Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 69: IF - Giới giải trí (2)
Cập nhật lúc: 2026-05-02 13:05:18
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyễn Ngôn tức giận : "Cái gì mà 'kiểu '? Chúng em hiện tại cũng làm gì quá đáng ."
Hơn nữa Tưởng Thính Nam còn giả vờ giả vịt cái gì chứ, bộ phim nào của mà chẳng xem qua !
Tưởng Thính Nam gầm nhẹ: "Thế mà còn là gì ? Hắn định sờ tay em kìa, còn ghé sát như thế nữa."
Gương mặt sầm sì, chẳng đợi phân trần dứt khoát lên tiếng: "Không chụp choẹt gì nữa, theo về nhà."
Anh bảo ngay từ đầu là nên để Nguyễn Ngôn ngoài đóng phim mà. Cái giới giải trí thượng vàng hạ cám, làm bảo bối nhà hư hỏng hết cả . Đi đóng phim cho khác xem, bọn họ mà cũng xứng ?
Chẳng thà ở nhà đóng kịch với , nào là cảnh sát bắt trộm, bác sĩ bệnh nhân, thầy giáo học sinh quân quan xướng đào, vai nào cũng diễn cùng hết!
Nguyễn Ngôn lười chẳng buồn đôi co với : "Anh mau về , buổi tối cũng đừng đến đón em nữa."
Tưởng Thính Nam lập tức tóm lấy cánh tay , giọng điệu vui: "Bảo bối... em còn đó để nắm tay ?"
Nắm tay cái gì chứ...
Cậu thật sự coi cái đầu của Tưởng Thính Nam như trái bóng mà đá một cú cho .
Hai ở đây quá lâu, sợ đạo diễn và lát nữa sẽ tìm tới, Nguyễn Ngôn chẳng còn cách nào khác, chỉ đành xuống nước dỗ dành cái "hũ giấm" .
Cậu nhón chân lên, khẽ hôn cằm Tưởng Thính Nam một cái.
Vừa định xoay bỏ chạy thì Tưởng Thính Nam túm ngược trở về. Anh ôm chặt lấy eo , giữ trong lòng cúi đầu hôn xuống thật dữ dội.
Dường như dùng hành động thực tế để cho Nguyễn Ngôn thấy rằng, thế mới thực sự gọi là hôn môi.
Cũng may Tưởng Thính Nam rõ đây là ở bên ngoài nên làm gì quá đáng. Chỉ một lát buông Nguyễn Ngôn , giơ tay giúp sửa sang quần áo, hạ giọng dặn dò: "Nhiều nhất là một tiếng nữa thôi đấy."
Nguyễn Ngôn thật sự hết cách với .
Tưởng Thính Nam từ nhỏ như , giống như một con sói thích đ.á.n.h dấu lãnh thổ, tính chiếm hữu cực kỳ mạnh. Hồi nhỏ Nguyễn Ngôn mà chơi với ai, nỡ nặng lời với thì liền âm thầm cảnh cáo đối phương.
Ban đầu Nguyễn Ngôn còn chẳng hề , mãi đến nhận thấy chẳng ai thèm chơi với nữa, hỏi những đó mới rõ chân tướng.
Lúc Nguyễn Ngôn tức đến mức đóng gói hết đồ đạc của Tưởng Thính Nam thùng ném thẳng ngoài.
, hai nhà tuy ở sát vách nhưng Tưởng Thính Nam vốn mặt dày, lúc nào cũng tìm đủ lý do để sang ở lì bên nhà Nguyễn Ngôn, cứ thế một cách đường đường chính chính.
Lần đó thì , đuổi khỏi nhà thương tiếc.
Tưởng Thính Nam cuống quýt cả lên, cuối cùng trèo lên cái cây đại thụ ở vườn gõ cửa sổ phòng Nguyễn Ngôn, tha thiết cầu xin: "Bảo bối, bảo bối ơi sai , em đừng đuổi mà."
Sau đó hai hòa hảo thế nào thì Nguyễn Ngôn còn nhớ rõ nữa. Dẫu từ nhỏ đến lớn những chuyện tương tự xảy quá nhiều, Tưởng Thính Nam thuộc kiểu chỉ xin chứ bao giờ sửa. Lần nào cũng hận thể quỳ xuống mặt , nhưng một cái là đóng đấy ngay.
