Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 46: Tiền kiếp - Làm vợ giận mất rồi!!!

Cập nhật lúc: 2026-04-22 16:07:18
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuối cùng, Tưởng Thính Nam là thanh toán.

Ngay khi Nguyễn Ngôn định đưa mã thanh toán WeChat của , Tưởng Thính Nam nhanh hơn một bước, chìa thẻ ngân hàng cho nhân viên thu ngân.

Nguyễn Ngôn vội ngăn : "Không , Tưởng tổng, để tự em trả ạ."

Tưởng Thính Nam chỉ buông đúng bốn chữ nhẹ tênh khiến cứng họng: "Phúc lợi nhân viên."

Nguyễn Ngôn im lặng.

Thực sự loại phúc lợi nhân viên thế ? Là ai cũng , chỉ mới ?

Chẳng lẽ mỗi tối tan làm, Tưởng tổng âm thầm phục kích ở siêu thị, bắt ngẫu nhiên một nhân viên trả tiền hộ chắc?

Văn hóa doanh nghiệp kiểu ... ấm áp mà cũng kỳ quái quá .

Nguyễn Ngôn còn đang thả hồn treo ngược cành cây thì để ý rằng cả hai túi đồ nặng trịch đều tay Tưởng Thính Nam.

Đến khi sực tỉnh, định lao lên giành thì khéo léo né tránh.

"Đừng tàu điện ngầm nữa, đồ đạc nhiều thế để đưa em về."

Nguyễn Ngôn chớp mắt.

Sao Tưởng tổng định tàu điện ngầm? Chẳng lẽ mặt rõ hai chữ " nghèo" ?

Thế nhưng, khi theo chân Tưởng Thính Nam đến lề đường và thấy chiếc xe nhỏ xám xịt phủ đầy bụi bẩn , cả hai bỗng rơi im lặng.

Nguyễn Ngôn thầm nghĩ: là ông chủ lớn, thật là cẩn thận, giàu mà lộ.

Còn Tưởng Thính Nam nghĩ: Chiếc lộ , mai đổi chiếc khác thôi.

Anh mở cửa xe cho Nguyễn Ngôn, cất túi đồ cốp.

Nguyễn Ngôn xe vô cùng lúng túng, tư thế ngay ngắn thẳng tắp, ngay kiểu "bé ngoan" chuyên tâm giảng hồi còn học.

Lúc , Tưởng Thính Nam thực cũng đang vô cùng sốt ruột.

quan sát em trong bóng tối quá lâu, nên khi đàng hoàng cạnh vợ, chẳng gì.

Trong đầu bắt đầu tua nhanh cuốn "Bí kíp yêu đương" mới gần đây: Muốn giao tiếp với đối phương, hãy bắt đầu từ sở thích của họ.

Sở thích của bé cưng...

Tưởng Thính Nam bỗng lóe lên một tia sáng: "Nghe em thích bơi lội?"

Nguyễn Ngôn âm thầm đặt một dấu chấm hỏi to đùng trong đầu.

Cậu l.i.ế.m môi, nở một nụ gượng gạo: "Dạ? Em ạ?"

"Tôi nhớ , xem qua hồ sơ nhân viên mới, em là Nguyễn Ngôn đúng ? Tôi nhớ em từng đạt quán quân thi bơi lội." Tưởng Thính Nam khen ngợi bằng giọng điệu hết sức chân thành: "Thật sự giỏi."

Nguyễn Ngôn chỉ dùng ngón chân đào một cái hầm để chui xuống ngay lập tức.

Làm ơn , đó là từ hồi tiểu học mà! Hơn nữa cuộc thi đó tổng cộng năm tham gia, trong đó hai bỏ cuộc giữa chừng .

Cậu thậm chí còn cảm thấy Tưởng tổng đang mỉa , ám chỉ chuyện khai gian hồ sơ.

Nguyễn Ngôn lo lắng đến mức mồ hôi vã như tắm, chẳng giải thích thế nào.

Thấy vợ đáp lời, Tưởng Thính Nam tưởng đó là sự khích lệ để tiếp tục khen ngợi.

Anh tiếc nuối thêm: "Tiếc là thời gian trôi qua lâu quá , em còn giữ ảnh chụp lúc thi đấu nữa, nếu thì thể dán lên 'Bảng vinh danh nhân viên' của chúng ."

Điêu đấy, chỉ vờ hào phóng thế thôi.

Thực lòng làm nỡ để khác ngắm bé cưng của chứ.

