Trọng Sinh Chi Độc Sủng Tiểu Phu Lang (Câm) - Chương 95: Duyên Phận Kim Sinh, Tổng Tài Bá Đạo Cùng Họa Sĩ Cà Lăm

Cập nhật lúc: 2026-01-01 13:33:54
Lượt xem: 161

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùa xuân ở thành phố A mang theo ấm nồng nàn, khoác chiếc vest đen cũng thấy đôi chút nóng nảy. Vừa bước chân cửa, Bùi Tịch cởi áo khoác . Dì giúp việc cung kính đón lấy áo để treo lên, đồng thời hỏi dùng bữa luôn tắm .

Bùi Tịch vẫn dán mắt điện thoại. Ngay , vị hôn phu mà từng gặp mặt gửi tới một tin nhắn:

— Đây là thỏa thuận hôn nhân soạn thảo, ngài xem qua.

Thỏa thuận hôn nhân?

Anh dĩ nhiên chẳng sợ đối phương tham lam gia sản của , chỉ là cái cách gửi bản thỏa thuận tới mang theo ý tứ vạch rõ giới hạn rạch ròi. Nhớ bức ảnh xem, trai trong hình xinh thì thật, nhưng trông cứ ngốc nghếch, dễ bắt nạt. Nếu , lẽ gia đình cũng chẳng đẩy liên hôn thế .

Hơn nữa, nghi ngờ "vật nhỏ" căn bản hề về bệnh tình của , nếu tình nguyện gả tới?

— Phản đối.

Bùi Tịch dứt khoát trả lời hai chữ bảo dì giúp việc chuẩn nước tắm, đó sải bước thang máy.

"Điều kiện rõ ràng thế còn phản đối! Có đang ủ mưu nuốt trọn tài sản của ?" Xuân Kiến ghé sát bên cạnh Hà Tri Liễu la hét om sòm: "Anh đúng là mà! Cậu việc gì gả cho , thế giới thiếu gì '1' chứ!"

Hà Tri Liễu mím môi, khuôn mặt trắng nõn hiện lên chút ửng hồng, lắp bắp : "Anh mà, ... hiểu, hiểu lầm ..."

Xuân Kiến kinh ngạc , thể tin nổi: "Anh ? Được, cho là ! ' ' cơ mà! Cậu hiểu ' ' nghĩa là gì ? Cậu đang tuổi xuân phơi phới mà chịu cảnh góa bụa ? Góa bụa là gì ? Là rạo rực mà ... ưm ưm?!"

Hà Tri Liễu luống cuống bịt miệng bạn . Sao thể những lời giữa quán cà phê cơ chứ, đang kìa! Tuy đó đúng là một khuyết điểm, nhưng vấn đề nhân phẩm. Hơn nữa, " " thì mới làm bậy bên ngoài, như sẽ chỉ chung thủy với , chẳng !

"Đừng, đừng bậy." Cậu nhỏ giọng nhắc nhở Xuân Kiến.

"Đừng ngây thơ quá thiếu gia ơi. Từ khi luật hôn nhân đồng giới chính thức ban hành, bao nhiêu cặp đôi tan vỡ ? Cậu còn trẻ măng, tươi tắn thế , nếm thử đủ loại '1' chất lượng chứ! Tên đàn ông già còn 'hỏng máy' thì bỏ cho ." Xuân Kiến rỉ tai thì thầm.

Hà Tri Liễu lắc đầu, ngón tay cái cứ như móng mèo đáng yêu, gõ tới gõ lui bàn phím mà chẳng trả lời thế nào. Đối phương phản đối, làm đây?

— Vậy ngài xem nên làm thế nào. (Không , giọng điệu vẻ gắt).

— Vậy ngài cho ý kiến , đều theo ngài... (Thế vẻ hơn, nhưng hình như thiếu tiền đồ quá).

