Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 53: IF - Khi người yêu trở thành một con vật

Cập nhật lúc: 2026-04-30 07:45:22
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tưởng Thính Nam cảm giác cái gì đó đang vỗ bôm bốp mặt .

Anh cứ ngỡ là Nguyễn Ngôn, nên nhắm mắt , theo bản năng đưa tay định chộp lấy cổ tay bà xã. Thế nhưng khi tay vươn , chỉ chạm một túm lông xù xì mềm mại.

Cái gì thế ?

Tưởng Thính Nam lập tức mở choàng mắt. Đập mắt là một khuôn mặt mèo nhỏ xíu, đôi mắt xanh biếc như hai viên pha lê đang chằm chằm chớp mắt.

Tưởng Thính Nam tỉnh hẳn cả . Ở con mèo thế ?!

Anh bật dậy, sang bên cạnh, chỗ trống . Ngôn Ngôn ?

Bên cạnh là một chú mèo trắng nhỏ, cái đầu tròn vo. Nó nhảy từ Tưởng Thính Nam xuống, dẫm lên gối của Nguyễn Ngôn tạo thành mấy vết chân hình hoa mai nhỏ xíu.

Phản ứng đầu tiên của Tưởng Thính Nam là Ngôn Ngôn đang bày trò nghịch ngợm . Chắc chắn là em thừa lúc ngủ say để bế con mèo . Anh rảnh để tâm đến con mèo , theo bản năng tìm bà xã ngay lập tức.

Thế nhưng Tưởng Thính Nam khắp các phòng trong biệt thự, đừng , ngay cả một sợi tóc của Nguyễn Ngôn cũng thấy .

Bà xã chứ?

Sắc mặt Tưởng Thính Nam trở nên khó coi, tay vẫn còn cầm chiếc điện thoại của Nguyễn Ngôn. Điện thoại của Ngôn Ngôn vẫn còn giường, thể cơ chứ?

Vừa đầu , Tưởng Thính Nam suýt chút nữa dẫm chú mèo trắng nhỏ . Không con mèo bám theo từ lúc nào, nó cứ ngửa cổ lên, kêu "meo meo" với liên hồi.

Tưởng Thính Nam nó đói bụng , trầm giọng hỏi nó: "Ngôn Ngôn ? Có Ngôn Ngôn bế mày đây ?"

Mèo nhỏ nghiêng đầu: "Meo~"

Tưởng Thính Nam mắc chứng lo âu phân ly với Ngôn Ngôn nghiêm trọng. Từ lúc ngủ dậy đến giờ tìm thấy bà xã khiến lòng bồn chồn bực bội lắm . Anh thèm để ý đến con mèo nhỏ nữa, sải bước thẳng về phía phòng giám sát tầng hầm.

Trong phòng ngủ camera, nhưng hành lang thì . Tưởng Thính Nam điều chỉnh thời gian, nhấn tua nhanh xem từ đầu đến cuối. Anh thấy rõ ràng, từ tối qua đến sáng nay, Ngôn Ngôn căn bản từng bước chân khỏi cửa phòng.

?

Thế ? Một bà xã to đùng của mất ?

"Meo!"

Phía truyền đến tiếng mèo kêu nữa. Tưởng Thính Nam khựng , đầu . Chú mèo trắng nhỏ bám theo tới đây, cứ nhắm mà kêu "meo meo" dứt.

Hơi thở của Tưởng Thính Nam đình trệ trong thoáng chốc. Một ý nghĩ vô cùng hoang đường bỗng nhiên nảy trong đầu .

Cổ họng chút khô khốc, khẽ ho khan hai tiếng mới dậy, chậm rãi tới mặt chú mèo trắng nhỏ .

Tưởng Thính Nam mở lời thăm dò: "Mày Ngôn Ngôn ở ?"

Chú mèo trắng nhỏ liền kêu "meo meo" một tràng dài. Đáng tiếc là Tưởng Thính Nam hiểu, nên bỏ lỡ nhiều lời mắng nhiếc "thơm tho" ngọt ngào.

Tưởng Thính Nam! Anh điếc !! Tôi là vợ thấy ? Anh còn mù nữa hả! Một vợ to đùng thế thấy !!