Anh chỉ đóng khung tấm ảnh đó treo trong nhà thôi.

Nguyễn Ngôn đương nhiên cái bảng vinh danh đó.

Ngày đầu làm, quản lý giới thiệu đó là một phần của văn hóa công ty. Khi nhân viên đạt giải thưởng lớn hoặc thành tựu nổi bật bên ngoài, khi qua nhiều lớp xét duyệt sẽ treo ảnh lên đó. Đó là một vinh dự to lớn tập đoàn công nhận.

Nguyễn Ngôn nhớ lầm thì thấp nhất cũng là giải thưởng cấp quốc gia.

Giờ thì xác nhận: Tưởng tổng đang sỉ nhục .

Cả khuôn mặt Nguyễn Ngôn đỏ bừng lên, siết chặt nắm tay. Vốn là mau nước mắt, chỉ sợ sẽ bật ngay tại chỗ.

sai, nên vì hư vinh mà tô vẽ cho bản trong hồ sơ như .

nếu tập đoàn hài lòng, tại còn tuyển ? Tại đuổi việc luôn ?

Lại còn để đích ông chủ lớn đến tận nơi mỉa mai thế .

Bờ môi run rẩy, mãi một lúc mới thốt mấy chữ khàn đặc: "Em xin ."

Tưởng Thính Nam - đang mải chọn từ ngữ để bắt đầu chủ đề tiếp theo: "?"

"Xin Tưởng tổng, hồ sơ của em đúng sự thật. Nếu công ty bất kỳ hình thức kỷ luật nào, hoặc đuổi việc em, em đều chấp nhận ạ."

Tưởng Thính Nam sợ tới mức hồn bay phách lạc, lập tức đạp phanh gấp, dừng xe giữa đường.

"Tôi ý đó, thực sự thấy em giỏi, em..."

Vị Tưởng tổng vốn luôn hùng biện sắc sảo bàn đàm phán, giờ đây bỗng hóa thành kẻ câm như hến. Anh cuống quýt đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi: "Nguyễn Ngôn, xin em, lời khiến em hiểu lầm ."

Nguyễn Ngôn chỉ lắc đầu nguầy nguậy, giọng run run: "Tưởng tổng, em xuống xe ở đây , phía là đến nhà em ạ."

Không đợi Tưởng Thính Nam kịp thêm lời nào, Nguyễn Ngôn trực tiếp mở cửa xe lao xuống.

Tưởng Thính Nam vội vàng đuổi theo: "Đồ đạc nặng lắm, để xách lên lầu giúp em."

Nguyễn Ngôn vẫn lắc đầu: "Đồ là ngài trả tiền, em lấy ạ."

Tưởng Thính Nam há miệng định gì đó, nhưng Nguyễn Ngôn bước thật nhanh.

Trong màn đêm, bóng dáng vội vã như thể ma đuổi lưng.

Đầu óc Tưởng Thính Nam bỗng chốc trống rỗng.

Anh hai túi đồ đầy ắp trong cốp xe, cảm thấy cổ họng nghẹn đắng.

Đây là đầu tiên đàng hoàng mua đồ cho bé cưng.

Lúc ở siêu thị phấn khích, từng món đồ em thích đều nắm rõ trong lòng bàn tay, nhưng vì sợ lộ tẩy nên mới lấy thêm vài thứ linh tinh khác bỏ .

Em gầy quá, luôn thấy Ngôn Ngôn quá gầy.

Phải chăm sóc thật , nuôi béo lên một chút mới .

Thế mà Nguyễn Ngôn lấy. Em bỏ tất cả.

Trong lòng Tưởng Thính Nam dâng lên một nỗi thất bại và bực bội từng .

Anh làm hỏng chuyện .

Anh làm vợ giận mất .

Tưởng Thính Nam bên cạnh xe, vò đầu bứt tai đầy phiền muộn, cuối cùng nhịn mà ngậm một điếu t.h.u.ố.c trong miệng.

Sau đó, gọi một cuộc điện thoại.

"Đăng ký cho một lớp học. Không! Thuê cho một gia sư dạy kèm một-một ."

Thư ký tận tụy hỏi : "Vâng thưa Tưởng tổng, ngài học về lĩnh vực gì ạ?"

"Dạy cách yêu đương. Tìm một bậc thầy tình yêu ."

Ở phía bên , Nguyễn Ngôn mở cửa nhà kìm mà bật : "Thu Thu ơi, sắp mất việc ."