"Cậu đừng trả lời nữa. Đàn ông già thì cái gì chứ? Cậu... đặt biệt danh cho là gì đây? 'Trái tim' á? Hà Tri Liễu! Cậu đúng là kẻ lụy tình!" Xuân Kiến nghiến răng: "Chẳng bảo chỉ gặp vài hồi nhỏ thôi ? Đã yêu ? Thật đáng sợ!"

Vì Xuân Kiến sán quá gần, tay Hà Tri Liễu run lên, lỡ tay gửi luôn tin nhắn !

Cậu trợn tròn mắt, hoảng hốt định thu hồi thì bên hiện lên dòng trả lời:

— Gặp mặt chuyện, địa chỉ: xxxx.

Cậu khẽ reo lên một tiếng, nâng điện thoại như nhận món quà bất ngờ. Bùi Tịch gặp mặt kìa!

Xuân Kiến dán mặt xem cùng, lầm bầm: "Không khách sạn, cũng chẳng quán bar, mà là khu biệt thự... Anh hẹn đến nhà ?"

"Nhà ?" Mặt Hà Tri Liễu càng đỏ hơn.

"Cậu đúng là an thật đấy." Xuân Kiến mỉa mai một câu đầy "độc miệng".

Hà Tri Liễu lí nhí giải thích: "Tôi cũng... cũng ... chỉ vì chuyện đó với !"

Xuân Kiến thở dài, thật gì với nữa. Một gặp từ thời thơ ấu mà thể thích đến ? Xuân Kiến vốn chẳng mặn mà gì với chuyện yêu đương .

"Thôi , nữa. Giờ qua đó luôn ? Ban ngày ban mặt mà một 'bá đạo tổng tài' như làm ?"

Hà Tri Liễu gật đầu. Cậu sớm qua đó rõ ràng, thực soạn thỏa thuận cũng chỉ là nhu cầu của đối phương, nếu gì cần chú ý thì sẽ tuân thủ. Xuân Kiến dặn dò thêm vài câu rời .

Hà Tri Liễu ôm lấy điện thoại, gọi tài xế đưa qua. Tuy những năm qua ở Hà gia dễ dàng gì, nhưng tiền để đủ cho sống sung túc mấy đời. Đến cổng trang viên, thấy từ cổng đến nhà chính còn xa, xe . Rất nhanh, quản gia lái xe chuyên dụng đón trong. Chiếc xe tiền tỷ của thậm chí còn chẳng "đủ trình" để lăn bánh sâu trong trang viên .

Bước phòng khách sang trọng, Hà Tri Liễu thấy đàn ông đang sofa. Anh mặc đồ ở nhà thoải mái, chiếc quần dài màu xám khiến vẻ ngoài trông vẻ ôn hòa hơn, nhưng khuôn mặt tuấn tú vẫn thoáng chút sốt ruột vì chờ đợi.

"Thưa , Hà đến ."

Bùi Tịch lập tức ngẩng đầu. Nhìn thấy vị hôn phu trong chiếc áo dài tay màu hồng với khuôn mặt non nớt, bỗng thấy hình như già thật. Bùi Tịch hất cằm: "Ngồi xuống chuyện ."

Hà Tri Liễu ngoan ngoãn đối diện, hai tay đặt đầu gối, đôi mắt tròn xoe sáng long lanh chằm chằm . Trong lòng thầm cảm thán: Thật là trai quá .

"Thỏa thuận hôn nhân xem , tất cả điều khoản đó đều phản đối. Chúng sắp thành bạn đời chính thức, mà em ngủ phòng khách? Lại còn sớm về muộn để nhường gian cho ?" Bùi Tịch nhướng mày: "Vậy hỏi em, em đóng vai trò gì trong cái nhà ?"

Hà Tri Liễu chớp mắt .

"Đừng tỏ vẻ đáng yêu."

Cậu mím môi, cố chậm : "Tôi... sợ... làm phiền ngài."