Nguyễn Ngôn tức đến mức nhảy dựng lên, tung cho Tưởng Thính Nam một cú đấm. Xem đây, "Meo Meo Quyền"!

Thật kỳ lạ, chú mèo nhỏ kêu nửa ngày trời, đột nhiên nó nhảy lên đ.ấ.m cho một cái, Tưởng Thính Nam bỗng nhiên "khai sáng". Anh ôm chặt lấy con mèo: "Bé cưng, là em ? Là em đúng ?"

Nguyễn Ngôn ôm chặt đến mức suýt chút nữa thì đứt . Cậu cực kỳ nghi ngờ Tưởng Thính Nam nhân cơ hội để mưu sát vợ, thế là tức giận đ.ấ.m cho thêm phát nữa.

Nửa giờ , Tưởng Thính Nam quần áo xong, đặt chú mèo nhỏ lên bàn nghiêm túc nghiên cứu.

"Không sốt, cũng thấy gì bất thường." Tưởng Thính Nam cau mày, "Em biến thành mèo từ lúc nào thế?"

Chú mèo nhỏ lười biếng bàn, duỗi một cái vuốt , ấn lên một tờ giấy trắng bàn.

Trên tờ giấy trắng nhiều con . Chú mèo nhỏ ấn cái chân xinh xẻo lên [6].

Sáu giờ sáng ?

Thực Nguyễn Ngôn cũng nhớ rõ thời gian cụ thể, nhưng trong phòng ngủ đặt một món đồ chơi mà từng "đào" trong một du lịch. Nó kiểu như đồng hồ chim cúc cu bằng gỗ, cứ đến mốc 3, 6, 9, 12 giờ là sẽ phát tiếng "đông đông đông". Lúc đó Nguyễn Ngôn mới tỉnh dậy.

Theo thói quen, định vươn vai một cái, nhưng đến khi cánh tay duỗi mới thấy gì đó sai sai. Nguyễn Ngôn ngẩn , cái nanh trắng muốt đầy lông mặt, thẫn thờ một lúc lâu mới "vù" một cái chui tọt khỏi chăn.

Tưởng Thính Nam bên cạnh vẫn còn đang ngủ say. Chú mèo nhỏ bước giường, để một hàng dấu chân hoa mai lớp nệm mềm mại. Cậu nhảy xuống giường, thẳng đến gương.

Nguyễn Ngôn thấy — Trong gương là một chú mèo trắng nhỏ. Vì lúc mới là rạng sáng, căn phòng còn tối tăm, nhưng dù Nguyễn Ngôn vẫn thể thấy rõ mồn một: Cậu biến thành mèo thật .

Lạ một điều là Nguyễn Ngôn hề thấy hoảng loạn cho lắm. Cậu chỉ đầu Tưởng Thính Nam một cái. Dường như chỉ cần ở bên cạnh, sẽ chẳng sợ bất cứ điều gì. Điều duy nhất khiến thấy nuối tiếc là tại Tưởng Thính Nam biến thành mèo luôn cho , nếu bọn họ thể l.i.ế.m lông cho .

Nguyễn Ngôn đúng là trái tim "vô tư" hết mức, thậm chí còn chẳng buồn gọi dậy. Sau khi tự chiêm ngưỡng vẻ của gương xong, nhảy lên giường, ung dung chui lòng Tưởng Thính Nam, gối đầu lên cánh tay ngủ .

" , bé cưng, em đói ?"

Điều mà Tưởng Thính Nam sợ nhất đời chính là để vợ đói. Anh lập tức dậy, cầm điện thoại bắt đầu tra cứu những món ăn mà mèo thể ăn . Đi mấy bước, trở , bế xốc chú mèo nhỏ lòng mang theo.

Mèo Ngôn: "Meo meo meo?"

Trên Tưởng Thính Nam đang đeo một chiếc tạp dề. Chiếc tạp dề một đặc điểm duy nhất là sở hữu một cái túi cỡ đại, và lúc , một cái đầu mèo đang lú nhú ló từ đó. Nguyện vọng bấy lâu nay của Tưởng Thính Nam là nhét bà xã túi áo cuối cùng cũng thành hiện thực.

