Tro Tàn Nở Hoa - Bữa sáng

Cập nhật lúc: 2026-04-01 15:38:30
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chu. Thanh. Tâm.”

Giọng gọi vang lên ngoài cửa phòng, rõ từng âm một, như thể đang tên bục danh dự.

Anh mở mắt ngay.

Ánh sáng sớm len qua khe rèm, trải một vệt nhạt tường. Không còn khói hương. Không còn tiếng nghẹn. Chỉ còn căn phòng yên tĩnh và tiếng gõ cửa nhịp đều.

“Chu Thanh Tâm, em đếm đến ba.”

Anh chậm rãi thở .

“Chu Khánh An,” đáp từ trong phòng, giọng khàn vì mới ngủ dậy, “Em thể gọi dạy giống như bình thường .”

Cánh cửa bật mở chút khách khí.

Khánh An đó, đồng phục chỉnh tề, mái tóc búi gọn đằng . Hai tay chống hông, dáng vẻ chẳng khác gì một cô giáo nhỏ đang chuẩn phạt học sinh.

“Bảy phút nữa là sáu giờ rưỡi. Anh hứa hôm nay bỏ bữa sáng.”

Anh dậy, vuốt tóc .

“Anh nhớ.”

“Anh nhớ nhưng làm.”

Anh cô bé vài giây, bật nhẹ.

Buổi sáng trong căn hộ nhỏ bắt đầu như dịu dàng lắm nhưng ám áp.

Nhà họ lớn. Phòng khách nối liền với bếp, bàn ăn kê sát cửa sổ. Rèm kéo lên một nửa để ánh sáng lọt , quá chói.

Trên bàn hai bát mì nóng. Trứng ốp la còn nguyên lòng đào, vài lát cà chua xếp ngay ngắn bên cạnh. Cốc sữa đặt phía tay , đúng vị trí quen thuộc.

Anh kéo ghế xuống.

Khánh An đối diện, gì, nhưng ánh mắt vẫn dừng mặt lâu hơn bình thường.

“Em gì?”

“Nhìn xem định ăn thật .”

Anh cầm đũa lên, gắp một miếng mì.

“Ăn đây.”

Cô bé vẫn động đũa.

Anh nhướng mày. “Tiểu thư còn đợi gì?”

“Em đang suy nghĩ nên tiếp tục chuyện với hôm qua chịu em , cũng chẳng chịu giải thích gì .”

Anh khựng một chút.

Hôm qua cô bé nhiều.....

Anh lảng .

Anh thở chậm rãi, đặt đũa xuống.

“Anh xin .”

Khánh An ngẩng lên, rõ ràng ngờ thẳng như .

“Anh cố ý lảng tránh. Chỉ là… em lo.”

Cô bé mím môi.

“Em trẻ con nữa.”

“Anh .”

Giọng mềm rõ rệt, là kiên nhẫn mà luôn dành cho cô như một ngoại lệ.

em vẫn là em gái .”

Khánh An một lúc lâu, cuối cùng cũng chịu cầm đũa lên.

“Anh ngủ mơ thấy ngày đó đúng .”

Không một câu hỏi mà chỉ đơn giản là mổ câu trần thuật

Anh trả lời ngay. Chỉ gắp thêm một miếng trứng, đặt bát cô bé.

“Ăn . Nói chuyện .”

“Chu Thanh Tâm!”

“Anh đang chột , dỗ dành em đấy tiểu thư .”

Cô bé suýt bật , nhưng cố nén , giả vờ nghiêm túc.

“Em tiểu thư.”

“Ừ. Tiểu thư khó chiều hơn em nhiều.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-tan-no-hoa/bua-sang.html.]

Cuối cùng, khóe môi cô bé cũng cong lên.

Không khí bàn ăn dịu xuống.

Anh uống một ngụm sữa.

Cô nhóc đang nhớ gì đó .

“À, cuối tuần họp phụ .”

Thanh Tâm đang ăn bỗng khựng .

“Anh nhớ?”

“Anh ghi trong điện thoại . Sáng thứ bảy.”

Anh chột lấy điện thoại cho cô nhóc xem ghi chú của .

"Hừ" một tiếng, cô nhóc ăn tiếp phần bữa sáng của .

“Đừng đến muộn.”

“Anh từng đến muộn.”

" , vì căn bản chẳng năm nào tới.

Anh thật sự chột lắm , chỉ đành nhấc ly sữa lên uống để sua tan ngượng ngùng.

“Anh nhớ ăn mặc t.ử tế một chút.”

Anh bật . “Anh họp cho em xem mắt?”

“Cả hai cũng .”

Anh suýt sặc.

“Chu Khánh An.”

“Em thật. Anh cũng nên kiếm yêu .”

" em quên , thích con gái."

"Thì con trai. Tóm em cần là gì, chỉ cần dẫn về đây một con cho em, quá 30 và là ' yêu' của . Yêu cầu em chẳng đơn giản ?"

Anh cô bé, đáp ngay.

Ánh sáng buổi sáng chiếu nghiêng qua cửa sổ, phủ lên mái tóc buộc cao của em gái. Con bé lớn nhanh hơn tưởng. Không còn là đứa trẻ đến khản giọng trong tang lễ năm đó.

Anh từng nghĩ chỉ cần tập trung cho em trưởng thành là đủ.

lẽ, em cũng đang âm thầm lớn lên để bảo vệ theo cách của .

“Anh .”

Anh , nhẹ nhưng chắc.

Khánh An tranh cãi nữa. Chỉ khẽ “hừ” một tiếng.

“Anh mà bỏ bữa trưa, em sẽ gọi điện mách nuôi.”

“Được .”

“Và ngủ mười hai giờ.”

“Cái đó khó.”

“Chu Thanh Tâm!”

“Anh sẽ cố mà.”

Cô bé lườm , nhưng ánh mắt dịu hẳn.

Sau khi Khánh An rời nhà, căn hộ trở yên tĩnh.

Anh một trong bếp vài giây, thu dọn bát đũa. Hơi ấm từ nồi canh còn sót khiến căn phòng quá lạnh lẽo.

Có lẽ do quá lâu dọn dẹp, nghĩ gì mà bắt đầu lôi dụng cụ quyết định thu dọn bộ nhà một lượt.

Việc học của em là do xe đưa đón, cô bé cũng xe riêng nhưng vẫn đăng kí để khi cô bé mệt thì bắt xe về.

Nay nhóc xe đưa đón nên nhắn hỏi luôn thể dọn phòng và nhận câu trả lời đồng ý.

Anh qua cửa sổ.

Thành phố thức dậy .

Anh khoác áo, rời khỏi nhà định mua ít đồ mới về dọn.

Cuộc sống của bây giờ nhịp điệu riêng. Không hỗn loạn như những năm đầu. Không bấp bênh như những chuyển trọ nửa năm một như .

Ổn định.

đêm vẫn còn đó.

vẫn sống.....

Loading...