Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 38: Dĩ hạ phạm thượng

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:26:44
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tưởng Thính Nam nền tảng thể lực , nên sang ngày hôm khỏe hẳn như từng chuyện gì xảy . Hàn Thu vốn định bảo hai thêm một ngày nữa cho sức, nhưng sáng sớm thấy Tưởng Thính Nam tràn đầy sinh lực sân làm việc, đành lẳng lặng nuốt lời định trong.

Ngược là Nguyễn Ngôn, tối qua lo lắng chẳng ngủ chút nào, mãi đến khi Tưởng Thính Nam hạ sốt mới an tâm ngủ, giờ vẫn còn đang cuộn tròn trong phòng ngủ khò khò.

là chẳng ai mới thực sự là bệnh nhân nữa.

Lúc hai lên đường trở về, bà nội Hàn cứ thế nhồi nhét đủ thứ rau rừng, đặc sản hành lý cho họ. Nhìn đống đồ đầy ắp, Nguyễn Ngôn rưng rưng nước mắt, cảm giác y hệt mỗi chuẩn rời nhà là cố công nhét đủ thứ túi .

Tưởng Thính Nam mới ốm một trận xong, thế mà về đến nơi chẳng thèm nghỉ ngơi lấy một ngày, lập tức đến công ty bắt đầu hết cuộc họp đến cuộc họp khác.

Bỏ Nguyễn Ngôn và Tiểu Hắc làm hai đứa trẻ "neo đơn" ở nhà.

Nguyễn Hàm thi đại học xong, mấy ngày nay đang bận bàn bạc du lịch cùng bạn bè, Nguyễn Ngôn liền nảy ý định đón qua ở cùng. bà Lưu Trân nhất quyết chịu, bà bảo vẫn tự chăm sóc bản , sang làm phiền con cái.

Nguyễn Ngôn xong thì tức đầy một bụng, còn cãi một trận nhỏ với . Đợi đến tối lúc Tưởng Thính Nam làm về, nhịn mà nhỏ giọng oán trách với .

Tưởng Thính Nam quần áo xong, đầu thấy Nguyễn Ngôn lăng xăng chạy theo m.ô.n.g lải nhải. Cậu cứ cúi đầu, cái miệng nhỏ liến thoắng ngừng, suýt chút nữa là đ.â.m sầm n.g.ự.c .

Tưởng Thính Nam bất lực đỡ lấy : "Cãi với làm gì, chẳng bà cũng vì xót em thôi ."

Nguyễn Ngôn dẩu môi: "Thì em cũng là vì ý mà."

"Được , em đừng lo nữa, để lát nữa gọi điện chuyện với ."

Tưởng Thính Nam khom lưng bế bổng lên, đặt một nụ hôn thật sâu lên đôi môi đang dẩu của vợ: "Mảnh đất nhắm tới phê duyệt , đang tìm thiết kế. Em thích kiểu đình viện Trung Hoa trang viên kiểu Tây? Anh sẽ bảo họ làm theo đúng sở thích của em."

Nguyễn Ngôn lập tức hào hứng: "Kiểu Trung Quốc ! Em thích nhất là làm hoàng đế đấy."

Tưởng Thính Nam chọc , cúi đầu c.ắ.n nhẹ cánh môi : "Bệ hạ, ngài định khi nào thì phong hậu cho thần đây?"

"Nguyễn hoàng đế" lập tức tung phát ngôn kiểu "tra nam", hì hì đáp: "Để , trẫm vẫn còn chơi đủ ."

Vừa dứt lời, m.ô.n.g ăn ngay một cái tát.

Tưởng Thính Nam trầm giọng: "Em nữa xem?"

Nguyễn Ngôn khoa trương kêu lên: "Ái chà! Láo xược! Ngươi dám đ.á.n.h cả trẫm !!"

Tưởng Thính Nam hừ lạnh một tiếng: "Bệ hạ bạc tình bạc nghĩa như thế, thần đành phạm thượng một phen thôi."

Nói , vác Nguyễn Ngôn lên vai thẳng về phía phòng ngủ. Cậu ở vai gào thét loạn xạ: "Người ! Hộ giá! Mau hộ giá cho trẫm!"

