Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 61: IF - Ba nuôi (3)

Cập nhật lúc: 2026-05-01 10:56:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Ngôn ngẩn .

Cậu c.ắ.n môi, né tránh ánh mắt của : "Không tại hết. Em chỉ còn mỗi thôi, em khác."

Ánh mắt Tưởng Thính Nam tối .

"Thế còn Ngôn Ngôn? Sau Ngôn Ngôn kết hôn ?"

Nguyễn Ngôn vội vàng đáp: "Không , ơi, chúng đều kết hôn ?"

Tưởng Thính Nam: "..."

Không . Anh còn đang đòi danh phận kìa.

Thấy Tưởng Thính Nam lên tiếng, Nguyễn Ngôn cuống lên, nhào tới ôm cổ : "Anh hứa với em , mau hứa với em ."

Tưởng Thính Nam đúng là tự lấy đá đập chân . Bị Nguyễn Ngôn quấy rầy đến hết cách, đành nhắm mắt đưa chân: "Hứa, hứa mà."

Nguyễn Ngôn dễ lừa như thế: "Tưởng Thính Nam, nguyên một câu chỉnh xem nào."

Tưởng Thính Nam: "..." tối sầm mặt mày.

Anh nghiến răng nghiến lợi : "Anh vĩnh viễn kết hôn."

"Không ! Thái độ , cứ như em ép buộc , thành tâm gì cả. Anh lên nữa ."

Tưởng Thính Nam nhịn hết nổi, vác bổng lên vai thẳng lên lầu: "Cái đồ tiểu hỗn đản, thấy là m.ô.n.g em ngứa ngáy đòi ăn đòn đúng ?"

Nguyễn Ngôn vùng vẫy: "Bạo hành gia đình! Anh bạo hành gia đình !"

Quản gia ló đầu lên lầu, mỉm lắc đầu. Ông làm việc ở đây cũng nhiều năm. Hồi đó công ty của Tưởng Thính Nam mới khởi nghiệp, sợ ai chăm sóc Nguyễn Ngôn nên mới đặc biệt mời quản gia về.

Lúc đầu ông còn tưởng hai em ruột. Khi đó Tưởng Thính Nam thường xuyên tăng ca, Nguyễn Ngôn cũng ngủ, cứ ở sofa xem tivi đợi , quản gia khuyên thế nào cũng chịu. Nhiều khi đợi đến mức ngủ quên luôn tại đó.

Mãi đến nửa đêm Tưởng Thính Nam mới về, sẽ nhẹ chân nhẹ tay bế Nguyễn Ngôn đang ngủ say lên lầu. Có quản gia ngoài rót nước tình cờ bắt gặp cảnh tượng đó: Tiên sinh tiểu vô cùng dịu dàng, cúi đầu, khẽ hôn lên trán .

Nguyễn Ngôn cuối cùng cũng đạt mục đích. Cậu hiên ngang bước phòng, ngủ giường của Tưởng Thính Nam.

Thực đây hai vẫn luôn ngủ chung, rõ ràng phòng riêng nhưng Nguyễn Ngôn cứ thích rúc chăn của . Tưởng Thính Nam cũng chẳng nỡ đẩy , thế là cứ ngủ chung mãi. Cho đến hai năm gần đây, mới sắt đá đòi ngủ riêng. Nguyễn Ngôn lúc đầu lóc om sòm nhưng vẫn mủi lòng. là lòng sắt đá!

Nguyễn Ngôn bên cạnh Tưởng Thính Nam, thoải mái thở hắt một , hai giây lăn sang bên cạnh, cho đến khi rúc lòng một cách chuẩn xác mới thôi.

Tưởng Thính Nam dù nhắm mắt nhưng phản xạ cơ thể còn nhanh hơn cả ý thức, trực tiếp vươn tay ôm lấy Nguyễn Ngôn lòng.

"Đừng ăn vạ, lúc em hứa với thế nào? Bảo là sẽ ngủ ngoan, tuyệt đối rúc lòng cơ mà."

Nguyễn Ngôn cúi đầu cánh tay đang vắt ngang eo , chân thành đặt câu hỏi: "Tưởng tổng, chỗ cứng nhất là cái miệng hả?"

Tai của Tưởng Thính Nam ngay lập tức bắt từ khóa nhạy cảm. Cái gì cứng? Chỗ nào cứng? Phải , đến cứng...

Anh lập tức mở trừng mắt, bật dậy, nhíu mày quát: "Nứt mắt học mấy lời đó ở đấy!"

Nguyễn Ngôn ngơ ngác: "Dạ...?"

Tưởng Thính Nam khẳng định: "Chắc chắn là dạy hư . Từ mai cấm mấy chỗ lăng nhăng chơi bời nữa. Sẵn đang kỳ nghỉ việc gì làm, theo đến công ty, làm trợ lý cho ."