Tuy nhiên, chẳng vì ánh mắt của Tưởng Thính Nam quá áp lực mà Hàn Việt mấy liền đều diễn đúng biểu cảm, cuối cùng đạo diễn đành xua tay, bảo để dịp khác chụp .
Được tan làm sớm, đạo diễn ý định bày một bữa tiệc nhỏ, mong Tưởng tổng nể mặt tham dự. Tưởng Thính Nam trực tiếp từ chối: "Trong nhà còn việc, về nấu cơm cho bà xã."
Nguyễn Ngôn đang lặng lẽ một bên thì đỏ bừng mặt, trong lòng thầm mắng Tưởng Thính Nam tự dát vàng lên mặt ! Ai là bà xã của cơ chứ! là tự ý nâng cấp quan hệ mà.
Đạo diễn xoa xoa hai bàn tay, híp mắt: "Vâng, ạ. Ngài cứ bận việc của ngài ."
Vị đạo diễn nọ đồng thời cũng thầm khiếp sợ trong lòng, ngờ Tưởng tổng trông trẻ tuổi thế mà kết hôn .
Nguyễn Ngôn thu dọn xong đồ đạc của , vẫy tay chào tạm biệt đạo diễn cùng len lén lẻn xuống bãi đỗ xe ngầm, nơi Tưởng Thính Nam đang đ.á.n.h xe đợi sẵn.
"Bảo bối, chúng ghé siêu thị mua ít đồ về nấu cơm cho em nhé."
Nguyễn Ngôn hừ lạnh: "Thôi , cứ ghé lề đường cho xuống là . Tưởng tổng đều kết hôn , đây chẳng dám dây dưa gì với ngài ."
Tưởng Thính Nam cuống quýt lên tiếng: "Bảo bối , ở bên ngoài cho 'diễn' một chút ?"
Nguyễn Ngôn thấy lạ, hỏi vặn : "Người giả làm giàu , giả làm kẻ địa vị, còn giả vờ kết hôn để làm gì?"
Tưởng Thính Nam đáp một cách đầy lý lẽ: "Đàn ông mà vợ thì chẳng làm nên trò trống gì cả."
Nguyễn Ngôn: "..." là đồ thần kinh.
Cậu mặt chỗ khác, chẳng buồn với Tưởng Thính Nam thêm câu nào.
Trong lòng Nguyễn Ngôn vẫn còn đang nghẹn một cục tức. Ngày hôm qua với Tưởng Thính Nam bao nhiêu , bảo đừng cắn, thế mà lên giường là cứ như điếc , chẳng thấy gì hết. Trong mắt lúc đó dường như chỉ còn mỗi Nguyễn Ngôn, cứ thế vùi đầu mà "hành sự".
Kết quả là n.g.ự.c để mấy dấu vết đỏ chót, khiến hôm nay Nguyễn Ngôn buộc mặc áo cao cổ mới dám ngoài.
Chuyện quan hệ của hai thì gia đình đôi bên đều cả.
Chuyện xảy một kỳ nghỉ hè hồi còn đại học.
Nguyễn Ngôn cùng bố biển chơi, lúc đồ bơi bước , Nguyễn vô tình liếc mắt một cái liền thấy gáy một vết đỏ rõ.
Bà lấy làm lạ, cố tình đến bên cạnh bắt chuyện với Nguyễn Ngôn để quan sát kỹ hơn. Cuối cùng, bà nhịn mà nổi trận lôi đình: "Ngôn Ngôn, gáy con là cái gì thế ?!"
Còn thể là cái gì nữa chứ!
Dĩ nhiên là "dấu vết" do cái tên "cẩu nam nhân" Tưởng Thính Nam để .
Ngay đó, Tưởng Thính Nam đầu tiên là ăn một trận đòn ở nhà , đó sang quỳ cửa nhà Nguyễn Ngôn, về nhà ăn thêm một trận đòn nữa, sang quỳ tiếp.
Buổi tối, Nguyễn Ngôn lén chạy ngoài bôi t.h.u.ố.c cho Tưởng Thính Nam, thấy như liền nhịn mà : "Sao em cảm giác béo lên thế nhỉ?"