Đáng tiếc là "hoàng cung" lúc vắng vẻ bóng , chỉ duy nhất một vị "Tiểu Hắc tướng quân" trung thành tận tâm. Thế nhưng Tiểu Hắc gã Tưởng Thính Nam thâm độc dùng đồ hộp mua chuộc, giờ đang mải mê đ.á.n.h chén, tai cụp cả xuống chẳng thấy gì hết.

là đồ làm nên trò trống gì mà!

Nguyễn Ngôn ném lên giường, "diễn viên gạo cội" vẫn kiên trì nhập vai: "Ngươi thể làm thế , đây là bức vua thoái vị!"

Tưởng Thính Nam bật , nắm lấy cổ chân Nguyễn Ngôn kéo ngược . Bàn tay lớn, dễ dàng vòng qua bao trọn lấy cổ chân nhỏ nhắn của vợ, chậm rãi vuốt ve, mang theo ý vị trêu đùa cực kỳ đậm nét.

Nguyễn Ngôn giây còn đang khúc khích, giây nhận nguy hiểm, cảnh giác mở lời: "Hôm qua làm mà, Tưởng Thính Nam, học cách 'phát triển bền vững' chứ."

Tưởng Thính Nam "ừ" một tiếng: "Được, bền vững, 'bền' mà."

Nguyễn Ngôn: "..."

là giao tiếp với Tưởng Thính Nam thì cần máy phiên dịch mới hiểu nổi ý đồ đen tối của .

Tiểu Hắc ăn xong đồ hộp, mỹ mãn l.i.ế.m lông rửa mặt, hiên ngang ưỡn n.g.ự.c về phía phòng ngủ tìm "ba nhỏ". Thế nhưng cửa phòng ngủ đóng chặt.

Thật nực !

Tiểu Hắc kêu "meo meo" hai tiếng nhưng chẳng ai mở cửa cho nó. Nó đành ghé sát đầu khe cửa, nỗ lực ngóng xem ba nhỏ bên trong .

Có gì đó ! Cái đuôi Tiểu Hắc dựng lên. Nó hình như thấy ba nhỏ đang !!

Tiểu Hắc sốt sắng kêu liên hồi. Bỗng nhiên cánh cửa rung lên một cái, giống như thứ gì đó ép mạnh lên đó.

Chỉ cách một cánh cửa, Tiểu Hắc thấy bên trong, càng thấy cảnh "ba nhỏ" đang lóc ép chặt ván cửa. Đôi cổ tay nắm chặt, từng ngón tay đan xen bàn tay to lớn của đàn ông, khiến cách nào vùng vẫy thoát .

Tưởng Thính Nam ghé sát tai , hạ thấp giọng: "Đừng để Tiểu Hắc kêu nữa, bảo nó ."

Lúc Nguyễn Ngôn làm thành lời , mà dù , chẳng lẽ Tiểu Hắc hiểu chắc?

Tưởng Thính Nam thấp một tiếng, nghiêng đầu c.ắ.n nhẹ tai Nguyễn Ngôn, giọng khàn đục: "Bệ hạ, thần bên ngoài thể chinh chiến sa trường, bên trong thể trấn an long thể. Bệ hạ còn băn khoăn điều gì mà sớm lập thần làm hậu, chẳng ?"

Đầu óc Nguyễn Ngôn giờ thành một mớ hồ nhão. Trong cơn mơ màng, dường như lời của Tưởng Thính Nam dẫn dắt, cảm thấy thật sự là vị tướng quân đại thắng trở về, còn chính là vị tiểu hoàng đế yếu đuối. Để định triều chính và vững ngai vàng, chỉ còn cách dùng thể để ban thưởng cho tướng quân.

Vị tướng quân vốn là kẻ thô lỗ, nhiều năm chinh chiến khiến đôi tay luôn nặng nhẹ chừng, quên mất rằng tiểu hoàng đế là kiêu kỳ và mỏng manh thế nào. Làn da còn mịn màng hơn cả loại tơ lụa cao cấp nhất, chỉ cần dùng lực mạnh một chút là sẽ để những vết hằn đỏ chói mắt.

