Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 5: Không được đi làm

Cập nhật lúc: 2026-03-30 08:43:45
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Ngôn cuối cùng cũng Tưởng Thính Nam dỗ dành cho xuôi lòng.

Cậu hừ hừ hai tiếng, xuống chiếc bàn nhỏ duy nhất trong phòng. Trên bàn đặt một hộp cơm cùng hai món xào đơn giản, sờ vẫn còn thấy ấm. Vốn dĩ buổi sáng Nguyễn Ngôn cảm giác thèm ăn, chỉ ăn hai miếng liền buông đũa: "Dầu mỡ quá ."

Tưởng Thính Nam lấy một chiếc ly tới, bên trong rót đầy nước ấm. Anh gắp từng miếng thức ăn nhúng qua nước cho bớt dầu mỡ mới đút tận miệng cho Nguyễn Ngôn.

Lúc Nguyễn Ngôn chẳng cần động tay động chân, cứ thế tùy ý để Tưởng Thính Nam một miếng cơm một miếng cá đút cho . Thế nhưng mới ăn vài miếng, bắt đầu kiếm chuyện: "Nhúng nước thế thì còn mùi vị gì nữa."

Nguyễn Ngôn đầu chỗ khác: "Em no ."

Tưởng Thính Nam khẽ nhíu mày. Kết hôn nhiều năm như , còn hiểu rõ sức ăn của Nguyễn Ngôn hơn cả chính . Anh gì, chỉ đưa tay sờ sờ cái bụng nhỏ của Nguyễn Ngôn ngước mắt chằm chằm .

Nguyễn Ngôn thoáng chút chột , nhưng nhanh tỏ vẻ mạnh miệng, trừng mắt Tưởng Thính Nam: "Em ăn nữa!"

Tưởng Thính Nam cân nhắc vài giây, nghĩ thầm lẽ mấy món Nguyễn Ngôn thật sự ăn quen. Anh gật đầu dỗ dành: "Lát nữa sẽ chuyện với giám đốc một chút, xem ngày mai mượn nhà bếp , mua đồ về nấu cho em ăn."

Trong lúc chuyện, Tưởng Thính Nam đổ chung cơm và thức ăn cầm đũa ăn ngấu nghiến. Anh hề kén chọn chê bai mặn nhạt như Nguyễn Ngôn. Trước khi Nguyễn Ngôn đến, ăn cơm ở công trường, chỉ cần no bụng là .

Chứng kiến cảnh , lông mi Nguyễn Ngôn khẽ run lên. Cậu ngay mà! Tưởng Thính Nam căn bản mua phần cơm cho chính . Nếu lúc nãy ăn hết chỗ đó, định nhịn đói luôn ?

Tưởng Thính Nam loáng cái ăn sạch hộp cơm. Anh dọn dẹp xong xuôi, thấy Nguyễn Ngôn vẫn thẫn thờ ở đó, bèn theo thói quen tới bế bổng lên. Anh nâng m.ô.n.g , còn lắc lắc như đang dỗ dành trẻ con: "Bảo bảo, em vẫn no ? Em ăn gì nữa để mua."

Nguyễn Ngôn ngước mắt trừng .

Lúc Tưởng Thính Nam mới nhận vành mắt thiếu niên đỏ hoe như mắt thỏ. Tim bỗng hẫng một nhịp, giọng lộ rõ vẻ hoảng loạn: "Sao , bảo bảo?"

Nguyễn Ngôn kìm nén nước mắt, giơ tay đ.ấ.m hai phát vai Tưởng Thính Nam, nghiến răng : "Chuyện hôm qua em còn tính sổ với ! Tại ở đây? Không nên đang học đại học ! Sao chuyện gì cũng kể với em hết !"

Tưởng Thính Nam mặc kệ cho đánh, chỉ dán chặt mắt đôi mắt của Nguyễn Ngôn vì sợ sẽ rơi lệ. Chờ Nguyễn Ngôn phát tiết đủ , mới thấp giọng giải thích.

Trước đây Tưởng Thính Nam ít khi nhắc đến gia đình vì quá khứ chẳng mấy . Mẹ mất sớm, cha cưới kế ép buộc Tưởng Thính Nam thôi học. Ngay lúc sắp thi đại học, cha lôi khỏi trường bắt làm thuê. Sau đó, Tưởng Thính Nam tự tích cóp tiền để học , hai năm mới cầm giấy báo nhập học tay.

Thế nhưng tiền để học. Do cảnh gia đình, cha thu nhập định nên xét duyệt vay vốn sinh viên nghèo. Vì thế, đành đến công trường làm việc, cộng với tiền tích lũy đó mới miễn cưỡng đủ đóng học phí.

Tưởng Thính Nam chính là trọng sinh về đúng thời điểm . Vào lúc đang hai bàn tay trắng. Vì , cảm thấy thậm chí tư cách để tìm Nguyễn Ngôn. Anh theo chịu khổ.

Thế nhưng Tưởng Thính Nam ngờ rằng, cái "bao cát kiêu kỳ" từng than vãn nhà biệt thự quá rộng, cầu thang mệt quá nên bắt lắp thang máy như Nguyễn Ngôn, dám kéo vali, đội nắng gắt tìm .

Lòng Tưởng Thính Nam đau thắt . Bảo bối của vốn nuông chiều như , thể chịu khổ chứ.