Tưởng Thính Nam đau đến mức hít một lạnh: "Chắc là đ.á.n.h đến mức sưng vù lên đấy."
Nguyễn Ngôn: "..."
Cũng may quan hệ giữa hai nhà vốn , nên cuối cùng cũng ngầm thừa nhận mối quan hệ của hai .
Hồi đó Tưởng Thính Nam hận thể kéo ngay Nguyễn Ngôn đăng ký kết hôn, nhưng vẫn chơi bời thong thả thêm hai năm nữa.
Chẳng hiểu Tưởng Thính Nam "ham cưới" đến thế, lúc nào cũng rêu rao rằng kết hôn nghĩa là danh phận, mà đàn ông danh phận thì chính là kẻ tiền đồ.
Anh luôn những lý lẽ lệch lạc của riêng như thế đấy.
...
Nguyễn Ngôn ăn lẩu nên cả hai ghé siêu thị mua một ít nguyên liệu. Sau khi về biệt thự, Tưởng Thính Nam rửa rau, còn Nguyễn Ngôn thì sofa xem kịch bản.
Dạo lịch trình của khá trống, đại diện nhận cho một vai nam thứ năm, đất diễn ít. Chủ yếu là vì tiêu chuẩn của Nguyễn Ngôn quá cao, chỉ cần chút cảnh mật là nhất định diễn, dẫn đến việc bỏ lỡ nhiều vai diễn .
Tưởng Thính Nam sợ đói nên rửa sạch một ít trái cây mang , sáp gần, cầm một quả dâu tây đưa tận miệng Nguyễn Ngôn.
Nguyễn Ngôn ghé c.ắ.n một miếng trêu: "Tặc t.ử to gan, ai cho phép ngươi đút đồ ăn cho trẫm?"
Tưởng Thính Nam thì phì , liếc kịch bản của . Hóa Nguyễn Ngôn đóng vai một vị tiểu hoàng đế bù , thảo nào bao nhiêu cái tính tình đỏ đảnh của nhân vật đều trút hết lên .
Anh đút cho một quả nữa, ngón tay cố ý chạm nhẹ môi Nguyễn Ngôn, : "Môi của bệ hạ thật mềm."
Nguyễn Ngôn: "..."
Người , mau lôi tên sắc tình cuồng ngoài xử trảm cho trẫm!
À thôi, chỉ c.h.é.m cái đầu ở thôi nhé, cái "đầu" ở thì giữ , vẫn còn việc cần dùng đến.
"Công ty của bận ?" Nguyễn Ngôn sang .
Tưởng Thính Nam thong thả ăn nốt nửa quả dâu tây còn thừa của "vợ" , mới lững lờ mở miệng: "Có chuyện gì em cứ thẳng ."
Nguyễn Ngôn nhận hai quá hiểu rõ cũng chẳng lành gì, từ nhỏ cùng lớn lên, đối phương chỉ cần một cái nhướn mày là ngay đang nghĩ gì trong đầu.
"Hai ngày nữa em đoàn phim ."
Nhìn thấy sắc mặt Tưởng Thính Nam ngay lập tức trầm xuống, Nguyễn Ngôn vội vàng bổ sung: "Không lâu mà, vai ngắn lắm, chỉ mất một tuần thôi."
Tưởng Thính Nam dứt khoát : "Anh cũng với em. Anh thấy phim vẫn nhà theo chăm sóc đấy thôi."
Nguyễn Ngôn thầm nghĩ tính là nhà kiểu gì cơ chứ, nhưng chẳng dám miệng, bằng Tưởng Thính Nam nổi khùng lên chắc chắn sẽ "xử" ngay tại chỗ mất.
"Không , ở phim trường nhiều ống kính lắm, dễ lộ lắm."
Tưởng Thính Nam lạnh: "Lộ thì ? Anh làm em mất mặt ?"
"Ơ kìa, cái gì thế !" Nguyễn Ngôn sáp gần, rúc sâu lòng đàn ông, bĩu môi nũng nịu: "Anh làm đàn ông lưng đại minh tinh chứ, em đang trong giai đoạn sự nghiệp thăng tiến mà."
