Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 34: Thương tích do tai nạn
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:35:25
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau một giấc ngủ dậy.
Nguyễn Ngôn thề sẽ bao giờ tin tưởng mấy lời ma quỷ của Tưởng Thính Nam nữa.
Không hề uy tín!
Không hề liêm sỉ!!
Hôm nay là cuối tuần, Tưởng Thính Nam còn đang ở trong bếp bận rộn, Nguyễn Ngôn gian nan trở , bò giường lướt vòng bạn bè. Cậu thấy ảnh Hàn Thu đăng lúc rạng sáng — một bức ảnh mặt trời mọc. Giữa hai đỉnh núi chen chúc một mặt trời đỏ rực, trông như lòng đỏ trứng vịt muối. Nguyễn Ngôn nhanh tay nhấn tim, gửi qua một đống biểu tượng cảm xúc 【vỗ tay】.
"Đừng bò chơi điện thoại nữa."
Tưởng Thính Nam từ lúc nào, bế thốc lên: "Kẹp chặt eo , đừng để ngã."
Nguyễn Ngôn mặt cảm xúc: "Chân em mềm như sợi bún , kẹp nổi."
Tưởng Thính Nam nghĩ đến chuyện gì, khẽ một tiếng.
"Tưởng Thính Nam, ở chỗ em bây giờ một chút uy tín cũng còn. Miệng đàn ông là cái đồ lừa đảo, em sẽ bao giờ tin nữa..."
Nguyễn Ngôn lầm bầm lầu bầu, lời còn dứt thấy Tưởng Thính Nam lôi một chùm chìa khóa, quơ quơ mặt . Đôi mắt Nguyễn Ngôn lập tức sáng rực lên.
"Đã đặt cho em từ hai tháng , em luôn thích xe thể thao. ở trong nội thành chú ý an ."
Nguyễn Ngôn lật mặt còn nhanh hơn lật sách. Lập tức "hô hố" một tiếng: "Chồng vạn tuế! Em yêu chồng nhất!!" Cậu ôm chầm lấy cổ Tưởng Thính Nam, hôn chùn chụt lên mặt : "Yêu lắm nha chồng ơi."
Tưởng Thính Nam bực buồn vỗ vỗ m.ô.n.g : "Có việc thì gọi chồng, việc thì gọi Tưởng Thính Nam?"
Nguyễn Ngôn hừ hừ hai tiếng.
Khi Tưởng Thính Nam ở nhà, dì giúp việc thường cần đến nấu cơm. Nguyễn Ngôn hiện tại ăn quen cơm nấu, chỉ món làm mới khiến ăn thêm vài miếng. Tưởng Thính Nam lúc ăn cơm thường dùng máy tính bảng xem tin tức kinh tế tài chính, nhưng đầy hai phút Nguyễn Ngôn tắt phụp .
"Anh đừng như mấy ông bá tổng trong tiểu thuyết nữa." Nguyễn Ngôn mở một chương trình thực tế về trẻ em: "Xem cái , đón Tiểu Hắc về là học cách làm ba ."
Tưởng Thính Nam: "..."
Anh thong thả mở miệng: "Anh hứng thú làm ba của khác, mèo cũng ." Anh Nguyễn Ngôn với ánh mắt đầy thâm ý.
Nguyễn Ngôn đỏ mặt trừng , nhét một quả cà chua bi miệng Tưởng Thính Nam để bắt im lặng. Ăn cơm xong, hai đến bệnh viện thú y thăm mèo. Chân của Tiểu Hắc xử lý từ hôm qua, chỗ nấm cũng cạo lông, giờ đang đeo vòng cổ Elizabeth đáng thương.
Tưởng Thính Nam lạnh lùng nhận xét: "Hơi ."
Nguyễn Ngôn trừng : "Con chê cha khó, cha chê con , bao giờ ?"
Nhắc đến "con", bác sĩ lập tức tới niềm nở : "Hôm qua quý khách chi tiêu nhiều, bệnh viện chúng dịch vụ tặng kèm 'thiến trứng' miễn phí. Đợi hai ngày nữa trạng thái nó lên, chúng sẽ làm phẫu thuật luôn."
