Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 47: Tiền kiếp - Tưởng Thính Nam luôn bị khiêu khích

Cập nhật lúc: 2026-04-22 16:07:20
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Ngôn đ.á.n.h thức bởi một mùi thức ăn thơm phức len lỏi cánh mũi.

Mùi vị chẳng hề xa lạ chút nào. Hàn Thu vốn thích nấu nướng, thường xuyên làm đủ món ngon để "vỗ béo" . Nguyễn Ngôn cứ ngỡ là Hàn Thu dậy sớm làm bữa sáng như khi.

Cậu thậm chí còn chẳng buồn mở mắt, cứ thế lờ đờ bước ngoài theo bản năng. Lần theo hương thơm đến tận cửa bếp, dụi mắt lẩm bẩm: "Thu Thu ơi, làm món gì mà thơm thế?"

Tưởng Thính Nam đầu , suýt chút nữa thì lên cơn đau tim vì cái sự đáng yêu mà ngất xỉu tại chỗ.

Bé cưng nhà trông nhỏ xíu, đang mặc chiếc áo sơ mi trắng của chính . Tối qua Tưởng Thính Nam đặc biệt chọn một chiếc chất liệu mỏng nhẹ nhất, lúc ánh nắng ban mai chiếu khiến chiếc áo trở nên bán trong suốt.

Dù đêm qua "chiêm ngưỡng" một , nhưng cảm giác mờ mờ ảo ảo cách một lớp vải như hiện tại mang một hương vị khác. Đặc biệt là hai điểm hồng đào ẩn hiện cứ liên tục kích thích dây thần kinh của Tưởng Thính Nam.

Nhìn xuống , bé cưng còn chẳng thèm mặc quần. Dĩ nhiên, là vì tối qua mặc cho , nhưng thề là ý , chỉ là quần của dài quá em mặc nổi thôi.

Đôi chân trắng ngần, thon dài cứ thế phô bày mồn một mắt. Tưởng Thính Nam vẫn còn nhớ như in cảm giác lúc tay chạm khối thịt mềm mại đùi em đêm qua, cảm giác mềm mại trắng trẻo len qua kẽ tay... chỉ nghĩ đến thôi đủ khiến khô khốc cả cổ họng.

Bé cưng dép thế ? Đôi bàn chân nhỏ xinh, trắng nõn cứ thế dẫm trực tiếp lên nền gạch đen lạnh lẽo. Tưởng Thính Nam thầm nghĩ đầy tiếc nuối: giá mà đôi chân dẫm lên thì mấy...

Cậu bây giờ giống như một đứa trẻ, mái tóc ngủ dậy rối tung như một chú cún nhỏ, mắt còn mở hết, giọng thì ngọng nghịu như viên kẹo bông gòn tẩm mứt dâu.

Chiếc vòng tay sức khỏe cổ tay Tưởng Thính Nam liên tục rung lên, cảnh báo nhịp tim đang tăng cao bất thường.

Mãi một lúc , mới cất giọng khàn đặc: "Sao dép ?"

Một giọng nam lạ lẫm chút quen thuộc vang lên đỉnh đầu. Nguyễn Ngôn khựng , gần như ngay lập tức tỉnh táo hẳn . Cậu mạnh dạn ngẩng đầu, trợn tròn mắt khung cảnh mặt.

Bộ não khi say rượu vẻ phản ứng đặc biệt chậm chạp. Nguyễn Ngôn chớp chớp mắt, cứng đờ quanh một lượt, cuối cùng xuống bộ dạng của chính , hít một ngụm khí lạnh.

Bờ môi run rẩy: "Tưởng... Tưởng tổng."

Tưởng Thính Nam thích vợ gọi như chút nào, nhưng vẫn "ừm" một tiếng, bình thản giải thích: "Hôm qua liên hoan em say quá, vặn ở gần đó. Vốn định tiện đường đưa em về nhà, nhưng hỏi bao nhiêu em cũng địa chỉ cụ thể nên đành đưa em về đây."

Một bài phát biểu đầy chính nghĩa!

Nguyễn Ngôn nghẹn lời chẳng gì hơn, cuối cùng chỉ nở một nụ gượng gạo: "Cảm ơn Tưởng tổng, đây cũng là... phúc lợi nhân viên ạ?"

Thực chất là Tưởng Thính Nam tự mưu cầu phúc lợi cho chính . da mặt của đàn ông thực sự dày vượt xa trí tưởng tượng của thường.

Anh thản nhiên đáp: "Chẳng lẽ để nhân viên say khướt ngoài đường."

Nghe thì vẻ hợp lý. mà... cứ thấy sai sai ở đó.

Nguyễn Ngôn nhịn nửa ngày mới thốt một câu: "Thế còn quần áo của em..."

Tưởng Thính Nam nhàn nhạt buông một chữ: "Vứt ."

"Dạ?"

"Tối qua em nôn , quần áo xuống bẩn quá nên vứt luôn ."

Nguyễn Ngôn hổ đến đỏ bừng mặt, rối rít xin : "Em xin Tưởng tổng, tối qua em làm phiền ngài quá."

Tưởng Thính Nam vài giây, bỗng nhiên khẽ thở dài, tắt bếp bước ngoài. Rất nhanh đó, cầm một đôi dép trong nhà đặt xuống chân Nguyễn Ngôn: "Đi ."

Nguyễn Ngôn ngượng ngùng xỏ chân dép ngay lập tức.

