TRỞ VỀ THỜI CẤP BA CỦA BA TÔI - Chương 1: Xuyên không
Cập nhật lúc: 2026-05-02 04:11:56
Lượt xem: 3
"Anh Tần đang hỏi mày đấy! Muốn c.h.ế.t hả?"
Tần Thập Ngũ mở mắt, một ngụm nước lớn sặc thẳng mũi miệng. Tóc gáy túm chặt, lôi xệch từ hồ lên vứt toẹt xuống đất. Cậu lộn một vòng, sấp mặt đất, đầu óc mơ hồ tự hỏi: Kẻ nào to gan dám đ.á.n.h ở trường Nhất Trung thế ?
Cậu nhớ rõ là cãi một trận tưng bừng với ba ruột ở văn phòng, đó dùng công phu "phi tường tẩu bích" lao thẳng khỏi tòa nhà học lý thuyết. Vừa chạy đến đài phun nước cầu nguyện thì đứa học sinh mù mắt nào ngáng chân, làm ngã nhào thẳng xuống hồ.
Cũng may nước trong hồ sâu, chỉ là đầu đột nhiên đập mạnh một cú. Vừa ngẩng mặt lên thấy tiếng đang c.h.ử.i mắng .
Chuyện lạ đời thật! Vị thế của Tần Thập Ngũ ở trường trọng điểm Nhất Trung vốn vững như bàn thạch. Cậu là trùm trường đích thực, từ đàn em khóa đến đàn đàn chị khóa , ai thấy tên mà chẳng nhượng bộ lui binh? Vậy mà kẻ nào dám ở trong trường đ.á.n.h c.h.ử.i thế ?
"Anh Tần, thằng ranh thâm hiểm lắm, hôm nay cứ đập cho nó một trận ?"
Giọng vang lên bên tai, kèm là một cú đ.ấ.m giáng thẳng mặt. Tần Thập Ngũ đ.á.n.h vẹo cả đầu, thêm một câu xỉa xói: "Mày làm trò gì thế hả? Nhất Trung là do Tần của tụi tao làm chủ, hiểu ?"
Phải, Nhất Trung là do Tần làm chủ.
Tần Thập Ngũ mặt mày sưng vù, trong cơn váng vất vẫn lẩm bẩm thừa nhận. Cậu, Tần Thập Ngũ đây chính là " Tần" của trường Nhất Trung. cái gã to gan lớn mật, từ xó xỉnh nào chui tự xưng là " Tần" thứ hai là kẻ nào? Chẳng lẽ cái danh " Tần" còn chế độ cha truyền con nối ? Lại còn dám nhân lúc đang cãi với ba , tâm trí rối bời mà đ.á.n.h lén? Mẹ kiếp, đúng là khốn nạn mà...
"Anh Tần, thằng hình như ngu . Đánh nó cứ như đ.á.n.h bông , chán c.h.ế.t."
Tần Thập Ngũ bẹp đất một lúc. Đợi cơn đau buốt cơ thể qua , bật dậy, chuẩn giáng cho kẻ một cú đá. Thế nhưng lên, đập mắt là một thiếu niên trạc mười bảy tuổi đang sừng sững ngay mặt.
Thiếu niên vóc dáng cao ráo, làn da trắng ngần, ngũ quan sắc sảo mang vẻ sắc lạnh và lôi cuốn. Bộ đồng phục màu xanh trắng mặc xộc xệch, xắn tay áo lên tận cổ tay để lộ lớp áo phông cộc tay in hình đầu lâu phần trẻ trâu bên trong. Khóa áo khoác phanh , đang dùng ánh mắt vô cùng lạnh nhạt xuống .
Xem , đây chính là " Tần" đó .
Khi rõ khuôn mặt của thiếu niên, Tần Thập Ngũ sững sờ mất một nhịp. Cậu tự véo má một cái, buộc miệng thốt lên: "...Ba?"
Người cạnh thiếu niên cũng ngớ , sang hỏi: "Tần Sơ, thằng đ.á.n.h hỏng não ?"
Nghe đến cái tên , Tần Thập Ngũ c.h.ế.t trân tại chỗ: ... là tên của ba .