"Nghe ngốc nghếch thật đấy." Bùi Tịch khẽ nhếch môi: "Em thực sự lập thỏa thuận ?"

"Tôi ." Câu cực kỳ trôi chảy.

Bùi Tịch cạn lời, đưa tay day trán: "Chuyện mà cũng làm. Bản thỏa thuận loại . Còn nữa, em yêu cầu gì về âu phục ?"

"Âu phục?" Sao nhảy sang chuyện ? Cậu vội lắc đầu: "Tôi ... mặc bao giờ, nên ..." Cậu cẩn thận che miệng vì sợ sự lắp bắp của làm khác khó chịu. Người ở Hà gia luôn mắng bộ dạng của phiền phức.

Ánh mắt thâm thúy của Bùi Tịch thẳng , như thấu tâm tư : "Tôi em lắp, nhưng đó vấn đề. Đã là của , dù em câm chăng nữa, cũng chỉ khác cầu xin em thôi."

Hà Tri Liễu vội bưng chén lên che nụ đang chực trào.

"Em trộm đấy ?" Bùi Tịch nhíu mày: "Tại trộm?"

"Ngài ... đúng... tán thành." Cậu vội nghiêm túc vì sợ thích.

Bùi Tịch tiếp tục: "Tôi tìm hiểu về em. Nếu em thấy phiền thì xin . là, tật lắp của em do tâm lý, thể chữa . Tôi đặt lịch khám, mỗi tuần hai sẽ đưa em . Có ý kiến gì ?"

Hà Tri Liễu lắc đầu lia lịa, trong lòng vui mừng khôn xiết. Cậu thấy thật may mắn.

"Tôi cũng xem qua chuyên ngành của em. Người trong nghề đ.á.n.h giá tác phẩm của em khá, nhưng em từng tu nghiệp nước ngoài. Nếu em , sẽ tổ chức triển lãm và đưa em hiệp hội tranh. Em thích chứ?" Bùi Tịch vẫn giữ giọng điệu như đang bàn công việc.

Hà Tri Liễu chớp mắt. Cậu chỉ thích vẽ để giải tỏa cảm xúc, biến sở thích thành công việc áp lực. Cậu xị mặt xuống.

Bùi Tịch nhận ngay: "Xem thích. Vậy em làm gì? Mở cửa hàng? Đi du lịch? Hay mua sắm?"

Hà Tri Liễu vẫn im lặng.

"Em câm, ."

"Tôi chỉ ở nhà... như ?" Cậu bứt rứt ngón tay, tâm nguyện nhỏ bé: "Tôi thích... sưu tầm goods, búp bê và... ăn vặt."

Đó là những sở thích nhỏ, nhưng khiến thấy hạnh phúc. Bùi Tịch ngẩn mất một lúc mới tiêu hóa những thứ "vô thưởng vô phạt" . Với một nghiêm túc như , đồ ăn vặt là thứ bổ béo gì. hít sâu một , khẳng định:

"Ở nhà dĩ nhiên là . Tôi sẽ dành riêng một thư phòng cho em vẽ tranh, một phòng để chứa goods và búp bê. Đồ ăn vặt sẽ tủ riêng, nhưng nhớ là hạn chế mấy thứ linh tinh mạng thôi."

"Ô, ạ!" Hà Tri Liễu ngẩn ngơ gật đầu.

"Được, còn yêu cầu nào nữa ? Nói một , cái nào đáp ứng sẽ làm, thì sẽ cố tìm cách giải quyết." Bùi Tịch nhấp ngụm .

Hà Tri Liễu sực nhớ điều gì, giơ tay lên mong chờ: "Phim điện ảnh!"

Bùi Tịch thấy hành động giơ tay quá đỗi đáng yêu: "Được, sẽ rạp chiếu phim tại gia cho em."