"Xin ngài, em uống say quá, làm chuyện gì kỳ quặc ..."

"Không , em ngoan." Tưởng Thính Nam giả vờ suy nghĩ một chút tiếp: "À, em còn đặt cho một cái tên tiếng Anh là Tom. Cảm ơn em nhé, cũng đang thiếu một cái tên tiếng Anh."

"..." Nguyễn Ngôn thực sự chỉ tự vả cho hai cái: "Em thành thật xin ..."

"Đừng xin nữa, thực cần xin mới đúng. Chuyện hôm khiến em hiểu lầm, nhưng tuyệt đối ý mỉa mai coi thường em."

Ánh mắt sâu thẳm của Tưởng Thính Nam khóa chặt lấy Nguyễn Ngôn: "Tha cho , ?"

Làm ơn đừng mấy câu kiểu như ghét Tưởng Thính Nam nữa, "đăng xuất" khỏi trái đất luôn cho .

Nguyễn Ngôn lúng túng đến mức chân tay chẳng để : "Không ạ, em cũng , hôm đó em bốc đồng quá."

Tưởng Thính Nam nở một nụ dịu dàng: "Được , thì chuyện đó coi như lật trang nhé, chúng đều nhắc chuyện hôm đó nữa, ?"

Nguyễn Ngôn vội vàng gật đầu thật mạnh.

"Đi rửa mặt , bữa sáng sắp xong ."

Nghe thấy câu , Nguyễn Ngôn như đại xá, vội vàng xoay chạy biến.

Cậu vốc một vốc nước lạnh tạt lên mặt để "khởi động " bộ não, tự vỗ vỗ , thầm hạ quyết tâm nhất định cai rượu.

Thế nhưng khi gương, Nguyễn Ngôn bỗng nhiên phát hiện điều gì đó .

“Ủa?”

Sao cảm giác môi sưng sưng nhỉ, dù rõ lắm. Nhìn xuống chút nữa, ngay xương quai xanh hai nốt đỏ thắm, trông như dị ứng .

Chắc là do hôm qua uống nhiều quá nên phát ban . Nguyễn Ngôn nghiên cứu một hồi lâu vẫn chẳng hiểu mô tê gì, đành tặc lưỡi bỏ qua.

Đến khi lết thết từ nhà vệ sinh bước , Tưởng Thính Nam bày sẵn bữa sáng lên bàn. Nguyễn Ngôn lướt qua, kinh ngạc nhận là những món thích.

Một đĩa tiểu long bao nhân gạch cua nghi ngút khói, bên cạnh là bánh bao áp chảo rắc hành hoa thơm nức, một bát sủi cảo nhỏ nóng hổi, hai đĩa dưa món trông thanh vị, thậm chí còn cả nước cam mới vắt xong.

Phải dậy từ mấy giờ mới làm ngần món cơ chứ?

Nguyễn Ngôn vô cùng bất ngờ. Cậu cứ tưởng mấy vị Chủ tịch trong truyền thuyết buổi sáng chỉ cần một ly cà phê là xong bữa chứ. Điều làm Nguyễn Ngôn thấy ngại: "Tưởng tổng, phiền ngài quá, còn chuẩn cả bữa sáng cho em."

Tưởng Thính Nam thậm chí còn kéo sẵn ghế cho : "Không phiền, tiện tay thôi mà. Tôi thích nấu ăn, kết hôn , ngày nào cũng sẽ nấu cho vợ ăn."

"..."

Nguyễn Ngôn tội nghiệp cầm đôi đũa mà tay run lẩy bẩy.

Ý gì đây? SOS? Là ?

Cũng may Tưởng tổng thêm câu nào kỳ quái nữa: "Nếm thử tay nghề của xem."

Sau một đêm quá chén, những món nóng sốt thế là hợp nhất . Nguyễn Ngôn ăn vài miếng sủi cảo, cảm thấy cả thư thái hẳn . Phải công nhận tay nghề của Tưởng tổng đỉnh thật sự, ngon đến mức suýt thì nuốt luôn cả lưỡi.

Tuy nhiên, vẫn giữ kẽ, ăn tám phần no là đặt đũa xuống. Tưởng Thính Nam khẽ nhíu mày: "Ăn no ?"

Bé cưng nhà ăn như mèo ngửi thế ?

Tưởng Thính Nam định dỗ dành ăn thêm chút nữa, nhưng lời đến môi nhớ ngay tới lời dặn của bậc thầy tình yêu: Không kiểm soát quá mức, nếu sẽ dễ gây phản cảm.

Anh im lặng nuốt lời định trong, cũng dừng đũa theo. Nguyễn Ngôn chủ động dậy định thu dọn: "Để em rửa bát cho Tưởng tổng."

"Không cần , lát nữa dì giúp việc đến dọn ."

Vừa dứt lời, tiếng chuông cửa vang lên. Tưởng Thính Nam vội mở cửa ngay mà đầu Nguyễn Ngôn: "Tôi bảo thư ký mang một bộ quần áo mới đến cho em, là em phòng chờ một lát nhé?"

Anh tuyệt đối để kẻ khác thấy bộ dạng của vợ . Nguyễn Ngôn ngơ ngác gật đầu, ngoan ngoãn lưng phòng.

cứ thấy gì đó sai sai.

Hóa Tưởng tổng cũng mặc thế ? Thế lúc sáng cứ chằm chằm suốt ?

Tiếng cửa mở vang lên, Tưởng Thính Nam nhanh chóng mang vài túi giấy phòng.