Tưởng Thính Nam hừ một tiếng: "Anh mà mặt em thì sự nghiệp của em còn thăng tiến nhanh hơn nhiều."
Nguyễn Ngôn: "..."
Cậu đanh mặt , tỏ vẻ nghiêm túc: "Dỗ dành thế là đủ nhé, đừng đằng chân lân đằng đầu, Tưởng Thính Nam. Nhà là ai làm chủ hả?"
Người đàn ông im lặng đáp.
Nguyễn Ngôn cố tình vươn tay sờ đùi trong của , thì thầm: "Ông xã , là nhất đúng ?"
Đây chính là chiêu bài sát thủ của Nguyễn Ngôn. Chỉ cần cất tiếng gọi "ông xã" một hai câu là đầu óc Tưởng Thính Nam liền mụ mị, chẳng còn trời trăng mây đất gì nữa.
"Thế thăm ban là chứ gì."
Anh ôm chặt lấy Nguyễn Ngôn, đành lùi một bước để cầu sự vẹn cả đôi đường, giọng chút tủi : "Khó khăn lắm mới chấm dứt cảnh yêu xa, thế mà em sắp ."
Nguyễn Ngôn mủi lòng.
Cậu rõ hai năm qua Tưởng Thính Nam hy sinh vì hai nhiều thế nào, nhiều còn sợ vì làm việc quá sức mà đột quỵ mất.
"Đến chứ, đến chứ, làm mà cho đến ."
Nguyễn Ngôn vội vã rướn lên, giống như một chú chim nhỏ liên tục "chụtt chụtt chụtt" hôn lên mặt .
Bàn tay to lớn của Tưởng Thính Nam nâng m.ô.n.g lên, nhẹ nặng mà bóp hai cái: "Bảo bối, bao giờ mới danh phận đây..."
"Ái chà, Tưởng Thính Nam, em đói ."
Nguyễn Ngôn vụng về đ.á.n.h trống lảng: "Lẩu , nồi lẩu của em ?"
Tưởng Thính Nam tức đến nghiến răng, tét m.ô.n.g hai cái: "Đồ tiểu hỗn đản lương tâm."
Tưởng Thính Nam Nguyễn Ngôn kết hôn là vì trong lòng vẫn còn bóng ma tâm lý. Người cha hiện tại cha ruột của .
Mẹ Nguyễn từng trải qua một cuộc hôn nhân đầy đau khổ, đó mới dứt khoát đưa nước ngoài. Có lẽ vì nguyên nhân mà Nguyễn Ngôn luôn giữ thái độ trốn tránh đối với hôn nhân.
Tưởng Thính Nam ép nữa.
Vào ngày khi phim, đàn ông lẳng lặng giúp thu dọn hành lý.
Cảnh tượng làm Nguyễn Ngôn chút ảo giác như thể đang về thời tiểu học dã ngoại, và Tưởng Thính Nam chính là thu dọn cặp sách cho .
Nguyễn Ngôn cái cặp trống rỗng của , ngửa đầu hỏi Tưởng Thính Nam: "Em cần mang theo gì ?"
Tưởng Thính Nam xếp xong hai cái túi to oạch, mỗi bên vai đeo một cái: "Anh cầm là , em cần mang gì hết."
là phong cách chiều vợ từ trong trứng nước.
"Cái là gối kê cổ, lúc nào em cúi đầu chơi điện thoại thì nhớ quàng ."
"Bên là đồ ngủ, còn túi là đồ lót của em." Tưởng Thính Nam do dự một chút : "Hay là em đừng giặt, mỗi tối qua đó giặt đồ lót cho em nhé?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-69-if-gioi-giai-tri-2.html.]
"..." Nguyễn Ngôn thẳng thừng bảo biến cho khuất mắt.
Tưởng Thính Nam mà chịu "giặt đồ lót" t.ử tế ?
Nguyễn Ngôn vẫn còn nhớ rõ lúc nhỏ Tưởng Thính Nam lên ghế đẩu để giặt tất và đồ lót cho . Sau lớn hơn một chút, thế là nên cho giặt nữa, thế mà Tưởng Thính Nam còn "cốt cách", dám chiến tranh lạnh với tận ba tiếng đồng hồ.
