Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 60: IF - Ba nuôi (2)

Cập nhật lúc: 2026-05-01 10:56:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi ăn một trận đòn, Nguyễn Ngôn miễn cưỡng ngoan ngoãn hai ngày.

cũng chỉ đúng hai ngày mà thôi.

Lâm Đông mở một quán bar, ngày khai trương hẹn Nguyễn Ngôn đến chơi. Nguyễn Ngôn ban đầu còn do dự, dù hậu quả của say rượu thực sự quá t.h.ả.m khốc.

Lâm Đông thuyết phục : "Cậu cứ đến , đừng để phí cái khuôn mặt xinh , đến đó làm đại diện thương hiệu cho một tí."

Nguyễn Ngôn hì hì: "Cút ."

"Yên tâm, bắt uống rượu, uống nước cam thôi ?"

Mấy ngày nay công ty của Tưởng Thính Nam dường như đang làm một dự án lớn, bận rộn kinh khủng, ngày nào cũng sớm về trễ. Nguyễn Ngôn ở nhà một cũng thực sự thấy ngột ngạt khó chịu.

Suy nghĩ một hồi, để cho chắc ăn, Nguyễn Ngôn vẫn gọi điện thoại cho Tưởng Thính Nam.

Tưởng Thính Nam xong, khẽ nhíu mày nhưng vẫn đồng ý: "Có thể , nhưng phép uống rượu. Kết thúc thì gọi điện cho , đến đón em."

, vụ đua xe, Nguyễn Ngôn Tưởng Thính Nam hạ "lệnh cấm lái", cho phép chạm xe trong vòng một tháng.

Nguyễn Ngôn bĩu môi: "Biết ba nuôi, lảm nhảm quá!"

Tưởng Thính Nam miễn dịch với cách xưng hô , nhướn mày thêm gì nữa, cúp máy.

Anh lặng lẽ ghế làm việc, màn hình điện thoại tối đen, đôi môi mỏng khẽ mím .

Thực hai ngày nay, chỉ vì công việc bận rộn, mà còn một phần nguyên nhân là vì đang cố tình né tránh Ngôn Ngôn.

Không từ bao giờ, Tưởng Thính Nam bàng hoàng nhận , đối với Ngôn Ngôn do chính tay nuôi lớn, thế mà nảy sinh tâm tư khác.

là cầm thú mà.

Chưa đến những chuyện mật như ôm ấp, chỉ cần Nguyễn Ngôn thêm vài thôi, Tưởng Thính Nam cảm thấy m.á.u huyết dâng trào. Đây là đứa trẻ một tay nuôi nấng, là Ngôn Ngôn của .

Vốn dĩ nên thuộc về .

Tưởng Thính Nam phiền muộn day day thái dương. Anh thể làm việc đem Nguyễn Ngôn dâng cho khác. giờ Ngôn Ngôn vẫn còn quá nhỏ. Anh ép quá sát.

"Cậu cái gì?" Nguyễn Ngôn tức giận đập mạnh xuống bàn, "Tưởng Thính Nam sắp đính hôn á!!!"

Lâm Đông dọa cho tim run lên: "Ấy, nhẹ tay thôi tổ tông ơi, đây chẳng đồn , bên ngoài truyền tai như thế đấy."

Nguyễn Ngôn tức đến mức chân tóc như dựng cả lên.

"Ai đồng ý chứ!!"

Lâm Đông bật : "Cậu là ba Tưởng Thính Nam là ba? Còn qua sự đồng ý của chắc?"

Nguyễn Ngôn hất cằm: "Dù cũng đồng ý, Tưởng Thính Nam dám đính hôn thử xem! Tôi sẽ vặt sạch tóc của , để xem ai thèm thích một gã hói!"

Lâm Đông: "..."

Cái mà cũng . Đôi khi cũng thấy thương cho... mái tóc của Tưởng tổng.

Nguyễn Ngôn càng nghĩ càng giận, chỉ cần tưởng tượng đến cảnh Tưởng Thính Nam đính hôn với khác là lửa giận trong lòng cứ thế bốc lên ngùn ngụt.

Anh dám!!!

Nguyễn Ngôn cầm ly nước cam bàn lên uống cạn sạch.

Lâm Đông ngẩn : "Ly đó là rượu..."

Nguyễn Ngôn chùi miệng: "Mặc kệ ."

Cậu lấy điện thoại , đặt lên bàn: "Cậu gọi cho Tưởng Thính Nam , bảo đến đón ."

Lâm Đông do dự: "Sao bảo gọi?"

Hắn sợ Tưởng Thính Nam.

Nguyễn Ngôn hung dữ, giống như con mèo nhỏ đang xù lông: "Cậu mau gọi ! Tôi sẽ làm một trăm cái thẻ hội viên ở chỗ ."

Lâm Đông lập tức cầm điện thoại lên: "Tuân lệnh sếp!"

Chuông reo hai giây bắt máy. Lâm Đông thầm cảm thán trong lòng: Tưởng tổng bắt máy nhanh thế, lẽ lúc nào cũng canh chừng điện thoại .

Trong điện thoại, giọng của Tưởng Thính Nam mang theo sự dịu dàng mà Lâm Đông từng qua: "Bảo bối?"

Lâm Đông khựng , bỏ điện thoại xuống, tin nổi mà liếc màn hình một cái.

[Tưởng Lắm Lời]

Xác nhận đúng là Tưởng Thính Nam .

Mãi thấy tiếng của "bảo bối", giọng Tưởng Thính Nam trầm xuống: "Bảo bối? Sao thế? Nói chuyện bảo bối."

"Tưởng... Tưởng tổng." Lâm Đông ho khan hai tiếng, đành cứng đầu mở lời.