Nguyễn Ngôn há miệng ngượng ngùng, nên lời.
Tưởng Thính Nam châm chọc: "Tiểu thái giám."
Sau đó Nguyễn Ngôn giẫm mạnh cho một cái chân.
Tiểu Hắc vẫn sắp lời chia tay với hai "quả trứng", thấy Nguyễn Ngôn tới thì vui mừng, cứ dụi đầu . Nguyễn Ngôn xoa xoa tai nó: "Ngoan nhé Tiểu Hắc, ba mua cho con bao nhiêu đồ chơi nè, đợi con về ba chơi với con, mau khỏe nhé."
Tưởng Thính Nam dỗ mèo như dỗ trẻ con, hừ lạnh: "Mỗi ngày đối với đ.á.n.h thì mắng, đối với mèo dịu dàng thế đấy."
Nguyễn Ngôn bịt tai mèo : "Không ."
Chú mèo vô tội kêu lên hai tiếng.
Vài ngày , sức khỏe Tiểu Hắc định, "cắt trứng" xong liền đón thẳng về nhà. Vốn dĩ căn biệt thự nhỏ hai ở là rộng rãi, nhưng giờ thêm một con mèo, Tưởng Thính Nam luôn cảm thấy trong nhà chật chội.
Nguyễn Ngôn sofa xem TV, Tưởng Thính Nam định xuống bên cạnh thì Tiểu Hắc đột nhiên vọt tới, chiếm trọn vị trí trong lòng Nguyễn Ngôn. Một một mèo vô cùng hòa hợp, làm Tưởng Thính Nam trở nên thừa thãi.
Tưởng Thính Nam tối tăm mặt mày chằm chằm. Nếu là bình thường, giờ Nguyễn Ngôn đang rúc lòng , để đút từng quả dâu tây cho ăn mới đúng. Giờ thì , Nguyễn Ngôn ôm mèo, đút từng miếng thịt sấy cho nó, thậm chí một chút dư quang cũng thèm rơi lên .
Tưởng Thính Nam quyết định tự thưởng cho bằng cách lạnh mặt giặt một chiếc quần lót.
Nguyễn Ngôn đang hưởng thụ niềm vui vuốt mèo thì bỗng ai đó xách bổng lên. Cậu ngơ ngác: "Sao thế chồng?" Chuyện gì mà khẩn cấp ? Cháy nhà ?
Tưởng Thính Nam bình tĩnh đáp: "Thay quần lót."
???
Nguyễn Ngôn sững sờ, tưởng nhầm. Cậu vùng vẫy đ.ấ.m hai cái vai : "Tưởng Thính Nam bệnh !"
Tưởng Thính Nam mặt đổi sắc, mặc đ.á.n.h mắng. Cuối cùng Nguyễn Ngôn vẫn ép cởi quần nhỏ, trần trụi Tưởng Thính Nam một bên vò quần cho . Cậu che mông: "Tưởng Thính Nam, sở thích quái đản gì , thì em gửi làm giúp việc nhé."
Tưởng Thính Nam lạnh mặt lời nào, cứ thế giặt quần. Nguyễn Ngôn nghẹn họng, thốt một câu: " là tuyệt vời."
đến tối, khi Nguyễn Ngôn hăm hở ôm mèo ngủ cùng, sự kiên nhẫn của Tưởng Thính Nam cạn kiệt. Anh sa sầm mặt: "Em hứa với thế nào?"
Nguyễn Ngôn lí nhí tìm cớ: "Tiểu Hắc mới về nhà ngày đầu tiên mà, em sợ nó ngủ một sẽ gặp ác mộng."
Tưởng Thính Nam lặng lẽ chằm chằm : "Không ."
Bộ não vụng về của Nguyễn Ngôn đột nhiên nảy một ý : "Hay là thế , chồng ơi, em cởi cái quần nhỏ mới cho giặt tiếp, cho Tiểu Hắc lên giường ngủ nhé?"