Tiểu hoàng đế cứ mãi, nhưng tướng quân vốn lòng sắt đá, nhất quyết chịu buông tha, cứ bắt tiểu hoàng đế chính miệng đời chỉ lập duy nhất làm hậu thì mới chịu nới lỏng sức lực một chút.

Đến rạng sáng, Tưởng Thính Nam mới bế Nguyễn Ngôn tắm.

Nguyễn Ngôn sớm buồn ngủ đến díp cả mắt, treo lơ lửng Tưởng Thính Nam. Nếu bàn tay nâng đỡ phía , lẽ chẳng còn sức lực mà trượt xuống từ lâu.

Dòng nước ấm dội lên khiến Nguyễn Ngôn tỉnh táo đôi chút. Cậu mơ màng mở mắt, thấy gương mặt Tưởng Thính Nam mắt liền thút thít vẻ , miệng thì lầm bầm mắng mỏ nhưng tay ôm chặt hơn. Ký ức cơ thể hình thành thói quen: lúc nào cũng dính chặt lấy ông xã mới .

Tưởng Thính Nam kìm lòng cúi đầu, những nụ hôn dày đặc rơi xuống Nguyễn Ngôn. Cứ hễ ở bên vợ là Tưởng Thính Nam như mắc chứng "khát khao da thịt", hận thể lúc nào cũng dính như sam với .

Đêm đó, Nguyễn Ngôn mơ thấy làm hoàng đế thật.

Nắm trong tay đại quyền, ngửa mặt lên trời dài. Việc đầu tiên làm là sai bắt Tưởng Thính Nam nhốt hậu cung, đ.á.n.h một chiếc xích vàng thật nhỏ treo lên cơ n.g.ự.c , ép quỳ chân .

Nguyễn Ngôn gác một chân lên đùi Tưởng Thính Nam, biểu cảm nhẫn nhịn của nhịn đắc ý: "Khà khà khà!!!"

“Ngôn Ngôn, Ngôn Ngôn tỉnh dậy em.”

Tưởng Thính Nam lay lay Nguyễn Ngôn vài cái nhưng vẫn chịu tỉnh, mặt còn thấp thoáng nụ , chẳng đang mơ thấy giấc mộng đẽ gì.

Tưởng Thính Nam hết cách, đành bế bổng Nguyễn Ngôn rửa mặt đ.á.n.h răng. Đến lúc Nguyễn Ngôn thực sự tỉnh táo thì thấy đang ngơ ngác bên bàn ăn .

Cậu theo bản năng há miệng, húp một ngụm cháo mà Tưởng Thính Nam đang đút tới tận nơi.

Nhìn bộ dạng ngái ngủ của Nguyễn Ngôn, Tưởng Thính Nam ngay là quên sạch bách , bất lực nhắc : "Chẳng hôm , du thuyền đặt xong , hôm nay đưa em xem, sẵn tiện biển chơi một ngày."

Nguyễn Ngôn thầm nghĩ trong lòng làm nhớ nổi, ngày hôm qua "hành" đến mức sắp ngất còn .

vẫn lập tức reo hò: "Ông xã vạn tuế!"

Tưởng Thính Nam bật : "Em là Hoàng thượng cơ mà, em mới là cần vạn tuế đấy."

Nhắc đến chuyện tối qua, mặt Nguyễn Ngôn đỏ lên, hừ hừ vài tiếng im bặt dám ho he gì thêm.

Tưởng Thính Nam sắp xếp xong xuôi công việc ở công ty từ . Đợi Nguyễn Ngôn quần áo xong, hai liền trực tiếp lái xe xuất phát.

Từ đây đến bến cảng một quãng đường khá xa. Nguyễn Ngôn ở xe hết buồn ngủ, ngả ghế bắt đầu chơi xếp hình.

Tiểu Hắc cũng đưa cùng. Ban đầu nó còn bám cửa sổ xe ngắm nghía phong cảnh bên ngoài, nhưng thấy tiếng "ba nhỏ" gọi là lập tức lăng xăng chạy , bò lên mà nhào bột cực kỳ thoải mái.

