Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 42: “Ngôn Ngôn, chúng ta kết hôn đi.”
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:54:56
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên thế giới liệu động cơ vĩnh cửu ?
Câu trả lời là .
Đó chính là Nguyễn Ngôn.
Tưởng Thính Nam hiểu vì lúc nào cũng dồi dào tinh lực đến thế, ngoại trừ những lúc hành hạ đến mức thở thoi thóp.
“Tưởng Thính Nam!” Nguyễn Ngôn tung chăn , mở to đôi mắt tròn xoe trừng , đó xoay cưỡi lên Tưởng Thính Nam hỏi: “Anh buồn ngủ ?”
Lúc là 12 giờ đêm.
Tưởng Thính Nam thở dài: “Đói bụng ?”
“Em là heo mà dễ đói như chứ?!!”
Tưởng Thính Nam trầm mặc một lát hỏi: “Vậy thì làm thế?”
Nguyễn Ngôn lay lay bả vai Tưởng Thính Nam: “Đừng ngủ mà, đừng ngủ mà chồng ơi, chúng bờ biển nhặt rác .”
Tưởng Thính Nam uể oải mở lời: “Ở đây làm gì biển.”
“Thì lái xe , cũng chỉ mất vài tiếng thôi mà.”
Tưởng Thính Nam tiếp tục trầm mặc.
Nguyễn Ngôn ỉu xìu vật trở giường: “Thôi bỏ , đúng là xa thật, ngủ , ngủ .”
đầy một phút , Tưởng Thính Nam xoay dậy: “Mặc bộ quần áo nào đây?”
Nguyễn Ngôn vội vàng bò dậy theo: “Chồng ơi là nhất, em chồng thế cơ chứ.”
Tưởng Thính Nam lạnh lùng đáp: “Có chồng như thì mấy giờ em mới chịu về nhà?”
Nguyễn Ngôn ngoan ngoãn ngậm miệng.
Đêm khuya trời lạnh, Tưởng Thính Nam mặc thêm nhiều áo cho Nguyễn Ngôn, bọc kín mít như một chiếc kén. Lúc đẩy cửa phòng , Nguyễn Ngôn phấn khích đến mức mắt tròn xoe, lấy tay che chặt miệng vì sợ bà Lưu Trân thấy động tĩnh, nếu thế nào cũng bà mắng cho một trận.
Tưởng Thính Nam hiểu vì Nguyễn Ngôn căng thẳng hưng phấn đến . Nhìn vợ với đôi mắt tròn xoe, xuống cầu thang cũng rón rén từng chút một, vẫn nhịn mà bật .
Anh cố ý vươn tay chọc nhẹ eo vợ một cái. Nguyễn Ngôn giật suýt chút nữa thì nhảy dựng lên. Cậu dám gây tiếng động, chỉ thể tức giận đầu lườm Tưởng Thính Nam một cái cháy mặt. Tưởng Thính Nam nhún vai vẻ vô tội, thuận thế bế bổng lên, cứ thế xách ngoài.
Trong màn đêm, gian xung quanh biệt thự vô cùng yên tĩnh. Hai lén lút lên xe, khởi động máy hướng về phía bờ biển.
Tưởng Thính Nam điều chỉnh nhiệt độ trong xe cho ấm áp, giúp Nguyễn Ngôn chỉnh ghế sang góc độ thoải mái nhất thấp giọng : “Ngủ một lát , đến nơi gọi.”
Thật kỳ lạ, lúc ở phòng ngủ thì chẳng thấy buồn ngủ chút nào, mà lên xe một cái là thấy lim dim. Nguyễn Ngôn “ừm” một tiếng, đắp chiếc chăn nhỏ, chớp mắt ngoan ngoãn Tưởng Thính Nam: “Chồng ơi hôn cái nào.”
Tưởng Thính Nam hôn gió một cái, lòng thầm khổ. Anh vốn là một làm việc lý tính, nhưng Nguyễn Ngôn thì ngược . Cậu trời sinh hiếu động, nghĩ gì làm nấy, sống theo cảm xúc.
thế cũng . Dù bất kể Nguyễn Ngôn làm gì, Tưởng Thính Nam cũng sẽ cùng . Đứng yêu, căn bản chẳng còn lý trí nào để đến nữa.
Nguyễn Ngôn còn ồn ào đòi biển, kết quả là lên xe lăn ngủ say sưa đến mức trời đất mù mịt, suýt chút nữa thì chảy cả nước miếng.
Đến khi Tưởng Thính Nam đ.á.n.h thức, Nguyễn Ngôn vẫn còn ngơ ngác. Cậu đầu quanh quất, trong lòng còn đang thắc mắc tại ở nhà.