Cậu toan dùng việc giặt quần lót để dụ dỗ chồng .
Nguyễn Ngôn đúng là " nhất diễn viên". Hậu quả của màn kịch đó là Tiểu Hắc ném ngoài cửa, cũng may Tưởng Thính Nam còn chút lương tâm nên nhốt nó lồng sắt.
Nguyễn Ngôn vẫn giường diễn tiếp, ôm n.g.ự.c giả vờ lóc: "Tiểu Hắc !! Là ba nhỏ vô dụng, ba nhỏ trong cái nhà chẳng địa vị gì cả, việc đều do ba lớn quyết định hết. Ba nhỏ chỉ ngậm đắng nuốt cay chịu đ.á.n.h chịu mắng thôi, con trách thì cũng đừng trách ba nhỏ nhé..."
Diễn quá nhập tâm, đến khi ngẩng đầu lên, mới thấy Tưởng Thính Nam đang lạnh lùng . Nguyễn Ngôn vội vàng nở nụ ngoan ngoãn: "Chồng yêu ngủ ngon."
Tưởng Thính Nam lạnh: "Vẫn còn sớm mà, ngon cái gì mà ngon."
Anh quỳ một gối xuống giường định bắt lấy Nguyễn Ngôn. Cậu vùng vẫy toan chạy về phía nhưng cuối cùng vẫn đè chặt eo. Nguyễn Ngôn giống như một con cá mắc cạn, vô lực vùng vẫy bên bờ. Miệng mấp máy như đang gì đó, Tưởng Thính Nam nheo mắt ghé sát gần mới rõ:
"Cá chép lớn, cá giống nhảy tưng bừng, sáu đồng một con... Cá chép lớn, cá giống ngơ ngác phơi bụng, năm đồng... Cá chép lớn hết thở, ba đồng..."
Tưởng Thính Nam: "..."
Tiểu Hắc ở nhà hai ngày thì bắt đầu trở nên tự tại hơn hẳn. Lúc mới đến, thái độ của nó là: 【Đây là nhà của nó ?】. Còn hiện tại thì thành: 【Đây là nhà của chứ?】.
Rất nhiều Tưởng Thính Nam đang xuống cầu thang thì nó đột nhiên phóng vèo qua khiến suýt ngã. Anh mắng thì nó chẳng thèm , cứ thế chạy biến tìm Nguyễn Ngôn. Nguyễn Ngôn còn lén đổi biệt danh của Tưởng Thính Nam thành 【Ông bố già tuyệt vọng】, kết quả phát hiện, tét m.ô.n.g cho một trận ép sửa thành: 【Chồng yêu nhất đời】.
Từ lúc nuôi mèo, Nguyễn Ngôn còn lén bỏ nó ba lô mang đến trường. Tiểu Hắc vốn là mèo hoang nên gan lớn, chẳng sợ chút nào. Ở dãy bàn cuối lớp, nó thoải mái dài bàn, hết vươn vai l.i.ế.m láp móng vuốt.
Hàn Thu xoa đầu nó hỏi: "Đây là con mèo hôm leo núi nhặt hả?"
Nguyễn Ngôn gật đầu: "Đáng yêu cực kỳ đúng ?"
Hàn Thu gật đầu lia lịa.
"Chiều nay tớ định dẫn nó đến công ty Tưởng Thính Nam."
Hàn Thu cảm thán: "Nó ngoan thật đấy, chẳng chạy lung tung gì cả."
Nguyễn Ngôn đắc ý: "Tiểu Hắc lời tớ lắm."
Sự thật đúng là , Tiểu Hắc dường như Nguyễn Ngôn là ân nhân cứu mạng nên lúc nào cũng dính lấy như hình với bóng. Nếu Nguyễn Ngôn giận Tưởng Thính Nam, Tiểu Hắc sẽ kiên quyết về phía , nhe răng gầm gừ với .
