Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 45: Tiền Kiếp - Nắm lấy bàn tay nhỏ bé của vợ càng sớm càng tốt

Cập nhật lúc: 2026-04-22 16:07:16
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dạo gần đây, Nguyễn Ngôn cứ cảm thấy ai đó đang theo dõi .

Thực chỉ là dạo gần đây. Từ lúc lên đại học, thỉnh thoảng cảm giác , cứ như thể trong bóng tối luôn một đôi mắt đang lén lút quan sát . Vì chuyện mà Nguyễn Ngôn còn từng gặp bác sĩ tâm lý của trường. Sau hai tiếng trị liệu riêng, bác sĩ nhiệt tình giới thiệu cho một khóa học chữa lành tâm hồn trị giá 998 tệ.

cũng , khi gặp bác sĩ xong, Nguyễn Ngôn đúng là ít khi thấy thế nữa. Bởi vì tiêu sạch tiền sinh hoạt phí , đành ở lỳ trong ký túc xá ăn mì tôm, làm gì còn tiền mà khỏi cửa nữa. Cậu bạn cùng phòng Hàn Thu bảo rằng chắc do áp lực quá thôi.

Thế nhưng trời đất chứng giám, Nguyễn Ngôn thật sự chẳng áp lực gì cả. Cậu vốn dĩ từ nhỏ đến lớn là một "con cá mặn" chính hiệu, thành tích học tập thậm chí còn chẳng bằng một lẻ của em gái. May mà đối với hai em cũng yêu cầu cao, chỉ cần con cái lớn lên khỏe mạnh, bình an là đủ.

Ngày , Nguyễn Ngôn suýt soát đỗ một trường đại học hạng hai. Sau đó, năm nào đến kỳ thi cuối kỳ cũng chật vật vật lộn để đủ điểm qua môn. là "cá mặn" trong những con cá mặn.

Mãi cho đến khi nghiệp, Nguyễn Ngôn mới như trúng độc đắc!! Cậu nhận lời mời làm việc từ tập đoàn Thịnh Ngôn.

Phải rằng, giá trị của tập đoàn Thịnh Ngôn là cực kỳ lớn. Một nghiệp trường hạng hai bình thường như Nguyễn Ngôn căn bản còn chẳng tư cách chạm tay ngưỡng cửa, và cũng từng tự lượng sức mà nộp sơ yếu lý lịch đó.

chuyện đời khéo đến thế. Khi Nguyễn Ngôn nộp hồ sơ điện t.ử mấy công ty tầm thì hệ thống hòm thư gặp sự cố, thế nào mà hồ sơ bay thẳng hộp thư của nhân sự tập đoàn Thịnh Ngôn. Mà cũng trùng hợp làm , đầy mười phút , nhận lời mời phỏng vấn.

Nguyễn Ngôn còn tưởng gặp bọn lừa đảo. Cuối cùng, sự khuyên nhủ của bạn cùng phòng, mới quyết định thử một chuyến.

Đó là đầu tiên Nguyễn Ngôn đến tập đoàn Thịnh Ngôn. Ngay tại trung tâm thành phố tấc đất tấc vàng, ba tòa nhà văn phòng cao chọc trời sát đều thuộc quyền sở hữu của tập đoàn, bấy nhiêu đó thôi đủ thấy quy mô khủng khiếp của nơi . Nguyễn Ngôn rụt rè bước trong, càng lúc càng thấy chuyện chắc chắn chỉ là một sự nhầm lẫn.

Hôm đó đến phỏng vấn đông, Nguyễn Ngôn xếp hàng ở giữa, trông vẻ lúng túng. Một thanh niên mặc áo sơ mi kẻ sọc xanh phía chủ động chào hỏi : "Chào , nghiệp trường nào thế?"

Nguyễn Ngôn định mở miệng thì ánh mắt vô tình lướt qua bản giới thiệu tóm tắt tay đối phương: Đại học Công nghệ Nanyang.

Nguyễn Ngôn hít ngược một khí lạnh, nặn một nụ méo mó ngoảnh mặt sang hướng khác, bắt gặp một cô gái phía : Viện Công nghệ California.

Hai chân run bần bật, chỉ đầu bỏ chạy ngay lập tức. Nguyễn Ngôn cảm thấy chẳng cần thiết đây nữa, khác nào tự chuốc lấy nhục nhã . Cậu cúi đầu, trông giống hệt một chú cún nhỏ đang thất vọng, hận thể kéo hai tai xuống để che mắt .