Tưởng Thính Nam xoa xoa tóc : “Đến biển , tỉnh táo , nếu lát nữa gió biển thổi là đau đầu đấy.”
Nguyễn Ngôn dụi mắt dậy: “Ra biển làm gì thế ?”
Tưởng Thính Nam: “……”
Nguyễn Ngôn vỗ vỗ mặt để “khởi động máy”: “À , em nhớ , nhặt rác.”
Trong xe trang gì chuyên dụng, Tưởng Thính Nam chỉ tìm thấy một cái túi lớn. Cái túi đó to gần bằng cả Nguyễn Ngôn. Khi đeo nó lưng, trông vóc dáng càng thêm nhỏ bé. Tưởng Thính Nam thấy cảnh đó khá thú vị nên chụp một tấm ảnh.
Trên bờ biển chỉ rác thải tự nhiên mà còn cả dép lê, chai nước và đủ thứ đồ vật do du khách vứt . Nhiệm vụ chính của Nguyễn Ngôn là kéo cái túi lớn, còn việc nhặt rác đều do một tay Tưởng Thính Nam thầu hết.
Bỗng nhiên, Tưởng Thính Nam gọi : “Bảo bối, kìa.”
“Cái gì cơ?” Nguyễn Ngôn theo bản năng ngẩng đầu lên.
Đó là cảnh mặt trời mọc. Trên bãi biển, các du khách cũng bắt đầu kéo đến để ngắm bình minh. Những tia sáng quá chói chang dịu dàng phủ lên họ.
Nguyễn Ngôn lẩm bẩm: “Tưởng Thính Nam, chúng cùng ngắm mặt trời mọc nhiều .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-42-ngon-ngon-chung-ta-ket-hon-di.html.]
Tưởng Thính Nam đáp lời, chỉ dịu dàng xoa xoa vành tai Nguyễn Ngôn. Vầng thái dương dần nhô cao, rót thêm những tia nắng vàng óng ả lên hai . Không qua bao lâu, Tưởng Thính Nam bỗng nhiên lên tiếng:
“Ngôn Ngôn, chúng kết hôn .”
...
Tưởng Thính Nam hề suông, thực sự nghiêm túc. Việc bản hiện tại vẫn một danh phận chính thức luôn khiến canh cánh trong lòng. Cho dù họ trao nhẫn cho thì với thế vẫn đủ. Anh tuyên bố mặt tất cả rằng: Nguyễn Ngôn là của , mãi mãi là như .
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Tưởng Thính Nam quyết định đưa Nguyễn Ngôn sang Ireland để đăng ký kết hôn, sẵn tiện tận hưởng tuần trăng mật luôn.
Thực Nguyễn Ngôn quá quan trọng hình thức, nhưng cứ chơi là thấy vui . Cậu bó gối trong nhà, bắt đầu lẩm bẩm liệt kê danh sách khách mời.
"Hàn Thu chắc chắn mời ... Mẹ , em gái nữa..."
Trời ạ, bạn bè của ít đến thế nhỉ? Chắc tại trọng sinh sớm, nên nhiều bạn giờ vẫn còn quen . Nghĩ đến cảnh đám cưới vắng hoe, Nguyễn Ngôn thấy mất mặt quá. Cậu bèn tung tăng chạy tìm Tưởng Thính Nam, hỏi xem thể lùi đám cưới ... mười năm nữa .
Không ngoài dự đoán, Tưởng Thính Nam tức đến nghẹn lời, đè nện cho một trận mông. Nguyễn Ngôn lúc thì hớn hở, lúc về thì mếu máo sướt mướt:
“Không thì thôi chứ, đ.á.n.h ... Đồ bạo lực, ai thèm kết hôn với cơ chứ, hu hu hu.”
Tưởng Thính Nam giận buồn , nhéo m.ô.n.g một cái, lên tiếng đe dọa: “Mau thu hồi câu cuối cùng ngay. Đừng để tấu cho thêm trận nữa.”
Nguyễn Ngôn lau khô nước mắt, lầm bầm: “Không chồng ơi, dù Ngôn Ngôn sinh là để cho chồng đ.á.n.h mà.”
Tưởng Thính Nam chẳng buồn để ý đến mấy lời luyên thuyên của , đưa máy tính bảng qua: “Anh nhờ vẽ mấy bản thiết kế, em xem thích mẫu nào ? Lễ phục nên đặt may riêng từ sớm để còn mang .”
Vừa đến chuyện quần áo để mặc, Nguyễn Ngôn lập tức hứng thú hẳn lên. Cậu sát gần ngắm nghía: “Chúng sẽ mặc đồ đôi ?”