Nghe Tưởng Thính Nam kể xong mà vẫn lời nào, Nguyễn Ngôn bực bội hỏi: "Có vẫn đuổi em ?"

"Không ." Tưởng Thính Nam nắm lấy tay , nắn nắn lòng bàn tay kìm cúi đầu hôn lên đó hai cái.

Nguyễn Ngôn khẽ mỉm : "Vậy nhớ em , ông xã?"

Tưởng Thính Nam thành thật đáp: "Nhớ."

Nguyễn Ngôn như một con hồ lý nhỏ, vắt vẻo Tưởng Thính Nam. Vì quá hiểu , Tưởng Thính Nam thấy điệu bộ định bắt đầu hành hạ . hề thấy phiền lòng, chỉ thấy ngứa ngáy trong tâm trí như mèo con cào .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-5-khong-duoc-di-lam.html.]

Tưởng Thính Nam im bất động, để mặc Nguyễn Ngôn làm gì thì làm.

Cậu mới luồn tay lớp áo may ô công trường để "tiếp xúc mật" với cơ n.g.ự.c của chồng, cảm giác vẫn tuyệt vời như cũ, săn chắc và đàn hồi — thì đúng lúc điện thoại của Lâm Đông gọi tới.

Nguyễn Ngôn suýt chút nữa quên mất chuyện công việc, vội vàng rụt tay , luống cuống bắt máy.

"Alo, Đông t.ử ?"

Nghe thấy cách xưng hô mật , Tưởng Thính Nam lập tức nhíu mày.

Gọi thiết thế? Kẻ nào mà quan trọng hơn cả việc vợ đang sờ cơ n.g.ự.c của thế ?

Tưởng Thính Nam nắm rõ bạn xung quanh Nguyễn Ngôn như lòng bàn tay, nhưng lục lọi ký ức mãi mà chẳng thấy cái tên nào như . Sắc mặt trầm xuống.

Điều nghĩa là gì? Nghĩa là hiểu của về vợ xuất hiện một lỗ hổng. Đây chuyện nhỏ nhé.

Bên Nguyễn Ngôn tắt máy, đầu thấy Tưởng Thính Nam mặt mày nghiêm trọng như đang sẵn sàng trận. Cậu kinh ngạc hỏi: "Anh làm thế? Có chuyện gì xảy ?"

Tưởng Thính Nam khựng , thần sắc dịu đôi chút. Anh lắc đầu: "Anh . Chỉ là em gọi điện thoại, ai tới tìm em ?"

"À, Lâm Đông, bạn học cấp ba của em." Nguyễn Ngôn lắc lắc điện thoại, "Công trình là do của thầu, em còn nhờ tìm giúp một công việc ở đây nữa."

Nghe đến vế , chân mày Tưởng Thính Nam cau thật chặt: "Không ."

"Cái gì mà cơ chứ?"

"Anh cần em làm." Tưởng Thính Nam kiên quyết , "Bảo bảo, hiện tại thể nuôi em."

Thật Nguyễn Ngôn cũng chẳng ham hố gì chuyện làm. Nếu tiền, ai làm kiếp "trâu ngựa" mỗi ngày . Thế nên lúc kết hôn với Tưởng Thính Nam xong, dứt khoát nghỉ việc để thảnh thơi làm một kẻ ăn bám xinh .

tình hình bây giờ chẳng khác .

Nguyễn Ngôn ở cạnh Tưởng Thính Nam nhiều năm, quá hiểu tính cách đàn ông , những lúc thể dùng biện pháp cứng rắn . Cậu chớp chớp mắt, giọng ngọt xớt, ghé sát hôn lên cằm Tưởng Thính Nam từng cái một như gà con mổ thóc: "Lão công , em cũng học hỏi kinh nghiệm thôi mà. Em làm nhiều năm , hơn nữa Lâm Đông tìm cho em việc văn phòng thôi, nhẹ nhàng lắm."

"hương thơm ngọc mềm" trong lòng, Tưởng Thính Nam vẫn hề lay chuyển. Anh giữ gương mặt cảm xúc, chẳng chẳng rằng.

Dỗ dành vài câu mà thấy chuyển biến, Nguyễn Ngôn bắt đầu mất kiên nhẫn. Cậu đanh mặt : "Tưởng Thính Nam, rốt cuộc trong cái nhà ai là quyền quyết định?"

Lần Tưởng Thính Nam trả lời nhanh: "Việc nhỏ em quyết, việc lớn quyết."

Nguyễn Ngôn hừ một tiếng: "Thế nào là việc lớn, thế nào là việc nhỏ?"

"Chuyện của em là việc lớn, ngoài chuyện của em đều là việc nhỏ."

Nguyễn Ngôn tức tối túm lấy tóc : "Thế thì cứ thẳng là chuyện của em đều do quyết định cho !!"

Tóc Nguyễn Ngôn nắm chặt, Tưởng Thính Nam chẳng những tránh mà còn đưa đầu về phía cho vợ dễ túm hơn. Có điều, giọng vẫn trầm xuống đầy kiên định: "Dù cũng đồng ý cho em làm."

Lời tác giả:

Tưởng Thính Nam: Vợ đ.á.n.h thì chịu, vợ mắng cũng cam, nhưng riêng chuyện liên quan đến vợ thì nhất định quyết định! [Đeo kính tri thức]

Loading...