Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 6: Anh hung lắm sao?

Cập nhật lúc: 2026-04-04 10:53:09
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai họ bùng nổ trận cãi vã đầu tiên kể từ khi trọng sinh. Thực , là cãi vã thì đúng cho lắm, chính xác hơn là Nguyễn Ngôn đơn phương "tấn công", bởi vì Tưởng Thính Nam căn bản chẳng thèm cãi một câu nào.

Anh chỉ lẳng lặng vươn tay đỡ lấy eo vợ , sợ vì quá khích động mà ngã khỏi .

Nguyễn Ngôn phát tiết xong xuôi mới chịu buông tha cho mái tóc của Tưởng Thính Nam. Nhìn bàn tay , thấy thế mà nhổ mất mấy sợi tóc thật, bỗng thấy chột , định bụng là đem mấy sợi "cắm" lên đầu ông xã cho .

"Ai nha, ông xã..."

Nguyễn Ngôn chính là kiểu " đ.ấ.m xoa" điển hình: "Thế , cùng em xem công việc đó thế nào. Nếu thấy mệt thật thì em sẽ làm nữa, ?"

Tưởng Thính Nam thực lòng chẳng xem chút nào. Với , dù là việc gì, kể cả máy tính chơi dò mìn, cũng sợ Nguyễn Ngôn sẽ mệt não. Anh nghèo thật đấy nhưng c.h.ế.t, đến mức để vợ ngoài bươn chải nuôi gia đình.

Thế nhưng Nguyễn Ngôn cứ rúc trong lòng , đ.á.n.h cho hai cái dỗ dành vài câu, lặp lặp khiến Tưởng Thính Nam tài nào chống đỡ nổi. Anh đành sầm mặt, gật đầu đồng ý.

Nguyễn Ngôn thầm reo hò chiến tanhg trong lòng, nhưng cũng khỏi cảm thán: Mẹ nó, Tưởng Thính Nam năm hai mươi tuổi khó dỗ hơn năm ba mươi tuổi nhiều. Cái tính cách đúng là thối cứng.

, nhắc đến "cứng"...

Nguyễn Ngôn chớp chớp mắt xuống . Cậu trong lòng ông xã xoay tới xoay lui nãy giờ, mà vẫn thấy... Không thì thôi, một cái liền giật cả .

Nguyễn Ngôn trợn tròn mắt, hết xuống ngước lên Tưởng Thính Nam. Đã đến mức vẫn im lặng tiếng như ?

Thấy Nguyễn Ngôn chú ý tới, Tưởng Thính Nam dứt khoát ôm ngang eo nhấc khỏi , đó xoay định nhà vệ sinh tự giải quyết. Nguyễn Ngôn vội vàng gọi giật .

Cậu trừng mắt, bộ dạng như thể xem thường: "Tưởng Thính Nam, làm thế hả? Vợ đang ở ngay đây ! Anh rừng vợ !"

Tưởng Thính Nam dừng bước. Anh chẳng Nguyễn Ngôn lấy lắm từ ngữ kỳ quái như , nhất thời đáp , chỉ thốt hai chữ: "Không cần."

Nguyễn Ngôn vốn nuông chiều từ nhỏ, mới chỉ hai nổi hứng "hầu hạ" . Một suýt chút nữa làm "bốc hỏa" theo đúng nghĩa đen, một thì suýt nữa làm "đứt đoạn".

Trong xương tủy, Tưởng Thính Nam vẫn là một đàn ông truyền thống. Anh quan niệm đàn ông ngoài oai phong thế nào thì về nhà cũng hầu hạ vợ, để vợ hầu hạ chẳng là đảo lộn cương thường ?

Tưởng Thính Nam càng từ chối, Nguyễn Ngôn càng vui. Cậu thấy đang khinh thường kỹ năng của .

"Anh rõ ràng là chê kỹ thuật của em kém!"

Tưởng Thính Nam cãi , hình tại chỗ suy nghĩ vài giây mới vụng về dỗ dành: "Hay là... em hát cho ? Nghe em hát xong là hết cảm giác luôn."

Nguyễn Ngôn hát tiếng, nhưng là "tiếng ". Giọng hát của chỉ dừng ở mức khó , mà nó giống như tiếng cây đàn nhị đứt dây nhưng vẫn cố kéo, kẽo kẹt chói tai.

Nguyễn Ngôn ngẩn mất hai giây, ngay đó cả khuôn mặt đỏ bừng lên, gần như là gào mặt : "Tưởng Thính Nam!! Em thấy sống chung với em nữa !!"

Trong phòng bắt đầu vang lên những tiếng "leng keng rầm rầm".