Cái thiếu niên tên Tần Sơ , xét về mặt lý thuyết, đúng là ba của Tần Thập Ngũ. Ngoại hình và khí chất giống như đúc. xét theo quan điểm phát triển khoa học, thì đây thể là ba của Tần Thập Ngũ . Ba năm nay ngoài ba mươi , trong khi mặt, tuy cùng một khuôn đúc , nhưng rõ ràng mới chỉ tầm mười bảy tuổi. Hơn nữa, giờ phút e là ba đang nổi trận lôi đình trong phòng giáo vụ. Nếu đ.á.n.h thì cũng lôi đó mà đánh, thể chạy tận đài phun nước ? Lại càng chuyện xung quanh gọi ông là " Tần".
Phải gọi là "chú Tần" thì mới hợp logic chứ!
Tần Thập Ngũ hoang mang tột độ. Cậu véo má thêm cái nữa, đau đến mức hít hà một khí lạnh. Cậu tự chất vấn trong lòng: Mình mơ chứ? Hay là vẫn đang mơ? Nằm mơ mà cũng đau ?
"Thằng ngu." Tên theo Tần Sơ, Hồ Tứ nhổ nước bọt một cái: "Giờ mới gọi ba , nãy còn làm trò gì thế?" Hắn sang: "Tần Sơ, đ.á.n.h nữa ?"
Tần Sơ Tần Thập Ngũ, dùng thái độ trịch thượng phán: "Nếu còn , mày đừng vác mặt đến trường nữa."
Lời thốt ngông cuồng hết sức, làm như trường Nhất Trung là do nhà mở bằng. Cái bộ dạng vênh váo khiến Tần Thập Ngũ thấy quen thuộc vô cùng. Ngẫm thì, lúc làm mưa làm gió ở Nhất Trung chẳng cũng mang cái bản mặt phách lối y chang thế ?
Mãi cho đến khi hai rời , Tần Thập Ngũ vẫn chôn chân tại chỗ, kịp tiêu hóa sự việc. Cậu sang bên , nhận đây là khu vực xử lý rác của trường, ở bãi đất trồng rau phía sân vận động. Tần Thập Ngũ học cấp hai ở Nhất Trung ba năm, giờ mới lên cấp ba, thi chuyển cấp vẫn học trường cũ nên thuộc lòng cái xó .
Năm phút , từ bãi rau lòi một học sinh để đầu nấm, vội vã chạy tới gọi: "Tần Thập Ngũ, chứ?"
Tần Thập Ngũ đ.á.n.h đến mặt mũi bầm dập, thế nào cũng giống " ". Cậu bạn đầu nấm thực cũng chỉ hỏi xã giao cho lệ chứ chẳng mấy quan tâm đến vết thương của . Mục đích chính của là tới để hóng hớt: "Đã bảo đừng chọc ghẹo Hà Viện Viện cơ mà. Cậu quan hệ giữa Tần Sơ với cô ? Trai vợ, gái chồng, đây gọi là gì? Là 'tình nhân công khai' đấy! Cậu cứ sấn sổ lao quấy rối , chẳng tự tìm đường c.h.ế.t ."
Tần Thập Ngũ lấy tinh thần, lờ mớ lời thoại rác rưởi của Đầu Nấm, chỉ thẳng mặt : "Tôi á? Tôi tên là Tần Thập Ngũ?"
Đầu Nấm đưa tay sờ trán : "Cậu đ.á.n.h ngốc luôn ? Cậu trách lúc nãy cứu đấy chứ? Tôi làm gì gan! Thầy cô trong trường còn nhắm mắt làm ngơ với Tần Sơ, mà cứu thì chỉ nước xông ăn đòn chung. Một đứa c.h.ế.t vẫn hơn hai đứa cùng c.h.ế.t chứ."
Tần Thập Ngũ nuốt nước bọt, cố giữ bình tĩnh hỏi: "Bây giờ là năm bao nhiêu?"
Đầu Nấm rõ năm hiện tại, còn chu đáo báo luôn cả ngày tháng. Nói xong, chần chừ: "Sao thế? Não Tần Sơ đập hỏng thật ?"
... Mẹ kiếp.
Mười sáu năm !
Tần Thập Ngũ kinh hoàng tự hỏi: Chuyện quái gì thế ?
Cậu chỉ cãi với ba một trận, làm ngoắt về mười sáu năm ? Dù Tần Thập Ngũ bình thường cũng tiểu thuyết và xem phim truyền hình, nhưng luôn là một theo chủ nghĩa vô thần. Nằm mơ cũng ngờ ngày trúng độc đắc, đu trend xuyên thành công!
Nếu bây giờ thực sự là mười sáu năm , cái ... cái Tần Sơ ban nãy, thực sự là ba ? Là ba thời trẻ?