Cùng lúc đó, đỉnh đầu , chiếc đèn đỏ nhỏ xíu của camera giám sát đang khẽ nhấp nháy.

Trong văn phòng, ánh mắt Tưởng Thính Nam gần như tham lam dán chặt khuôn mặt hiện màn hình giám sát. Sao cảm thấy bảo bối gầy , ăn uống t.ử tế ?

Tên thám t.ử tư thuê vô cùng tận tâm, ngày nào cũng chụp nhiều ảnh của Nguyễn Ngôn gửi qua, nhưng Tưởng Thính Nam vẫn cảm thấy đủ.

Anh thậm chí còn xâm nhập ứng dụng đặt đồ ăn của Nguyễn Ngôn, chỉ để mỗi ngày đều ăn cái gì. Thỉnh thoảng Tưởng Thính Nam cũng bí mật lái xe thăm , nhưng dám quá thường xuyên.

Mỗi xong, cảm giác như phản ứng cai nghiện . Sau khi về nhà, cả tuần liền sẽ nổi một giấc ngủ trọn vẹn. Cứ nhắm mắt là hình ảnh gương mặt của bảo bối hiện .

Thế là Tưởng Thính Nam đưa một quyết định bốc đồng khác. Anh đổi chương trình hòm thư của Nguyễn Ngôn, khiến đến tập đoàn của để phỏng vấn. Kể từ giây phút Nguyễn Ngôn bước chân cổng tập đoàn, hệ thống giám sát bám theo kẽ hở. Điều khiến cả tâm trí lẫn cơ thể Tưởng Thính Nam đều trở nên khoan khoái, giống như con mồi tự bước lãnh địa của mãnh thú .

Tưởng Thính Nam Nguyễn Ngôn thích đàn ông , kéo cùng chìm sâu vũng bùn với . Người chẳng thường đỉnh cao của tình yêu là buông tay đó ? Tưởng Thính Nam thử , và thất bại t.h.ả.m hại.

Kỷ lục cao nhất của là cả một buổi sáng - chính xác là sáu tiếng năm phút - xem ảnh của Nguyễn Ngôn. Suốt cả buổi sáng hôm đó, Tưởng Thính Nam biểu hiện cực kỳ nôn nóng, nhiều cầm điện thoại lên úp xuống, chẳng khác nào một con sư t.ử đực đang chọc giận.

Cuối cùng vẫn nhịn mà cầm máy lên, thư mục ảnh. Ở đó phần lớn là ảnh thám t.ử chụp lén, cũng một tấm do chính tự chụp. Khi thấy màn hình tràn ngập ảnh của Nguyễn Ngôn, Tưởng Thính Nam mới cảm thấy cuối cùng cũng thở .

Anh sớm bệnh đến vô phương cứu chữa . Nếu thấy Nguyễn Ngôn, thật sự sẽ c.h.ế.t mất.

Lúc đầu, Tưởng Thính Nam ý định sắp xếp cho Nguyễn Ngôn công ty, chuyện đó quá nguy hiểm, chắc chắn sẽ kìm lòng mà làm những việc quá đáng hơn. sức hấp dẫn đối với quá lớn.

Chỉ cần nghĩ đến việc mỗi ngày bước cùng một tòa nhà văn phòng với bảo bối, Tưởng Thính Nam thấy thở nóng ran.

Nhìn bảo bối đợi ở chỗ , đôi tay nhỏ nhắn lo lắng xoa xoa , cảm thấy cả trái tim như lấp đầy. Anh khựng một chút, nhấc điện thoại nội bộ gọi cho thư ký.

Chẳng bao lâu , tất cả những đang chờ phỏng vấn ở khu vực tầng năm đều nhận sữa do tập đoàn đặt cho. Những tiếng bàn tán xôn xao vang lên xung quanh, ai nấy đều khen tập đoàn thật sự nhân văn, mới chỉ đến phỏng vấn thôi mà sữa chuyên dụng để uống .

Nguyễn Ngôn cắm ống hút , hút một thật lớn gật đầu lia lịa. Cậu may mắn quá mất, phần của đúng là món dâu kem cheese mà thích nhất: 50% đường, ít đá và thêm nhiều thịt quả.