Cuối cùng, khi cánh cửa mở , Tưởng Thính Nam bước ngoài với vẻ mặt bình thường, chỉ điều má hiện rõ mấy dấu bàn tay. Tưởng tổng bàn đàm phán vốn luôn bách chiến bách thắng, thế mà về nhà đối diện với vợ như mất hết tư duy, nào cũng dẫm trúng "bom" của vợ .

Thôi thì, vợ chỉ tát mấy cái là vẫn còn nhẹ chán.

Lâm Đông đợi ở khu văn phòng phía chừng vài phút thì thấy Nguyễn Ngôn tới. Cậu vẫy tay chào, Nguyễn Ngôn trông vẻ vui, định chạy nhưng phía giữ chặt cánh tay nhỏ vài câu.

Nguyễn Ngôn bĩu môi, cuối cùng cũng chịu quy củ .

Đến gần hơn, Lâm Đông mới phía Nguyễn Ngôn. Người cao hơn cả một cái đầu, mặc chiếc áo may ô công trường bình thường nhưng vóc dáng cực chuẩn, mặt mũi cũng trai... điều mặt lạnh như tiền, trông hung dữ. Anh cứ sát ngay Nguyễn Ngôn như hình với bóng.

"Lâm Đông!" Nguyễn Ngôn vẫy tay chào hỏi. Thấy Lâm Đông cứ chằm chằm Tưởng Thính Nam, vội giới thiệu: "Đây là Tưởng Thính Nam, là..."

Hai chữ "ông xã" còn kịp thốt , Lâm Đông cắt lời: "Tôi , chính là cái 'chủ nợ' mà kể đúng ?"

Nguyễn Ngôn: "..."

Cậu len lén sắc mặt Tưởng Thính Nam, thấy hình như lạnh thêm mấy phần, bèn vội ho khan một tiếng: "Cũng... cũng hẳn."

May mà Lâm Đông để tâm nhiều, xua tay: "Được , đây xem chỗ làm ."

Văn phòng lớn, đặt hai chiếc máy tính. Lâm Đông : "Thực cũng chẳng việc gì nhiều, chủ yếu là hai đứa làm chân sai vặt, xử lý mấy việc lặt vặt thôi, dùng máy tính và làm báo cáo là ."

Nguyễn Ngôn gật đầu lia lịa: "Tốt quá !"

" mà ăn ở đều ở công trường, thấy chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-6-anh-hung-lam-sao.html.]

Nguyễn Ngôn càng hớn hở hơn: "Tất nhiên là vấn đề gì!" Ông xã ở đây thì chắc canh ở đây .

Trong lúc hai trò chuyện, Tưởng Thính Nam quanh phòng kiểm tra một lượt. Điều hòa chắc canh là , nhưng hai cái quạt, đối diện cửa sổ. Anh thử xuống chiếc ghế bàn làm việc, góc độ lắm, dễ mỏi lưng. Máy tính là loại đời cũ, lẽ sẽ hại mắt.

Lâm Đông đang bỗng khựng , ngơ ngác Tưởng Thính Nam đang "vi hành" như thể lãnh đạo xuống kiểm tra cơ sở.

Nguyễn Ngôn cảm thấy mặt nóng lên, ngượng nghịu: "Xin nhé." Cậu hổ cúi gầm mặt, nắm c.h.ặ.t t.a.y Tưởng Thính Nam kéo tuột ngoài.

"Anh làm cái gì hả!"

Tưởng Thính Nam nhíu mày: "Bảo bảo, làm ? Vất vả lắm."

"Vất vả gì chứ, chẳng chỉ là thôi . Anh mới là vất vả , định bốc gạch đến bao giờ nữa đây?"

Tưởng Thính Nam ký hợp đồng một tháng, kiểu gì cũng làm đến cuối tháng. Bản bốc gạch thì thấy , nhưng cứ nghĩ đến việc Nguyễn Ngôn làm việc là thấy xót xa.

Nguyễn Ngôn lườm : "Việc thế còn kén chọn. Đông t.ử vì nể tình bạn bè nên mới nhờ sắp xếp cho em đấy."

Nhắc đến chuyện , Tưởng Thính Nam càng vui: "Sao đây bao giờ em nhắc đến bạn ?"

Nguyễn Ngôn ngẫm nghĩ: "Cậu du học từ năm hai đại học định cư luôn bên đó, em kể với làm gì."

Nghe đến hai chữ "định cư", sắc mặt Tưởng Thính Nam mới hòa hoãn đôi chút.

"Tưởng Thính Nam, đừng hẹp hòi nữa, đang giúp em mà." Nguyễn Ngôn dõng dạc , "Anh nhớ kỹ, chúng giàu , báo đáp . Cái gì mà đô la mỹ , cứ nạp đầy thẻ cho . Anh đừng chất đống trong ngăn kéo của em nữa, ở trong nước cũng tiêu ."