"Không !" Cậu vội xua tay: "Ý là... thỉnh thoảng xem phim mới ở rạp để sưu tập... cuống vé!" Cậu thích giữ những bằng chứng về sự tồn tại của thông qua những mảnh giấy .

"Được, sẽ bảo để ý lịch chiếu, khi phim mới sẽ sắp xếp thời gian đưa em . Điểm ý kiến." Bùi Tịch thêm: "Cơm tối sẽ về nhà ăn, nên chúng nhất định ăn cùng . Trừ trường hợp đặc biệt, còn em cũng ý kiến."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/trong-sinh-chi-doc-sung-tieu-phu-lang-cam/chuong-95-duyen-phan-kim-sinh-tong-tai-ba-dao-cung-hoa-si-ca-lam.html.]

Hà Tri Liễu gật đầu lia lịa. Xuân Kiến ơi là Xuân Kiến, đúng là đen tối quá, "crush" của chẳng khác gì một cha tày trời cả! cũng thoáng buồn, lẽ Bùi Tịch đối xử với ai cũng sẽ như thôi, vì là một quý ông mà.

"Được , xong hết , thể kết hôn ?" Bùi Tịch hỏi thẳng: "Thời gian tới bận, nên chốt chuyện sớm."

"Có thể ạ!" Hà Tri Liễu giơ tay: "Giấy tờ của ... đều mang theo đây !" Cậu luôn để chúng trong chiếc túi nhỏ bên .

Bùi Tịch bàn tay đang giơ lên, thấy cả bộ móng tay chăm chút tinh xảo, thầm nghĩ thật đáng yêu. Anh nhếch môi: "Vậy làm sớm bằng làm luôn, chiều nay đăng ký kết hôn luôn nhé? Em rảnh ?"

"Dạ rảnh."

"Tốt, ăn cơm ?"

Hà Tri Liễu ngượng vì nãy giờ ở quán cà phê với Xuân Kiến vẫn ăn gì. Bùi Tịch hiểu ý luôn: "Vậy ăn cơm ở đây , lầu phòng khách để em ngủ trưa, chiều Cục Dân chính làm việc thì chúng ."

Cậu tiếp tục gật đầu. Hà Tri Liễu cảm thấy chẳng cần động não chút nào, vì Bùi Tịch sắp xếp tất cả quá hảo. Cậu hít sâu một , tò mò hỏi: "Vậy còn ngài... tình hình của ngài thì ?"

Đáy mắt Bùi Tịch hiện lên ý : "Bố đều còn khỏe, gia đình hòa thuận. Chị cả và hai trai đều kết hôn. Tôi tác phong , giữ trong sạch, kinh tế khá giả, thói hư tật . Mọi yêu cầu của em đều thể phối hợp, miễn là quá đáng."

Hà Tri Liễu giơ tay hỏi: "Thước đo... thế nào là quá đáng ạ?"

"Ví dụ như yêu quý bản , hoặc là... ngoại tình." Bùi Tịch chằm chằm.

"Ngoại tình?!" Hà Tri Liễu kinh hãi kêu lên.

Bùi Tịch nheo mắt: "Em hứng thú với chuyện đó lắm ? Nói năng hết lắp bắp luôn kìa."

Cậu lắc đầu như trống bỏi: "Không ! Tôi hề hứng thú!"

"Ngoan lắm." Bùi Tịch hài lòng khen ngợi.

Sau bữa trưa ngon miệng với những món hợp khẩu vị, Hà Tri Liễu thả lỏng. Chiếc sofa mềm mại khiến buồn ngủ rũ rượi. Đến cái ngáp thứ ba, Bùi Tịch đưa lên lầu. Cậu lon ton chạy theo như một chú cún nhỏ. Bùi Tịch đưa phòng khách, dặn dò: "Ngủ , lát gọi em dậy đăng ký."

"Nhớ ạ."

"Ngủ ngon." Bùi Tịch định rời thì giọng trong trẻo của Hà Tri Liễu vang lên:

"Tiên sinh, ngài... ngài thích ?"