Anh nhịn , cứ cách một phút là xoa đầu mèo một cái. Nguyễn Ngôn ban đầu còn cố chịu đựng, nhưng cuối cùng cũng đến lúc thể nhẫn nhịn thêm nữa. Khi bàn tay của Tưởng Thính Nam một nữa chìa , Nguyễn Ngôn liền vung vuốt "bộp" cho một cái.

Thế là Tưởng Thính Nam phát hiện một "vùng đất mới": Miếng đệm thịt chân mèo.

Bình thường Tưởng Thính Nam thích nhào nặn lòng bàn tay của Nguyễn Ngôn , huống chi bây giờ biến thành mèo. Đệm thịt của mèo Ngôn màu hồng phấn, mềm mềm non nớt, mà mắt Tưởng Thính Nam cứ gọi là dán chặt đó. Anh nhịn bèn nhấc chú mèo nhỏ , tóm lấy cái chân c.ắ.n nhẹ một cái.

Kết quả là "hân hạnh" nhận ngay hai cái tát mặt.

Đến tận buổi trưa, bao nỗ lực mới nấu xong bữa, mặt Tưởng Thính Nam đầy những vết đỏ, đếm xuể mèo nhỏ tát bao nhiêu cái nữa. Anh làm theo công thức trong sách hướng dẫn: một đĩa bánh sữa dê và một đĩa bánh cá hồi nhỏ.

Nguyễn Ngôn vẫn còn phẫn nộ vì những hành vi quấy rối của , nên chẳng thèm nể mặt Tưởng Thính Nam chút nào. Cậu , dùng m.ô.n.g đối diện với . Suy nghĩ một lát, thấy hành động vẻ còn nguy hiểm hơn nên lạch bạch xoay .

Tưởng Thính Nam bà xã cứ xoay mòng mòng mặt mà trái tim tan chảy vì sự đáng yêu . Nguyễn Ngôn vùi đầu ăn hai miếng thì bỗng bế bổng lên.

Cậu ngơ ngác ngẩng đầu: "Meo?"

Tưởng Thính Nam lấy khăn giấy lau sạch vết sữa dê dính bên khóe miệng , dùng nĩa xiên một miếng bánh sữa đưa đến bên môi: "Bé cưng, để đút cho em."

Nguyễn Ngôn cúi đầu ăn. Tưởng Thính Nam phát hiện lúc bé cưng ăn đồ ăn, cái tai cũng khẽ động đậy theo. Đáng yêu quá mất!

Anh thừa cơ cúi đầu hôn mấy cái lên cái đầu tròn xoe của .

Nguyễn Ngôn mải mê ăn uống, chẳng buồn để tâm đến Tưởng Thính Nam. Dạ dày mèo con vốn dĩ nhỏ xíu, chỉ ăn vài miếng là thấy no . Tưởng Thính Nam lau miệng sạch sẽ cho , đó nhấc bổng chú mèo nhỏ lên mặt, đặt mấy nụ hôn thật mạnh lên cái miệng nhỏ hồng hào .

Mãi cho đến khi Mèo Ngôn thể nhẫn nhịn thêm nữa, mới vung vuốt ấn chặt miệng Tưởng Thính Nam để ngăn cản.

"Bé cưng." Tưởng Thính Nam hôn lấy hôn để lên miếng đệm thịt của , "Đến công ty với nhé."

Nguyễn Ngôn từ chối. từ chối cũng vô ích thôi. Thân làm một chú mèo nhỏ, chỉ thể mặc cho Tưởng Thính Nam định đoạt.

Hu hu hu.

Hôm nay Tưởng tổng đến muộn vài tiếng đồng hồ. Tuy nhiên thư ký dám hỏi nhiều, cô chỉ tận tâm tận lực theo để báo cáo lịch trình hôm nay.

Nói vài câu, cô bỗng khựng , trố mắt một cái đầu mèo trắng muốt đang thò khỏi chiếc túi xách mà sếp tổng đang cầm. Chú mèo nhỏ đang chớp chớp đôi mắt cô.

Mọi lời định đều cô thư ký nuốt ngược trong. Chẳng trách... cô còn thấy lạ là hôm nay Tưởng tổng xách theo một chiếc túi xách làm nữa chứ.

Tưởng Thính Nam đặt túi xuống, nhấc chú mèo nhỏ ôm lòng, mới ngước mắt thư ký, giọng điệu nhàn nhạt: "Tiếp tục ."