Hôm nay tài xế, đích Tưởng Thính Nam cầm lái. Anh liếc sang bên cạnh, thản nhiên hỏi: "Sao gửi nó chỗ Lý Hàm?"

Nguyễn Ngôn lớn giọng phản bác: "Oa, cái , đối xử với Thái t.ử nhà như thế hả? Sao cứ hở vứt bỏ Tiểu Hắc ?"

Tưởng Thính Nam im lặng .

Tại ư? Còn vì con mèo chẳng tí ý tứ nào cả, lúc nào cũng tranh giành vợ với .

Nguyễn Ngôn chẳng thèm chấp Tưởng Thính Nam nữa, vứt điện thoại sang một bên, bế Tiểu Hắc lên hôn chùn chụt, làm Tưởng Thính Nam mà phát ghen.

Giá mà để Tiểu Hắc lái xe, vợ ôm hôn như thế thì mấy.

Đến cảng thì gần trưa.

Chiếc du thuyền mang màu xám bạc do chính tay Nguyễn Ngôn chọn. Tưởng Thính Nam cứ ngỡ sẽ thích màu sắc rực rỡ hơn một chút, ngờ tận mắt trông cực kỳ ngầu. Nguyễn Ngôn ưng ý ngay, hào hứng thôi, rút điện thoại bắt Tưởng Thính Nam chụp cho mấy kiểu ảnh check-in cùng du thuyền.

Cuối cùng còn dựng điện thoại lên, Nguyễn Ngôn bế Tiểu Hắc, Tưởng Thính Nam ôm , lấy du thuyền làm bối cảnh chụp một tấm ảnh gia đình đầy đủ thành viên.

Du thuyền quá lớn nhưng đủ rộng rãi cho cả gia đình ba . Nguyễn Ngôn bước lên tham quan một vòng, chỗ nào cũng thấy ý. Tưởng Thính Nam ngoài miệng thì ngày nào cũng chê bai Tiểu Hắc, nhưng thực tế chuẩn riêng một ổ mèo thuyền, cả hai tầng kết hợp với nhà cây, trông cực kỳ xinh xắn.

Nguyễn Ngôn cầm lấy móng vuốt Tiểu Hắc, vẫy vẫy về phía Tưởng Thính Nam: "Nào, chúng cùng cảm ơn ba lớn con."

Tưởng Thính Nam nhướng mày: "Lời cảm ơn đó em cứ để dành đến tối cũng ."

Nguyễn Ngôn giơ ngón tay giữa lên định "biểu tình", nhưng chợt nhớ đến vụ Tưởng Thính Nam đeo nhẫn cho , vội vàng xòe thêm một ngón nữa, biến thành tư thế "hi" đầy lém lỉnh.

Tưởng Thính Nam phì , bảo Nguyễn Ngôn thả Tiểu Hắc cho nó tự chơi, đó dắt tay mạn thuyền: "Chúng khơi chơi thôi. Buổi tối thể câu cá, sáng sớm thì ngắm bình minh biển."

"Được nha." Nguyễn Ngôn tựa đầu vai Tưởng Thính Nam: "Thế chúng ăn gì hả ?"

"Anh bảo chuẩn sẵn nguyên liệu trong bếp , tối nay làm bít tết cho em ăn."

Nguyễn Ngôn sang hôn chóc một cái lên mặt Tưởng Thính Nam như một phần thưởng.

Tưởng Thính Nam vẫn còn ghi thù vụ Nguyễn Ngôn hôn Tiểu Hắc xe lúc nãy, ngoài miệng thì chê: "Vừa hôn Tiểu Hắc xong sang hôn ."

Thế nhưng thực tế chẳng hề tránh né, trái còn ôm Nguyễn Ngôn chặt hơn.

chuẩn kiểu "miệng nhưng thể trung thực".

Những ngày làm, học đúng là thanh thản vô cùng. Buổi chiều Nguyễn Ngôn chê ngoài boong thuyền nắng nóng nên trốn khoang tàu ngủ. Tưởng Thính Nam một cuộc họp video quan trọng nên sang phòng bên cạnh làm việc. Nhân lúc , Tiểu Hắc lẻn trong chăn của ba nhỏ.