Nghe thấy giọng Lâm Đông, giọng Tưởng Thính Nam lạnh hẳn : "Ngôn Ngôn ."

Lâm Đông liếc Nguyễn Ngôn: "À... uống rượu ... ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-60-if-ba-nuoi-2.html.]

Tưởng Thính Nam đột ngột bật dậy, giọng lạnh thấu xương: "Địa chỉ ở , qua ngay bây giờ."

Cúp máy xong, Lâm Đông thở phào một nhẹ nhõm, đưa tay lau mồ hôi.

"Lần cho hai trăm cái thẻ hội viên cũng gọi cuộc điện thoại nữa."

Nguyễn Ngôn hừ một tiếng: "Đến mức đó , Tưởng Thính Nam rõ ràng tính tình , đều là do các đồn đại bên ngoài biến thành cái máy g.i.ế.c mặt lạnh thôi."

Lâm Đông chân thành : "Biết Tưởng Thính Nam mặt mặt khác là giống thì ."

Nghe cái giọng gọi "bảo bối" nãy , ai mà tin nổi chứ.

Nguyễn Ngôn hôm nay trong lòng vẫn thông, gương mặt u ám đẩy cái ly về phía , hất cằm với bartender: "Cho một ly nữa."

Lâm Đông đau đầu quá: "Đừng uống, đừng uống nữa mà, thể say khướt ở chỗ . Tưởng tổng sẽ bắt đóng cửa tiệm mất."

Nguyễn Ngôn hừ một tiếng: "Anh dám! Ở nhà quyết định."

Lâm Đông thầm nghĩ: Không là ai hai ngày ngoan ngoãn như con chim cút xách cổ mang về nhỉ.

Tốc độ của Tưởng Thính Nam nhanh, mới mười phút mà đàn ông đó lạnh lùng sải bước . Anh đảo mắt quanh, lập tức thấy Nguyễn Ngôn đang ở quầy bar, khẽ nhíu mày, tới ôm lấy .

"Say ?" Giọng trầm thấp vang lên bên tai.

Nguyễn Ngôn đầu, chớp chớp mắt: "Không ."

Trông Nguyễn Ngôn quả thực giống say, nhưng thoang thoảng mùi rượu. Tưởng Thính Nam rũ mắt, đưa tay sờ trán :

"Đau đầu ?"

Nguyễn Ngôn lắc lắc đầu.

"Đi thôi, về nhà." Tưởng Thính Nam trầm giọng .

Nhìn Tưởng tổng dắt , Lâm Đông chỉ cạn lời. Cái vị tổ tông còn đòi quậy tung trời đất, giờ ngoan ngoãn đến lạ.

Tưởng Thính Nam lái xe đưa về nhà, hề giáo huấn Nguyễn Ngôn. Dẫu cũng say, cũng quản quá khắt khe. Quản gia nấu sẵn một bát canh giải rượu đặt bàn, thế nhưng Nguyễn Ngôn bày bộ mặt vô cùng nghiêm túc:

"Tưởng Thính Nam! Anh qua đây, em chuyện cần đàm phán với !"

Nghe thấy lời , quản gia suýt chút nữa là nhịn , may mà kiềm chế , lắc đầu bỏ . Nếu mà thành tiếng, vị tổ tông nhỏ chắc chắn sẽ xù lông cho xem.

Tưởng Thính Nam cũng thấy buồn :

"Sao thế?"

Nguyễn Ngôn ngước , khí thế hùng hổ:

"Có sắp đính hôn !"

Sắc mặt Tưởng Thính Nam trầm xuống:

"Nghe ai bậy bạ thế hả!"

Nguyễn Ngôn trừng lớn mắt:

"Hóa là thật đúng ?! Tưởng Thính Nam!! Anh dám!!"

Cậu tức đến mức chịu nổi, dứt khoát hẳn lên ghế, chống nạnh quát:

"Anh dám đính hôn thử xem!!"

Tưởng Thính Nam làm cho đau cả đầu. Hắn vội vàng đưa tay che chắn, sợ Nguyễn Ngôn ngã nhào từ ghế xuống:

"Tổ tông của ơi, em quậy cái gì thế, đính hôn với ai chứ?"

Hắn bế xuống, Nguyễn Ngôn giãy giụa túm tóc đ.á.n.h . Tưởng Thính Nam làm phiền đến hết cách:

"Em cũng để c.h.ế.t cho hiểu rõ chứ, em , đính hôn với ai?"

"Em..." Nguyễn Ngôn nghẹn lời, "Em quên hỏi ."

Tưởng Thính Nam nghiến răng, tức vỗ một cái m.ô.n.g :

"Em đúng là tổ tông của thật mà."

Hắn đại khái cũng đoán chuyện gì xảy . Có lẽ vì dự án gần đây hợp tác sát với Lâm gia, nên bên đó cố ý tung tin đồn để mượn danh tiếng của , thật là đáng c.h.ế.t.

Nguyễn Ngôn bĩu môi, vành mắt đỏ lên:

"Anh còn đ.á.n.h em. Có đính hôn là sẽ cần em nữa đúng , lúc đó sẽ đuổi em khỏi nhà chứ gì."

Chuyện thì liên quan gì đến cơ chứ?

Tưởng Thính Nam bất lực mở lời:

"Mấy cái hợp đồng luật sư đưa em ký hai tháng em quên hết ? Hơn phân nửa tài sản tên chuyển sang cho em , căn biệt thự cũng là của em. Có đuổi, thì cũng là em đuổi khỏi nhà."

Dừng một chút, trái tim Tưởng Thính Nam khẽ động, nhân cơ hội ướm hỏi:

"Ngôn Ngôn, tại em đính hôn?"

Loading...