Hàn Thu giật : "Có chuyện gì thế ?"

Nguyễn Ngôn nức nở kể đầu đuôi sự việc, sụt sịt mũi: "Đây là chốn công sở ? Mệt mỏi quá. cũng bốc đồng quá, lúc nãy cứ thế bỏ chạy thật là mất lịch sự... Thôi kệ , dù chắc chắn cũng đuổi việc thôi."

Hàn Thu cau mày: "Mình thấy giống . Cậu bảo chuyện nhỏ như móng tay thế , đại Chủ tịch rảnh rỗi đến mức đích đến mỉa mai ? Đã thế còn trả tiền đồ ăn, đòi đưa về tận nhà nữa."

Nguyễn Ngôn đỏ hoe mắt bạn: "Vậy ý là gì? Tổng lẽ thực sự khen bơi giỏi đấy chứ?"

Hàn Thu thành thật đáp: "Nghe qua thì đúng là... giống khen thật."

"……"

"Thôi, đừng suy nghĩ nhiều nữa, cứ thuận theo tự nhiên . Tâm tư của mấy ông chủ lớn chúng làm mà đoán định . Đừng nữa nào, để làm cơm chiên cho ăn."

Nguyễn Ngôn lý nhí đáp: "Mình xin nhé Thu Thu, đồ ăn lúc nãy cũng chẳng mang về ."

"Ai thèm mấy thứ đồ của chứ! Ngày mai chúng ngoài ăn thịt nướng, bao!"

...

Tưởng Thính Nam cuối cùng vẫn về biệt thự.

Bình thường hiếm khi về đây mà thường ở trong căn hộ cao cấp gần công ty hơn. Ngôi biệt thự từ lúc xây dựng Tưởng Thính Nam thiết kế theo sở thích của Nguyễn Ngôn. Anh từng huyễn hoặc rằng đây sẽ là căn phòng tân hôn của hai , hy vọng một ngày thể cùng Nguyễn Ngôn dọn ở.

tiến độ hiện tại, mục tiêu vẻ còn xa vời.

Tưởng Thính Nam một bộ quần áo khác, bên bàn đảo bếp tự rót cho một ly rượu. Điện thoại đặt ngay tầm tay, màn hình khẽ sáng lên, hiển thị trang cá nhân của Nguyễn Ngôn - nhưng bên trong trống trơn.

Nguyễn Ngôn chặn .

Tưởng Thính Nam gửi cho một tin nhắn, lời xin cũng , chỉ đơn giản là hỏi xem tối nay ăn gì. hiện tại, rơi trạng thái "chim sợ cành cong", chẳng còn can đảm để bắt chuyện với nữa. Anh sợ hãi vô cùng cái cảm giác màn hình sẽ hiện lên một dấu chấm than màu đỏ rực.

Anh lẳng lặng uống hết cả chai rượu, đó gửi tin nhắn cho thư ký, dặn rằng nếu ngày mai Nguyễn Ngôn nộp đơn xin nghỉ việc thì tuyệt đối phê duyệt.

Anh thư ký đang đêm hôm bò dậy trả lời tin nhắn:

[Rõ.]

Ngày hôm , Tưởng Thính Nam đến công ty mà chuyển sang làm việc tại nhà. Anh sợ sẽ thực sự nhận đơn từ chức của Nguyễn Ngôn, nên đành chọn cách "bịt tai trộm chuông", mắt thấy thì lòng đau.

Trịnh Lâm gửi tin nhắn đến "hỏi thăm" đầy thiết, xem thử tiến triển tình cảm của đến . Tưởng Thính Nam nhớ Trịnh Lâm từng trải qua vài mối tình, chắc hẳn kinh nghiệm sẽ phong phú hơn , nên kể chuyện tối qua. Đáp là một màn hình tràn ngập tiếng "ha ha ha", Trịnh Lâm nghiêm túc hỏi:

[Thực là kiểu fan cuồng chuyên sỉ nhục yêu đấy ?]

Tưởng Thính Nam hiểu cụm từ đó cho lắm, nhưng trực giác mách bảo rằng đó chẳng lời ý gì. Anh dứt khoát cho Trịnh Lâm "danh sách đen".

Trong khi Tưởng Thính Nam đang lo sốt vó thì Nguyễn Ngôn cũng sống trong thấp thỏm, cảm thấy bản thể bộ phận nhân sự gọi chuyện bất cứ lúc nào. May , hôm nay là một ngày bình yên, thuận lợi vượt qua mà "thương vong" nào xảy .