"Thay đồ ." Giọng vô cùng lịch thiệp: "Tôi ngoài đợi em."

Anh tưởng đang hành xử quân tử, nhưng câu đó kỳ cục cỡ nào. Nguyễn Ngôn âm thầm đặt một dấu hỏi to đùng trong lòng.

Chứ lẽ ngài định đây ?

Sau khi Tưởng tổng ngoài, Nguyễn Ngôn lấy quần áo xem. Vài món đồ đều mới tinh, kiểu dáng đời thường, thậm chí mác áo còn tinh tế cắt bỏ từ . Tuy nhiên Nguyễn Ngôn qua về thương hiệu , mức giá là hết sức kinh hoàng.

Đánh đổi cho một trận say rượu lớn quá . Nguyễn Ngôn "đau lòng" mặc bộ đồ mới .

Trong khi đó ở phòng khách, Tưởng Thính Nam yên, hận thể lao kéo khóa quần hộ Nguyễn Ngôn. nhanh đó, Nguyễn Ngôn mở cửa bước .

Quần áo vặn, size chuẩn cần chỉnh. Nhìn bé cưng mặc bộ đồ do chính tay chọn, lòng Tưởng Thính Nam dâng lên một nỗi thỏa mãn tột cùng. Giống như đang chơi một trò chơi đồ búp bê dành riêng cho .

Nguyễn Ngôn vẫn cầm chiếc áo sơ mi cũ của Tưởng Thính Nam: "Tưởng tổng, cái để em mang về giặt trả ngài nhé."

Tưởng Thính Nam lập tức từ chối: "Không cần, dì giúp việc sẽ giặt."

Thậm chí như sợ Nguyễn Ngôn sẽ mang thật, vội vàng chìa tay ngay lập tức. Nguyễn Ngôn ngần ngừ một chút: " là do em làm bẩn mà."

Đầu tiên, Tưởng Thính Nam khẳng định chắc nịch một câu: "Không bẩn."

Sau đó khựng một chút: "Áo sơ mi là hàng may đo riêng, chất liệu thể giặt nước bình thường , nếu em giặt hỏng thì..."

Da đầu Nguyễn Ngôn tê dại, nghĩ thôi cũng cái áo đắt cỡ nào . Cậu vội vàng dúi chiếc áo tay Tưởng Thính Nam: "Vậy làm phiền ngài quá."

Khóe môi Tưởng Thính Nam khẽ nhếch lên một nụ thể nhận .

Vợ yêu đ.á.n.h rơi vật phẩm x1.

(Áo sơ mi trắng mặc qua, giặt).

"Còn nữa, bộ quần áo em hết bao nhiêu tiền, để em chuyển khoản trả ngài ạ."

Nguyễn Ngôn lấy hết can đảm để hỏi câu . Hu hu hu, hy vọng cái giá là thứ thể chịu nhiệt .

Lần Tưởng Thính Nam vội từ chối ngay, im lặng một lúc mới : "Không cần , trợ lý mua đại thôi, cắt mác nên cũng giá. Nếu em thấy ngại quá thì... hôm nào rảnh mời một bữa cơm là ."

Nguyễn Ngôn: "..." Hả?

Diễn biến bình thường trời?

biểu cảm của Tưởng Thính Nam trông nghiêm túc. Nguyễn Ngôn đành c.ắ.n răng gượng : "Dạ, ạ."

Hôm nay là cuối tuần nên làm. Tưởng Thính Nam đòi đưa Nguyễn Ngôn về nhưng nhất quyết từ chối. Tưởng Thính Nam nghĩ bụng chỉ một đêm mà quan hệ của và vợ tiến triển thần tốc thế là đủ , nên nóng vội kẻo làm em sợ chạy mất dép.

"Được, em đường cẩn thận nhé. Về đến nhà thể gửi cho một tin nhắn WeChat ?"

Nói đến đây, Tưởng Thính Nam như sực nhớ điều gì đó, vỗ nhẹ đầu : "À Nguyễn Ngôn , WeChat của hỏng , em thể xem giúp ?"

Nguyễn Ngôn ngơ ngác: "Dạ?"

Tưởng Thính Nam lấy điện thoại , bấm trang cá nhân của Nguyễn Ngôn: "Sao làm mới mãi mà nó vẫn cứ trống trơn thế nhỉ, là do cài đặt sai chỗ nào ?"

Nguyễn Ngôn im lặng.

Lần vì quá tức giận, khi về nhà chặn luôn Tưởng Thính Nam, đó thì quăng luôn chuyện đầu. mà...

Tưởng tổng , ngài cũng cần huỵch toẹt cái chuyện ngay mặt em thế chứ!

Tưởng Thính Nam còn bồi thêm một câu với vẻ mặt vô tội cực kỳ: "Xin nhé, mấy cái phần mềm rành lắm, để em chê ."

Một ông trùm ngành công nghệ thông tin mà mấy lời ...

Nguyễn Ngôn âm thầm siết chặt nắm đấm.

Lại đang mỉa mai đúng ? Nói lễ phép, dám tự ý cho đại boss danh sách đen chứ gì!

Tại , tại cái vị Tưởng tổng cứ đối đầu với mãi thế nhỉ?

Nguyễn Ngôn hổ đến mức cả vành tai đỏ bừng lên như trái cà chua chín. Cậu cúi gằm mặt, lý nhí: "Chắc là do cài đặt bên máy em vấn đề, để em về chỉnh ạ."

