Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 4: Do Anh Chiều Hư Đấy Thôi!
Cập nhật lúc: 2026-03-30 08:43:23
Lượt xem: 43
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyễn Ngôn như một chú công đ.á.n.h thắng trận, đắc ý vắt vẻo giường. Cậu nhấc chân lên, mặc cho Tưởng Thính Nam nửa quỳ mặt xoa bóp đôi bàn chân cho .
"Anh chẳng hôm nay em bộ bao nhiêu , còn kéo cái vali nặng chà bá nữa."
Nguyễn Ngôn than vãn vài câu, cơn giận mới dịu bùng lên, trực tiếp đạp một phát n.g.ự.c Tưởng Thính Nam: "Kết quả là dám giả vờ làm dưng với em? Bảo quen em cơ mà? Thế đưa cơm, còn xách nước nóng cho em hả?"
Tưởng Thính Nam mặc kệ đá, mặc kệ mắng, chỉ thấy đầu ngón chân của vợ sưng đỏ vì cọ xát mà xót xa vô cùng.
"Giày chân ?" Anh thấp giọng hỏi, "Ngày mai đưa em mua đôi mới nhé."
"Không cần!" Nguyễn Ngôn hậm hực, "Ngày mai em , tưởng em thèm bám lấy chắc? Anh cần em nữa, em còn ở đây làm gì?"
Nghe thấy Nguyễn Ngôn bảo sẽ , ánh mắt Tưởng Thính Nam tối sầm . Môi mấp máy như gì đó, nhưng cuối cùng vẫn im lặng.
Thấy thật sự ý định giữ , đôi mắt Nguyễn Ngôn trợn tròn, vành mắt đỏ hoe nước mắt cứ thế lã chã rơi xuống: "Tưởng Thính Nam, ý gì đây hả?"
"Có ly hôn với em ?"
Nguyễn Ngôn , nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống làm ướt cả hàng mi, đôi mắt đỏ rực như thỏ con: "Anh sống cùng em nữa đúng ? Có ý định từ lâu , trọng sinh đúng ý quá còn gì..."
"Nguyễn Ngôn!"
Giọng Tưởng Thính Nam thoáng hiện vẻ giận dữ. Anh chỉ gọi đầy đủ cả họ lẫn tên mỗi khi thật sự nổi giận. Tưởng Thính Nam đanh mặt , cố gắng kìm nén cơn thịnh nộ, gằn từng chữ: "Chúng bao giờ chuyện ly hôn."
"Anh còn dám cáu với em! Anh gì mà cáu!"
Nguyễn Ngôn tức đến nghẹn lời, vùng vẫy dậy: "Chính giả vờ quen em, cần em, em cũng chẳng cần nữa!"
Tưởng Thính Nam siết chặt lấy cổ chân , thấy Nguyễn Ngôn kêu đau, vội vàng nới lỏng tay .
"Bảo bảo, bảo bảo của ."
Tưởng Thính Nam ôm chầm lấy Nguyễn Ngôn, mặc cho đ.ấ.m đá cũng nhất định buông tay. Giọng khàn đặc: "Làm thể cần em , vĩnh viễn bao giờ chuyện đó."
Tưởng Thính Nam vốn dĩ ít , thuộc kiểu lầm lì, ngày thường chẳng bao giờ thốt lời đường mật, câu là cực kỳ hiếm hoi. Nguyễn Ngôn ngừng vùng vẫy, để mặc cho ôm. Vài giây , mới lí nhí hỏi: "Vậy giả vờ quen?"
Không khí bỗng chốc trở nên im lặng. Ánh mắt Tưởng Thính Nam nặng trềnh, hồi lâu mới lên tiếng: "Bây giờ tiền. Bảo bảo ngoan, em về nhà , chờ khai giảng thì đại học. Cho ba năm... , hai năm thôi, hứa nhất định sẽ để em sống cuộc sống như ."