Rất nhanh đó đến lượt . Nguyễn Ngôn hít sâu một , ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu bước . Không sợ cả!

Huhu, lừa thôi. Nguyễn Ngôn bước , thấy một hàng giám khảo phỏng vấn là hai chân nhũn ngay lập tức. Cậu run giọng tự giới thiệu bản .

Người phỏng vấn chính giữa mỉm dịu dàng với : "Đừng căng thẳng, thả lỏng một chút , cứ coi như chúng đang trò chuyện thôi."

Nguyễn Ngôn thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng hề rằng mấy phỏng vấn bên cạnh xong đều trợn tròn mắt như thể gặp ma.

Người chính giữa là Trịnh Lâm - Giám đốc Trịnh. Anh ở đây từ những ngày đầu tập đoàn mới thành lập, thể coi là tín của Tổng giám đốc Tưởng.

Bình thường tính cách nghiêm khắc, đối với mấy ứng viên phía càng khó tính hơn, những câu hỏi đưa gọi là cay nghiệt. Thế mà tự dưng bây giờ cư xử giống "con " thế ?

Họ , Giám đốc Trịnh lúc đang đeo tai , bên trong là giọng đầy khó chịu của sếp tổng Tưởng Thính Nam: "Cậu mỉm ? Không thấy em đang sợ ?"

Trịnh Lâm thầm mắng thầm trong lòng. Tưởng Thính Nam tự dám theo đuổi , cứ thích bày mấy cái trò hoạt động ngầm , đẩy làm bia đỡ đạn! Tuy nhiên, Trịnh Lâm vẫn cố gắng điều chỉnh nét mặt hết mức thể. Đùa , đây là vợ tương lai của sếp Tưởng đấy, cho mười lá gan cũng dám đắc tội.

Nguyễn Ngôn cảm thấy đầu óc trống rỗng, cứ ngỡ hỏi gì cũng chẳng trả lời , nhưng ngờ buổi phỏng vấn đơn giản đến thế. Thật sự giống như đang chuyện phiếm ở nhà, thậm chí họ còn hỏi lát nữa về bằng gì.

Nguyễn Ngôn thật thà đáp: "Dạ, em tàu điện ngầm ạ."

Trịnh Lâm mỉm : "Cũng sắp đến trưa , thể xuống căn tin ăn cơm, sẵn tiện trải nghiệm thử suất ăn cho nhân viên của chúng luôn. Tôi sẽ bảo đưa cho một chiếc thẻ tạm thời, thể quẹt thoải mái."

Các giám khảo khác bên cạnh mặt mũi đờ đẫn cả , ai nấy đều thầm đoán xem vị "đại thần" từ phương nào tới.

Khi bước khỏi phòng phỏng vấn, Nguyễn Ngôn cầm chiếc thẻ ăn tạm thời mà đầu óc vẫn còn choáng váng. Cái công ty lớn ... đúng là khác biệt thật đấy. Với phương châm " ăn thì phí", Nguyễn Ngôn thấy thời gian cũng muộn nên mặt dày xuống nhà hàng lầu.

Vừa bước cửa, một nữa sững sờ. Căn tin cho nhân viên mà cũng xây thế ? Cậu quanh một vòng, cuối cùng gọi một bát bún rẻ nhất. Khi bát bún chay bưng lên, Nguyễn Ngôn còn chụp một tấm ảnh, vui vẻ đăng lên vòng bạn bè Wechat.

Thơm phức luôn ^^.

Vegan Bún Chay (Vietnamese Noodle Salad)

Tưởng Thính Nam là đầu tiên làm mới dòng trạng thái của Nguyễn Ngôn. Anh tốn ít công sức mới dùng tài khoản phụ kết bạn với . Tên tài khoản là: "AAA - Tập gym tìm ".

Để ngụy trang cho giống, thỉnh thoảng Tưởng Thính Nam còn đăng vài tấm ảnh đang tập gym, chỉ để một Nguyễn Ngôn thấy.

Đó đều là những góc chụp học mạng, nhưng Nguyễn Ngôn một nào nhấn "thích" cho cả. Anh cứ thế lặp lặp việc xem trang cá nhân của bao nhiêu .