Thực là do Nguyễn Ngôn ngủ trưa một giấc dậy, Tưởng Thính Nam tự dỗ dành bản xong xuôi .
Đến khi hai chính thức bên , Tưởng Thính Nam quang minh chính đại giành quyền giặt đồ lót. Sử sách gọi đó là "Trận chiến đồ lót".
Buổi tối, Tưởng Thính Nam lấy cớ ngày mai Nguyễn Ngôn xa, suýt chút nữa là "ăn sạch" còn mẩu xương.
Nguyễn Ngôn ít khi ở biệt thự nên hề nơi một căn phòng riêng biệt, bài trí giống phòng tập nhảy, bốn phía đều là gương, ngay cả trần nhà cũng là một tấm gương lớn.
Căn phòng như dùng để làm gì, thiết nghĩ cũng hiểu.
Nguyễn Ngôn thật sự ngờ Tưởng Thính Nam biến thái đến thế. Anh một tay ôm lấy , ép đối diện với gương, bắt thẳng đó.
Nguyễn Ngôn nức nở, bờ vai khẽ run rẩy, cả ửng lên sắc hồng nhạt. Tưởng Thính Nam trong gương, ánh mắt u tối, giọng cũng trầm hẳn xuống.
"Vẫn còn sức cơ , nghĩa là vẫn còn ăn thêm chút nữa đúng ?"
Nghe Tưởng Thính Nam , Nguyễn Ngôn suýt thì tức c.h.ế.t. Cậu liều mạng lắc đầu, tiếng đứt quãng vang lên: "Ông... ông xã... cầu xin ..."
Tưởng Thính Nam dịu dàng.
"Bảo bối, lúc gọi ông xã cũng vô dụng thôi."
Cuối cùng, vẫn nắm lấy tay Nguyễn Ngôn, ép chạm . Nguyễn Ngôn thẹn ngượng, cảm thấy chuyện chẳng thể dừng . Rõ ràng buổi tối ăn bao nhiêu, nhưng bụng cứ luôn cảm giác chướng lên đầy ắp.
Mãi đến gần sáng, Tưởng Thính Nam mới bế Nguyễn Ngôn tắm.
Nguyễn Ngôn vùi đầu lòng ngủ từ lâu.
Tưởng Thính Nam rũ mắt , đáy lòng dâng lên niềm trìu mến vô hạn. Anh cúi đầu, để những nụ hôn nóng bỏng dày đặc .
Bảo bối, bảo bối của ...
Nguyễn Ngôn ngủ say, giống như một con thú nhỏ hề đến nguy hiểm mà phơi bụng . Tưởng Thính Nam nảy sinh ý đồ , thừa lúc đang ngủ, khẽ cúi đầu c.ắ.n một cái rõ đau bắp đùi .
...
Nhờ "ân tứ" của Tưởng Thính Nam mà Nguyễn Ngôn mang theo một đầy dấu vết đoàn phim. Dạo thời tiết vẫn còn nóng, thế mà cứ diện áo dài quần dài đường, khiến ít kẻ lưng mỉa mai đang "làm màu".
"Anh chính là Nguyễn Ngôn ?"
Lâm Hạo - thủ vai nam chính - là một tiểu sinh lưu lượng mới nổi. Nhà chút kinh doanh nhỏ nên lúc nào cũng tự đắc là thiếu gia nhà giàu.
Cách đây lâu một hợp đồng quảng cáo mà sức tranh giành, ngờ phía đối tác cuối cùng chọn Nguyễn Ngôn. Quá đáng hơn là Nguyễn Ngôn còn thẳng thừng từ chối, việc khiến Lâm Hạo càng thêm bẽ mặt, cảm thấy Nguyễn Ngôn cố ý hạ bệ .
Lâm Hạo hừ lạnh một tiếng: "Chẳng cũng chỉ cái mặt là xem thôi ?"
Thực tế là Nguyễn Ngôn chẳng hề sự tồn tại của nhân vật đời.