Nguyễn Ngôn "Xùy" một tiếng, vung chân đá chân : "Muốn thấy em hàng ngày thì cứ thẳng , còn vòng vo."

Kẻ "cái miệng cứng nhất" Tưởng Thính Nam đáp: "Anh ."

Nguyễn Ngôn chẳng thèm chấp, xoay chuẩn ngủ. Tưởng Thính Nam ngập ngừng một lát cũng xuống, đắn đo hồi lâu cuối cùng vẫn vươn tay kéo lòng ôm ngủ. Nguyễn Ngôn gối đầu lên cánh tay , khẽ mỉm .

Chỉ là ngờ tới, sáng hôm Tưởng Thính Nam thật sự gọi dậy.

Nguyễn Ngôn buồn ngủ đến mức mở nổi mắt, tức vung chân đá . Tưởng Thính Nam đang tất cho , đá mấy cái trúng ngay mặt. Anh dỗ dành: "Ngoan, em cứ ngủ việc của em, mặc quần áo cho, lát bế em vệ sinh cá nhân."

Nói thì , chứ xoay vần thế thì ai mà ngủ cho nổi. Nguyễn Ngôn cuối cùng cũng tỉnh, bên bàn ăn với vẻ mặt đầy bất mãn. Tưởng Thính Nam thổi cháo cho nguội đút cho . Nguyễn Ngôn lầm bầm trong miệng, ước chừng là đang mắng , mãi mới chịu nể mặt ăn một miếng.

Dỗ dành, khuyên bảo, khó khăn lắm mới hầu hạ tổ tông ăn xong bữa sáng, Tưởng Thính Nam cảm thấy độ khó của việc chẳng kém gì đàm phán một dự án chín con .

Khi đến công ty, Nguyễn Ngôn cũng tỉnh táo hẳn. Lúc Tưởng Thính Nam dắt tay , hai nhận cả đống ánh mắt chú ý. Hai năm cũng qua đây chơi nên từ xuống ai cũng mặt.

Nguyễn Ngôn trông ngoan ngoãn, miệng ngọt, đến cũng cho đồ ăn vặt. Tất nhiên, quan trọng nhất là tinh ý đều , vị là bảo bối đầu quả tim của Tưởng tổng, nịnh là chắc canh sai.

Đi đến phòng tổng giám đốc, Tưởng Thính Nam gõ gõ ngón tay lên bàn thư ký: "Hôm nay Nguyễn Ngôn làm trợ lý cho , việc gì thì phân cho một ít."

Thư ký sững sờ. Nguyễn Ngôn ló đầu từ lưng Tưởng Thính Nam, híp mắt: "Chào chị Triệu ạ."

Thư ký Triệu vội vàng đáp: "Chào em."

Đây đúng là một ca khó, cô giao việc gì cho vị tổ tông bây giờ? May , đúng lúc phòng kế hoạch gửi tài liệu lên, cô vội nhận lấy đưa cho Nguyễn Ngôn: "Vậy tiên em sắp xếp những thứ , đó đưa cho Tưởng tổng ký nhé."

Đôi mắt Nguyễn Ngôn cong thành hình trăng khuyết: "Không vấn đề gì ạ!"

Cậu đầu , đôi mắt tròn xoe Tưởng Thính Nam: "Tưởng tổng, văn phòng của em ở ?"

Tưởng Thính Nam lạnh, kéo về phía : "Trợ lý nhỏ mà còn văn phòng riêng cơ ?"

"Oa, Tưởng Thính Nam, đang bắt nạt nhân viên trong văn phòng đấy nhé!"

Nguyễn Ngôn vốn chẳng hạng tính khí kiên nhẫn, bảo yên một chỗ đúng là khó hơn lên trời.

Tưởng Thính Nam bất giác nhớ về hồi Nguyễn Ngôn còn nhỏ, lúc nào cũng như một cái đuôi nhỏ, một bước theo một bước, ngoan ngoãn đến lạ kỳ. Khi còn tiền mua máy tính, quán nét làm việc, mà Ngôn Ngôn bám , hết cách đành bế theo cùng .

Hai mở một máy, Ngôn Ngôn trong lòng ngủ khò khò, đến nửa đêm cõng về nhà. Ngày đó hề thấy khổ, lẽ vì bầu bạn, nương tựa lẫn .

Còn bây giờ...

Tưởng Thính Nam Nguyễn Ngôn đang giả vờ bày biện đống tài liệu nhưng thực chất là đang lén lút nghịch điện thoại ở đằng , ánh mắt tối . Hiện tại, nhiều hơn thế.

Tưởng Thính Nam hắng giọng:

"Đi làm mà chơi điện thoại hả?"