Tưởng Thính Nam tấm hình kèm dòng trạng thái trang cá nhân, khóe môi khẽ nhếch lên.

Bé cưng đang với kìa.

Ngón tay khẽ động, nhấn cho một lượt thích.

Nguyễn Ngôn ăn bún lướt điện thoại, bỗng nhiên màn hình hiện lên một thông báo:

[Anh gym-mer thích đăng ảnh thích bài của bạn]

Động tác gắp mì của Nguyễn Ngôn khựng .

Cậu vẫn còn ấn tượng với , hình như là trong một phát tờ rơi vô tình kết bạn WeChat, chăm đăng ảnh khoe hình trong vòng bạn bè. Hàn Thu bảo loại chuyên dùng để "câu" các quý bà giàu . Nguyễn Ngôn thấy tiếc, vì vốn nghèo rớt mồng tơi nên dù thèm khát hình của đến , cũng bao giờ chủ động bắt chuyện.

Cậu sợ chỉ cần mở lời một câu thôi là tiền trong túi sẽ cánh mà bay.

Sau khi ăn no nê, Nguyễn Ngôn lau miệng, đeo ba lô lên vai bắt tàu điện ngầm trở về.

Cùng lúc đó, Tưởng Thính Nam gọi điện cho thư ký qua đường dây nội bộ, bảo mua một bát bún chay mang lên văn phòng.

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi , Tưởng Thính Nam đưa một quyết định thể khiến tổ tiên của Nguyễn Ngôn ngỡ ngàng:

Anh sẽ kết hôn với Nguyễn Ngôn. Bất kể đồng tính , cũng tuyệt đối buông tay.

Ở phía bên , Nguyễn Ngôn xuống tàu điện ngầm về tới cổng trường, tay còn cầm hộp dâu tây mới mua thì nhận cuộc gọi từ lạ.

"Chào Nguyễn Ngôn, chúng gặp xong, là Trịnh Lâm đây."

Nguyễn Ngôn vội vàng đáp: "Dạ, chào Trịnh tổng giám."

Giọng của Trịnh Lâm ôn hòa: "Chúc mừng vượt qua buổi phỏng vấn. Thứ Hai tuần tới thể đến công ty trình diện, sẽ hướng dẫn làm các thủ tục tiền nhiệm như khám sức khỏe. Công ty liên kết với bệnh viện tư nhân nên chi phí đều miễn phí nhé."

Nguyễn Ngôn cầm điện thoại, ngẩn hồi lâu nên lời.

Trịnh Lâm sang Tưởng Thính Nam đang chằm chằm đầy âm u, bèn khẽ ho một tiếng tiếp tục: "Mức lương hiện tại bên đưa là 20 ngàn, nếu hài lòng thì chúng thể thương lượng thêm. Ngoài , tập đoàn trang căn hộ cho nhân viên, cũng miễn phí."

Nguyễn Ngôn sực tỉnh, giọng chút dồn dập: "Không , em hài lòng ạ. Chỉ là em thấy bất ngờ quá. Trịnh tổng giám, em... em thể mạo hỏi một câu ? Những đến phỏng vấn hôm nay đều xuất sắc, còn em thì..."

Như đoán Nguyễn Ngôn định gì, Trịnh Lâm dịu dàng ngắt lời: "Về chuyện thì cứ yên tâm. Đợt tuyển dụng sinh viên mới nghiệp , chỉ tiêu của tập đoàn là 30 chốt xong xuôi cả . Cậu là thứ 31, một suất tăng cường thêm nên hề chiếm chỗ của ai khác . Tuy rằng hồ sơ của lẽ quá nổi bật nhưng... ừm, phù hợp với triết lý sáng lập của tập đoàn chúng ."

Cũng thôi, tập đoàn Thịnh Ngôn vốn dĩ Tưởng Thính Nam lấy tên của Nguyễn Ngôn để đặt mà.

Đã là "phù hợp" thì còn gì thể phù hợp hơn thế nữa.

Lời đến mức , Nguyễn Ngôn nếu còn từ chối thì sẽ thành bất lịch sự.

Miếng thịt mỡ dâng tận miệng thì thể ăn, liền vội vàng đồng ý: "Vâng ạ, Trịnh tổng giám, em nhất định sẽ đến đúng giờ."

Sau khi cúp máy, Trịnh Lâm bực bội lên tiếng: "Sao tự gọi ? Cơ hội trò chuyện thế nắm bắt ?"