Đợi đến khi Tưởng Thính Nam làm xong việc về phòng, thấy vợ đang ngủ ngon lành, lật chăn thì đập mắt là một cái mặt đen xì đang chằm chằm.

Sắc mặt Tưởng Thính Nam trong phút chốc còn đen hơn cả mặt Tiểu Hắc.

Anh xách cổ con mèo ném về ổ của nó, nhanh chóng đóng chặt cửa để đề phòng Tiểu Hắc lẩn nữa.

Tưởng Thính Nam yên tâm chui chăn, mới ôm lấy vợ thì thấy mơ màng lên tiếng hỏi: "Tiểu Hắc ?"

Tưởng Thính Nam đáp lời, chỉ cúi xuống hôn chụt hai cái lên môi vợ để "đánh lạc hướng".

...

Vì tối qua quá mệt nên Nguyễn Ngôn ngủ một mạch đến tận sập tối mới tỉnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-38-di-ha-pham-thuong.html.]

Lúc Tưởng Thính Nam xuống bếp nấu cơm, Nguyễn Ngôn dắt Tiểu Hắc dạo loanh quanh boong tàu và chụp cho nó nhiều ảnh.

Tiểu Hắc cứ hướng về phía Nguyễn Ngôn kêu "meo meo" ngớt, chẳng nó đang "mách lẻo" chuyện Tưởng Thính Nam ném ngoài lúc đang ngủ nữa.

Khi màn đêm buông xuống, hai cùng thưởng thức bữa tối ánh nến ngay boong tàu.

Tưởng Thính Nam chuẩn thứ cực kỳ long trọng. Nguyễn Ngôn vốn định mặc nguyên bộ đồ ngủ chạy nhảy lung tung, nhưng Tưởng Thính Nam dứt khoát ấn về phòng, bắt một bộ quần áo chỉnh tề hơn. Bản Tưởng Thính Nam cũng diện vest lịch lãm, thậm chí còn thắt cho Tiểu Hắc một cái nơ bướm màu trắng tinh khôi.

Tưởng Thính Nam rót rượu vang đỏ, khẽ chạm ly với Nguyễn Ngôn.

Anh hít sâu một , trong bầu khí lãng mạn thế , mới kịp ấp ủ chút cảm xúc, định bụng mở lời thì thấy Nguyễn Ngôn ngửa cổ uống cạn sạch ly rượu: "Ái chà, khát c.h.ế.t em ."

Tưởng Thính Nam: "..."

Anh đưa tay day day thái dương, chẳng chẳng rằng, lẳng lặng rót thêm cho một ly nữa.

Nguyễn Ngôn vẫy vẫy tay: "Em dám uống nhiều , uống say chẳng nhận là ai, ngộ nhỡ lát nữa em ôm Tiểu Hắc gọi 'ông xã' thì tính ?"

Chút cảm xúc lãng mạn nhen nhóm của Tưởng Thính Nam chính thức tan thành mây khói.

Anh mặt cảm xúc đáp lời: "Vậy thì sẽ ném nó xuống biển cho cá mập ăn."

Nguyễn Ngôn tròn mắt: "Anh tàn nhẫn thế!"

Tiểu Hắc cạnh cũng ngẩng đầu kêu "meo meo" như biểu tình.

Tưởng Thính Nam cố gắng giữ giọng điệu ôn hòa: "Bảo bối, chuyện với em."

Nguyễn Ngôn cúi đầu xăm xắn xẻ một miếng bít tết bỏ miệng, năng mơ hồ: "Thì cứ , em cấm ... Tưởng Thính Nam, đừng bỏ bông cải xanh nhé, em thực sự ăn ."

Tưởng Thính Nam trầm giọng: "Ngôn Ngôn, mặc dù em tặng nhẫn cho , nhưng vẫn cảm thấy việc nên để làm mới đúng. Anh nợ em một lời cầu hôn chính thức. Anh nghĩ em sẽ thích những nơi đông , vì đó là bất ngờ mà là áp lực."