Gia cảnh nhà Nguyễn Ngôn tuy bình thường nhưng ít ăn ở đều nhà cửa đàng hoàng, học cũng ký túc xá. Còn Tưởng Thính Nam hiện tại trắng tay, đến cả nhà cũng thuê nổi, Nguyễn Ngôn mà theo thì chỉ thể ở tạm công trường. Điều kiện nơi đây quá tệ, chịu khổ bao nhiêu cũng , nhưng Nguyễn Ngôn thì .
Thế nhưng, lời dứt, một chiếc gối bay thẳng mặt . Tưởng Thính Nam né, cứ đó để mặc trút giận.
"Tưởng Thính Nam! Anh cái gì đấy!" Nguyễn Ngôn đỏ hoe mắt, "Trong lòng em là loại đó ? Chỉ thể hưởng phúc chứ thể cùng chịu khổ?"
"Em thể." Tưởng Thính Nam sâu sắc, " nỡ."
Một chút cũng nỡ. Trong thâm tâm , Nguyễn Ngôn sống trong nhung lụa, tiêu tiền cần nghĩ, sống một đời kiêu hãnh và tự tại. Kiếp cho , kiếp chỉ cho nhiều hơn thế.
"Được lắm Tưởng Thính Nam, chúng ly hôn ."
Nguyễn Ngôn đanh mặt : "Đợi em đại học, ba ngày em yêu hai , hôm nay hẹn hò ngày mai lên giường luôn cho xem!"
Khi yêu một , mới đ.â.m chỗ nào là đau nhất. Sắc mặt Tưởng Thính Nam khó coi đến cực điểm, gần như xanh mét. Anh nghiến chặt răng: "Bảo bảo..."
Nguyễn Ngôn lấm lem cả mặt, ngửa đầu bằng đôi mắt đỏ hoe như cứa nát trái tim Tưởng Thính Nam. Cậu nức nở: "Em hỏi cuối cùng, cần em ?"
Chẳng mất một giây do dự, Tưởng Thính Nam ấn chặt Nguyễn Ngôn lòng . Giống như khoảnh khắc t.a.i n.ạ.n ập đến, sẽ luôn bảo vệ theo bản năng mà chẳng cần suy nghĩ.
...
Gần 12 giờ đêm, Tưởng Thính Nam xuống bếp công trường. Bên trong chẳng còn gì ngoài nửa túi mì sợi, nhanh chóng nấu một bát mì trứng mang về. Nguyễn Ngôn đói lả, lâu ăn đồ nấu nên vùi đầu ăn lấy ăn để một cách ngon lành.
Tưởng Thính Nam lặng lẽ quan sát, đau lòng nhanh chóng tính toán tiền còn trong tay. Nếu Nguyễn Ngôn quyết định ở , bắt buộc quy hoạch cuộc sống của cả hai, dành cho những điều kiện nhất trong khả năng thể.
Ăn uống và vệ sinh xong xuôi cũng 1 giờ sáng. Tưởng Thính Nam định về phòng ngủ, vì xa vợ bao nhiêu ngày, chẳng dám thử thách sự nhẫn nại của bản . Nguyễn Ngôn buồn ngủ đến mức mắt mở lên mà vẫn cố ngước , thỏ thẻ hỏi: "Ông xã, bao giờ ngủ?"
Trái tim Tưởng Thính Nam như tan chảy thành một vũng nước. Anh tiến tới bế bổng lên, cúi đầu hôn nhẹ lên mặt Nguyễn Ngôn: "Ngủ thôi."
Trước đây, chiếc giường họ trị giá tới bảy chữ , còn bây giờ chỉ là những tấm ván gỗ cứng ngắc, bên trải một lớp nệm mỏng dính. Thế nhưng Nguyễn Ngôn chẳng hề thấy khó chịu, chân tay quấn quýt leo lên Tưởng Thính Nam, coi lồng n.g.ự.c rắn chắc của là gối, dụi dụi vài cái đ.á.n.h một giấc ngon lành. Tưởng Thính Nam tiếng thở đều đặn của , khẽ siết chặt vòng tay, cũng dần chìm giấc ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-4-do-anh-chieu-hu-day-thoi.html.]