Tưởng Thính Nam đáp lời.

Anh lật giở hồ sơ của Nguyễn Ngôn, giọng điệu chút vui: "Cái gì mà hồ sơ quá nổi bật chứ? Tôi thấy xuất sắc đấy chứ, , đạt giải Quán quân cuộc thi bơi lội cấp trường tiểu học, giỏi quá còn gì."

Trịnh Lâm: "..." bệnh mà.

Tưởng Thính Nam càng nghĩ càng thấy tiếc nuối, Nguyễn Ngôn bé bỏng lúc ở hồ bơi chắc hẳn là đáng yêu lắm.

Lại còn cái nữa, hồi cấp hai từng đoạt giải Ba cuộc thi thuyết trình của lớp.

Trời ạ, bé cưng của mà phát triển diện thế .

Tưởng Thính Nam khẽ nhíu mày: "Lương thấp quá nhỉ? Tôi thấy mức đó xứng với năng lực của em ."

Trịnh Lâm đảo mắt khinh bỉ, mỉa mai: "Thế thì chi hẳn hai trăm ngàn , dù cũng trừ từ tài khoản cá nhân của thôi mà. Có điều đưa cái giá đó, dám đến thì chắc ."

Nhìn nhóc đó cứ như kiểu dễ lừa bán sang biên giới .

Tưởng Thính Nam đành tiếc nuối bỏ qua, một lúc mở miệng: "Cậu hỏi Nguyễn Ngôn xem em ảnh chụp lúc đạt giải quán quân bơi lội hồi tiểu học ."

Trịnh Lâm bằng vẻ mặt cảm xúc.

...

Tại ký túc xá, khi Nguyễn Ngôn nhận thư mời làm việc của tập đoàn Thịnh Ngôn, cả phòng suýt chút nữa vây kín lấy .

"Trời đất, thật đùa thế? Chẳng bảo Thịnh Ngôn chỉ tuyển sinh viên của các trường danh tiếng thôi ?"

Hàn Thu lập tức bênh vực: "Chắc chắn là thật ! Công ty lớn họ quan tâm mấy cái đó , lẽ họ trúng thực lực của Ngôn Ngôn nhà đấy."

Những khác thì im lặng.

Mấy trong phòng bắt đầu xì xào, hiểu một kẻ mà kỳ thi cuối kỳ nào cũng chật vật bên ranh giới điểm liệt như Nguyễn Ngôn thì rốt cuộc thực lực gì.

Nguyễn Ngôn híp mắt đáp: "Chắc là do hồ sơ quá đấy. Mình cứ theo mấy bài hướng dẫn mạng, ho là hết, nào là giải thi đấu hồi tiểu học với trung học. Dù họ cũng chẳng rảnh mà kiểm tra thật , chẳng lẽ đòi đưa ảnh chụp làm bằng chứng chắc?"

Vừa dứt lời, điện thoại bỗng rung lên, Nguyễn Ngôn nhận một yêu cầu kết bạn WeChat.

Phần ghi chú kết bạn là: Trịnh Lâm.

Nguyễn Ngôn vội vàng nhấn đồng ý.

[Chào , là Trịnh Lâm.]

[Tôi thấy trong hồ sơ em ghi từng đạt Quán quân bơi lội cấp tiểu học, cho hỏi ảnh chụp ? Bên cần thu thập để lưu hồ sơ nhân sự.]

Nguyễn Ngôn cảm thấy tối sầm cả mặt mày.

Thứ Hai, Nguyễn Ngôn đến công ty trình diện đúng giờ.

Dẫn làm thủ tục nhập chức là một chị nhân viên khá trẻ trung. Ngày đầu tuần lúc nào cũng bận rộn lạ thường, Nguyễn Ngôn ai nấy đều vội vã, chuyện thì câu chữ cứ xen lẫn tiếng Anh, tay phần lớn đều cầm một cốc cà phê.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-45-tien-kiep-nam-lay-ban-tay-nho-be-cua-vo-cang-som-cang-tot.html.]

Trong mắt Nguyễn Ngôn lúc , bỗng sinh ảo giác như thấy đều mọc đầu trâu mặt ngựa .

là kiếp "trâu ngựa" công sở mà.