"Cho nên chọn ngày hôm nay, giữa mặt biển bao la chỉ hai chúng , để trời đất và đại dương cùng chứng giám. Tưởng Thính Nam đời , kiếp , mãi mãi về , cũng chỉ yêu duy nhất một Nguyễn Ngôn."

Tưởng Thính Nam những lời đường mật sáo rỗng, nhưng lời luôn nặng tựa ngàn cân, từng chữ từng câu đều chân thành đến tận cùng xương tủy.

Nguyễn Ngôn ngẩn ngơ.

Bởi vì Tưởng Thính Nam mà, nhỉ, lúc ở giường thì cách "diễn xanh", nhưng lúc bình thường chẳng diễn kịch chút nào. Ở kiếp , mỗi tạo bất ngờ cho , Nguyễn Ngôn đều đoán hết, nhiều khi còn giả vờ tỏ chấn động để chiều lòng .

, lường .

Mãi đến khi Tưởng Thính Nam rút một chiếc nhẫn kim cương, quỳ một gối xuống mặt Nguyễn Ngôn, ánh mắt thâm tình rời: "Ngôn Ngôn, em nguyện ý kết hôn với chứ?"

Rõ ràng là một câu hỏi, nhưng qua miệng Tưởng Thính Nam như một câu khẳng định.

Nguyễn Ngôn chắc chắn kết hôn với , chắc chắn thuộc về . Giống như việc Tiểu Hắc là mèo thái giám , đó là điều thể bàn cãi.

Đầu óc Nguyễn Ngôn trống rỗng trong chốc lát, lắp bắp: "Sao ... chẳng gì với em cả."

Tưởng Thính Nam nhẹ: "Nói cho em thì còn gì là bất ngờ nữa."

Nguyễn Ngôn sực tỉnh, vội vàng đón lấy chiếc nhẫn đeo tay: "Đồng ý, em đồng ý chứ, dĩ nhiên là em đồng ý !"

Đi với nửa đời , giờ còn chạy nữa?

Chỉ điều là gu thẩm mỹ của Tưởng Thính Nam thật đáng lo ngại, chỉ mua cái gì to nhất, đắt nhất, nhất. Viên kim cương to đùng đoàng, Nguyễn Ngôn đeo lên tay mà cứ như đang đội một quả trứng bồ câu .

Cậu giơ tay lên ngắm nghía hồi lâu: "Cái hết bao nhiêu tiền hả ? Tưởng Thính Nam, mua nó từ bao giờ mà em thế?"

Tưởng Thính Nam kéo lòng ôm chặt: "Lúc đừng bàn chuyện tiền nong nữa."

Nguyễn Ngôn ngơ ngác: "Ơ? Thế thì chuyện gì?"

"Phải hôn chứ." Tưởng Thính Nam nhắc nhở.

Anh cúi đầu hôn lên môi Nguyễn Ngôn, cũng thuận theo mà hé mở cánh môi. Ánh trăng lung linh phủ lên hai như một vầng hào quang ấm áp.

Hiếm khi Tưởng Thính Nam hôn dịu dàng đến thế. Đa phần thời gian luôn giống như một kẻ cướp bóc, hận thể nhai nát nuốt chửng Nguyễn Ngôn bụng.

Có lẽ vì gian thơ mộng , hoặc vì cầu hôn xong nên bỗng trở nên ôn nhu lạ thường, một tay ôm eo vợ, tay nhẹ nhàng vuốt ve sống lưng như đang vỗ về.

Khi hai buông , Nguyễn Ngôn khẽ thở gấp, đôi mắt như phủ một tầng nước đỏ hoe, xinh đến mức khiến trái tim Tưởng Thính Nam thắt .

Nguyễn Ngôn vẫn nhận nguy hiểm đang cận kề, còn mấp máy môi nhỏ giọng gọi: "Ông xã..."

Hai chữ giống như ngòi nổ khiến Tưởng Thính Nam vứt bỏ sự tự chủ. Mà thực , cũng chẳng ý định tự chủ làm gì.

Anh trực tiếp bế bổng Nguyễn Ngôn lên thẳng khoang tàu.

Nguyễn Ngôn sực tỉnh, vùng vẫy: "Khoan , bít tết còn ăn xong mà!"