Suốt một tuần đó, Nguyễn Ngôn bận rộn ngập đầu trong công việc. Cái tên Tưởng Thính Nam đối với quá xa vời nên cũng sớm quăng đầu. Các đồng nghiệp xung quanh đều tính cách khá , chung sống chút áp lực, cấp cũng chẳng bao giờ làm khó , thậm chí thể dùng từ "hiền từ" để mô tả.

Lương cao, áp lực thấp, công việc "việc nhẹ lương cao" thế tìm cơ chứ? Nguyễn Ngôn thầm hạ quyết tâm, tới dù là Chủ tịch Tổng giám đốc sỉ nhục chăng nữa, cũng sẽ nghiến răng mà nhịn cho bằng .

Thế nhưng, Tưởng Thính Nam của lúc còn là Tưởng Thính Nam của một tuần nữa.

Anh trải qua một khóa đào tạo yêu đương cấp tốc, giờ đây nắm rõ ngóc ngách của các giai đoạn hẹn hò, thậm chí còn học thuộc lòng cả một cuốn bí kíp đàm thoại, đảm bảo sẽ để xảy sai sót như .

Mọi thứ sẵn sàng, chỉ thiếu mỗi vợ thôi.

Phải làm để một cuộc gặp gỡ thật tình cờ, thật tự nhiên mà đầy ngẫu nhiên với Nguyễn Ngôn đây?

.

Giờ tan tầm đến.

Nguyễn Ngôn vẫn theo con đường nhỏ như thường lệ để trạm tàu điện ngầm.

Cái cảm giác đó ập đến.

Một ánh cứ bám theo rời, giống như làn nước ẩm ướt trong ngày mưa cứ dính chặt lấy da thịt. Nhịp thở của Nguyễn Ngôn dồn dập hơn, tim đập nhanh liên hồi. Cậu rảo bước thật nhanh đột ngột đầu , nhưng chẳng thấy bóng dáng ai cả, chỉ vài chiếc xe lướt qua phía cuối con đường.

Không một ai.

Nguyễn Ngôn c.ắ.n môi.

Gần đây cảm giác ngày càng trở nên mạnh mẽ.

Lúc chỉ là ở bên ngoài, nhưng bây giờ chỉ là bên ngoài nữa, thậm chí là ngay cả khi ở nhà, những lúc Hàn Thu làm ca đêm, còn chẳng dám một ngoài phòng khách.

Cậu luôn cảm thấy trong bóng tối một đôi mắt đang chằm chằm rời một giây.

Hôm nay trời đổ mưa, trạm tàu điện ngầm đông đúc hơn hẳn khi. Bên ngoài một quầy bán khoai lang nướng thơm phức, Nguyễn Ngôn kìm lòng nên xếp hàng mua một củ.

Củ khoai vẫn còn nóng hổi, bốc khói nghi ngút. Nguyễn Ngôn cứ thế tung hứng từ tay trái sang tay cho bớt nóng, ăn lấy ăn để hết hơn một nửa.

Tất cả những hình ảnh đều thu trọn tầm mắt của một đàn ông.

Phía bên đường, chiếc xe đang đỗ lặng lẽ. Cần gạt nước vẫn tận tụy làm việc, và trong những nhịp nghỉ ngắn ngủi giữa màn mưa, ánh mắt của Tưởng Thính Nam vẫn luôn dán chặt lên Nguyễn Ngôn một cách thâm trầm.

Bé cưng của ...

Tưởng Thính Nam bước ngoài, che ô cho Nguyễn Ngôn, hoặc giúp bóc vỏ khoai tự tay đút cho ăn. mãi cho đến khi Nguyễn Ngôn bước hẳn trong trạm, Tưởng Thính Nam vẫn hề nhúc nhích.

Vẫn đến lúc thích hợp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-46-tien-kiep-lam-vo-gian-mat-roi.html.]

***

Ngày hôm tại văn phòng.

"Thế thì bao giờ mới là lúc thích hợp hả?"

Trịnh Lâm bằng vẻ mặt còn gì để : "Cậu còn chần chừ cái gì nữa? Tôi bảo , cứ trực tiếp sắp xếp cho làm trợ lý riêng bên cạnh , ngày nào cũng ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén thôi mà?"

