổng ngoài xã hội. Hầu như những chuyện gì mà đám du côn làm, cũng chẳng thiếu thứ nào từng thử qua.
Uống rượu, đ.á.n.h , cờ bạc, đua xe, chỉ thiếu mỗi gái gú. Nói cũng lạ, Quý Hạ chơi đủ thứ nhưng tuyệt đối động phụ nữ, điều khiến Dương Kính vô cùng khó hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/trong-sinh-chi-hoan-ai/chuong-17-roi-boi-trong-men-ruou.html.]
Ánh mắt sắc bén liếc qua Dương Kính, Quý Hạ vò mái tóc, khiến quả đầu màu nâu vốn rối càng thêm bù xù: “Thêm ly nữa.”
Dương Kính vẫy tay, nhân viên pha chế mang tới một ly nữa. Quý Hạ cầm lên, nốc cạn một .
Ngay khi Quý Hạ định uống ly thứ ba thì Dương Kính cản : “Được , đừng uống nữa.”
Quý Hạ cũng cố ép, chỉ Dương Kính chằm chằm. Đôi mắt đen láy sâu thấy đáy, đến nỗi Dương Kính dù rõ bản tính của cũng cho bối rối.
Dương Kính né tránh ánh mắt thở dài: “Nói , làm nữa? Âu Thiếu Khanh làm gì ?”
Làm bạn bao nhiêu năm nay, mỗi khi trong lòng Quý Hạ sầu muộn, đau khổ, rối bời tức điên lên, đều sẽ tìm Dương Kính để tâm sự.
Lâu dần, Dương Kính cũng quen với việc .
“Cậu xem, cái tên Âu Thiếu Khanh đó thiếu dây thần kinh nào , một thằng đàn ông to xác mà đến bản còn chăm sóc nổi, xem…” Quý Hạ tiếp nữa, ánh mắt của Dương Kính khiến nhíu mày: “Cậu kiểu gì đấy?”
Ánh mắt như quái vật đó khiến Quý Hạ đau đầu, rối rắm. Cậu giơ tay lên xua xua như đuổi ruồi: “Aizz, nữa, uống rượu!”
Dương Kính cũng gặng hỏi thêm. Nếu Quý Hạ thì tự khắc sẽ , còn nếu thì hỏi cũng vô ích.
Hơn nữa, một vài chuyện khác là , vẫn cần chính Quý Hạ tự nghĩ thông suốt.
Uống thêm hai ly nữa, đầu Quý Hạ gục xuống, say gục ngay quầy bar.
Dương Kính đặt ly rượu trong tay xuống, Quý Hạ say mê man lẩm bẩm một : “Cái thằng nhóc , xem là tâm sự thật . Tửu lượng cả chục ly mà hôm nay mới bốn ly gục.”
--------------------