Giọng Tưởng Thính Nam khàn đặc: "Lát nữa sẽ cho em ăn 'no' ngay thôi."

Hai , bỏ Tiểu Hắc ngơ ngác tại chỗ. Nó kêu "meo meo" hai tiếng, ý bảo: "Mọi ăn thì ăn đấy nhé", nhảy tót lên bàn.

Nó vẫn nhớ chỗ của ba nhỏ nên động phần của , mà thản nhiên đ.á.n.h chén sạch sành sanh miếng bít tết của Tưởng Thính Nam.

Ợ!

Nói cái gì mà còn câu cá đêm! Toàn là lừa đảo hết!

Nguyễn Ngôn ấn xuống giường, trong lòng thầm mắng Tưởng Thính Nam tám trăm . Khổ nỗi còn mặt dày c.ắ.n tai , bắt tập trung .

Lúc , Nguyễn Ngôn đến một câu chỉnh cũng chẳng thốt .

Cậu nắm chặt ga giường, bàn tay Tưởng Thính Nam nhanh chóng phủ lên, đầy chiếm hữu đan chặt lấy mười ngón tay trong lòng bàn tay . Tưởng Thính Nam cúi đầu, đặt nụ hôn nồng cháy lên hõm cổ trắng ngần của thương.

Vô luận là đối với con động vật, vùng cổ luôn là nơi cực kỳ yếu ớt. Ở ngoài tự nhiên, phần lớn các loài mãnh thú khi săn mồi đều chọn cách c.ắ.n đứt cổ con mồi đầu tiên.

Đối với Nguyễn Ngôn, đây cũng là nơi nhạy cảm nhất cơ thể .

Cậu khẽ rùng , những lời định thốt cũng biến thành những tiếng nức nở vỡ vụn.

Tưởng Thính Nam trầm giọng hỏi: "Bảo bối, ở thuyền em thấy kích thích ?"

?

Ban đầu Nguyễn Ngôn chẳng để ý, nhưng Tưởng Thính Nam , sự chú ý của liền kéo . Hình như cũng cảm thấy căn phòng rung lắc. Lênh đênh mặt biển, thuyền lắc, giường rung, mà bản cũng chao đảo theo. Cảm giác giống hệt như đang một chiếc giường nước khổng lồ .

Đêm nay Tưởng Thính Nam hưng phấn một cách lạ thường. Đã nhiều Nguyễn Ngôn cảm thấy kiệt sức đến mức sắp ngất , nhưng đ.á.n.h thức. Cuối cùng, Tưởng Thính Nam ôm gần cửa sổ, bắt mở mắt .

Hóa , mặt trời mọc từ lúc nào .

Vầng thái dương màu cam quất từ từ nhô lên từ đường chân trời, từng chút một, lắc lư tiến về phía đỉnh cao.

Cá đêm thì chẳng câu con nào.

Tưởng Thính Nam dùng "thực lực" của để bắt ngắm bình minh bằng .

Đối với chuyện , Nguyễn Ngôn chỉ mắng một câu: "Tưởng Thính Nam! Cút cho !"

Cuối cùng, Nguyễn Ngôn cũng lịm vì kiệt sức. Sau khi tắm rửa sạch sẽ cho vợ, Tưởng Thính Nam chẳng thấy buồn ngủ chút nào. Anh thỏa mãn bên mép giường, cứ chằm chằm vợ rời mắt, cầm lấy bàn tay đặt lên môi hôn hít, thỉnh thoảng còn c.ắ.n nhẹ đầu ngón tay.

Anh thích lắm. Từng tấc thịt, từng chỗ vợ, đều yêu đến phát điên.

Mãi đến khi ánh mặt trời rực rỡ, Tưởng Thính Nam mới quần áo ngoài. Anh cát mới, tự tay làm đồ ăn cho mèo. hôm nay Tiểu Hắc vẻ ăn ngon miệng cho lắm, chỉ nhấm nháp hai miếng đầu chỗ khác.

Vô lý nhỉ? Cái "xe tải mặt đen" rõ ràng là háu ăn mà.