Thư ký định thần , vội vàng tiếp tục báo cáo. Tưởng Thính Nam xong khẽ gật đầu, lược bỏ vài lịch trình quan trọng lắm. Chỉ là lát nữa một cuộc họp thể nào thoái thác . Tưởng Thính Nam dứt khoát bế luôn mèo họp.

Không do ảo giác , từ khi biến thành mèo, Nguyễn Ngôn cứ hễ một chút là buồn ngủ. Trong lúc Tưởng Thính Nam phê duyệt mấy bản tài liệu, chú mèo nhỏ ngủ đến mức vẹo cả . Anh nhẹ nhàng cử động, nỡ bỏ mặc mèo nhỏ một trong phòng nghỉ, thế là cứ thế bế phòng họp.

Vậy là bộ nhân viên trong phòng họp đều trố mắt Tưởng tổng bế theo một con mèo họp. Mọi ánh đồng loạt đổ dồn về phía bà xã.

Tưởng Thính Nam chút vui. Anh khẽ nhíu mày: "Báo cáo theo thứ tự , làm gì?"

Các cấp quản lý vội vàng thu hồi tầm mắt, nào nấy mũi tâm, chẳng ai dám liếc thêm cái nào nữa.

Chú mèo nhỏ trong lòng Tưởng Thính Nam trở . Cậu chọn lấy một tư thế thoải mái nhất, gối đầu lên cánh tay , phơi cái bụng tròn xoe ngủ khò khò. Nhìn cái bụng nhỏ phập phồng theo nhịp thở của , dáng vẻ mềm mại khiến trái tim Tưởng Thính Nam như tan chảy.

Hiếm khi lơ là trong cuộc họp, đưa tay xoa xoa cái bụng của mèo nhỏ. Nguyễn Ngôn ngủ say, hề làm phiền mà thức giấc, chỉ cơ thể là khẽ cử động một chút. Cảm nhận ấm tỏa từ chú mèo nhỏ trong lòng, một cảm giác thỏa mãn dâng trào trong lòng Tưởng Thính Nam.

Thế nhưng chỉ một lúc , bầu khí dần trở nên "sai sai".

Nguyễn Ngôn bắt đầu ngáy.

Phòng họp vốn dĩ đang yên tĩnh, vì đây là cuộc họp do chính Tưởng tổng chủ trì nên ngoài đang báo cáo thì những còn đều im phăng phắc. Mọi dần thấy một âm thanh lạ kỳ. Nó cứ như tiếng động cơ máy cày...

Ai? Ai mà gan to tày đình dám ngủ gật trong cuộc họp thế ?

Mọi theo âm thanh qua, đồng loạt dồn ánh mắt Tưởng Thính Nam... chính xác là lòng . Tuy nhiên vì cái bàn che chắn nên chú mèo nhỏ.

Tâm lý của Tưởng Thính Nam cực kỳ vững vàng. Bà xã ngáy thì nào? Chẳng qua là tiếng lớn một chút thôi mà. Điều đó chứng tỏ đứa nhỏ khỏe mạnh.

Anh những đ.á.n.h thức bà xã mà còn lạnh lùng liếc đám nhân viên. Mọi đều im lặng, một ai dám ho he nửa lời. Thế là cả cuộc họp diễn trong tiếng gáy đều đặn của chú mèo nhỏ cho đến lúc kết thúc.

Nguyễn Ngôn ở công ty cả ngày trời với tư cách là một linh vật, hết bàn ngủ rúc lòng Tưởng Thính Nam cho vuốt ve như một con gấu bông cỡ lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-53-if-khi-nguoi-yeu-tro-thanh-mot-con-vat.html.]

Mãi mới đợi đến giờ tan làm buổi tối.

Tưởng Thính Nam chập mạch chỗ nào mà mua rõ lắm quần áo thú cưng ở cửa hàng về nhà. Trong đó mấy bộ đồng phục siêu cấp đáng yêu, thậm chí còn cả váy nhỏ nữa...

Nguyễn Ngôn tức đến mức hận thể cào nát mặt Tưởng Thính Nam. Cậu vùng vẫy đạp chân, giận dữ dùng đệm thịt đ.á.n.h Tưởng Thính Nam, nhưng đối với , đây chẳng khác nào một sự hưởng thụ.