Tưởng Thính Nam nhân cơ hội nắm lấy tay vợ: "Được."

Anh giải thích rằng đây thấy Nguyễn Ngôn đăng ảnh một xấp ngoại tệ lên vòng bạn bè, cứ tưởng thích nên mới đổi một đống ném ngăn kéo cho chơi.

Mỗi bài đăng của vợ đều xem kỹ, bài nào mặt đều lưu , bài nào chụp chung với bạn thì cắt hình mới lưu. Thực lúc đầu Tưởng Thính Nam cũng bình luận lắm, nhưng thời gian của đều dành cho công việc, chẳng lúc nào lên mạng nên hiểu mấy từ lóng của giới trẻ.

Nguyễn Ngôn đăng một cái status trừu tượng kiểu: "Đầu óc choáng váng, chắc là thiếu vitamin RMB (tiền) ."

Lúc đó Tưởng Thính Nam đang họp, thấy bài đăng đó mà sợ đến mức cầm điện thoại chạy thẳng ngoài. Anh một mặt bảo trợ lý liên hệ bác sĩ, một mặt gọi điện cuống cuồng cho Nguyễn Ngôn.

Nguyễn Ngôn vệ sinh thấy mười mấy cuộc gọi lỡ cũng hú vía. Trong điện thoại, giọng Tưởng Thính Nam lo lắng vô cùng: "Sao đau đầu? Bị từ lúc nào? Thân thể khỏe với ?"

Nguyễn Ngôn ngơ ngác: "Đau đầu? Ơ? Em á?"

Từ ngày đó, Tưởng Thính Nam "cấm cửa" xem vòng bạn bè của Nguyễn Ngôn. Thế là chuyển sang hoạt động bí mật, lén lút xem lưng .

Những ký ức cũ khiến ánh mắt Tưởng Thính Nam dịu dàng hẳn . Anh thấp giọng: "Yên tâm bảo bảo, những ai với em đều nhớ rõ."

Hai thong thả bộ về phòng. Giọng líu lo của Nguyễn Ngôn vang lên: "Vậy lấy cuốn sổ ghi , mỗi tặng một căn nhà. Em sẽ bảo là do mua nhiều nhà quá ở hết nên đem cho bớt."

Tưởng Thính Nam đồng ý: "Nhà là mua cho em hết. Tặng họ cái khác là , tiền mặt, đồ cổ tranh chữ gì đó..."

Nếu cuộc đối thoại ngoài thấy, chắc họ sẽ rụng răng mất. Hai kẻ trong túi chẳng một đồng mà giữa thanh thiên bạch nhật mơ mộng hão huyền.

Sau khi "sắp xếp" xong tài sản mười năm tới của gia đình, Nguyễn Ngôn đến khô cả cổ: "Vậy sáng mai em bắt đầu làm nhé."

Thấy kiên trì như , Tưởng Thính Nam phản đối nữa, chỉ dặn dò: "Vậy làm thử hai ngày xem , cứ coi như chơi, đừng để mệt. Việc gì đẩy thì cứ đẩy, chờ trưa qua làm giúp cho."

Nguyễn Ngôn buồn : "Tưởng tổng , hai bộ mặt thế hả? Trước đây ở tập đoàn, đầu em thấy phát biểu ở đại hội cuối năm, thế . Lúc đó hung dữ c.h.ế.t."

Tưởng Thính Nam nhướn mày: "Anh hung lắm ?"

Anh rằng, ngày hôm đó cũng căng thẳng. Người thầm thương trộm nhớ đang ngay phía . Giữa phòng họp mênh m.ô.n.g , ai cũng cúi đầu dám , chỉ mỗi Nguyễn Ngôn là đôi mắt sáng long lanh, băng qua đám đông thẳng về phía .

Khoảnh khắc đó, Tưởng Thính Nam thậm chí thể thấy tiếng tim đập thình thình.

những chuyện chẳng cần thiết với Nguyễn Ngôn. Cũng giống như cho đến tận bây giờ, Nguyễn Ngôn vẫn nhớ rằng đầu họ gặp ở thang máy tập đoàn, mà là tại một trường cấp ba ở thành phố S.

Lời tác giả:

Tưởng tổng và Nguyễn Ngôn là hai thái cực khác biệt.

Một thì cực kỳ sành điệu, nắm bắt "trend" mạng, thỉnh thoảng vlog một ngày ở biệt thự 2000m2, vòng bạn bè đăng ngừng nghỉ.

Một thì chỉ cắm đầu làm việc kiếm tiền nuôi vợ, đêm nào cũng lén xem vòng bạn bè của vợ, còn hiểu mấy từ lóng nên cứ xem nhíu mày vì lo lắng.

Loading...