...
Đây là đêm Nguyễn Ngôn ngủ ngon nhất kể từ khi trọng sinh. Tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống, cứ như chú mèo nhỏ bám dính lấy Tưởng Thính Nam, nhất quyết chịu rời .
Sáng sớm, Tưởng Thính Nam tỉnh dậy từ sớm. Buổi sáng vốn là lúc đàn ông dễ "phản ứng" nhất, thêm việc vợ cứ chút phòng mà dán chặt , Tưởng Thính Nam cảm thấy sắp nổ tung đến nơi.
Anh đành nén nhịn, dứt khoát gỡ Nguyễn Ngôn , nhanh tay nhét chiếc chăn lòng để thế. Nguyễn Ngôn chỉ lầm bầm mớ vài câu trở ngủ tiếp. Tưởng Thính Nam nhặt chiếc áo ba lỗ đất tròng , đanh mặt sải bước ngoài.
Nguyễn Ngôn ngủ một mạch như đến thiên hoang địa lão. Nếu là , Tưởng Thính Nam bao giờ để bỏ bữa sáng. Dù buồn ngủ đến mấy, cũng sẽ lôi dậy bằng , đút cho ăn xong mới thả cho ngủ tiếp.
Vì chuyện mà Nguyễn Ngôn ít nổi trận lôi đình, khi còn cáu tiết túm tóc tát tay . Tưởng Thính Nam luôn im lặng chịu đựng, mặc cho đ.á.n.h mắng, vẫn cứng rắn ôm lấy để đút cơm, cho đến khi thấy no bụng mới thôi.
Bị hành hạ như thế, Nguyễn Ngôn làm ngủ nổi nữa, chỉ chống nạnh thề thốt sẽ mua sắm tẹt ga để trả thù. Lúc Tưởng Thính Nam chuẩn họp, gương thấy dấu tay mờ mờ mặt, thầm nghĩ lát nữa sẽ tan thôi, hôn Nguyễn Ngôn một cái: "Bảo bối ngoan quá."
Sáng sớm ăn cơm dỗ, còn cáu kỉnh đ.á.n.h , đòi tiêu tiền trả đũa... mà mắt Tưởng Thính Nam chỉ gói gọn trong hai chữ "ngoan quá". Nguyễn Ngôn đôi khi nghĩ, "làm làm mẩy" thế , phần lớn trách nhiệm thuộc về sự dung túng của .
giờ thì khác, ở trong căn nhà trọ lụp xụp tại công trường, thấy hôm qua bộ quá nhiều, Tưởng Thính Nam thật sự nỡ đ.á.n.h thức . Anh làm việc quần quật suốt buổi sáng giữa đám bụi bặm, tranh thủ về sớm, mua vài món xào và một đôi giày mới ở cửa hàng gần đó.
Về đến nơi, Nguyễn Ngôn vẫn còn ngủ nướng. là ngủ kỹ như một chú heo nhỏ. Cả ngược , hai bàn chân trắng nõn thò khỏi chăn. Tưởng Thính Nam nắm lấy, nhẹ nhàng bóp gan bàn chân .
Nguyễn Ngôn vẫn còn mơ màng, theo bản năng rụt chân nhưng giữ chặt: "Bảo bối, dậy thôi."
Lại là câu ! Kết hôn bao nhiêu năm là bấy nhiêu năm câu !
Nguyễn Ngôn rên rỉ, cố rúc sâu trong chăn: "Ông xã cầu xin đấy, cho em ngủ thêm tí nữa . Hôm qua làm mạnh quá, eo em vẫn còn đau đây ..."
Rõ ràng là ngủ đến mức quên sạch trời trăng, lời dối cứ thế tuôn cửa miệng. Tưởng Thính Nam hình mất một giây. Đồ dối. Hóa những lời đây đều là lừa hết ?