Nguyễn Ngôn tiếng bất thình lình làm cho giật nảy , suýt nữa thì quăng luôn cái điện thoại. Cậu ngẩng lên , chớp chớp mắt.

Tưởng Thính Nam ngoắc tay:

"Lại đây với , để giám sát em làm việc."

"..."

"Chỗ mỗi một cái ghế, em bây giờ?"

Tưởng Thính Nam nhướng mày gì.

Nguyễn Ngôn ôm một đống tài liệu lon ton chạy qua, trút hết lên bàn làm việc của . Người đàn ông thuận thế vòng tay qua eo, bế đặt lòng , cúi đầu, tựa cằm lên vai Ngôn Ngôn.

"Giống hệt hồi nhỏ."

Thế nhưng Nguyễn Ngôn thoải mái lắm, cứ cựa quậy hết bên trái xoay bên :

"Tưởng Thính Nam, dạo tập gym đấy ? Sao cảm giác chân cơ bắp thế, cứng ngắc luôn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-61-if-ba-nuoi-3.html.]

Cả Tưởng Thính Nam cứng đờ, nghiến răng:

"Em đừng quậy nữa thì cứng ."

Lời thốt mới thấy sai sai, câu hình như chút nghĩa bóng nhạy cảm. Tưởng Thính Nam thấy hối hận, tự dưng rước cái vị tổ tông sang đây, chẳng là tự tìm khổ ? Anh thở hắt một , vỗ nhẹ eo Nguyễn Ngôn ý bảo xuống.

Nguyễn Ngôn lập tức vui:

"Hay quá nhỉ Tưởng Thính Nam, coi em là ch.ó con đấy ? Thích thì gọi đến, thích thì đuổi !"

Cái đồ tiểu hỗn đản . Nói năng kiểu gì thế .

Cậu những lên mà còn đà lấn tới, cứ thế cọ qua cọ đùi . nhanh đó, bỗng khựng , cứng đờ như tượng.

Nguyễn Ngôn trợn tròn mắt, thể tin nổi đầu Tưởng Thính Nam, mà cũng đang trưng bộ mặt cảm xúc .

Trong chớp mắt, Nguyễn Ngôn bật dậy như lò xo, chân tay luống cuống để , mắt láo liên khắp nơi, tuyệt đối dám thẳng Tưởng Thính Nam.

"Anh... ... ..."

"Em... em... em..."

Nguyễn Ngôn như một chú mèo nhỏ chạy loạn khắp phòng, cuối cùng trực tiếp mở cửa chạy biến ngoài. Tưởng Thính Nam đau đầu, xuống một cái bất lực nhắm mắt .

Nhân viên họ Nguyễn nào đó mới làm đầy một tiếng đồng hồ tự ý "nghỉ việc". Cậu chạy thục mạng khỏi công ty như nhà đang cháy, chẳng , cuối cùng gọi điện cho Lâm Đông phi thẳng đến nhà .

Lâm Đông hôm qua uống quá chén, giờ vẫn ngủ dậy, Nguyễn Ngôn cưỡng ép gọi tỉnh, ngật ngưỡng sofa:

"Đại thiếu gia ơi, mới sáng sớm làm cái gì thế?"

"Sớm?" Nguyễn Ngôn hùng hồn, "Giờ mà còn sớm ? Cậu làm suốt cả một buổi sáng ."

Lâm Đông: "..."

"Tưởng tổng định giao công ty tay luôn đấy ?"

Vừa nhắc đến Tưởng Thính Nam, biểu cảm của Nguyễn Ngôn chút tự nhiên. Cậu suy nghĩ một chút nhịn hỏi:

"Lần bảo Tưởng Thính Nam sắp đính hôn, là với ai thế?"

"Hầy." Lâm Đông mở lời, "Tôi cũng đang định với đây, chuyện tám phần là tin đồn thất thiệt thôi. Dạo Tưởng thị và Lâm thị thiết vì một dự án, lẽ bên Lâm thị tự tung tin , nhà họ vốn dĩ làm mấy trò mèo ."

Nguyễn Ngôn thì lòng nhẹ nhõm hẳn, nhỏ giọng "Ồ" một tiếng. Lâm Đông cau mày:

" phản ứng mạnh thế? Nói thật lòng nhé, Tưởng tổng cũng gần ba mươi , sự nghiệp thành đạt, cũng đến lúc lập gia đình, đính hôn thì làm ."

Chủ đề đính hôn cứ như vảy ngược của Nguyễn Ngôn , hễ nhắc đến là mặt đanh , biểu cảm cực kỳ khó coi. Lâm Đông quan sát sắc mặt , ướm hỏi:

"Cậu sợ Tưởng tổng đính hôn sẽ lạnh nhạt với ?"

Hắn và Nguyễn Ngôn quan hệ khá , rõ hành trình hai cùng nên cũng đại khái hiểu tâm trạng lo sợ mất của . Nguyễn Ngôn mím môi:

"Anh dám!"