Tưởng Thính Nam nở nụ thỏa mãn: "Được, làm phiền em quá."

Lúc chuyện, ánh mắt cứ dán chặt cái thùy tai mềm mại đang đỏ ửng của vợ. Sao mà đáng yêu thế , tai đỏ hết cả , vợ chuyện với mà còn thẹn thùng nữa cơ đấy.

Rời khỏi chỗ của Tưởng Thính Nam, Nguyễn Ngôn "chơi lớn" một , gọi hẳn taxi về nhà. Vừa lên xe nhịn nữa, gọi ngay cho Hàn Thu: "Thu Thu ơi, rốt cuộc đắc tội gì với Tưởng tổng mà cứ bắt nạt mãi thế , hu hu hu..."

Ở một diễn biến khác, Tưởng Thính Nam tâm trạng cực kỳ vui vẻ, thả Trịnh Lâm khỏi danh sách đen gửi tin nhắn:

[Có thể bắt đầu chuẩn tiền mừng cưới đấy.]

Trịnh Lâm lập tức gọi điện : "Cậu cưỡi tên lửa mà tốc độ nhanh thế?"

Tưởng Thính Nam một tay cầm chiếc áo sơ mi Nguyễn Ngôn , nhịn mà đưa lên mũi hít hà một cái: "Cậu thì hiểu cái gì gọi là thiên duyên tiền định chứ? Chúng kết bạn WeChat, em còn mở cả trang cá nhân cho xem ."

"..."

Trịnh Lâm chân thành khuyên nhủ: "Hay là khám khoa tâm thần thử xem? Tôi thấy cứ đụng đến chuyện của Nguyễn Ngôn là bình thường cho lắm."

Tưởng Thính Nam cúp máy cái rụp, một nữa cho Trịnh Lâm danh sách đen.

Sau đó, háo hức bấm trang cá nhân của Nguyễn Ngôn. Tốt lắm, cuối cùng cũng còn là một mảnh trắng xóa nữa .

dùng nick phụ để kết bạn với Nguyễn Ngôn từ lâu, nhưng cảm giác dùng nick chính để đường đường chính chính ngắm trang cá nhân của em khác biệt. Cảm giác như " danh phận", vô cùng đàng hoàng.

Tưởng Thính Nam lướt xem bộ những bài đăng mà thuộc làu làu, và quên tặng cho mỗi bài một "trái tim đỏ chót".

Bên , Nguyễn Ngôn xù lông: "Cậu xem! Anh đang khiêu khích đây , cố tình like dạo sạch sành sanh mấy bài đăng cũ của !"

Hàn Thu: "..."

Cậu thấy gì khác, chỉ thấy vị Tưởng tổng hình như... rảnh rỗi quá mức.

Hai ngày cuối tuần ở nhà, Hàn Thu Nguyễn Ngôn "tế" Tưởng Thính Nam suốt 48 tiếng đồng hồ.

Còn Tưởng Thính Nam cũng hủy sạch cuộc xã giao để chuyên tâm nghiên cứu nhẫn cưới.

Tối chủ nhật vì mải thức đêm một bộ đam mỹ, sáng hôm Nguyễn Ngôn ngủ quên mất tiêu, tiếng báo thức cũng chẳng thấy. May mà Hàn Thu gọi dậy nhưng vẫn trễ giờ. Cậu hớt hải quần áo, vệ sinh cá nhân qua loa phi như bay đến công ty, bữa sáng cũng chẳng kịp ăn.

May mắn là kịp quẹt thẻ tòa nhà đúng phút cuối cùng.

thang máy dành cho nhân viên chật kín . Bình thường lên muộn vài phút cũng , nhưng khổ nỗi hôm nay thứ Hai, đến lượt Nguyễn Ngôn làm báo cáo trong buổi họp sớm.

Cậu đồng hồ, cuống cuồng như kiến bò chảo nóng, định bụng là chạy bộ lên lầu cho .

"Nguyễn Ngôn."

Bỗng nhiên gọi tên từ phía .

Chẳng gì bất ngờ, là Tưởng Thính Nam.

Người đàn ông hôm nay ăn mặc cực kỳ chỉnh tề, khác hẳn với dáng vẻ đeo tạp dề nấu bếp ở nhà. Bộ tây trang màu xám bạc phẳng phiu, mái tóc vuốt ngược , sống mũi đeo thêm một chiếc kính gọng vàng, đúng chuẩn một "tên biến thái lịch lãm". Chỉ cần đó thôi tỏa một luồng áp lực vô hình.

Ánh kính phản chiếu khiến Nguyễn Ngôn rõ thần sắc của Tưởng Thính Nam, chỉ thấy giọng vô cùng ôn nhu: "Đi lối ."

Lối đó... là thang máy chuyên dụng của Chủ tịch.

Nguyễn Ngôn lắc đầu như điện giật: "Không cần Tưởng tổng, em đợi lượt cũng ạ."

Vừa Trịnh Lâm ngang qua, thấy đoạn đối thoại liền phì .

Tưởng Thính Nam còn gáy cơ đấy, còn bảo sắp kết hôn cơ đấy. Người đến cái thang máy còn chẳng buồn chung kìa!

Giây tiếp theo, cảm nhận ánh "tử thần" của Tưởng Thính Nam b.ắ.n về phía , Trịnh Lâm khẽ nắm tay ho khan một tiếng: "À, Nguyễn Ngôn , , hôm nay chúng cứ ké thang máy Chủ tịch , tội gì cho sướng."