Bình thường chỉ chuyên tâm diễn xuất vì đó là đam mê thực sự, chứ thiếu tiền. Ba cái tiền cát-xê chụp quảng cáo show giải trí đó, cộng cũng chẳng bằng một nửa tiền tiêu vặt Tưởng Thính Nam đưa cho mỗi tháng. Thế nên việc vô tình đắc tội với kẻ nào đó, vô tội.
Lúc , Nguyễn Ngôn đang chiếc ghế xếp đợi đến lượt diễn, tay cầm điện thoại nhắn tin cho Tưởng Thính Nam.
Tưởng Thính Nam: [Bảo bối, đến tìm em ? Anh thăm ban.]
Nguyễn Ngôn hừ lạnh một tiếng. Theo những gì hiểu về Tưởng Thính Nam, một khi hỏi câu thì chứng tỏ chắc chắn đang ở ngoài phim trường . Người đàn ông luôn thói quen "tiền trảm hậu tấu".
Nguyễn Ngôn gửi một cái sticker: [Mèo nhỏ đ.ấ.m cho một phát].
Ngay đó, trợ lý gọi đến giờ làm việc. Nguyễn Ngôn đáp lời, tiện tay nhét điện thoại túi dậy tới. Cảnh là màn đối đầu giữa và nam chính. Nguyễn Ngôn vai một vị hoàng đế bù , đang gã Nhiếp chính vương do nam chính thủ vai nhục mạ.
"Vị hoàng đế như ngươi mà cũng xứng để vạn dân phụng dưỡng ?"
Nhiếp chính vương nhấn đầu xuống nước, chân giẫm lên bờ vai .
Đoạn vốn đại cảnh, chỉ cần lấy vài giây tư liệu là xong, nhưng Lâm Hạo cố tình gây khó dễ. Hắn cứ diễn sai biểu cảm khiến cảnh nhiều . Dù thời tiết dạo nóng nực, nhưng ngâm nước vẫn cảm thấy lạnh lẽo, một hai thì , chứ bắt nhảy xuống nước năm sáu bận thì đúng là quá đáng.
Đến cuối cùng, đạo diễn cũng mất kiên nhẫn, định bảo là cắt bỏ đoạn .
Lâm Hạo : "Đừng mà đạo diễn, thấy đoạn thú vị. Cho thêm một cơ hội nữa , sẽ điều chỉnh trạng thái ngay."
Nói xong, đầu với Nguyễn Ngôn: "Nguyễn Ngôn , giận đấy chứ?"
Chuyên viên trang điểm đang dặm phấn cho , Nguyễn Ngôn vẫn nhắm mắt, giọng cực kỳ lãnh đạm: "Tôi giận cái gì chứ? Kỹ thuật diễn của kém thì chỉ fan của mới thấy giận thôi."
Màn đáp trả trực diện khiến gian xung quanh bỗng chốc im phăng phắc. Trợ lý bên cạnh thậm chí còn hít một ngụm khí lạnh.
Sắc mặt Lâm Hạo thoắt xanh thoắt trắng, cuối cùng gượng : "Cậu khéo đùa thật đấy."
Nguyễn Ngôn hừ lạnh một tiếng, chẳng thèm tiếp lời.
lúc , Tưởng Thính Nam bước .
Phim trường quá đông , thêm việc dìm xuống nước liên tục khiến Nguyễn Ngôn chút hoa mắt chóng mặt, nhất thời vẫn thấy sự hiện diện của Tưởng Thính Nam.
"Tưởng tổng tới , hoan nghênh, hoan nghênh!"
Đạo diễn vội vàng nhường ghế chủ tọa của , mời Tưởng Thính Nam .
Tưởng Thính Nam mang theo bánh kem và sữa đến, đều là những thương hiệu mà Ngôn Ngôn thích nhất. Vốn dĩ đang nở nụ môi, nhưng khi rõ dáng vẻ chút chật vật của Nguyễn Ngôn, mặt lập tức đanh .
Phó đạo diễn bên hô bắt đầu .
"Tùm văn" một tiếng.
Nguyễn Ngôn ngã xuống nước, đang định bò lên thì Nhiếp chính vương một chân giẫm lên vai .
