Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 7: Đi làm
Cập nhật lúc: 2026-04-04 10:53:13
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau nhiều, nhiều năm, Nguyễn Ngôn cuối cùng cũng trở chốn công sở.
Mặc dù "chốn công sở" hiện tại chỉ mỗi và Lâm Đông.
Ngày đầu tiên làm của lính mới luôn mang theo chút hưng phấn nhỏ nhoi. Nguyễn Ngôn bò dậy từ sớm, lục tìm trong đống quần áo mang theo, gương ướm thử hết bộ đến bộ khác để phối đồ.
Tưởng Thính Nam còn dậy sớm hơn. Hôm qua biếu giám đốc hai bao t.h.u.ố.c lá, thành công mượn quyền sử dụng nhà bếp. Sáng sớm chợ mua đồ ăn tươi ngon về nấu.
Đợi đến khi Nguyễn Ngôn bên rốt cuộc xong quần áo, rửa mặt chải đầu xong xuôi thì Tưởng Thính Nam cũng vặn bưng thức ăn lên bàn. Nguyên liệu chẳng gì quý báu, đều là những món xào giản dị thường ngày, nhưng Nguyễn Ngôn ngửi thấy mùi đói bụng, chẳng kịp năng gì liền lùa cơm ăn lấy ăn để.
Đã lâu lắm ăn cơm Tưởng Thính Nam nấu.
Nguyễn Ngôn đưa đ.á.n.h giá cao nhất: "Ông xã, là làm đầu bếp , trình độ của chắc chắn là thành vấn đề ."
Tưởng Thính Nam lưng gấp đống quần áo Nguyễn Ngôn bới tung lên. Hắn tỉ mẩn gấp từng cái một thật phẳng phiu, lúc cầm lên còn khẽ cúi đầu ngửi nhẹ mùi hương áo. Hắn khẽ cau mày: "Em nấu cơm cho khác ăn ?"
"Làm gì mà hẹp hòi thế, nấu ăn ngon thật mà."
Tưởng Thính Nam cần suy nghĩ liền từ chối: "Không , chỉ nấu cơm cho em ăn thôi."
Một câu khiến Nguyễn Ngôn sướng rơn cả . Cậu buông bát đũa, nhảy chân sáo chạy tới, kiễng chân lên hôn cái "chụt" mặt Tưởng Thính Nam, để một vết môi bóng loáng dầu mỡ.
Tưởng Thính Nam hề ghét bỏ, ngược còn bế bổng lên, thấp giọng : "Đống quần áo thích ? Gần đây trung tâm thương mại, cuối tuần nghỉ một ngày đưa em mua đồ mới."
Hắn quá hiểu Nguyễn Ngôn, đống quần áo lục tung lên là ngay chuyện gì. Nguyễn Ngôn đây thích nhất là mua sắm, còn cực kỳ điệu đà, đa quần áo chỉ mặc một , thậm chí những bộ mua về thích vứt xó, chẳng buồn đụng tới.
Tưởng Thính Nam , Nguyễn Ngôn lắc đầu. Cậu sực nhớ điều gì đó, đạp chân đòi Tưởng Thính Nam thả xuống, đầu chạy tới túi quần áo, lôi một tấm thẻ ngân hàng đưa cho .
Đây là tiền học phí và sinh hoạt phí mà đưa cho lúc .
Tưởng Thính Nam nhận, chỉ : "Đưa cái làm gì?"
"Tạm thời em cũng dùng đến, cứ để chỗ ."
Tưởng Thính Nam quá rõ điều kiện gia đình Nguyễn Ngôn, tiền chắc chắn là tiền để học. Hắn nhíu mày: "Hồ đồ, tự cất cho kỹ ."
Nguyễn Ngôn bĩu môi: "Thì trong tay em cũng còn khoản tiền nào khác. Chờ em làm việc lương cũng đưa luôn."
Lòng Tưởng Thính Nam dâng lên một nỗi xót xa lẫn ngọt ngào. Bảo bối của đến thế ? Trên đời chắc chắn chẳng còn ai hơn nữa. Tưởng Thính Nam thường xuyên trăn trở làm để đối xử với hơn nữa. Hắn đem tất cả những gì đặt mặt Nguyễn Ngôn: tiền bạc của , con , và cả trái tim tràn ngập tên của nữa.
Nguyễn Ngôn thấy vui. Đến cuối cùng Tưởng Thính Nam vẫn chịu nhận thẻ, cảm thấy đây là một sự miệt thị đối với địa vị gia đình của .
Cậu bắt đầu mơ mộng về cuộc sống khi "bao nuôi" Tưởng Thính Nam: khi đó trong nhà sẽ là quyết định tất cả, dậy mấy giờ thì dậy, ăn kem ăn cay đều tùy ý, buổi tối "làm" thế nào thì làm. Tưởng Thính Nam là thích chuyện ? Vậy thì bắt rap làm luôn!
Nghĩ đến cảnh tượng đó, Nguyễn Ngôn bật thành tiếng.
Tưởng Thính Nam đang thu xếp túi xách cho , bên trong bỏ sẵn trái cây cắt miếng và nước ấm đun từ sáng. Nghe tiếng , đầy vẻ khó tin: "Em thích làm đến thế cơ ?"
Trước đây thấy ham làm lụng gì .
Nguyễn Ngôn cong khóe môi: "Tất nhiên , chờ em làm chăm chỉ, phát tài thì cần bốc gạch nữa, em nuôi ."