Bùi Tịch nhướn mày, mỉm : "Không thích thì tại kết hôn?"

"Vì liên hôn..." Cậu lầm bầm.

"Liên hôn?" Bùi Tịch bật : "Bọn họ mà cũng xứng để liên hôn ?"

Mặt Hà Tri Liễu đỏ bừng, lấy hết can đảm đẩy ngoài: "Tiên sinh ngủ ngon, tạm biệt!"

Bùi Tịch đẩy ngoài mà vẫn còn thấy thú vị. Vừa gặp quản gia với vẻ mặt "đầy lời ", lập tức chặn họng: "Nuốt ngay mấy lời định ."

Về phòng , Bùi Tịch mở điện thoại . Nhóm chat của đám bạn đang nhảy tin liên tục.

Tống Dự: Thằng cha giữ quá mức làm báo chí tưởng nó "liệt", tiểu đáng thương chuyện mà cũng dám gả ?

Yến Kỳ: Chắc đứa nhỏ đó ngốc nên tin đồn thôi, chứ Tứ nhi nhà "liệt" .

Bùi Tịch gõ chữ trả lời: Thích. Cậu mới là đứa hạ tiện.

Vừa định tắt máy thì một thông báo từ "Tiểu Tri Liễu" hiện lên:

— Tôi cũng thích ngài. Không thích thì chẳng đồng ý.

Bùi Tịch mỉm , hình ảnh đỏ mặt soạn tin nhắn hiện lên trong đầu khiến tim đập rộn ràng. Thực , "nhất kiến chung tình" với từ lâu và dùng chút thủ đoạn để cuộc hôn nhân . Anh ngầm gây khó dễ cho gia đình họ Hà, để gã bố của Hà Tri Liễu tìm đến cầu xin . Và đúng như dự đoán, gã đưa đến như một món hàng trao đổi. lẽ, cả hai đều tình nguyện trong phi vụ .

Hà Tri Liễu ngủ một giấc say sưa. Trong mơ, thấy đang một chiếc võng dập dìu.

Bốp!

Tiếng động vang lên khiến choàng tỉnh. Phát hiện đang ở trong xe, và chấn động hơn là... đang đùi của Bùi Tịch! Đôi chân trị giá 80 triệu tệ bảo hiểm , cái m.ô.n.g của dám đè lên chứ!

"Tiên sinh..." Cậu lí nhí, thể co rúm .

"Lại bắt đầu lắp ?" Bùi Tịch kéo lòng: "Ngồi yên, chúng lĩnh chứng."

Mọi việc diễn nhanh nhờ sự sắp xếp của trợ lý. Khi cầm hai cuốn sổ đỏ tay, Hà Tri Liễu rạng rỡ. Cậu thực sự kết hôn với thầm mến !

"Kết hôn !" Cậu kích động khoe.

"Ừ, kết hôn ." Bùi Tịch thầm nghĩ, tối nay nhất định "chung chăn chung gối" với vợ mới .

Trên đường về, Bùi Tịch nắm c.h.ặ.t t.a.y , mười ngón đan : "Giờ chúng về lấy hành lý của em nhé? Kết hôn thì ở chung để bồi dưỡng tình cảm chứ, em thấy ?"

"... Thấy cũng ." Cậu đỏ mặt đáp.

Căn hộ nhỏ của Hà Tri Liễu tuy đầy đủ nhưng Bùi Tịch quyết định sẽ thiết kế một ngôi nhà y hệt như thế bên trong biệt thự của để thấy lạ lẫm.

Thời gian trôi qua, căn biệt thự rộng lớn giờ đây đầy ắp sức sống. Những phòng trống giờ trở thành thư phòng, phòng vẽ và phòng sở thích của Hà Tri Liễu.

Còn phòng ngủ ư?

Chuyện gì đang xày trong phòng ngủ nhi!!!!