Sức của một chú mèo nhỏ đương nhiên thể thắng nổi Tưởng Thính Nam, thế là cưỡng ép mặc quần áo . Mắt Tưởng Thính Nam gần như dán chặt lên Nguyễn Ngôn, nhịn mà lấy điện thoại chụp liên tiếp mấy tấm ảnh.

Nguyễn Ngôn cuối cùng cũng nổi khùng, chú mèo trắng nhỏ hung dữ gầm gừ với Tưởng Thính Nam nhảy từ bàn xuống, đầu bỏ thẳng. Đến lúc Tưởng Thính Nam mới nhận chơi quá trớn, bèn đuổi theo dỗ dành mèo nhỏ.

Mèo nhỏ tự nhảy lên đỉnh giá sách, cuộn tròn thành một quả bóng, chẳng thèm để ý đến Tưởng Thính Nam.

"Bé cưng, xuống đây , còn sớm nữa , ôm em ngủ nhé." Tưởng Thính Nam sức dỗ dành.

Nguyễn Ngôn vẫn phớt lờ . Tưởng Thính Nam khuyên bảo hồi lâu đến mức khô cả miệng, Nguyễn Ngôn mới như ban ơn mà nhảy từ giá sách xuống. Tưởng Thính Nam lập tức vững vàng đón lấy .

Sau khi tắt đèn, hai chiếc gối bằng một chiếc, Nguyễn Ngôn gối đầu lên cánh tay của Tưởng Thính Nam. Nhìn chằm chằm cái đầu mèo tròn vo, Tưởng Thính Nam dường như kiềm chế nổi mà ghé sát , hôn nhẹ lên đầu .

"Chúc bé cưng ngủ ngon."

Sáng hôm , khi những tia nắng sớm hửng, Nguyễn Ngôn cảm thấy lưng dán một lồng n.g.ự.c nóng bỏng. Cậu ngáp một cái, mơ màng né về phía , giọng ngọng nghịu: "Nóng quá, Tưởng Thính Nam."

Nói xong, Nguyễn Ngôn tự sững một chút nhanh chóng tỉnh táo hẳn. Cậu bật dậy giường, tự kiểm tra bản . lúc , Tưởng Thính Nam cũng thức dậy.

"Ông xã, em biến thành !"

Tưởng Thính Nam né tránh ánh mắt, chỉ "ừ" một tiếng, trông bộ dạng vẻ chột . Nguyễn Ngôn lập tức nhớ chuyện cũ, bèn cầm gối ném thẳng : "Tưởng Thính Nam, em còn tính sổ với , dám bắt em mặc váy!"

Thế là một trận đại chiến gia đình bắt đầu...

2. Đến Lượt Tưởng Thính Nam

Cảm giác mở mắt đối diện với một cái đầu sói là như thế nào? Thật sự là kinh hồn bạt vía. Nguyễn Ngôn suýt chút nữa nhảy dựng khỏi giường. Chuyện đây? Nhà bọn họ mở vườn bách thú ? Tính từ lúc biến thành mèo nhỏ mới một tháng, giờ đến lượt Tưởng Thính Nam ?

may là sự cố kỳ lạ của chính làm tiền đề, nên Nguyễn Ngôn đến mức sợ hãi mà báo cảnh sát ngay lập tức. Sau khi kiểm tra camera giám sát và xác nhận con "sói" chính là Tưởng Thính Nam, Nguyễn Ngôn bèn sờ đầu sói từ xuống : "Ông xã, trông vẻ lôi thôi nhỉ."

Con sói nhe răng. Nguyễn Ngôn đưa tay cho cắn. Con sói sợ tới mức vội vàng thu răng , thè lưỡi l.i.ế.m liếm ngón tay của vợ . Nhân lúc đó, Nguyễn Ngôn lên mạng tìm kiếm một hồi.

"À, hóa là sói."

Nguyễn Ngôn mỉm xách tai Tưởng Thính Nam: "Là ch.ó mà, ở đây giả làm sói đuôi dài với ai chứ?"