Tưởng Thính Nam đang thả hồn đó, thấy mấy chữ cuối liền đanh mặt , lạnh lùng Trịnh Lâm: "Ăn cho sạch sẽ , tôn trọng em ."

Trịnh Lâm: "...???" (Ý là nảy sinh tình cảm, ông nội ơi!)

Tưởng Thính Nam cụp mắt: "Tôi sẽ ép buộc em ."

Trịnh Lâm thực sự chẳng phí lời với thêm câu nào nữa. Anh đảo mắt khinh bỉ: "Cứ cái kiểu thì cứ xác định độc cả đời ."

Tưởng Thính Nam lạnh lùng đáp trả: "Đừng trù ẻo , dự kiến năm nay sẽ kết hôn đấy."

Trịnh Lâm tò mò hỏi: "Cho hỏi ngài dựa mà dự kiến ? Tôi e là hiện tại trong mắt , ấn tượng về đang là con âm đấy."

Tưởng Thính Nam bình thản: "Đừng quản, nhịp độ của riêng ."

"..."

Giữa năm, tập đoàn một buổi đại hội thể nhân viên. Vì lượng nhân viên quá đông nên cuộc họp chia thành nhiều đợt, mỗi đợt sẽ do các lãnh đạo cấp cao khác chủ trì. Nguyễn Ngôn chẳng là nên thấy may mắn xui xẻo khi rơi đúng đợt do Tưởng Thính Nam chủ trì.

Nguyễn Ngôn sợ Tưởng Thính Nam sẽ lôi chuyện "quán quân bơi lội" bàn dân thiên hạ, thậm chí còn định cáo bệnh xin nghỉ cho xong. nghĩ , một vị Chủ tịch bận trăm công nghìn việc chắc gì nhớ đến , chắc là quăng chuyện đó đầu từ lâu .

Nguyễn Ngôn tự trấn an như thế, cuối cùng vẫn bấm bụng họp.

Phòng họp rộng, thiết kế theo kiểu bậc thang. Những nhân viên mới như Nguyễn Ngôn đều ở hàng ghế cuối cùng, thậm chí còn chẳng rõ mặt Tưởng Thính Nam đang phát biểu ở tít hàng đầu.

thấy đồng nghiệp bên cạnh thì thầm: "Tưởng tổng nghiêm khắc quá nhỉ. Trước đây tớ cứ nghĩ Trịnh tổng giám đáng sợ lắm , hóa Tưởng tổng còn trông dữ dằn hơn."

Nguyễn Ngôn im lặng đáp.

Thật ? Trịnh tổng giám mỗi chuyện với đều dịu dàng, thật là còn thấy chút "điệu chảy nước".

Còn Tưởng Thính Nam... tuy tính tình kỳ cục, nhưng chắc bản chất cũng đến nỗi nào nhỉ? Hôm còn xin , giọng điệu cũng khá ôn hòa mà.

Nguyễn Ngôn rõ Tưởng Thính Nam, nhưng Tưởng Thính Nam thể ngay lập tức tìm thấy bé cưng của giữa hàng ngàn . bé cưng nhà dường như tập trung cho lắm, cứ mãi loay hoay chuyện với bên cạnh.

C.h.ế.t tiệt, hai ghé sát thế !

Sắc mặt Tưởng Thính Nam sa sầm xuống, giọng cũng theo đó mà lạnh buốt: "Yêu cầu hội trường giữ trật tự."

Nguyễn Ngôn định mở miệng tiếp liền lập tức im bặt, cảm giác như mắng thẳng mặt , tim đập thình thình.

Được . Cậu xin rút lời nãy.

Tưởng Thính Nam đúng là dữ!

Cuộc họp dài lê thê cuối cùng cũng kết thúc, Nguyễn Ngôn cảm thấy cái lưng như sắp gãy làm đôi. tin là hôm nay tan làm sớm, còn tin một buổi liên hoan nhỏ (teambuilding), bộ phận của ăn tối cùng .

Một phần là vì dự án thành công , phần khác là vì bộ phận mới, coi như đây là buổi tiệc chào mừng Nguyễn Ngôn, nên cũng tiện từ chối.

Ngay khi chuyện liên hoan, Tưởng Thính Nam lập tức gọi điện cho Trịnh Lâm.

Trịnh Lâm thở dài ngán ngẩm: "Biết định , yên tâm , dặn dò hết , ai dám ép rượu Nguyễn Ngôn . Người chỉ là đồng nghiệp tụ tập thôi, mà can thiệp lộ liễu quá chỉ khiến em khó xử thêm."