Có hôm Nguyễn Ngôn đang cơn thịnh nộ vì Tưởng Thính Nam để vết hằn cổ khiến mặc áo cổ cao suốt mấy ngày, bèn cầm gối ném thẳng . Gối rơi xuống đất, ngờ Tiểu Hắc chạy tới, dùng sức c.ắ.n một góc gối lôi về phía Nguyễn Ngôn, bộ như tiếp thêm "vũ khí" cho đ.á.n.h tiếp.
Cảnh tượng đó khiến Tưởng Thính Nam giận buồn . công tâm mà , thấy Tiểu Hắc che chở cho Nguyễn Ngôn, cũng thấy yên tâm phần nào.
Tan học, Nguyễn Ngôn khoác ba lô lên vai, kéo khóa kín để Tiểu Hắc thò đầu ngoài. Cậu vẫy tay chào bạn: "Tớ nhé Thu Thu!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-34-thuong-tich-do-tai-nan.html.]
"Đi đường cẩn thận nha."
Nguyễn Ngôn vốn định gọi xe, nhưng nghĩ quãng đường đến công ty Tưởng Thính Nam xa, đây là đầu dẫn Tiểu Hắc ngoài nên thong thả bộ. Thời tiết hôm nay , lạnh cũng chẳng nóng.
Nguyễn Ngôn ngân nga giai điệu nhỏ, thấy đường vắng liền thả Tiểu Hắc , dắt nó bằng dây xích nhỏ. Tiểu Hắc quen nên lắc đầu, nhưng cũng nghênh ngang bước .
Đi ngang qua một công viên, Nguyễn Ngôn nghỉ ghế dài, đổ chút nước và thức ăn vặt cho mèo. Đang giờ làm việc nên công viên khá vắng, chỉ vài đứa trẻ đang cho bồ câu ăn, nhưng Nguyễn Ngôn bỗng cảm thấy gì đó tự nhiên. Cậu ngoái xung quanh. Phía mấy phụ nữ đang bật loa khiêu vũ, cạnh đó là mấy bác trai vây quanh bàn cờ tướng.
Mọi thứ trông vẻ bình thường, nhưng vì luôn cảm thấy đang dõi theo ? Giống như mặt nước lặng lờ đang ẩn chứa một con cá lớn hung dữ. Cậu mím môi, nhanh chóng thu dọn đồ đạc: "Tiểu Hắc, thôi, chúng tìm ba ba."
Càng , cảm giác kỳ quái càng đè nặng. Nguyễn Ngôn ngoảnh nhiều nhưng thấy ai. Đến cuối cùng, đột ngột dừng bước, phắt thì bắt gặp một gã đàn ông trung niên kịp lẩn trốn. Hắn đội mũ sụp xuống, rõ mặt mũi nhưng ác ý thì tràn đầy.
Sợ hãi tột độ, Nguyễn Ngôn đầu chạy thục mạng, đồng thời nới lỏng dây xích để Tiểu Hắc chạy nhanh hơn. Tiểu Hắc như hiểu ý, chẳng đợi chủ nhân gì vắt chân lên cổ mà chạy. Gã đàn ông phía c.h.ử.i thề một tiếng đuổi theo. Tiếng thở dốc hòa cùng tiếng tim đập thình thịch khiến dây thần kinh của Nguyễn Ngôn căng như dây đàn.
Cùng lúc đó, tại văn phòng, vòng tay của Tưởng Thính Nam bỗng rung lên. Đây là thiết đặc biệt trang cho Nguyễn Ngôn; chỉ cần nhịp tim của vượt quá mức bình thường, nó sẽ tự động báo động và gửi vị trí chính xác về máy . Tưởng Thính Nam bật dậy, sắc mặt cực kỳ khó coi. Thấy định vị ngay đối diện công ty, chần chừ một giây, lao nhanh ngoài.