Đến Tổng giám đốc Trịnh cũng ...

Nguyễn Ngôn đắn đo một giây, nhỏ nhẹ bước tới: "Em cảm ơn Tưởng tổng, cảm ơn Trịnh tổng giám ạ."

Trong lòng Tưởng Thính Nam tức đến hộc máu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-47-tien-kiep-tuong-thinh-nam-luon-bi-khieu-khich.html.]

Lời thì vợ , cái "rắm" của Trịnh Lâm thì vợ răm rắp!

Thang máy rộng thênh thang, ba vẫn còn dư dả chán. Thế mà Nguyễn Ngôn vẫn cố tự ép một góc tường, chăm chú chằm chằm những con đang nhảy màn hình hiển thị.

Tưởng Thính Nam mấy định mở miệng bắt chuyện, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nghiêm túc của bé cưng, lẳng lặng nuốt lời trong.

Tầng tám tới.

Nguyễn Ngôn tuôn một tràng như học thuộc lòng: "Chào Tưởng tổng, chào Trịnh tổng giám ạ!"

Dứt lời, vọt ngoài nhanh như một chú thỏ đế.

Cửa thang máy chậm rãi đóng , lớp kim loại sáng loáng phản chiếu khuôn mặt u ám, đầy "sát khí" của Tưởng Thính Nam.

Ngay đó, trong thang máy bùng nổ một trận kinh thiên động địa.

"Đã bảo khám bác sĩ ." Trịnh Lâm đến mức thẳng nổi lưng: "Sao thấy ấn tượng của em về ngày càng tệ thế hả? Ha ha ha ha..."

Tiếng bỗng nhiên ngưng bạt.

Trịnh Lâm khuôn mặt chút cảm xúc của Tưởng Thính Nam, trong tích tắc liền trở nên nghiêm túc, thẳng .

"Chủ công chớ vội, thần còn một kế."

Tưởng Thính Nam như : "Cậu nhất là nên kế gì thực dụng một chút. Dự án bên châu Phi đang thiếu đấy, thấy hợp sang đó làm bạn với các em da đen."

"..."

Sau khi xong một bụng "mưu hèn kế bẩn" của Trịnh Lâm, Tưởng Thính Nam về văn phòng, bấm điện thoại nội bộ.

Thư ký nhanh chóng nhấc máy: "Tưởng tổng."

"Đặt sandwich ở đường Tây Kinh, lấy loại mứt dâu . Trà sữa thì lấy vị nguyên bản, thêm trân châu size đại (siêu to khổng lồ)." Những lời thốt từ miệng Tưởng Thính Nam đầy vẻ trái ngược: "Hôm nay mời bộ phận Kế hoạch ăn sáng, trừ tài khoản cá nhân của ."

Sáng nay thấy bé cưng vội vàng như thế, chắc chắn là kịp ăn sáng .

Thư ký lập tức đáp lời: "Vâng thưa Tưởng tổng."

Tưởng Thính Nam ngập ngừng một lát: "Ngoài , gọi đến bảo trì thang máy chuyên dụng ."

Thư ký ngẩn . Chẳng tháng mới kiểm tra bảo trì xong ? Anh hiếm khi do dự: "Vậy mấy ngày tới ngài di chuyển bằng gì ạ?"

Tưởng Thính Nam thản nhiên: "Tôi thang máy nhân viên."

Tại bộ phận Kế hoạch.

Vừa mới kết thúc cuộc họp sớm, thấy mấy bê thùng .

"Tưởng tổng mời cả nhà ăn sáng ạ."

Nguyễn Ngôn đang đói đến mốc cả meo thì một phần sandwich và sữa đặt ngay ngắn bàn.

Đồng nghiệp bên cạnh phấn khích mặt: "Tôi ngóng , Tưởng tổng chỉ đặt cho mỗi bộ phận Kế hoạch chúng thôi! Điều lên cái gì? Là sếp cực kỳ coi trọng bộ phận đó, chắc chắn là do dự án làm nên sếp chú ý ."

Nguyễn Ngôn thì nghĩ nhiều như .

Lúc đầu là Tưởng Thính Nam đặt, cũng chẳng ăn lắm, nhưng thấy bao bì thì mắt sáng rực lên.

là tiệm ruột của luôn nè!

Nguyễn Ngôn nhanh thoăn thoắt xé bao bì, một miếng sandwich, một ngụm sữa, mãn nguyện đến mức nheo cả mắt . Lại còn đúng combo mứt dâu và sữa trân châu nữa chứ! Đây là sự kết hợp yêu thích nhất của bao nhiêu thử nghiệm.

Thái độ của Nguyễn Ngôn đối với Tưởng Thính Nam bỗng chốc cải thiện một chút xíu. Có lẽ đây chính là sự đồng điệu giữa những tâm hồn ăn uống chăng?

Đang ăn dở thì thấy đồng nghiệp truyền tai một tin sốt dẻo mới.

"Dưới lầu thang máy Chủ tịch đặt biển báo , bảo là bảo trì."

"Vậy chẳng dạo sếp chen chúc thang máy nhân viên với tụi ?"

Nguyễn Ngôn sặc một cái, ho lấy ho để.

Không thể nào. Sáng nay vẫn còn chán mà. Chẳng lẽ một là làm hỏng luôn cái thang máy của ?