Tưởng Thính Nam im lặng một lát : "Gửi địa điểm nhà hàng cho ."

Trịnh Lâm mỉa mai: "Hay là gắn luôn cái camera giám sát lên cho ."

Tưởng Thính Nam im lặng.

Trịnh Lâm kinh hãi thốt lên: "Đừng làm thật đấy nhé, đùa thôi! Cậu biến thái đến mức đó chứ hả!!"

Tưởng Thính Nam cúp máy.

Sao mắng thế nhỉ, đúng là đồ thiếu văn hóa.

Nguyễn Ngôn thực dễ gần, lúc đầu tiệc còn khép nép, nhưng khi làm hai ly là bắt đầu "bung xõa", rôm rả với đồng nghiệp ngay.

Vị quản lý nhớ tới lời dặn của Trịnh tổng giám nên mắt cứ dán chặt ly rượu của Nguyễn Ngôn. Thấy uống hết ly thứ hai, nhịn mà lên tiếng: "Tiểu Nguyễn , uống rượu đừng miễn cưỡng nhé, đều là nhà cả thôi."

Nguyễn Ngôn giật thót .

Đến ! Những lời " " nơi công sở!

Cũng may là sớm lên mạng tìm hiểu bí kíp ! Quá là đơn giản!

Nguyễn Ngôn lập tức cầm ly rượu dậy: "Sếp ạ, thời gian qua sếp luôn quan tâm chăm sóc em, ly em xin kính sếp. Chúc sếp năm lành tháng gió lộng như diều, tiền như nước, phước đức..."

Cứu mạng! Rõ ràng hôm qua mới học thuộc lòng xong mà giờ lo lắng quá quên sạch sành sanh thế .

Nguyễn Ngôn cuống đến đỏ cả mặt, nhưng vị quản lý đối diện trông còn căng thẳng hơn, cứ xoa hai bàn tay , hận thể hộ cho xong.

Cuối cùng, Nguyễn Ngôn nghiến răng một cái: "Sếp ơi, em xin phép cạn ly , tình cảm đều trong rượu cả!"

Nói đoạn, ngửa cổ uống cạn một ly đầy.

Vị quản lý còn khó coi hơn cả : "Từ từ thôi, uống chậm thôi em."

Hắn như thấy tiền thưởng cuối năm của đang mọc cánh bay xa dần. Không còn cách nào khác, đành vơ lấy chai rượu: "Tiểu Nguyễn, sếp thể để em uống trắng một ly như . Nhìn , chai sếp chấp hết!"

Nguyễn Ngôn sợ hãi: "Không , sếp ơi, để em kính sếp thêm ly nữa!"

Đồng nghiệp xung quanh ai nấy đều ngơ ngác, chẳng hiểu bỗng dưng hai bắt đầu đấu rượu gắt thế , một ly kẻ một chai, khung cảnh thực sự kinh hoàng.

Cuối cùng, cả hai đều say khướt.

Vị quản lý vẻ nặng hơn, nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo, đôi tay run rẩy gọi điện báo cáo tình hình cho Trịnh Lâm.

Trịnh Lâm tức đến c.h.ử.i thề: "Say ? Tôi thấy ông làm nữa đúng ?"

Quản lý ấm ức: "Tôi thực sự cố ngăn mà cản nổi ."

Trịnh Lâm vội vàng cúp máy, sang báo cáo ngay cho Tưởng Thính Nam: "Cơ hội ngàn năm một đây ! Cậu say , đến đưa em về , đúng là thời điểm vàng để bồi đắp tình cảm đấy."

Tưởng Thính Nam mắng ngược : "Dạ dày em , uống nhiều rượu, dặn dò kiểu gì hả!"

Trịnh Lâm vuốt mặt, lẳng lặng hứng chịu cơn lôi đình, đồng thời nhẩm tính dư trong thẻ ngân hàng để tự nhủ nhẫn nhịn vì đống tiền thưởng .

Tưởng Thính Nam khựng một chút hỏi: "Tôi làm thế ... coi là thừa nước đục thả câu ?"

Vừa hỏi xong, bực dọc tự đáp: "Thôi bỏ , dù cũng chẳng lành gì cho cam."

Trịnh Lâm giơ ngón tay cái tán thưởng: "Rất tự giác đấy."