Dẫu rõ đây là đóng kịch, nhưng cảnh tượng vẫn khiến mí mắt Tưởng Thính Nam giật liên hồi. Anh hít sâu một , giọng chút lạnh lẽo hỏi vị đạo diễn bên cạnh: "Quay bao lâu ?"
Đạo diễn bỗng thấy sờ sợ, lắp bắp đáp: "Dạ... đây là thứ bảy ạ."
Tưởng Thính Nam , nhưng nụ lạnh đến thấu xương: "Xem tính tình đạo diễn thật đấy, nhiều như mà cũng nổi nóng."
Đạo diễn hiểu ẩn ý, chỉ gượng cho qua chuyện.
"Xin , thật xin ."
Lâm Hạo xua xua tay, đầu : "Đạo diễn, cảm xúc vẫn tới tầm, chúng làm nữa ."
Chẳng đợi đạo diễn kịp lên tiếng, Tưởng Thính Nam sải bước tới.
Lâm Hạo đàn ông đang về phía với khí chất cao quý, gương mặt lãnh khốc, trông vẻ cực kỳ khó chọc. Hắn tự phụ chút nhãn quan , lập tức trưng bộ mặt tươi : "Ngài là... Á!"
Lời còn dứt, Tưởng Thính Nam tung một cú đá thẳng chân khiến rơi tõm xuống hồ nước.
Tất cả đều ngờ tới màn , một cú đá dứt khoát khiến cả phim trường im phăng phắc. Đạo diễn bật dậy khỏi ghế: "Tưởng tổng..."
Người duy nhất giữ bình tĩnh lúc chính là Nguyễn Ngôn. Cậu lặng lẽ lau nước mặt, thầm thở dài trong lòng, đồng thời cũng thấy bi ai cho Lâm Hạo.
Lâm Hạo kinh hãi giận dữ, thực sự vị "đại thần" mặt là ai. Hắn ngoi đầu lên khỏi mặt nước, định bò lên bờ thì bỗng Tưởng Thính Nam một chân giẫm lên vai.
Người đàn ông nhạt: "Chẳng đơn giản ? Tôi cũng diễn đấy thôi. Kỹ thuật diễn của kém như , làm thế nào mà lên vai nam chính thế, bỏ bao nhiêu tiền ?"
Bị chỉ trích thẳng thừng và nhục nhã như , Lâm Hạo đỏ bừng mặt: "Mẹ kiếp, bệnh ? Anh rốt cuộc là ai hả?"
Vừa dứt lời, đợi Tưởng Thính Nam phát tác, Nguyễn Ngôn vốn đang im lặng xem kịch bỗng dưng bộc phát, lao tới đẩy mạnh Lâm Hạo một cái. Lâm Hạo lảo đảo ngã nhào xuống nước, sặc mấy ngụm.
Nguyễn Ngôn trừng mắt : "Anh dám mắng !"
Dám mắng ông xã của !
Tưởng Thính Nam bỗng bật , vươn tay về phía Nguyễn Ngôn: "Lại đây nào Ngôn Ngôn."
Sự việc phát triển đến mức , còn ai mà hiểu chuyện gì đang xảy cơ chứ. Đạo diễn càng vẻ bừng tỉnh đại ngộ. Hóa ... thì Nguyễn Ngôn thực sự là của Tưởng tổng. nếu là của Tưởng tổng, chỉ đóng một vai nam thứ n thế ?
Tưởng Thính Nam chẳng rảnh mà quan tâm khác nghĩ gì. Anh cầm một chiếc khăn tắm lớn bọc kín Nguyễn Ngôn, mặc kệ ánh của xung quanh, trực tiếp bế bổng lên. Anh gật đầu với đạo diễn: "Nguyễn Ngôn xin nghỉ phép một ngày."
Đạo diễn vội vã đáp: "Được, , thành vấn đề..."
Tưởng Thính Nam hai bước đầu Lâm Hạo mới bò khỏi hồ, giọng điệu lạnh lùng: "Cậu lo mà thu dọn đồ đạc cút ."
Lâm Hạo trợn tròn mắt. Có ý gì đây chứ...
Tưởng Thính Nam lười nhảm, bế Nguyễn Ngôn rời .
Tốt lắm, xử lý xong Lâm Hạo thì giờ đến lượt chính " xử lý" đây.