Đây là giống ch.ó chăn cừu Blue Bay. Ngoại hình giống sói, tầm vóc cao lớn, đen tuyền, đôi mắt màu hổ phách trông vẻ đáng sợ. Nguyễn Ngôn đ.ấ.m nhẹ một phát đầu chó: "Còn dám hung dữ với em nữa !"

Chú ch.ó chăn cừu kêu "âu âu" t.h.ả.m thiết. Nguyễn Ngôn chút bất bình, tại là chú mèo nhỏ gọn trong lòng bàn tay, còn Tưởng Thính Nam thể là một chú ch.ó chăn cừu oai vệ thế !

Cậu phòng, chân bước lạch bạch, chú ch.ó chăn cừu lập tức bám sát theo . Cái truyền thống bám vợ , dù là ch.ó thì Tưởng Thính Nam vẫn thực hiện triệt để.

Nguyễn Ngôn tìm một chiếc lược gỗ, hào hứng chải lông cho Tưởng Thính Nam. Hắn cảm thấy Nguyễn Ngôn khả năng sẽ chải cho trọc đầu mất, nhưng dám từ chối, đành ngoan ngoãn mặt .

Nguyễn Ngôn híp mắt, bắt đầu dùng lược gỗ chải lông cho chú chó. Cậu vốn luôn thích những động vật lông xù, mặc dù Tưởng Thính Nam hiện tại to xác một chút, nhưng vẫn rúc lòng để lăn lộn một vòng.

Nuôi thú cưng lông dài đúng là tốn sức hơn thật. Chỉ trong vòng mười mấy phút, lông rụng sàn thể dệt thành một chiếc khăn . Nguyễn Ngôn cao hứng tết tóc cho Tưởng Thính Nam. Lần chú ch.ó chăn cừu nhịn nổi nữa, xoay vồ lấy Nguyễn Ngôn, ép xuống sàn.

Phía là t.h.ả.m nên ngã xuống đau, nhưng Nguyễn Ngôn vẫn giật , tức giận đ.ấ.m Tưởng Thính Nam hai cái: "Anh làm gì thế! Phát điên cái gì ! Buông em mau!"

Tưởng Thính Nam cứ bất động như thế, chẳng khác gì lúc ở giường, giả tảng làm ngơ như kẻ điếc.

Đôi đồng t.ử màu hổ phách dán chặt Nguyễn Ngôn khiến cảm thấy một trận hoảng hốt. Cậu nhịn mà lên tiếng: "Anh em chằm chằm như thế làm gì? Tưởng Thính Nam, đừng phát điên đấy nhé, tính ăn tươi nuốt sống em luôn đấy ?"

Nguyễn Ngôn đoán đúng , Tưởng Thính Nam thực sự "ăn" .

Có lẽ chút gen sói trong đang trỗi dậy, lúc chằm chằm vợ trắng trẻo mơn mởn, chỉ thấy răng nanh ngứa ngáy, hận thể c.ắ.n ngay một cái gì đó cho bõ ghét. Thế nhưng vợ chỗ nào cũng mềm mại, còn kiêu kỳ hết mực, Tưởng Thính Nam làm nỡ cắn? Hắn đành lùi một bước, ghé sát dùng lưỡi l.i.ế.m lên mặt vợ.

Nguyễn Ngôn còn kịp vùng vẫy dậy thì dính đầy nước miếng lên mặt. Lưỡi của giống ch.ó chăn cừu vốn thô ráp, mà da mặt Nguyễn Ngôn quá mỏng manh, chỉ mới l.i.ế.m vài cái đỏ bừng lên một mảng lớn.

Tưởng Thính Nam thấy chột , bèn dừng động tác .

Nguyễn Ngôn tức chịu nổi, dùng sức đẩy con ch.ó bự : "Anh thôi nhé! Có xong thì bảo!!"

Chú ch.ó chăn cừu "âu" lên một tiếng, hai tai rủ xuống, trông vẻ tội nghiệp vô cùng. Nguyễn Ngôn hừ lạnh một tiếng, chẳng thèm để ý đến , lấy quần áo tự phòng tắm.

Tưởng Thính Nam vốn định canh ở cửa, nhưng tiếng nước róc rách từ bên trong vọng , dần dần kìm chế nữa. Hắn cố gắng húc cái đầu ch.ó cửa phòng tắm, nhưng cửa khóa chặt. Tiếng động do Tưởng Thính Nam dùng sức va chạm khiến thấy, thế là Nguyễn Ngôn mắng cho một trận.