Tần Thập Ngũ vội vàng hỏi dồn: "Đây là trường Nhất Trung đúng ?"
Đầu Nấm gật đầu: "Là Nhất Trung chứ . Cậu uống no nước đài phun nước quá nên nước não ? Hay lắc thử đầu xem nước chảy ?" Đầu Nấm Tần Thập Ngũ, cảm thấy bạn hôm nay kỳ lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-ve-thoi-cap-ba-cua-ba-toi/chuong-1-xuyen-khong.html.]
Ai cũng , Tần Thập Ngũ là một cái bao cát trứ danh trong trường. Vì mắc tật lắp, cơ thể khiếm khuyết nên ngay từ lúc khai giảng lớp mười nhắm tới. Bị bạn cùng lớp cô lập đành, đám con trai trong lớp còn thích sai vặt, bắt mua đồ nọ, mà thì luôn cam chịu mặc cho ức hiếp. Về , đám học sinh đó càng đà lấn tới, bắt nạt tàn nhẫn hơn, khiến cho cả khối mười ai cũng tên . Việc đem làm trò tiêu khiển cho cả trường cũng là chuyện như cơm bữa.
Đầu Nấm thắc mắc: "Sao hôm nay chuyện vấp nữa thế?"
Lời còn dứt, đột nhiên Tần Thập Ngũ đẩy mạnh một cái. Đầu Nấm bình thường thích cạnh Tần Thập Ngũ. Chẳng vì lý do gì to tát, chỉ là khi Tần Thập Ngũ chuyển đến Nhất Trung và xuất hiện mặt , kẻ cả lớp bắt nạt luôn là Đầu Nấm.
Từ ngày Tần Thập Ngũ, đạn pháo của đều chuyển hướng sang . Đầu Nấm từ đó cũng tìm thú vui ức h.i.ế.p kẻ yếu. Tuy nhiên, dám bắt nạt quá đáng, bình thường chỉ vẻ đàn , bắt Tần Thập Ngũ chép bài hộ . Cậu sợ ép quá Tần Thập Ngũ sẽ chuyển trường. Đến lúc đó, Đầu Nấm về vị trí kẻ bắt nạt như . Thế nên, luôn giữ mối quan hệ " định" với Tần Thập Ngũ.
Từ đến nay, Tần Thập Ngũ đối với luôn rụt rè ngoan ngoãn, bảo , bao giờ dám đẩy ?
Đầu Nấm ngã nhào xuống đất, thẹn quá hóa giận hét lên: "Tần Thập Ngũ! Cậu điên !"
Mười sáu năm , ở trường Nhất Trung kẻ nào dám c.h.ử.i Tần Thập Ngũ điên? Cậu ở Nhất Trung tôn làm Thái t.ử gia, đ.á.n.h trèo tường chuyện nào cũng dám làm. Thuộc thế hệ sản phẩm "ba ": ba hỏi han, thầy cô quản giáo, bạn bè đồng trang lứa. Nếu lúc Tần Thập Ngũ đang vội xác nhận một chuyện động trời, thì Đầu Nấm đè bẹp xuống đất mà gửi lời chào đến Mẹ Thiên Nhiên .
Tim Tần Thập Ngũ đập thình thịch. Cậu thi triển "khinh công", ba chân bốn cẳng chạy một mạch. Lúc ngang qua tòa nhà học lý thuyết của khối cấp hai, tìm thấy một tấm gương chỉnh trang ở khúc quanh.
Cậu vội vàng ghé sát gương chằm chằm. Gương mặt hiện tại của Tần Thập Ngũ cực kỳ xa lạ, mặt . Cậu vốn khuôn mặt giống ba, ngũ quan rực rỡ, thuộc kiểu bức , áp đảo. Gần như là bê nguyên khuôn mẫu từ nhà máy của Tần Sơ , copy paste sai một nét. Nó khác một trời một vực với khuôn mặt phần thanh tú nhạt nhòa hiện tại.
Cậu nhóc cà lăm Tần Thập Ngũ tuy khuôn mặt nét thanh tú, nhưng tóc quá dài, mái che gần kín mắt. Trên sống mũi còn vắt vẻo một cặp kính gọng đen quê mùa xí, trông y hệt một món đồ cổ đào từ mười mấy năm .
Nghĩ đến đây, Tần Thập Ngũ véo má một cái, trong lòng sướng phát điên: Đây chẳng là mười sáu năm !
