Trọng Sinh Chi Biến Phế Vi Bảo - Chương 178: Bình minh của họ

Cập nhật lúc: 2025-10-31 13:58:28
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chuyện là việc nội bộ của gia tộc, cần ngoài xen mới ." Mành lạnh lùng liếc Cảnh đẫm máu, giọng điệu bình thản, "Huống chi, tuy Cảnh là con của , nhưng phạm thì vẫn chịu phạt. Mong đại nhân đừng để tâm đến tình cảm phụ tử giữa và nó, cứ theo quy củ mà thi hành hình phạt, thể để truyền thống của gia tộc phá hỏng."

Nghe , Bích gật đầu. Người thanh niên là mẫu phụ của Cảnh, để mặt chuyện, quả thật là thích hợp nhất.

Trình Hiểu nheo mắt , nhận thanh niên đang quỳ dường như quen với việc , chỉ lặng lẽ im lặng, phản kháng.

Ngay lúc , từ ngoài đại sảnh vang lên một trận hỗn loạn. Trình Hiểu đầu thấy Lam từ cửa lớn bước nhanh , phía là một đám Diệu Tinh mặt mày lấm lem nước mắt.

Anh xuất hiện ở đây? Cậu nhíu mày. Chẳng lẽ Lam cũng bắt đến?

Ánh mắt Trình Hiểu lặng lẽ đánh giá bạn lữ nhà từ xuống một lượt. Đối phương rõ ràng thương tích gì, tinh thần vẫn sáng láng, chỉ là giữa hai hàng lông mày phủ đầy mây đen, như bão tố đang chực chờ ập xuống.

cái thứ u ám đó, khi ánh mắt Lam rơi lên , như mây tan gió lặng.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Lam nhẹ nhàng nâng tay, phất lên giữa trung, cả đại sảnh lập tức yên tĩnh trở . Trình Hiểu phát hiện, khi Lam xuất hiện, trong sảnh đều biến sắc — hoặc kinh hỉ, hoặc xúc động, hoặc thể tin nổi. Ngay cả nam nhân đang chủ vị cũng bật dậy, sắc mặt trầm xuống, ánh mắt lạnh lẽo về phía Lam.

Cảnh thấy rõ đến, thần sắc cũng dần giãn , thở phào nhẹ nhõm. May là Lam đến kịp, nếu với địa vị thấp kém của , chỉ sợ cũng bảo vệ nổi bạn lữ của .

Còn Mành thì như c.h.ế.t sững tại chỗ. Bao năm gặp, vẫn phong tư trác tuyệt, tuấn mỹ phi phàm. Trong lòng khỏi nổi lên một tầng sóng ngầm. Bích đại nhân quả thực , tuổi tác cũng tương đương Lam, nhưng nam nhân ... trải qua năm tháng càng toát khí chất đặc biệt. Lam tuy nhỏ hơn một chút, nhưng thích kiểu như ?

Trong đầu khẽ động một ý nghĩ điên rồ: Cả hai đều thử xem, nếu thể khiến hai nam nhân ưu tú như xoay quanh ... cũng là một loại thú vui phong nhã. Hắn len lén liếc về phía Bích đang chủ vị, nhưng vẫn dám dây — kẻ đó ảnh hưởng quá lớn, còn đủ can đảm để khiêu khích.

"Lam, ngờ thực sự trở . Trước đó còn tưởng chỉ là lời đồn." Mành chậm rãi mở miệng, giọng điệu mang theo vài phần tiếc nuối, "Đáng tiếc, tên nhân loại còn xử lý xong, nếu chứng kiến cảnh khó coi ."

Nói đoạn, trừng mắt liếc Cảnh còn đang quỳ đất, giận dữ quát: "Còn mau xin Lam đại nhân? Nếu tại ngươi cố chấp ngăn cản, khiến Bích đại nhân phí thời gian xử phạt? Thật là làm mất mặt gia tộc!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/trong-sinh-chi-bien-phe-vi-bao/chuong-178-binh-minh-cua-ho.html.]

Cảnh nhàn nhạt mẫu phụ, bình tĩnh đáp: "Mẫu phụ, xin đừng vội quy kết tội cho khác. Việc tìm nhân loại... là sai lầm."

Đã ăn roi thì cũng nên thái độ rõ ràng, đừng để ăn đòn oan uổng mấy chục roi.

Trình Hiểu còn kịp mở miệng, bên hông ai đó ôm lấy. Dị tộc khí tức quen thuộc bao quanh , Lam cúi đầu hôn lên trán , xác nhận bình an, lúc trong mắt mới tan vài phần băng giá.

Ngẩng đầu, Lam quanh, mày nhíu , trầm giọng : "Dùng vũ lực bắt — đây là tộc quy ?"

Trình Hiểu thuận thế dựa lồng n.g.ự.c . Tuy rằng cũng là đàn ông, nhưng bạn lữ để dựa ... cảm giác vẫn dễ chịu.

Bích nheo mắt, ngón tay gõ nhịp tay vịn ghế, giọng lạnh băng: "Chuyện liên quan đến tộc quy. Tên nhân loại tên là Trình Hiểu, làm rối loạn huyết thống thuần chủng của gia tộc, tội thể tha. Nếu ngươi trở về, thì cùng thẩm vấn ."

Cách ... giống như hai bên quen từ . Trình Hiểu âm thầm suy đoán, chẳng lẽ cái gọi là chỗ dựa lưng Lam, thực sự liên quan đến Diệu Tộc?

Lam dường như chẳng buồn để tâm đến lời của Bích, ánh mắt trực tiếp rơi lên chủ vị, giọng trầm vang lên:

"Em là bạn lữ của ."

Một câu đơn giản, như lời tuyên thệ, từng chữ đều nặng nề, dứt khoát.

Sau đó, ôm lấy xoay rời .

Trình Hiểu: "......"

Cậu còn kịp phản ứng, bế . Ngoái đầu , phản kháng — nhưng một vòng... chẳng ai dám cản.

Lặng lẽ đầu , tự nhủ: Đi kiểu , chùi đ.í.t gì cả, thật sự thấy mất mặt ?

Loading...