Lòng Nguyễn Ngôn bất an, lén lút mở điện thoại, bấm WeChat của Tưởng Thính Nam. Và một phen " hình" khi thấy tên WeChat của đổi.

Tom.

Thật sự cái tên mà Nguyễn Ngôn thấy mắt tối sầm . Tưởng tổng ý gì đây? Lại đang nhắc nhở chuyện uống say chứ gì? Rõ ràng là đang khiêu khích mà!

Nguyễn Ngôn bất lực cất điện thoại, gục mặt xuống bàn. Thế giới của trưởng thành mà phức tạp quá mất.

.

Lúc làm việc, Tưởng Thính Nam khác hẳn với dáng vẻ khi ở mặt Nguyễn Ngôn.

Buổi sáng chủ trì hai cuộc họp. Tưởng Thính Nam hào phóng, mức lương trả luôn cao nhất ngành, phúc lợi cũng cực . kèm với đó là sự khắt khe và miệng lưỡi sắc mỏng, khiến mỗi báo cáo, các quản lý cấp cao đều căng thẳng như dây đàn.

Tuy nhiên gần đây tình hình vẻ dịu bớt. Có lẽ sếp đang tâm trạng , thỉnh thoảng cấp phạm nhỏ đáng kể, cũng chỉ nhàn nhạt buông một câu "Lần chú ý" bỏ qua.

Đến giờ trưa, thư ký vẫn theo lệ thường đến hỏi xem sếp đặt suất ăn nhẹ ở nhà hàng cũ . Không ngờ Tưởng Thính Nam từ chối.

"Không cần, xuống nhà ăn công ty."

Thư ký thực sự kinh ngạc trong lòng. Tưởng tổng vốn ghét những nơi đông , hầu như bao giờ xuống nhà ăn. dám hỏi nhiều, chỉ gật đầu lui .

Tưởng Thính Nam canh đúng giờ bước khỏi văn phòng. Giờ nghỉ trưa, thang máy nhân viên luôn là nơi đông đúc nhất.

Nguyễn Ngôn khó khăn lắm mới chen lên, cảm giác như sắp ép thành miếng bánh mỏng luôn . Bỗng nhiên, một cánh tay đưa chắn nhẹ bên cạnh , để những xung quanh va chạm .

Dường như gian trở nên thoáng đãng hơn một chút, xung quanh đều tự động né tránh. Nguyễn Ngôn thở phào nhẹ nhõm.

chỉ hai giây , thấy gì đó sai sai. Nguyễn Ngôn lặng lẽ , lập tức hóa đá tại chỗ.

Được , tại xung quanh đều né xa như .

Tưởng Thính Nam khẽ mỉm với Nguyễn Ngôn một cái.

Bé cưng ngoan quá, còn tự "va" lòng nữa.

Nguyễn Ngôn lúc thực sự hối hận vì đầu , nếu thể giả vờ như .

"Tưởng tổng."

Tưởng Thính Nam "ừm" một tiếng đáp .

Vừa dứt lời, cửa điện tháp mở , thêm hai nữa bước khiến gian càng thêm chật chội. Nguyễn Ngôn phía đẩy một cái, loạng choạng và gần như dán chặt cả lòng Tưởng Thính Nam.

Dẫu chuyện chạm khi chen chúc thang máy là hết sức bình thường, nhưng đây là Tưởng tổng cơ mà! Nguyễn Ngôn lúc thầm cảm ơn trời đất vì thấp hơn một chút, chỉ cần ngẩng đầu lên là sẽ đối mặt với thần thái của .

Cậu rằng, Tưởng Thính Nam lúc "say" đến choáng váng .

Kể từ cái đêm em say rượu đến nay, cuối cùng mới gần vợ như thế . Ngưỡng thỏa mãn của con luôn ngừng tăng lên. Trước đây, Tưởng Thính Nam chỉ cần ảnh em lúc nơi là đủ, nhưng giờ đây ảnh chụp còn thỏa mãn nữa. Kể từ cái nụ hôn đêm đó, nhu cầu của lớn hơn, khao khát nhiều hơn.

Nguyễn Ngôn ngay mặt , khẽ cúi đầu, trông giống như một con thú nhỏ hề đến nguy hiểm, vô tư để lộ chiếc cổ trắng ngần mong manh mặt kẻ thù. Cậu hề "con sói già" ngay đỉnh đầu há miệng, nước miếng như chực chờ trào khỏi răng nanh.

Thèm c.h.ế.t !

Thang máy nhanh chóng tới nơi, dòng ùa ngoài. Tưởng Thính Nam bước cùng vợ, nhưng Nguyễn Ngôn cứ như tránh tà, thoắt cái lẩn đám đông thấy tăm .

Sắc mặt Tưởng Thính Nam lập tức từ nắng chuyển sang âm u.

Khốn thật! Rốt cuộc là chứ, rõ ràng cuối tuần vẫn còn mà. Chẳng lẽ làm gì khiến vợ vui ? Không đúng, làm theo "Cẩm nang yêu đương" mà!

Đến khi Nguyễn Ngôn lấy cơm xong xuống bàn, mới thấy Tưởng Thính Nam bước . Cậu lập tức cúi gằm mặt xuống.

Cảnh tượng rơi mắt Tưởng Thính Nam, trái tim vỡ vụn thêm nữa.

Ban đầu định tìm một chỗ thật gần để ăn cùng em , nhưng phản ứng , khựng , lẳng lặng chọn một vị trí tận rìa góc của nhà ăn.