Cậu thở dài, tiếc cho bản từ nay cũng chính thức trở thành một thành viên trong đội ngũ đó.

Chị nhân viên dẫn Nguyễn Ngôn làm thẻ nhân viên:

"Em đặt một cái tên tiếng Anh ."

Nguyễn Ngôn ngớ .

"Nhóm chúng thường xuyên làm việc với các doanh nghiệp nước ngoài nên đều tên tiếng Anh cho dễ xưng hô."

Nguyễn Ngôn lúng túng túm lấy vạt áo. Hồi tiểu học thầy giáo tiếng Anh cũng từng đặt cho một cái tên, nhưng quên béng mất . Lúc trong đầu chỉ còn sót mỗi một câu:

"Tom and Jerry."

Thế là lỡ miệng thốt : "Jerry, chị?"

Chị nhân viên khựng một chút: "Dĩ nhiên là ."

Vậy là Nguyễn Ngôn nhận thẻ nhân viên mới cùng cái tên mới " lò" nóng hổi của .

Trong khi đó, ở phía bên , Tưởng Thính Nam cũng mới tậu một chiếc xe mới.

Một chiếc Volkswagen cũ qua sử dụng.

Kính xe dán phim tối màu chống trộm, xe thì phủ một lớp bụi xám xịt, độ nhận diện gần như bằng .

Lái chiếc xe theo dõi vợ thì chắc chắn sẽ phát hiện .

Những ngày làm thực khổ sở lắm.

Nguyễn Ngôn làm ở bộ phận kỹ thuật mà chỉ là nhân viên văn phòng, trắng là làm mấy việc lặt vặt chân tay, nhưng thực tế cũng chẳng bao nhiêu việc để mà làm.

Tuần đầu tiên làm, hăng hái pha một ly cà phê mang đến cho cấp của .

Vị quản lý run cầm cập đón lấy ly cà phê, ngay lập tức "vắt chân lên cổ" mang sang cho Trịnh tổng giám đốc.

Vị quản lý vốn chút quan hệ với tầng lớp lãnh đạo trong công ty, nên thừa nhóc đây là nhờ quan hệ của Trịnh tổng.

Trịnh Lâm nhận lấy ly cà phê, khẽ nhíu mày: "Cậu để em pha cà phê cho đấy ? Đừng bày đặt mấy cái thói văn hóa bắt nạt ở văn phòng đấy nhé."

Quản lý lắc đầu như trống bỏi: "Không , ạ, tự nguyện đấy."

Trịnh Lâm xoa xoa cằm, gì thêm mà bảo quản lý về làm việc .

Chờ khuất, hớt hải bê ly cà phê sang tận tay Tưởng Thính Nam.

Tưởng Thính Nam cảm thấy thụ sủng nhược kinh: "Ngôn Ngôn pha cho đấy ?"

Anh nhấp một ngụm: "Vị Ice Americano chuẩn quá."

Trịnh Lâm mặt cảm xúc: "Là Latte nóng nhưng quên cho đường, mang đến chỗ thì nó nguội ngắt đấy."

Tưởng Thính Nam chẳng buồn để ý đến lời mỉa mai đó, nhấp thêm một ngụm nữa: "Sau đừng để em pha nữa, vất vả lắm."

Anh nỡ để vợ làm việc hầu hạ khác.

Trịnh Lâm cả một bụng lời mỉa mai, nhưng cuối cùng nghĩ đến mức lương hàng năm của nên thôi.

Chỉ một ly cà phê mà Tưởng Thính Nam uống từ sáng đến tối, cuối cùng ngay cả cái cốc cũng là tự tay rửa.

Trước giờ tan tầm, Tưởng Thính Nam xuống hầm lấy chiếc xe cũ của , lái đến đậu ở một con đường nhỏ đối diện công ty. Nếu tàu điện ngầm thì đây là con đường bắt buộc qua.

Nguyễn Ngôn chọn ở căn hộ nhân viên mà cùng thuê nhà bên ngoài với Hàn Thu.

Cậu quẹt thẻ tan làm đúng giờ. Hôm nay là thứ Sáu, Hàn Thu bảo tối nay sẽ ăn đồ nướng tại nhà nên Nguyễn Ngôn dự định ghé qua siêu thị ngay cạnh công ty mua ít nguyên liệu mới về.