"Tưởng Thính Nam! Nếu dám xông đây thì tối nay xuống hầm mà ngủ!"

Lời đe dọa quả thực vô cùng trọng lượng! Tưởng Thính Nam sợ tới mức vội vàng dừng tay... , dừng chân. Hắn bẹp cửa, cái đuôi vẫy vài cái thất vọng rủ xuống, chiếc mũi lớn thì gí sát khe cửa, khao khát hít hà chút hương thơm tỏa từ vợ .

còn kịp ngửi rõ thì cửa đột nhiên mở toang. Nguyễn Ngôn quấn khăn tắm bước , mắt thẳng, coi như thấy chú ch.ó chăn cừu đang ở ngay chân . Cậu thẳng về phía phòng ngủ.

Chú ch.ó chăn cừu vội vàng dậy, bước nào bước nấy bám sát rời. Lần Nguyễn Ngôn đóng cửa, giống như cố ý để cửa chờ Tưởng Thính Nam . Trong lòng Tưởng Thính Nam sướng râm ran, nhưng suýt nữa thì quên mất rằng đây vốn là phòng ngủ của và Nguyễn Ngôn, gì mà chứ?

Bây giờ là ch.ó thì thể giúp Nguyễn Ngôn sấy tóc nữa. Bình thường công việc đều là của Tưởng Thính Nam, nên hôm nay Nguyễn Ngôn đành chịu thiệt thòi một chút, tự cầm máy sấy sấy tóc. Tưởng Thính Nam phủ phục chân để chờ đợi.

Chỉ một lát , chú ch.ó chăn cừu bỗng cảm thấy lưng nặng trĩu. Hóa Nguyễn Ngôn tháo dép lê , đặt đôi chân trần lên lưng .

Nếu xét riêng hành động thì vẻ mang tính sỉ nhục cực kỳ, nhưng chẳng ai rằng, lúc đây con ch.ó chăn cừu Blue Bay đang cảm thấy sướng rơn cả .

"Vợ đang giẫm lên ..."

Chỉ cần nghĩ đến đó thôi, m.á.u trong Tưởng Thính Nam như chảy ngược hết cả lên đầu.

Nguyễn Ngôn vốn dĩ dáng cao, kéo theo đó đôi bàn chân cũng nhỏ nhắn, thậm chí ngay cả những ngón chân cũng tròn trịa, trắng trẻo tựa như những viên trân quý.

Bình thường ở giường, mỗi khi Tưởng Thính Nam làm gì quá trớn, ngón chân Nguyễn Ngôn thậm chí còn in hằn những vết răng. Qua đó cũng đủ thấy mức độ " tính" của đến nhường nào. Chỉ điều Nguyễn Ngôn cũng "keo kiệt".

Tưởng Thính Nam bao năn nỉ vợ giẫm lên một chút nhưng đều chịu. Thực chất nguyên nhân chủ yếu là vì nào Tưởng Thính Nam cũng dây dưa lâu, làm lòng bàn chân ma sát đến đỏ ửng, khiến ngày hôm cũng thấy đau.

Thế mà giờ đây, vợ chủ động giẫm lên .

Chú ch.ó chăn cừu phấn khích đến mức hận thể bật dậy mà hú vang hai tiếng, nhưng thực tế chẳng dám động đậy mảy may vì sợ làm vợ giật . Thực Nguyễn Ngôn cũng chẳng nghĩ ngợi sâu xa đến thế... Cậu đơn thuần chỉ coi Tưởng Thính Nam như một chiếc t.h.ả.m lót chân bằng lông xù mà thôi. Giẫm lên cảm giác cũng khá thoải mái.

Nguyễn Ngôn sấy tóc xong bèn xỏ dép dậy. Tưởng Thính Nam chút luyến tiếc nhưng vẫn lạch bạch bám theo vợ, đúng kiểu một bước, theo một bước.