Nguyễn Ngôn ăn vài miếng, lén lút ngẩng đầu lên thăm dò.

Mèo nhỏ ló đầu, quanh một vòng khóa chặt mục tiêu bóng dáng Tưởng Thính Nam đang ăn ở góc khuất.

Trời đất ơi, nhân duyên của Tưởng Thính Nam tệ đến mức ? nghĩ cũng nghĩ , làm gì nhân viên nào dám ăn cùng ông chủ, áp lực lớn c.h.ế.t .

Thế nhưng cái bóng dáng cô độc của , thấy chút... tội nghiệp nhỉ?

"Tiểu Ngôn, ăn xong ?" Đồng nghiệp gọi .

Nguyễn Ngôn vội đáp một tiếng dậy cùng đồng nghiệp.

Còn Tưởng Thính Nam - trong mắt Nguyễn Ngôn là "đang tội nghiệp" - thì thực đang xem tập danh mục đấu giá điện t.ử mà thư ký gửi qua. Đây là một buổi đấu giá sắp tới, sản phẩm đinh là một viên kim cương đỏ tuyệt . Tưởng Thính Nam ưng ngay, định bụng mua về làm nhẫn cưới cho bé cưng.

Đến lúc xem xong, ngẩng đầu lên...

???

Vợ ?

...

Mấy ngày gần đây, Nguyễn Ngôn thường xuyên chạm mặt Tưởng Thính Nam trong thang máy. Từ chỗ ngại ngùng, tự nhiên lúc đầu, giờ chuyển sang trạng thái... "liệt cảm xúc". Chỉ điều tài nào hiểu nổi, rõ ràng thang máy bao nhiêu là , nào cũng "khéo léo" va đúng Tưởng Thính Nam.

Thậm chí va mãi thành quen...

Những lúc thang máy quá đông, Nguyễn Ngôn còn vô thức xích gần phía Tưởng Thính Nam, vì luôn đưa cánh tay che chắn cho , để khác đụng .

Như đúng nhỉ...

Tưởng tổng vẻ đối xử với nhân viên khác như . Hay là đang âm mưu một "chiêu cuối" nào đó để sỉ nhục ? Nghĩ đến mấy thấy lo.

Trong khi Nguyễn Ngôn còn đang rối bời, thì tâm trạng Tưởng Thính Nam vô cùng hân hoan. Ngày nào cũng "ôm ấp" vợ yêu vài , đúng là sảng khoái cả tâm hồn lẫn thể xác.

Điều khiến sướng rơn hơn nữa là trưa thứ Sáu, bé cưng chủ động nhắn tin WeChat cho .

Bé cưng nhà : [Tưởng tổng, tối nay ngài lịch trình gì ạ? Rất cảm ơn ngài cho em tá túc khi em say rượu, em mời ngài một bữa cơm đạm bạc ạ.]

Câu chữ trịnh trọng đậm chất công việc thế , bé cưng vắt óc soạn thảo trong bao lâu.

Hôm đó Tưởng Thính Nam cố tình bắt mời cơm là làm theo lời "Cố vấn tình yêu" - tạo cơ hội cho cuộc hẹn thứ hai.

Tưởng Thính Nam trả lời cực nhanh.

Tom: [Tôi rảnh. Tan làm chúng cùng .]

Bé cưng nhà : [Không , Tưởng tổng, chúng cứ tách đến đó là ạ.]

Tiếp đó, Nguyễn Ngôn gửi qua định vị của nhà hàng.

Sắc mặt Tưởng Thính Nam cho lắm. Anh hiểu nỗi lo của Nguyễn Ngôn, trong công ty bàn tán, nhưng hiểu là một chuyện, lòng dễ chịu là chuyện khác.

Anh hít thở sâu, điều chỉnh biểu cảm mấy , cuối cùng mới lạnh lùng nhắn một chữ: [Được.]

Nhà hàng là do Nguyễn Ngôn chọn lựa kỹ càng suốt bao lâu nay. Thấp kém quá thì thể thống gì, hợp với phận của Tưởng Thính Nam. Cao cấp quá thì Nguyễn Ngôn gánh nổi túi tiền. Cuối cùng chọn một quán thịt nướng Nhật Bản.

Không gian quán cũng khá , phòng riêng yên tĩnh, và quan trọng nhất là em khóa của Nguyễn Ngôn đang làm thêm ở đây nên thể cho mức giá ưu đãi nội bộ.

Nghĩ đến thôi thấy sướng rơn.

Vì là mời khách nên thể đến muộn, Nguyễn Ngôn tan làm là vắt chân lên cổ mà chạy, "vung tay quá trán" gọi hẳn một chiếc taxi luôn.

Cậu dĩ nhiên hề một chiếc xe sang đậu ven đường từ lâu, đợi đến khi lên taxi , chiếc xe đó mới từ tốn khởi động, lững thững bám theo .

Vừa xuống xe, Nguyễn Ngôn thấy tiếng gọi từ phía . Tưởng Thính Nam đỗ xe xong, mỉm sải bước tới: "Thật là khéo quá."

"Tưởng tổng."

Nụ môi Tưởng Thính Nam cứng trong thoáng chốc: "Cũng ở công ty, cần gọi như ."

Hai trò chuyện sóng vai bước trong. Nguyễn Ngôn "ơ" lên một tiếng ngơ ngác: "Vậy em gọi là gì ạ?"