Tưởng Thính Nam đợi trong xe một lúc lâu mà vẫn thấy Nguyễn Ngôn ngang qua. Anh nhíu mày, tiên gọi điện cho thư ký để xác nhận chắc chắn là tăng ca. Sau khi suy nghĩ một chút, đoán lẽ ghé siêu thị gần đó.

Chỉ do dự đúng một giây, Tưởng Thính Nam quyết định xuống xe, sải bước về phía siêu thị.

Hôm nay là thứ Sáu nên siêu thị đông nghịt . Khả năng toán học hạn hẹp của Nguyễn Ngôn phần lớn đều vận dụng việc tính toán xem mua gói giấy ăn nào thì hời, một chai sữa chua khi giảm giá thì còn bao nhiêu tiền.

Cậu chen chân khu vực hàng giảm giá, đông đến mức khiến Nguyễn Ngôn xô đẩy đến loạng choạng.

Trong lúc vô tình, đ.â.m sầm một ai đó. Người nọ nhanh tay giữ lấy cho vững, nhưng buông mà vẫn nắm chặt lấy vai .

Nguyễn Ngôn khẽ ngẩng đầu đàn ông cao hơn cả cái đầu . Anh cũng đang cụp mắt , ánh mắt chút thâm trầm.

Giây phút rõ khuôn mặt của đàn ông đó, Nguyễn Ngôn hình.

Đây... đây chẳng là...

Nguyễn Ngôn mới chân ướt chân ráo tập đoàn, dĩ nhiên tư cách tiếp xúc với tầng lớp lãnh đạo cấp cao, nhưng vẫn chút ít về vị Chủ tịch của công ty.

cũng là một nhân vật huyền thoại, từng xuất hiện các bản tin tài chính bao nhiêu . Có điều vì Tưởng tổng thích trả lời phỏng vấn nên từ chối hết cả .

Trong chớp mắt, hàng vạn suy nghĩ lướt qua tâm trí .

Có nên chào hỏi nhỉ?

Tưởng tổng thể quen một con "tôm tép" như .

Hơn nữa đây cũng ở công ty, nếu chào hỏi thì liệu coi là kẻ nịnh bợ ?

Nguyễn Ngôn thầm cảm thấy hối hận vô cùng.

Giá mà tối qua đừng lười, chịu khó lướt "Tóp Tóp" làm vài bài trắc nghiệm rèn luyện kỹ năng ứng biến thì mấy.

Trong lúc Nguyễn Ngôn còn đang xoắn xuýt, ánh mắt của Tưởng Thính Nam vẫn luôn dán chặt lên , từng rời dù chỉ một giây.

Đã bao lâu mới ở gần vợ đến thế .

Đôi má em trông mềm mại quá, cứ như bánh bao , chỉ c.ắ.n một cái thôi.

Em đang thẫn thờ kìa, đáng yêu c.h.ế.t mất.

Bé cưng thấp nên thể thấy đỉnh đầu của , tóc xù xù trông mềm mượt vô cùng, cảm giác sờ chắc chắn sẽ thích tay.

Cuối cùng, vẫn là Tưởng Thính Nam nhịn mà mở lời : "Người của Thịnh Ngôn?"

Nguyễn Ngôn ngơ ngác chớp chớp mắt.

Cậu thấy ánh mắt của Tưởng Thính Nam đang rơi chiếc túi đang cầm.

À! Đây là túi quà tặng của ngày hội văn hóa công ty, đó in logo to.

Nguyễn Ngôn thầm hối hận vì sự ngốc nghếch của . Cậu đờ lâu như chủ động chào hỏi, Tưởng tổng giận ? Biết ngày mai sẽ đuổi việc chỉ vì lý do "bước chân trái công ty" mất thôi.

Cậu vội vàng lên tiếng: "Chào Tưởng tổng ạ."

Tưởng Thính Nam "ừm" một tiếng, giọng chút khàn : "Em định mua gì?"

Nguyễn Ngôn hỏi đến ngơ ngác, chỉ đáp theo bản năng: "Dạ, thịt bò ạ."

Tưởng Thính Nam liếc qua dãy kệ hàng một lượt: "Chất lượng bên bình thường thôi, lên phía mua ."

Bàn tay vẫn đặt vai Nguyễn Ngôn hề buông , cứ thế bá vai , cho phép phản kháng mà dẫn về phía .