Chiếc xe của Tưởng Thính Nam vốn đậu đối diện quán thịt nướng từ lâu. Anh do dự thêm nữa, đeo khẩu trang sải bước . Trước khi chính thức theo đuổi , Tưởng Thính Nam gây bất kỳ gánh nặng nào cho Nguyễn Ngôn.

Mấy đồng nghiệp khác đang lúng túng đỡ lấy quản lý và Nguyễn Ngôn định đưa cả hai về nhà, bỗng thấy một đàn ông đeo khẩu trang đen bước tới, mục tiêu nhắm thẳng nhóm của họ.

Chính xác hơn là nhắm thẳng Nguyễn Ngôn.

Anh vươn cánh tay rắn chắc, chẳng chút khách sáo mà ôm trọn Nguyễn Ngôn lòng: "Tôi là bạn của Nguyễn Ngôn, để đưa về."

Các đồng nghiệp ngơ ngác "ồ" lên vài tiếng. Có thể gọi chính xác tên Nguyễn Ngôn thì chắc nhỉ?

Tưởng Thính Nam giống như một con sói đạt âm mưu, tha "bé thỏ" về hang của .

Vừa lên xe, cửa xe tự động khóa trái, Tưởng Thính Nam kìm lòng mà vùi đầu hõm cổ của bé cưng, khẽ hít hà hương thơm quen thuộc.

Trong phút chốc, cảm giác tê dại chạy thẳng lên da đầu, sự sướng rẫy lên đến cực điểm khiến m.á.u nóng trong cũng sôi trào theo.

Thực sự đưa đầu lưỡi l.i.ế.m một cái quá mất...

Tiếc , ngay khi ý nghĩ đó nảy , Nguyễn Ngôn khẽ cựa quậy, cau mày hừ hừ vài tiếng.

Tưởng Thính Nam lập tức nới lỏng vòng tay, giọng điệu trở nên nghiêm nghị: "Jerry, là Tưởng Thính Nam đây. Em say , tình cờ ở gần đây nên tiện đường đưa em về."

Nói xong, gian trong xe rơi tĩnh lặng hồi lâu, Nguyễn Ngôn đáp lời.

Tưởng Thính Nam khẽ liếc thì thấy vẫn nhắm nghiền mắt, ngủ .

Anh thở phào nhẹ nhõm, ghé sát Nguyễn Ngôn, nhẹ nhàng dùng làn môi dán lên gò má .

"Bé cưng, ngoan lắm."

"Bé cưng ơi, tên là Tom nhé?"

Nguyễn Ngôn ngủ sâu, dĩ nhiên chẳng thấy một chữ nào.

Tưởng Thính Nam tự biên tự diễn tiếp: "Bé cưng, em ở , nên đưa em về chỗ của nhé? Em gì nghĩa là đồng ý đấy."

Tưởng Thính Nam thuận lợi thành màn tự thoại vui vẻ đưa vợ về nhà.

Sợ Nguyễn Ngôn uống nhiều sẽ khó chịu, đưa về căn hộ cao cấp thường ở gần đó cho tiện. Sau khi dìu vợ phòng, xuống bếp rót một ly nước ấm. Nào ngờ chỉ trong chốc lát, lúc phòng thấy Nguyễn Ngôn bật dậy, đôi mắt to tròn thao láo .

Tim Tưởng Thính Nam suýt thì ngừng đập.

Anh thử thăm dò: "Jerry?"

Cái tên như chạm đúng -đa của Nguyễn Ngôn, chậm chạp chớp mắt: "Có việc gì cần làm ạ?"

Tưởng Thính Nam xót xa vô cùng, bước tới đưa ly nước cho , để uống nước ấm cho dịu dày, khẽ hỏi: "Công việc bận lắm em?"

Không , Tưởng Thính Nam thầm nghĩ nhất định mắng Trịnh Lâm một trận mới xong. Anh sắp xếp công việc kiểu gì mà để Ngôn Ngôn mệt đến mức cơ chứ.

Nguyễn Ngôn ngoan ngoãn ôm ly nước nhấp một ngụm, khẽ lắc đầu: "Không mệt, đồng nghiệp đều , chỉ là..."

Tưởng Thính Nam vội vàng gặng hỏi: "Chỉ là ? Có ai bắt nạt em ?"

"Đại boss của chúng em, Tưởng Thính Nam ... quá đáng lắm, sỉ nhục em."

Trong phút chốc.

Tưởng Thính Nam thấy tiếng trái tim vỡ vụn tan tành.