Anh do dự nữa, trực tiếp lật chăn, bế xốc eo dậy. Nguyễn Ngôn ép tỉnh táo, theo thói quen vung tay định "tẩn" cho một trận. vì mới ngủ dậy nên tay mềm nhũn, đ.á.n.h mặt Tưởng Thính Nam mà như gãi ngứa, khiến theo bản năng cứ đuổi theo lòng bàn tay mà hôn lấy hôn để.
Hôn chán chê, Nguyễn Ngôn mới rụt tay . Tưởng Thính Nam luyến tiếc buông : "Không ngủ nữa bảo bảo, em ăn chút gì ."
Nước rửa mặt lấy sẵn, kem đ.á.n.h răng cũng nặn xong, nhưng Nguyễn Ngôn vẫn mặt nặng mày nhẹ. Tưởng Thính Nam đành bế đ.á.n.h răng rửa mặt, ngay cả quần áo cũng là mặc cho.
Lúc xỏ giày, Nguyễn Ngôn chú ý thấy đôi giày mới, lắc lắc chân: "Ông xã, mua giày mới cho em ?"
Tưởng Thính Nam "ừ" một tiếng: "Quanh đây trung tâm thương mại nào , em tạm xem thoải mái ."
Nguyễn Ngôn dẫm dẫm vài cái: "Tốt lắm, còn xịn hơn đôi của em." Cậu chớp mắt, bỗng phì : "Tưởng Thính Nam, xem cái logo , đầu chữ vẽ thêm một cái dấu X thế ?"
Nguyễn Ngôn chỉ thuận miệng trêu đùa, nhưng lọt tai Tưởng Thính Nam khiến xót xa vô cùng. Anh bao giờ để chịu khổ như thế , đây đồ dùng cái gì chẳng loại nhất. Anh khàn giọng : "Bảo bảo, chờ một chút, nhất định sẽ khiến em sống những ngày tháng như ."
Nguyễn Ngôn nhíu mày: "Tưởng Thính Nam, đừng nữa. Em tiêu hoang lắm ... , cứ cho là em tiêu tiền một chút , nhưng mà đó là do ai chiều hả?"
Tưởng Thính Nam cúi đầu buộc dây giày cho : "Anh chiều." Anh dừng một chút, tiếp: "Chiều cả đời."
Kiếp , kiếp , và cả kiếp nữa.
Lời tác giả
Thực Tưởng tổng "chiều vợ" ba đời đấy! [Bất lực]
Tiểu kịch trường:
Vì Tưởng Thính Nam quá ít , Nguyễn Ngôn chịu nổi nên lén ghi âm những câu , cắt ghép để phát buổi tối. Lúc đó Tưởng Thính Nam đang mải mê "làm việc".
Bên cạnh bỗng vang lên âm thanh:
— "Bảo bảo, ngoan lắm."
— "Bảo bảo, lời nào."
Vì Nguyễn Ngôn cắt ghép quá tệ nên cứ như tiếng robot. Tưởng Thính Nam hít một sâu, lau mặt hỏi: "Cái gì đây?"
— "Nhạc nền cho đấy." Nguyễn Ngôn cổ vũ: "Tiếp tục ông xã, để phối hợp với , em cắt hẳn đoạn ghi âm dài hai tiếng đấy."
Không thể là cực kỳ "âm dương quái khí". Bình thường Nguyễn Ngôn vốn bất mãn vì Tưởng Thính Nam giường cứ im như hũ nút. Người thì dirty talk sweet talk, còn ở chỗ chỉ no talk.
Tưởng Thính Nam trân trân một hồi, cúi đầu tiếp tục. Hiển nhiên là chẳng bắt đúng trọng tâm . Cả đêm thèm hé răng một lời thì thôi, còn hăng hái làm đến tận sáng, điện thoại hết pin tắt ngóm luôn.
Cuối cùng, khi bế Nguyễn Ngôn tắm rửa, mới thản nhiên buông một câu: "Lần ghi âm dài thêm vài tiếng nữa nhé."
Nguyễn Ngôn: "..." Vô dụng thật sự!