Nguyễn Ngôn ôm lấy cổ Tưởng Thính Nam, trong lòng khỏi lo sợ, chẳng định tính sổ với thế nào.
Suốt dọc đường , Tưởng Thính Nam chẳng câu nào, khí quanh trầm xuống đến đáng sợ khiến Nguyễn Ngôn chút hoảng hốt. Cậu nhỏ giọng gọi tên , Tưởng Thính Nam chỉ ừ hử đáp chứ gì thêm.
Vừa quẹt thẻ phòng, đàn ông dứt khoát bế ném thẳng phòng tắm. Nguyễn Ngôn tự giác cởi bỏ bộ quần áo ướt sũng , trong khi Tưởng Thính Nam lẳng lặng điều chỉnh nhiệt độ xả nước bồn tắm cho .
Nguyễn Ngôn chớp chớp mắt : "Anh tắm cho em nhé?"
Tưởng Thính Nam vốn định làm lơ thèm để ý, nhưng Nguyễn Ngôn thỏ thẻ gọi một tiếng "ông xã", lập tức "tước vũ khí" đầu hàng ngay.
Anh cam chịu tiến gần, bắt đầu xoa bọt xà phòng lên Nguyễn Ngôn. Nghĩ cảnh tượng ở phim trường, cơn giận trong lòng vẫn thể tiêu tan, bèn "vỗ" mạnh hai cái m.ô.n.g để dằn mặt.
Bàn tay đàn ông vốn thô bạo, chỉ mới hai phát mà đau đến thấu trời.
Nguyễn Ngôn rên hừ hừ tìm cách né tránh.
Tưởng Thính Nam càng giận hơn, siết chặt lấy eo cho động đậy: "Ngày thường ở với thì lợi hại lắm cơ mà, ý là nhấc chân đá, vui là giơ tay đánh, thế mà ngoài để khác bắt nạt như thế, hả?"
Nguyễn Ngôn bĩu môi: "Em bắt nạt , đó chỉ là đóng phim thôi mà, em chấp nhặt với ."
Tưởng Thính Nam nghiến răng: "Đóng phim cũng ! Nếu đóng phim mà cảnh kiểu thì nhất em bỏ nghề sớm cho rảnh nợ."
Nguyễn Ngôn lập tức im bặt.
Tưởng Thính Nam đang nén một bụng lửa giận. Từ nhỏ , bao giờ nỡ Nguyễn Ngôn chịu dù chỉ một chút ủy khuất. Hồi cấp hai, Nguyễn Ngôn đ.á.n.h với một bạn da trắng lớp bên cạnh, đúng lúc Tưởng Thính Nam đang trại hè ở đó.
Chờ đến khi về chuyện, cứ mỗi giờ nghỉ giải lao là sang tẩn bạn một trận, trung bình một ngày tẩn bảy tám . Đến ngày thứ ba, bạn đó chịu nổi nữa đành chuyển trường gấp.
Từ khi còn nhỏ, tự hứa với lòng rằng: Ngôn Ngôn là của , nếu khác bắt nạt thì chính là do vô năng, là thằng đàn ông tiền đồ.
Tận mắt thấy Nguyễn Ngôn ức hiếp, đối với còn đau hơn cả d.a.o xẻo tim.
Anh thở dài một tiếng, ghé sát gần, trán tựa trán Nguyễn Ngôn. Giọng trầm xuống, như tiếng thở dài, như lời khẩn cầu tha thiết: "Bảo bối, để nâng đỡ em nhé. Em thích diễn vai gì thì diễn, làm gì thì làm."
Tưởng Thính Nam thực sự thấy Nguyễn Ngôn chịu thêm bất kỳ ấm ức nào nữa.
Nguyễn Ngôn "chụtt" một cái hôn lên môi Tưởng Thính Nam: "Em thật sự bắt nạt mà. Tưởng Thính Nam, em chỉ là thích đóng phim thôi, cũng chẳng thiết tha gì việc nỗ lực để đạt danh tiếng lẫy lừng nọ ."
"Nếu thật sự sợ bắt nạt em..."
Nguyễn Ngôn chớp chớp mắt .
"Vậy thì... chúng kết hôn ."