"Không, ." Tưởng Thính Nam cuống quýt lên tiếng, cố gắng nhặt nhạnh những mảnh vỡ của để ghép : "Em hiểu lầm , thể sỉ nhục em chứ."

Anh yêu em còn kịp nữa là.

Nguyễn Ngôn chớp chớp mắt, chằm chằm: "Tưởng Thính Nam."

Tưởng Thính Nam khựng một chút, tiến lên đón lấy ly nước tay đặt sang một bên, giọng trầm xuống: "Tôi tên là Tom, là cái tên tiếng Anh em đặt cho đấy."

"Tom and Jerry." Nguyễn Ngôn tự xong tự bật : "Chúng cũng đôi đấy chứ."

Tưởng Thính Nam cực kỳ ưng ý câu , khẽ "ừm" một tiếng: "Tất nhiên là chúng đôi ."

Nguyễn Ngôn ngáp một cái, đôi mắt dần dần mở lên nổi nữa. Cậu bắt đầu trượt dài xuống cho đến khi hẳn giường: "Em thấy buồn ngủ quá..."

"Ngủ , để giúp em quần áo."

Nguyễn Ngôn mơ màng, chỉ loáng thoáng mỗi chữ "giúp", thầm thì bằng giọng mũi: "Cảm ơn nhé, Tom."

Nói đoạn, nhắm nghiền mắt, chìm giấc ngủ say.

Trong phòng, ánh đèn mờ ảo tỏa sắc vàng dịu nhẹ khuôn mặt Nguyễn Ngôn, khiến trông mềm mại đến lạ kỳ. Lông mi của Nguyễn Ngôn dài, đổ một dải bóng râm nhạt mí mắt, chiếc mũi thanh tú và đôi môi nhỏ nhắn trông thật mềm.

Chẳng lúc hôn thì sẽ cảm giác thế nào nhỉ?

Tưởng Thính Nam đ.á.n.h cược rằng Nguyễn Ngôn sẽ mở mắt .

Anh ghé sát , bóng của hai dần dần chồng lấp lên .

Tưởng Thính Nam dường như quên mất bao nhiêu năm qua nhẫn nhịn như thế nào. Từ lúc bỏ học, làm thuê đủ nghề, trường, khởi nghiệp... bấy nhiêu năm, bao nhiêu đắng cay đều nếm trải. Lúc nghiêm trọng nhất, uống đến mức xuất huyết dày đưa cấp cứu, mà trong cơn hôn mê, cái tên gọi vẫn luôn là Nguyễn Ngôn.

Cũng may, cuối cùng cũng đợi đến ngày hôm nay.

Cuối cùng thì...

Anh cũng hôn bé con của .

Hà, thật là sướng rẫy cả .

Tưởng Thính Nam thậm chí còn chẳng dám đưa lưỡi , cứ như một gã chồng vô dụng, chỉ dám lặp lặp việc nhấm nháp đôi môi của bé con, khiến nơi đó trở nên ướt át. Thế nhưng, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến nhận một sự thỏa mãn cực lớn, pháo hoa nổ tung tưng bừng trong đại não, Tưởng Thính Nam sướng đến mức cả run rẩy.

Tiếc là dám hôn quá lâu vì sợ ngày mai môi Nguyễn Ngôn sẽ sưng lên. Anh luyến tiếc buông bé con , đăm đăm đôi môi đỏ mọng mềm mại còn vương chút nước , nhịn mà cúi xuống mổ nhẹ thêm hai cái nữa.

Ngoan quá mất.

Tiếp theo là công đoạn quần áo cho bé con.

Tưởng Thính Nam ở đây nhiều sơ mi mới tinh, tùy ý lấy một chiếc mặc cho .

Cảnh tượng xuất hiện trong giấc mơ của . Dĩ nhiên, ở trong mơ thì chỉ lột đồ thôi chứ chẳng bao giờ giúp Nguyễn Ngôn mặc cả.

Thực lòng Tưởng Thính Nam giúp Ngôn Ngôn luôn cả đồ lót, nhưng chút lý trí cuối cùng cảnh báo rằng làm là quá giới hạn giữa sếp và nhân viên , ngày mai Ngôn Ngôn chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình.

Anh đành nuối tiếc bỏ qua ý định đó.

Để bù đắp cho sự thiệt thòi , Tưởng Thính Nam "tiện tay" cầm luôn bộ quần áo cũ của Nguyễn Ngôn mang .

Thơm quá thôi! ^^

Loading...