Lâm Đông nhún vai.

Tưởng Thính Nam sớm muộn gì cũng đính hôn ? Không! Tuyệt đối ! Chẳng hứa với là sẽ kết hôn ?

Khoan ——

Cậu kết hôn, Tưởng Thính Nam cũng kết hôn! Vậy thì và Tưởng Thính Nam kết hôn với chẳng là xong !

Đôi mắt Nguyễn Ngôn sáng rực lên, bật dậy như lò xo. , Tưởng Thính Nam chắc canh cũng thích , nếu thì hôm nay chẳng phản ứng lớn đến thế. Hai họ kết hôn, vấn đề chẳng đều giải quyết triệt để !

Nguyễn Ngôn cảm thấy đúng là một thiên tài. Cậu Lâm Đông bằng đôi mắt lấp lánh:

"Lần bảo kết hôn sẽ tặng một căn nhà, lời đó còn tính ?"

Lâm Đông: "..."

Cả ngày hôm đó ở công ty, Tưởng Thính Nam yên. Anh tự trách bản ban ngày định lực, cảnh tượng đó làm bảo bối sợ hãi ? Bảo bối liệu thấy ... ghê tởm ?

Tưởng Thính Nam do dự gửi tin nhắn cho Nguyễn Ngôn, nhưng chút dám. Hơn hai mươi năm qua, đây là đầu tiên thế nào là nhát gan. Bởi vì quá yêu nên mới sinh lòng sợ hãi.

Đến chập tối, Tưởng Thính Nam chịu nổi nữa, vớ lấy chìa khóa xe lao thẳng về nhà. Anh gọi điện cho quản gia từ , quản gia bảo chủ nhỏ về từ trưa, ăn cơm xong là cứ ở lỳ trong phòng suốt.

Tưởng Thính Nam lo lắng, Ngôn Ngôn tự nhốt trong phòng làm gì thế?

Vừa về đến biệt thự, cởi vội áo khoác lên lầu. Đứng cửa phòng, khựng một chút mới đưa tay gõ cửa. Giọng Nguyễn Ngôn vọng từ bên trong:

"Tối nay con ăn cơm , nếu hỏi thì bác cứ bảo con ăn nhé."

Tưởng Thính Nam: "..." Bình thường em lừa thế đấy hả?

Anh trực tiếp lên tiếng:

"Bảo bối, nhé?"

Bên trong phòng vang lên một trận âm thanh loảng xoảng, tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch. Tưởng Thính Nam nhíu mày.

Giây tiếp theo, cửa hé mở, lộ khuôn mặt phần hoảng loạn của Nguyễn Ngôn:

"Anh... ... hôm nay tiệc xã giao ?"

"Đâu ngày nào cũng tiệc."

Tưởng Thính Nam Nguyễn Ngôn đang canh ở cửa, ánh mắt tối : "Không cho ?"

Nguyễn Ngôn ấp úng: "Không ..."

Điều mà Tưởng Thính Nam chịu nổi nhất chính là Nguyễn Ngôn giấu giếm chuyện gì. Sự chiếm hữu mãnh liệt khiến hận thể để luôn trong tầm mắt lúc nơi. Không hai lời, bàn tay lớn của đẩy mạnh cánh cửa, bước thẳng trong.

Nguyễn Ngôn trợn tròn mắt: "Anh——"

Tưởng Thính Nam dùng tốc độ nhanh nhất lướt mắt một vòng quanh phòng. Trông cũng gì khác thường, chắc là Nguyễn Ngôn đang chơi điện thoại, chăn gối lộn xộn thành một đống.

Anh thu hồi ánh mắt, nhỏ giọng hỏi: "Đang tránh mặt ?"

Nguyễn Ngôn mím môi: "Không ."

Tưởng Thính Nam đem những lời cân nhắc cả ngày trời :

"Chuyện lúc sáng, khụ khụ... Bảo bối, em cũng là đàn ông mà, chắc em hiểu đúng ?"

Nguyễn Ngôn lập tức đỏ bừng cả mặt. Cậu hiểu cái gì chứ... Chính vì hiểu nên mới đang "học tập" đây ...

Tưởng Thính Nam vốn thói quen làm việc nhà, thấy chăn của Nguyễn Ngôn lộn xộn liền gấp . Anh bước tới túm lấy cái chăn thì thấy tiếng Nguyễn Ngôn hốt hoảng:

"Anh, đừng..."

muộn.

Chiếc iPad từ trong chăn rơi , chạm trúng mà video tiếp tục phát, hình ảnh bên trong vô cùng "bỏng mắt", tiếng rên rỉ cũng tràn ngập khắp căn phòng.

Cả hai đều rơi trầm mặc.

Loading...