Tưởng Thính Nam thản nhiên dội gáo nước lạnh: "Đi làm thuê phát tài nổi , chỉ làm giàu cho ông chủ thôi."
Nguyễn Ngôn: "..."
Thôi, nhất là Tưởng Thính Nam cứ nên ít thì hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-7-di-lam.html.]
Dù dậy từ sớm nhưng loay hoay mãi, đến lúc chạy tới nơi thì hơn tám giờ. Lâm Đông thấy Nguyễn Ngôn đeo cái ba lô nhỏ tới, cứ thế lôi đủ thứ đồ: trái cây, đồ ăn vặt... chất đầy nửa cái bàn.
Cậu giật giật khóe miệng: "Cậu dã ngoại đấy ?"
"Cái gọi là 'sờ cá'*." Nguyễn Ngôn dùng thái độ của từng trải với , "Chờ làm chính thức sẽ hiểu."
Sau đó, bắt đầu mở máy tính lên chơi... dò mìn.
Cả buổi sáng chẳng việc gì mấy, chỉ giữa chừng gọi hai đứa qua phụ sắp xếp ít văn kiện. Vừa đến giờ nghỉ trưa, Nguyễn Ngôn thèm nán dù chỉ một phút, hệt như chim nhỏ sổ lồng, vội vội vàng vàng chạy ngoài.
Lâm Đông thậm chí còn kịp lên tiếng, chỉ thể gọi với theo: "Trưa nay ăn cơm cùng ?"
Nguyễn Ngôn nhảy chân sáo chạy xua tay: "Ông xã tớ nấu cơm !"
Lâm Đông chớp chớp mắt. Hình như lầm ? Nguyễn Ngôn cái gì? Ông xã?
Buổi sáng Tưởng Thính Nam gần như nghỉ ngơi lúc nào, tay chân làm việc thoăn thoắt ngừng. Mấy thợ lâu năm bên cạnh mà cũng thấy nể, bảo đúng là tuổi trẻ sức dài vai rộng.
Giám đốc ngậm điếu thuốc, tới vỗ vai : "Cậu em khá lắm, làm xong việc thì trưa về nghỉ sớm ."
Tưởng Thính Nam phớt lờ những ánh mắt xung quanh, sắc mặt thản nhiên gật đầu: "Cảm ơn giám đốc."
lúc mà mua thức ăn về nấu cơm thì kịp nữa, Tưởng Thính Nam về phòng, đem cơm nguội còn từ tối qua trộn với trứng, thêm cà rốt và dưa chuột thái hạt lựu để làm món cơm chiên.
Khi Nguyễn Ngôn về đến nhà, Tưởng Thính Nam cũng vặn bưng đĩa cơm chiên phòng.
"Ông xã!"
Nguyễn Ngôn chạy tới, nhảy tót lên Tưởng Thính Nam. Hắn đưa tay đỡ lấy m.ô.n.g , ôm thật vững vàng.
"Ngày đầu làm thấy vui ?" Tưởng Thính Nam hỏi han như phụ đưa con nhà trẻ.
"Vui lắm! Em thắng hai ván dò mìn cơ!"
Tưởng Thính Nam lập tức nhắc nhở: "Cũng đừng chằm chằm máy tính suốt, ngoài cửa sổ nhiều , là mỏi mắt đấy."
Nguyễn Ngôn ngẩng đầu lên: "Sao chuyện giống y hệt em thế."
Tưởng Thính Nam cúi đầu hôn lên môi : "Mẹ là vì cho em thôi. Trước khi khai giảng nhớ về nhà một chuyến nhé."
"Anh về cùng em cơ!"
Tưởng Thính Nam khựng một chút, tiếp tục đề tài mà đặt xuống: "Ngoan, rửa tay ăn cơm."
Nhìn thấy đĩa cơm chiên, mặt Nguyễn Ngôn méo xệch: "Lại cho cà rốt ."
Tưởng Thính Nam cố ý đấy. Nguyễn Ngôn chứng khô mắt nhẹ, lúc bọn họ chẳng tiền mua thực phẩm chức năng, ăn cà rốt là nhất cho mắt. Hắn sợ Nguyễn Ngôn nhặt bỏ ngoài nên mới cố tình băm nhỏ thật nhuyễn trộn cơm.
Nguyễn Ngôn bĩu môi, chậm chạp xuống bàn, cầm đũa gẩy từng hạt cơm một. Tưởng Thính Nam cũng chẳng bận tâm chuyện ăn chậm, lôi hết tiền lẻ trong túi đưa cho Nguyễn Ngôn: "Tối nay bảo bảo tiệm ăn cơm nhé, ?"
Nguyễn Ngôn bật dậy như lò xo, đôi mắt trợn tròn: "Thế ?" Cậu canh chừng ông xã thật chặt mới .
"Anh tiệm net một chuyến, lẽ sẽ về muộn."
Tưởng Thính Nam thể chôn chân mãi ở công trường , tranh thủ kiếm tiền. Sống những ngày thế thêm một ngày nào là thấy với Nguyễn Ngôn ngày đó.
Nguyễn Ngôn lập tức giơ tay: "Ông xã, em cũng !"
*Sờ cá (mô ngư): Một thuật ngữ mạng Trung Quốc, ám chỉ việc lười biếng, làm việc riêng trong giờ làm việc.