Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 8: Cướp sắc
Cập nhật lúc: 2026-04-04 10:53:14
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyễn Ngôn cứ như một cái đuôi nhỏ, đuổi cũng , cứ dính chặt lấy lưng Tưởng Thính Nam. Cái miệng nhỏ ngọt xớt, cứ một câu "ông xã ơi", hai câu "ông xã ", còn trưng bộ mặt đáng thương bảo nếu ở nhà thì em sẽ sợ lắm.
Thế thì Tưởng Thính Nam làm mà bỏ ở nhà cho đành.
Gần công trường tiệm net nào, bộ tầm hai mươi phút mới một nhà. Hai chen chúc chuyến xe buýt cuối cùng, xe khá đông, Tưởng Thính Nam vòng tay ôm chặt Nguyễn Ngôn lòng để che canh, để ai đụng trúng .
Nguyễn Ngôn áp mặt cơ n.g.ự.c săn chắc của Tưởng Thính Nam, đôi mắt chớp chớp, cố ý vùi sâu hơn nữa. Vài giây , ngẩng đầu lên, nhỏ giọng : "Ông xã, là mùi của em thôi."
Tưởng Thính Nam khẽ nhíu mày. Anh tắm rửa sạch sẽ mới ngoài, chẳng lẽ vẫn còn mùi mồ hôi ?
Anh thấp giọng hỏi: "Mùi gì?" Theo bản năng, Tưởng Thính Nam né một chút.
Nguyễn Ngôn vòng tay ôm lấy eo , ngửa đầu nghiêm túc : "Một mùi hương nồng nặc vị của Nguyễn Ngôn."
Tưởng Thính Nam: "..."
Anh luôn tài nào theo kịp tư duy nhảy vọt của Nguyễn Ngôn. theo kịp cũng chẳng , điều đó hề ảnh hưởng đến sự thúc giục trong lòng Tưởng Thính Nam lúc — cúi xuống hôn thật sâu.
Chỉ là xe buýt đang quá đông , đành dốc sức kiềm chế .
Vất vả lắm xe mới lắc lư đến trạm, Nguyễn Ngôn lúc oải vì xe xóc làm cho say xe. Tưởng Thính Nam sang sạp bên cạnh mua cho một cây kem que. Đôi mắt Nguyễn Ngôn sáng lên, định đón lấy thì Tưởng Thính Nam nhanh chóng dặn : "Chỉ ăn hai miếng thôi đấy."
Dạ dày Nguyễn Ngôn , cứ ăn đồ lạnh là dễ đau.
Nguyễn Ngôn nhỏ giọng "" một tiếng cầm lấy cây kem, há miệng thật to như nuốt chửng cả cây trong một . Tưởng Thính Nam cau mày, ngay khi c.ắ.n xong miếng đầu tiên, nhanh tay đoạt lấy cây kem.
Nguyễn Ngôn cái lạnh làm cho tê cả đầu lưỡi, ú ớ : "Anh... chơi !"
Tưởng Thính Nam rũ mắt, chằm chằm bờ môi vì dính kem mà trở nên bóng bẩy, căng mọng của . Mất vài giây mới dời mắt , thản nhiên hỏi: "Ai chơi ?"
Nguyễn Ngôn nuốt xong miếng kem trong miệng, l.i.ế.m liếm môi: " mà một miếng là ăn bao nhiêu ?"
Tưởng Thính Nam thấy bộ dạng của chắc là gì khó chịu, cũng thèm tranh luận với cái lý sự cùn nữa. Anh ba ngụm giải quyết nốt chỗ kem còn nắm tay Nguyễn Ngôn dắt qua đường.
Nguyễn Ngôn vẫn còn đó lầm bầm lầm bầm, Tưởng Thính Nam coi như thấy.
Lúc đang là giờ cao điểm của tiệm net. Vừa đẩy cửa bước , một luồng khí nóng nực hỗn tạp với mùi t.h.u.ố.c lá nồng nặc ập đến khiến chút ngộp thở. Tưởng Thính Nam nhíu mày khó chịu.
Anh hút thuốc, nhưng ít khi đụng vì Nguyễn Ngôn thích. Ngặt nỗi mũi cực thính, chỉ cần ngửi thấy một chút mùi thôi là tối đó Tưởng Thính Nam đừng hòng leo lên giường ngủ.
Anh cầm chứng minh nhân dân của hai mở một phòng riêng.
Lúc Nguyễn Ngôn bắt đầu cằn nhằn: "Lãng phí quá , tụi ở sảnh ngoài là mà, phòng riêng tốn thêm bao nhiêu tiền chứ."
Thật hiếm thấy, cái từ "lãng phí" mà cũng ngày thốt từ miệng Nguyễn Ngôn. Chẳng lẽ quên kỷ lục mua một lúc mấy chục cái túi xách trong một ngày của ?
Tưởng Thính Nam cau mày, trông vẻ thật sự vui: "Lãng phí cái gì mà lãng phí, đó là lời em nên ?"
Hiếm khi dùng giọng điệu gắt gỏng như . Trong quan niệm của Tưởng Thính Nam, bộ não của Nguyễn Ngôn nên tồn tại khái niệm mang tên "lãng phí".
Nguyễn Ngôn bĩu môi, im bặt gì nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-8-cuop-sac.html.]