Đầu Nấm thở hồng hộc chạy theo: "Tần Thập Ngũ, chạy nhanh thế làm gì. Lát nữa còn mua nước cho Cốc, thẻ trường của còn tiền đấy?"
Mua nước? Tần Thập Ngũ nhướng mày. Cái kẻ dám sai Tần Thập Ngũ chạy vặt ở trường Nhất Trung còn đời !
"Hỏi cái ." Hiện tại tâm trạng Tần Thập Ngũ đang , thậm chí còn quên béng luôn chuyện cãi với ba khi xuyên : "Cái tên Tần Sơ là ai?"
Đầu Nấm lẩm bẩm trong bụng: Nó đụng hỏng não thật ?
"Cậu Tần Sơ?"
Tần Thập Ngũ khẩy trong lòng: Biết chứ , ba tao mà .
"Là Thái t.ử gia của trường Nhất Trung đó. Giờ mới bảo thì muộn , sớm hôm nay thì ban đầu chọc ghẹo phụ nữ của làm gì."
Cái gì cơ?
Theo như , ba làm gì phụ nữ nào, đàn ông thì một , chính là ! Tần Thập Ngũ nắm bắt ngay một trọng điểm khác, hỏi : "Thái t.ử gia... trường Nhất Trung?"
Đầu Nấm đầy ngạc nhiên: "Chứ nữa? Thầy cô còn chẳng dám quản ."
Không thể nào... Tần Thập Ngũ cảm thấy đầu óc cuồng. Sao ba thể là Thái t.ử gia của trường Nhất Trung ? Cậu từ nhỏ lớn lên cùng những chiến tích xuất sắc của ba . Cậu ba học cùng trường Nhất Trung, nhưng... đều kể ba là một học bá thiên tài, nhã nhặn lịch thiệp, phẩm học kiêm ưu nức tiếng gần xa cơ mà...
Thái t.ử gia á? Đó rõ ràng là danh xưng của ở Nhất Trung mười sáu năm chứ!
Nghe đến đây, Đầu Nấm ôm bụng nắc nẻ. Cậu đẩy gọng kính, Tần Thập Ngũ cứ một câu là lặp một câu.
"Phẩm học kiêm ưu?"
"Nhã nhặn lịch thiệp?"
"Học bá thiên tài?"
"Hahahahahaha!" Đầu Nấm ngặt nghẽo: "Cậu đang ai thế? Tần Sơ á? Xin tha cho ! Cái tên Tần Sơ mà học kỳ thi chín môn cộng một trăm điểm á?"
"Cái tên Tần Sơ đ.á.n.h trèo tường trốn học á? Cái sản phẩm 'bốn ' - ba hỏi han, thầy cô quản giáo, bạn bè, khốn nạn đến mức coi trời bằng vung hả?"
Tần Thập Ngũ mà hình: ...
Quả hổ danh là ba ! Còn nhiều hơn tận một chữ ""!
Đầu Nấm đến rung cả . Đột nhiên, một bàn tay vỗ nhẹ lên vai . Tần Sơ lù lù ngay lưng, giọng u ám cất lên: "Bạn học , cản đường đấy."
Đầu Nấm còn kịp cảm thấy ớn lạnh sống lưng, Tần Sơ đá thẳng một cú bay khỏi bậc thang, lộn mấy vòng đất. Tần Thập Ngũ lúc mới nhận , ba đến tòa nhà lý thuyết từ lúc nào.
Đầu Nấm ăn đá xong cũng dám hó hé một lời, cúp đuôi thành thục dạt sang một bên, thở cũng dám thở mạnh. Tần Sơ xử lý xong Đầu Nấm, ánh mắt lạnh lẽo dời sang Tần Thập Ngũ.
Biểu hiện của Đầu Nấm chứng tỏ những gì là sự thật. Tần Sơ thực sự là một tên trùm trường cặn bã thành tích nát bét, khác xa với hình ảnh cha học bá hảo trong ấn tượng của . Thế giới quan của Tần Thập Ngũ chịu một cú sốc nặng nề, dù thế nào cũng dám tin cái tên khốn kiếp mặt là cha trầm tĩnh, lạnh lùng, uy nghiêm và lịch thiệp của .
Hồ Tứ thấy Tần Thập Ngũ, cợt: "Tần Sơ, đây chẳng là cái thằng hồi nãy sợ quá gọi mày bằng ba ?"