Lúc đến giờ ăn trưa. Hôm nay là ngày nghỉ, mà ngày nghỉ thì thường là Tưởng Thính Nam sẽ bếp nấu cơm cho Nguyễn Ngôn chứ giúp việc đến. Khổ nỗi bây giờ Tưởng Thính Nam chẳng thể nấu nướng gì nữa, Nguyễn Ngôn bèn híp mắt lấy điện thoại định đặt đồ ăn về.

Thật đúng lúc, Tưởng Thính Nam quản thúc, ăn gì thì ăn! Cánh gà siêu cay, làm một phần! Trà chanh mát lạnh, làm một phần! Còn ...

Tầm bỗng che khuất. Một cái móng ch.ó thình lình chặn màn hình điện thoại.

Nguyễn Ngôn: "..."

Cậu tức đến nghẹn lời: "Anh bỏ mau!"

Sao biến thành ch.ó mà vẫn quản lắm thế ! Nguyễn Ngôn đầu thì bắt gặp ngay gương mặt ch.ó vô cùng nghiêm nghị. Cậu giận đến mức buồn . Cuối cùng chẳng còn cách nào khác, đành gọi hai phần cơm canh thanh đạm mà cả và Tưởng Thính Nam đều thể ăn .

Sau khi một một ch.ó đ.á.n.h chén xong xuôi, Nguyễn Ngôn dọn dẹp hộp thức ăn ngáp một cái, định bụng về phòng ngủ bù một giấc. Sáng nay dọa cho tỉnh sớm quá mà. sự chuẩn , chỉ tay phòng ngủ dặn dò: "Tưởng Thính Nam, em ngủ đây, nếu mà dám bám theo trong là tiêu đời với em đấy!"

Chú ch.ó chăn cừu cứ như thấy gì, chẳng chút phản ứng nào. Nguyễn Ngôn suy nghĩ một lát ghé sát tai , lặp lời cảnh báo một nữa thật to. Lần Tưởng Thính Nam còn cao tay hơn, trực tiếp giơ chân lên che tai .

Nguyễn Ngôn tức quá chẳng buồn chấp , chạy thẳng phòng. Thế nhưng mà chạy nhanh bằng ch.ó ? Tưởng Thính Nam nhanh chân lẻn phòng ngủ , thậm chí còn lau lau chân lên tấm t.h.ả.m nhỏ cạnh giường ngang nhiên nhảy tót lên giường .

Nguyễn Ngôn đành nhượng bộ: "Thế thì chúng ngủ chung, nhưng làm phiền em đấy."

Chú ch.ó chăn cừu vẫy đuôi một cái. Nguyễn Ngôn thực sự buồn ngủ lắm , cũng chẳng buồn quan tâm xem hiểu , xuống rúc trong chăn.

Vừa mới nhắm mắt, đang lúc chuẩn chìm giấc nồng thì bỗng nhiên một tiếng sột soạt truyền đến. Một "con ch.ó chăn cừu" mặt dày nào đó chui tọt trong chăn. Nguyễn Ngôn định bụng đạp xuống giường, nhưng vì quá mệt nên lười động đậy. Ngay khi đang mơ màng sắp ngủ, chợt cảm thấy cái đầu ch.ó đang len lỏi giữa hai chân .

Nguyễn Ngôn giật tỉnh táo trong chớp mắt.

Khoan ... Thế ... thế ... Đây còn là một con ch.ó bình thường nữa ?

Nguyễn Ngôn trợn tròn mắt, nhận Tưởng Thính Nam định làm gì, sợ tới mức chân đá loạn xạ, đá văng con ch.ó hư hỏng xuống. Tưởng Thính Nam như hạ quyết tâm, cứ đó nhúc nhích. Bất kể Nguyễn Ngôn đá bao nhiêu cái, vẫn nhất quyết chịu tránh , chỉ dùng mũi dứ dứ khẽ khàng ngửi lấy ngửi để.

Giọng Nguyễn Ngôn bắt đầu nghẹn ngào như sắp :

"Tưởng Thính Nam, đừng phát điên!"

"Cút ngay cho em!"

"Hức hức... Tưởng Thính Nam, em sai , đừng l.i.ế.m mà..."

————————

Chó bự~

Là sói 🐺!

Chó bự~

Là sói!!

Chó bự~

Biến đồ ch.ó thối, đừng ăn kẹo mút nữa!!

—— Phiên bản Yanmi sụp đổ [tức giận]

Loading...