Tưởng Thính Nam thấy vợ chuyện mà đáng yêu quá mất, còn thêm cái đuôi nghi vấn như đang cố tình làm nũng với . Anh đáp, giọng đầy ý vị: "Gọi tên ."

lưng gọi cái tên bao nhiêu , nhưng khi đối diện trực tiếp mà gọi , Nguyễn Ngôn vẫn thấy chút ngượng nghịu: "Như hợp lắm ạ."

"Chẳng gì là hợp cả." Giọng Tưởng Thính Nam mang theo sự dịu dàng dụ dỗ mà chính cũng nhận : "Gọi thử một xem nào."

Nguyễn Ngôn lắp bắp, mãi mới thốt : "Tưởng... Tưởng Thính Nam."

Gương mặt Tưởng Thính Nam lộ chút biến đổi nào, chỉ bàn tay buông thõng bên hông là khẽ run lên một cái. Yết hầu trượt lên xuống, trầm thấp "ừm" một tiếng đáp .

Nhịp thở của Nguyễn Ngôn dồn dập, mất tự nhiên khẽ nghiêng mặt chỗ khác. Đồng thời, "tiểu nhân" trong lòng đang gào thét dữ dội: Thế đúng ? Có đúng hả trời! Đây là đầu làm của , xin đừng lừa chứ, nhân viên nhà cũng đối xử với sếp thế ?

Cũng may là Tưởng Thính Nam thêm lời nào quá đáng, cũng làm gì thêm. Hai phòng bao, Nguyễn Ngôn lịch sự đưa thực đơn mời Tưởng Thính Nam gọi món .

Tưởng Thính Nam cũng chẳng khách sáo, đón lấy thực đơn chọn vài món. Nguyễn Ngôn bên cạnh lắng tai , ngạc nhiên phát hiện là những món hợp khẩu vị của .

Sau khi gọi xong một vòng, Tưởng Thính Nam thấy ở đây rượu sake, liền cố ý trêu vợ: "Có uống chút rượu ?"

Nguyễn Ngôn lắc đầu như điện giật.

Dĩ nhiên là Tưởng Thính Nam chỉ trêu thôi. Dù bé cưng uống thật thì cũng chẳng bao giờ đồng ý. Kết quả kiểm tra sức khỏe đầu của em vẫn còn chình ình trong ngăn kéo bàn làm việc của kìa.

Đợi nhân viên phục vụ lui , căn phòng rơi tĩnh lặng. Lần Tưởng Thính Nam chủ động mở lời. "Cố vấn tình yêu" dặn , ít và lắng đối phương nhiều hơn.

Sau hai phút chờ đợi, Nguyễn Ngôn cuối cùng cũng lấy hết can đảm lên tiếng: "Tưởng... Tưởng Thính Nam, thể đổi tên WeChat khác ?"

"Tôi thấy cái tên đó... hình như hợp lắm."

Rắc.

Tưởng Thính Nam thấy tiếng tim gãy đôi ngay lập tức.

Anh im lặng gì, mặc cho Nguyễn Ngôn tiếp tục cầm d.a.o đ.â.m thêm vài nhát tim : "Xin nhé, hôm đó em uống say quá, chắc là năng linh tinh thôi... Anh thể đặt một cái tên tiếng Anh nào chuyên nghiệp hơn một chút."

Dứt lời, căn phòng rơi một sự im lặng kéo dài. Hồi lâu , Tưởng Thính Nam mới trầm giọng mở lời: "Tôi mang điện thoại, về nhà sẽ đổi."

"..."

Câu trả lời ngoài dự tính của Nguyễn Ngôn. Cậu lắp bắp: "Dạ... , vội ạ."

Trong khi đó, Tưởng Thính Nam thầm thề rằng ngay khi về nhà, việc đầu tiên làm sẽ là lôi cổ cái gã "cố vấn tình yêu" rởm đời danh sách đen.

Còn bảo lắng á? Nghe cái quái gì ! Cái miệng nhỏ khi hôn thì mềm mại như cánh hoa, mà lúc thốt lời nào cũng đ.â.m tim đau nhói thế .

Cũng may đúng lúc nhân viên phục vụ mang đồ ăn lên. Tiếng thịt nướng xèo xèo vỉ như cứu vãn bầu khí gượng gạo. Tưởng Thính Nam chẳng đợi Nguyễn Ngôn động tay, thuần thục lật từng miếng thịt, phong thái chuyên nghiệp như một đầu bếp thực thụ.

Miếng thịt đầu tiên chín tới Tưởng Thính Nam gắp ngay đĩa của Nguyễn Ngôn. Hành động khiến bỗng thấy áy náy, thầm tự hỏi lúc nãy chuyện "phũ" quá .

Cậu thử cứu vãn tình hình: "Em ý gì khác , chỉ là thấy cái tên đó hợp với phong cách của thôi. Nếu đổi thì... cứ để cũng ạ."

Tưởng Thính Nam "ừm" một tiếng: "Nghe lời em, đổi nữa."

Nguyễn Ngôn: "..." Ủa, ý thực sự là ?

Ngay giây tiếp theo, tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên phá tan gian. Cậu trố mắt Tưởng Thính Nam thản nhiên thò tay túi áo, lấy điện thoại , bấm tắt cuộc gọi tùy tiện đặt nó sang một bên.

Sự im lặng lúc ... quả thực là chấn động đến mức điếc tai.

Tưởng Thính Nam: Hôm nay thà "hẹo" ngay tại chỗ cho xong! [Mặt hề]

Loading...