Tưởng Thính Nam bế Tiểu Hắc lên, nghiêm túc tra hỏi: "Có mày cố ý ăn ít để đợi ba nhỏ hãm hại ?"

Tiểu Hắc tặng ngay cho một cú "mèo quyền" mặt.

Tưởng Thính Nam đoán điều gì đó, bước boong tàu và thấy đĩa đồ ăn trống ở phía . Anh tức đến mức bật . Anh xách cổ Tiểu Hắc lên đe dọa: "Còn dám bám lấy ba nhỏ của mày nữa, tin đem mày cho cá mập ăn thật đấy?"

Tiểu Hắc lờ , thản nhiên l.i.ế.m móng vuốt. Đùa , ai thèm quan tâm lão làm gì.

Tưởng Thính Nam quan sát vị trí, thấy phía một điểm câu khá , thời gian cũng vặn. Anh về phòng dỗ dành để đ.á.n.h thức vợ dậy, và ngoài dự đoán, ăn thêm hai cái tát mặt từ Nguyễn Ngôn.

Anh ôm Nguyễn Ngôn đến vị trí đặt cần câu. Thực tế là Tưởng Thính Nam thao tác, còn Nguyễn Ngôn cứ dựa mà ngủ tiếp. Đợi đến khi cá c.ắ.n câu, mới gọi dậy. Cuối cùng, Nguyễn Ngôn uể oải chụp chung một tấm ảnh với con cá ngừ lớn nhất.

Tưởng Thính Nam thể ở ngoài quá lâu, hai ngày nghỉ cũng là do cố gắng chắt bóp thời gian mới . Chạng vạng ngày thứ hai, họ cảng để chuẩn về nhà.

lúc , điện thoại của Nguyễn Hàm gọi đến.

Nguyễn Ngôn bắt máy với vẻ hờ hững: "Sao thế, đại tiểu thư kết thúc chuyến du lịch ?"

Nguyễn Hàm hề đấu mồm với như khi, đó là tiếng nức nở vang lên từ đầu dây bên .

Nguyễn Ngôn lập tức bật dậy: "Có chuyện gì ? Đừng , từ từ thôi, xảy chuyện gì?"

"Anh ơi! Mẹ đổ bệnh , ngất xỉu, mới đưa bệnh viện xong. Anh về ? Em sợ lắm..."

Nguyễn Ngôn cũng sợ đến mức rụng rời chân tay, vội vàng sang Tưởng Thính Nam: "Làm bây giờ? Tưởng Thính Nam ơi..."

Tưởng Thính Nam tấp xe lề, cầm lấy điện thoại, trầm giọng hỏi han tình hình trấn an Nguyễn Hàm vài câu để định cảm xúc cho cô bé.

Đến khi trả điện thoại, mới thấy Nguyễn Ngôn ướt đẫm cả mặt.

Tưởng Thính Nam thấp giọng dỗ dành: "Đừng sợ, , chúng sẽ đến đó ngay bây giờ. Anh liên hệ với bệnh viện , bác sĩ chuyên khoa cũng sẽ sắp xếp thỏa. Vẫn làm kiểm tra mà, chẳng chuyện gì nghiêm trọng , đừng tự dọa ."

Nguyễn Ngôn lau nước mắt: "Sao đột nhiên nhập viện chứ, em nhớ rõ sức khỏe vẫn mà, kiếp chuyện ..."

Lời đột ngột dừng .

Nguyễn Ngôn chợt nhớ , chuyện Tưởng Khiếu tấn công cũng là việc kiếp hề xảy . Từ khi họ trọng sinh trở về, nhiều chuyện đổi.

Bàn tay Nguyễn Ngôn bỗng nắm chặt.

Là Tưởng Thính Nam. Anh đang nghĩ gì: "Đừng sợ bảo bối, chuyện gì cũng đừng sợ, ở đây ."

Vành mắt Nguyễn Ngôn vẫn đỏ hoe, nhưng khẽ gật đầu.

Trên đường , Tưởng Thính Nam gọi điện cho Lý Hàm để bàn giao việc công ty, đó chẳng dừng một giây nào, trực tiếp lái xe lao thẳng đến bệnh viện.

Loading...