Nguyễn Ngôn lúc mờ mịt, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy .

Đến khi tới tủ đông và thấy bảng giá, não bộ của Nguyễn Ngôn bỗng chốc rơi trạng thái trống rỗng ngắn hạn.

Không chứ...

Đây là khu vực hàng nhập khẩu vận chuyển bằng đường hàng mà!!

Thân phận "tôm tép" như mà cũng xứng ăn loại ?

Thế nhưng trong lúc Nguyễn Ngôn còn đang hình, Tưởng Thính Nam nhanh tay lấy mấy hộp thịt bỏ xe đẩy của .

cũng là ông chủ lớn, mà bình thường chỉ thấy bản tin, trong lòng Nguyễn Ngôn thực sự chút sợ hãi. Cậu nghĩ Tưởng tổng lòng như , mà từ chối thì ngại quá.

Nguyễn Ngôn đành c.ắ.n răng chịu đựng, thầm an ủi bản rằng thôi thì coi như tự thưởng cho một bữa ăn ngon, cùng lắm là nửa tháng tới ngày nào cũng ăn rau xanh trừ bữa .

ngờ Tưởng tổng chỉ lấy thịt. Anh cứ thế đẩy xe của Nguyễn Ngôn như thể đẩy xe của chính , dạo quanh siêu thị một vòng. Nào là khoai tây chiên, sữa chua, cứ cái gì đắt nhất là nhặt. Nguyễn Ngôn liếc vỏ hộp, là tiếng nước ngoài.

Sự việc phát triển đến mức , Nguyễn Ngôn bắt đầu cảm thấy tê liệt.

Suốt lúc dạo siêu thị, ai với ai câu nào. Tưởng Thính Nam đẩy xe, vứt đồ bên trong như thể hàng miễn phí, còn Nguyễn Ngôn lẳng lặng bám theo như một cái đuôi nhỏ.

Cho đến tận lúc xếp hàng chờ thanh toán.

Nguyễn Ngôn định lén lút đổi liên kết WeChat sang một thẻ ngân hàng khác để tránh rơi cảnh túng quẫn vì đủ tiền trả.

Nào ngờ mới mở WeChat lên, Tưởng Thính Nam cầm điện thoại ghé sát : "Muốn kết bạn WeChat với ? Được thôi."

Nguyễn Ngôn c.h.ế.t lặng.

Cậu thể rằng ý đó ?

WeChat của ông chủ lớn mà hạng như cũng phép kết bạn ???

lời đến nước , Nguyễn Ngôn còn làm gì khác ngoài việc c.ắ.n răng thốt lên: "Để em quét mã của ngài ạ, Tưởng tổng."

Vẻ mặt Tưởng Thính Nam vẫn bình thản, nhưng thực chất trong lòng pháo hoa nổ tưng bừng .

Không ngờ vợ chủ động đến thế.

Thực ấn tượng của em về cũng lắm đúng ?

Ngón tay em trắng thon, cảm giác hợp với nhẫn kim cương đỏ, ít nhất mười carat trở lên mới xứng. Nhà thiết kế nhẫn cưới nhất định tuyển chọn khắt khe, dù đây cũng là chuyện trọng đại nhất đời mà.

Thế là Nguyễn Ngôn kết bạn với Tưởng tổng như thế đấy.

Ảnh đại diện của Tưởng Thính Nam là một trắng tinh, cái tên càng đơn giản hơn, chỉ là một dấu chấm đơn độc.

Nguyễn Ngôn cẩn thận gõ chữ gửi qua:

[Chào Tưởng tổng ạ.]

[Em là Jerry, ở Bộ phận Kế hoạch 3.]

Tưởng Thính Nam trầm mặc cái tên mà Nguyễn Ngôn gửi tới.

[Chào em, là Tưởng Thính Nam.]

Anh tỉ mỉ chọn lựa trong đống biểu cảm sẵn của hệ thống, cuối cùng gửi một icon bắt tay.

Cái icon cũng đại diện cho niềm kỳ vọng của Tưởng tổng:

Mong rằng ngày nắm lấy bàn tay nhỏ bé của vợ sẽ sớm đến.

Tưởng Thính Nam khi về nhà liền bắt đầu suy nghĩ đặt tên tiếng Anh cho [icon gã hề]

Loading...