Trong căn phòng ngủ chính vốn chỉ mang tông màu lạnh lẽo, giờ đây ánh đèn ngủ vàng nhạt tỏa ấm dịu mắt. Bùi Tịch tắm xong, mái tóc còn ẩm rũ xuống trán, làm giảm vẻ sắc sảo thường ngày của một vị tổng tài, đó là sự phong trần đầy nam tính.

Hà Tri Liễu đang ở mép giường, là bộ đồ ngủ bằng lụa màu hồng nhạt, đôi chân trắng ngần cứ vô thức đan . Nghe tiếng bước chân, ngẩng đầu lên, gương mặt vì căng thẳng mà ửng hồng như quả đào chín.

"Ngài... ngài xong ạ?" Cậu lí nhí, ngón tay xoắn chặt lấy vạt áo.

Bùi Tịch đáp, tiến gần, một tay chống xuống nệm, nghiêng bao phủ lấy bóng dáng nhỏ bé của . Mùi hương nam tính pha chút vị thanh mát của sữa tắm vây lấy khứu giác của Hà Tri Liễu, khiến đầu óc bắt đầu đình trệ.

"Tri Liễu, nãy em gọi là gì?" Bùi Tịch khẽ khàn hỏi, bàn tay ấm nóng chạm nhẹ vành tai nhạy cảm của .

"Tiên... ..."

"Hửm? Đã lĩnh chứng , còn gọi là ?" Anh thấp giọng dụ dỗ, nụ hôn nhẹ tênh rơi xuống cổ , tạo một luồng điện xẹt qua khiến Hà Tri Liễu run rẩy.

"Anh... Tịch..." Cậu đổi giọng, âm thanh nhỏ như tiếng mèo cào, càng kích thích ham chiếm hữu trong lòng đàn ông đối diện.

Bùi Tịch khẽ , một nụ thỏa mãn mà hiếm khi ai thấy . Anh nâng cằm lên, đặt lên đó một nụ hôn sâu, nồng nàn và đầy tính xâm lược. Hà Tri Liễu vụng về đáp , đôi tay nhỏ bé bấu chặt lấy vai áo choàng tắm của .

Cả hai cùng ngã xuống lớp nệm mềm mại. Bùi Tịch tách đôi chân của , chen giữa, đôi mắt thâm thúy giờ đây phủ một tầng sương mù d.ụ.c vọng: "Đừng sợ, sẽ nhẹ nhàng."

"Em... Em ah..." Hà Tri Liễu nhắm chặt mắt, thở dồn dập, chủ động vòng tay qua cổ đối phương.

Trong gian yên tĩnh, chỉ còn tiếng vải vóc ma sát và tiếng thở dốc nồng đượm. Bùi Tịch từng chút một khai phá cơ thể xinh như một tác phẩm nghệ thuật của vị bạn đời nhỏ. Mỗi nơi qua đều để dấu ấn nóng bỏng, khiến Hà Tri Liễu từ sợ hãi chuyển sang chủ động quấn quýt.

Dưới ánh đèn mờ ảo, bóng của hai lồng vách tường, vẽ nên một bức tranh của sự giao hòa hảo giữa tình yêu và d.ụ.c vọng. Đêm nay, thành phố A vẫn lạnh lẽo, nhưng trong căn phòng , xuân ý nồng đến mức thể tan . Căn phòng vốn chỉ hai màu đen trắng giờ đây tràn ngập ấm tình yêu.

Toàn Văn Hoàn

Cảm ơn t/y đồng hành đến hết truyện nèeee 🎉

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Nếu bạn còn chán 😳 thì ghé trang chủ nhà Team bé Bi dạo chơi xíu nghen~ Có nhiều món hấp dẫn lắm á 🤭

Bấm follow nhẹ cho Team động lực gõ chữ tiếp nhaaaa 🥺👉👈

Cảm ơn yêu thương nhiều luôn 💖

Loading...