Tưởng Thính Nam thích cách gọi , sửa : “Đồ chồng chồng!”
Nguyễn Ngôn nén : “Được , gì cũng đúng hết.”
Xem xem mấy bản vẽ, Nguyễn Ngôn phân vân: “Cái nào cũng hết á.”
Tưởng Thính Nam chốt hạ luôn: “Vậy đặt hết , đến lúc đó mặc dần.”
Nguyễn Ngôn: “……” Cậu là mẫu chắc? Kết hôn thôi mà làm như trình diễn thời trang bằng.
Thường thì một đám cưới chuẩn nửa năm, nhưng Tưởng Thính Nam vẻ đang nôn nóng. Anh ấn định thời gian chỉ một tuần lễ. Không chi bao nhiêu tiền mà bộ nhân viên trong studio tăng ca ngày đêm để thành trang phục.
Nguyễn Ngôn chút bất lực. Em vội, nhưng cũng đừng vội quá như thế chứ. Nhìn cái điệu bộ của Tưởng Thính Nam, hận thể ngày mai kết hôn luôn cho xong. Đến cả Lưu Trân còn đang lật xem hoàng đạo để chọn ngày lành tháng , thì Tưởng Thính Nam đặt xong cả vé máy bay .
Lúc đầu Nguyễn Ngôn còn mời càng đông càng vui, nhưng nghĩ , nếu đến mà thật lòng chúc phúc thì cũng chẳng ý nghĩa gì. Thế là ở nhà, hăm hở tự tay thiệp mời. mới hai tờ, thấy chữ quá, cầm thiệp tìm Tưởng Thính Nam.
Tưởng Thính Nam đón lấy xấp thiệp, nhưng hộ mà kéo Nguyễn Ngôn lòng, nắm lấy bàn tay để cả hai cùng . Hai rõ ràng chênh lệch bao nhiêu tuổi, nhưng chẳng Tưởng Thính Nam lén uống t.h.u.ố.c tăng trưởng mà dáng ngày càng cao lớn. Nguyễn Ngôn ôm gọn lòng, trông chẳng khác nào một chú gấu bông nhỏ.
Tưởng Thính Nam tựa cằm lên vai Nguyễn Ngôn, thở nóng hổi phả bên tai khiến thấy ngứa ngáy. Nguyễn Ngôn rụt cổ trốn, nhịn mà bật .
“Đừng nhúc nhích.” Tưởng Thính Nam thấp giọng : “Chữ hỏng bây giờ.”
Nguyễn Ngôn lúc mới ngoan ngoãn yên, nhưng vẫn lầm bầm: “Anh đừng thở như thế, ngứa c.h.ế.t .”
Kẹo mừng trong hôn lễ cũng là do đích Nguyễn Ngôn nếm thử. Dạo ngày nào cũng ăn bao nhiêu là kẹo, nên mở miệng là tỏa mùi hương đào mật ngọt ngào, khiến lòng Tưởng Thính Nam cũng ngứa ngáy thôi.
Anh nhịn mà khàn giọng : “Đừng quyến rũ .”
Nguyễn Ngôn ngơ ngác: “?”
Tưởng Thính Nam rốt cuộc cũng kiềm chế nổi, nghiêng đầu hôn lên tai Nguyễn Ngôn, khiến rùng một cái, nét chữ tay cũng theo đó mà nghệch .
“Tất cả là tại đấy!” Nguyễn Ngôn chẳng chịu thua, lập tức lên tiếng oán trách.
“Lát nữa bù cho.”
Tưởng Thính Nam , bàn tay lớn luồn vạt áo của Nguyễn Ngôn. Cậu nhịn , sức né tránh: “Đang làm việc chính sự mà, Tưởng Thính Nam, thể đừng lúc nào cũng nghĩ đến mấy chuyện đó ?”
Tưởng Thính Nam trầm giọng đáp: “Làm em cũng là đang làm chính sự.”
Nghe mà xem, mà xem.
Nói thế mà ?
Nguyễn Ngôn định cãi vài câu, nhưng Tưởng Thính Nam chẳng còn kiên nhẫn để nữa. Anh trực tiếp ấn eo , đè xuống bàn.
Trên mặt bàn là những tấm thiệp mời đám cưới mà họ mới xong, một màu đỏ rực rỡ trải dài. Tưởng Thính Nam cực kỳ yêu thích sắc đỏ , vì nó minh chứng rằng ngày danh phận chính thức đang đến gần.
Anh thấp giọng lẩm bẩm, hết đến khác gọi tên Nguyễn Ngôn, đặt nụ hôn nồng cháy lên cổ : “Bảo bối, yêu em c.h.ế.t mất.”