Hai phòng riêng, khi đóng cửa , thấy Nguyễn Ngôn vẫn còn vẻ mặt dỗi hờn, Tưởng Thính Nam thấp giọng dỗ dành: "Bảo bảo, cố ý quát em , cho xin nhé."
Dù cảm thấy sai, nhưng cứ làm vợ vui thì việc đầu tiên là xin cái . Đây là kinh nghiệm quý báu mà Tưởng Thính Nam đúc kết bao năm chung sống.
Bởi vì trong vô vàn ưu điểm của Nguyễn Ngôn, còn một đức tính gọi là "thù dai". Cậu sẽ luôn chọn một đêm sắp ngủ, ngay lúc Tưởng Thính Nam chuẩn sẵn sàng cởi quần áo để ôm vợ ngủ ngon lành, sẽ nhắc chính xác ngày nào, tháng nào Tưởng Thính Nam làm chuyện gì, câu gì khiến vui, và mượn cớ đó để đá xuống giường.
Nguyễn Ngôn hừ nhẹ một tiếng, cũng chẳng tha , vị trí phía trong, hếch cằm hiệu cho Tưởng Thính Nam mở máy tính cho . Tưởng Thính Nam mở máy xong còn quên dặn dò: "Chỉ xem một lát thôi đấy, bảo bảo."
Nguyễn Ngôn đầu coi như thấy. Nếu là một chú mèo nhỏ, thì lúc hai cái tai chắc canh cụp thành hình "tai máy bay" .
Thấy Nguyễn Ngôn bắt đầu chú tâm trò chơi dò mìn, Tưởng Thính Nam quản nữa, bắt đầu mở máy của lên làm việc. Năm đó ở đại học học chuyên ngành máy tính, làm vài cái phần mềm nhỏ chỉ là chuyện vặt. Tưởng Thính Nam dự định hai phần mềm đơn giản để bán lấy một khoản tiền.
Đã ở vị trí cao quá lâu, nhiều năm tự gõ code, nhưng dường như Tưởng Thính Nam sinh năng khiếu thiên bẩm, làm việc gì cũng vô cùng thuận lợi. Ngoại trừ Nguyễn Ngôn , dường như thể dễ dàng giải quyết chuyện đời.
Bận rộn một hồi, Tưởng Thính Nam dừng một chút cho nhẹ đầu. Anh nghiêng đầu sang bên cạnh thì mới phát hiện Nguyễn Ngôn đeo tai từ lúc nào, đang dán chặt mắt màn hình.
Tưởng Thính Nam nhíu mày, nhoài sang thử. Đập mắt là hai cái bóng mờ ảo đ.á.n.h mã che khuất, đang quấn lấy hỗn loạn màn hình.
Sắc mặt lập tức tối sầm : "Nguyễn Ngôn! Em đang xem cái gì đấy!"
Nguyễn Ngôn giật thót , hệt như học sinh tiểu học đang trốn học làm việc riêng giáo viên bắt quả tang. Cậu bật dậy như lò xo, luống cuống tay chân tháo tai xuống, hoảng loạn Tưởng Thính Nam.
"Không ... là quảng cáo tự nhảy đấy." Nguyễn Ngôn ấp úng giải thích, "Em vốn định tắt , ai ngờ là hai đàn ông..."
Sắc mặt Tưởng Thính Nam vẫn khó coi: "Em xem đàn ông khác?"
Nguyễn Ngôn: "... Người đ.á.n.h mã mờ mịt thế , thực thấy gì rõ ."
Thấy vẫn còn sa sầm mặt mày, Nguyễn Ngôn chỉ còn cách sấn tới dỗ dành. Cậu kiễng chân lên, hôn chùn chụt từng cái một lên cằm Tưởng Thính Nam: "Được mà, em thế nữa. Em ông xã còn xem khác làm gì, bọn họ mà so với ông xã của em chứ!"
Chuyện dỗ dành Tưởng Thính Nam thì Nguyễn Ngôn quá thành thạo . Cứ hôn hít vài cái, gọi thêm mấy tiếng "ông xã" là Tưởng Thính Nam coi như mất hết phương hướng ngay.
Tưởng Thính Nam bế bổng lên, gương mặt đang hì hì của vợ, kìm mà cúi đầu hôn mạnh lên má một cái.
"Đồ tiểu hỗn đản, về nhà sẽ trị tội em ."
Nguyễn Ngôn chẳng những sợ mà còn chớp mắt, lộ vẻ cực kỳ mong chờ: "Thật ông xã? Ô hô!"
Tưởng Thính Nam thật sự là chào thua luôn.
Hai trả máy về. Lúc khá muộn, còn xe buýt nữa, mà bắt taxi về thì tốn kém, Tưởng Thính Nam dứt khoát xổm xuống để Nguyễn Ngôn leo lên lưng .
Nguyễn Ngôn ôm chặt cổ , tì cằm lên vai Tưởng Thính Nam, đắc ý hừ hừ: "Em nhớ hồi đó theo đuổi em, ngày nào cũng lái xe bám đuôi lưng. Ban đầu làm em sợ c.h.ế.t khiếp, cứ tưởng gặp kẻ cướp của."
nghĩ , chắc chẳng tên cướp nào lái xe Panamera cướp của cả.
Hóa là cướp sắc.
Lời tác giả:
Ngôn Ngôn: Ô hô, sắp ông xã "dạy dỗ" ! [Rải hoa]