Lối của con ngõ ở ngay mắt. Chỉ cần chạy tới đó là đường lớn, gã chắc chắn dám làm gì giữa thanh thiên bạch nhật. Thế nhưng Nguyễn Ngôn vốn ít vận động, lúc kiệt sức, chỉ chạy bằng chút tàn lực cuối cùng.
lúc đó, cảm thấy ba lô túm chặt, một lực mạnh kéo giật lùi khiến lảo đảo ngã nhào xuống đất. Cánh tay chà xát xuống nền đất đau rát. Đến lúc , mới rõ mặt kẻ bám đuôi. Gã trông quen, nhưng vết sẹo dài vắt ngang mặt khiến gã trở nên dữ tợn. Nguyễn Ngôn chắc chắn từng gặp , nhưng cảm giác quen thuộc khó hiểu vẫn hiện hữu.
Chưa kịp suy nghĩ nhiều, gã đàn ông gầm lên: "Mẹ kiếp, lão t.ử một xu cũng tiêu, thế mà để cho cái loại tiểu bạch kiểm như mày hưởng hết !" Gã giơ tay định giáng một cú đ.ấ.m xuống.
bàn tay kịp rơi xuống thì một tiếng mèo kêu chói tai vang lên. Tiểu Hắc vốn chạy xa từ lúc nào , lao thẳng mặt gã đàn ông, tung một cú cào sắc lẹm. Kỳ lạ hơn, phía Tiểu Hắc còn mấy con mèo hoang khác, dẫn đầu là một con mèo mướp, tất cả đồng loạt lao tấn công gã.
Cảnh tượng cứ như phim hành động viễn tưởng. Nghe tiếng gã đàn ông la hét, Nguyễn Ngôn run b.ắ.n . "Trời ạ, gã sắp cào thành khoai tây sợi mất thôi."
Đang lúc ngẩn ngơ, một vòng tay siết chặt lấy , tiếng thở dốc nặng nề truyền từ đỉnh đầu xuống. Nguyễn Ngôn ngẩn : "Tưởng Thính Nam?"
Cậu ấn chặt lồng ngực. Áp sát tim , cảm nhận nhịp đập còn nhanh hơn cả cả hai gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ đây. Nguyễn Ngôn khẽ nhắm mắt, đưa tay ôm , thì thầm: "Em ."
"Em thật sự mà!!!"
Mặc kệ Nguyễn Ngôn nhấn mạnh, khẳng định, thề thốt đến thế nào chăng nữa, Tưởng Thính Nam vẫn cứng rắn đưa đến bệnh viện làm kiểm tra . Kết quả cho thấy, ngoài vết trầy xước cánh tay , sức khỏe của Nguyễn Ngôn .
Nguyễn Ngôn tin nổi, chỉ tờ báo cáo bảo: "Tưởng Thính Nam, kỹ xem, em thật sự gì ? Hai ngày nay em thấy làm việc quá độ..."
Tưởng Thính Nam cúi mắt , lời nào. Nguyễn Ngôn bĩu môi: "Thôi mà, đừng sợ, em chẳng vẫn bình an vô sự đây ?"
Thực tế, Tưởng Thính Nam đang cực kỳ sợ hãi. Nếu đến muộn một chút, nếu mấy chú mèo ... thì Nguyễn Ngôn sẽ ? Anh dám tưởng tượng tiếp, chỉ thấy lồng n.g.ự.c như ngọn lửa bùng cháy, một cảm xúc mãnh liệt trực trào .
Kẻ — kẻ định làm hại Nguyễn Ngôn. Trong lúc hỗn loạn lúc nãy, Tưởng Thính Nam đá một cú thật mạnh n.g.ự.c . Nhìn thấy ánh mắt kinh hoàng của gã đàn ông đó, chỉ nghiền nát từng khúc xương . Nếu cảnh sát kịp thời ập đến...
" , bọn Tiểu Hắc ?" Nguyễn Ngôn nắm c.h.ặ.t t.a.y áo Tưởng Thính Nam, "Chúng là ân nhân cứu mạng của em đấy."
Tưởng Thính Nam trấn an bằng cách xoa đầu : "Anh cho đưa chúng đến bệnh viện thú y kiểm tra , em yên tâm ."
Nguyễn Ngôn gật đầu, chợt nhớ điều gì đó, trợn tròn mắt: "Vẫn là cái bệnh viện thú y ?"
Dù hiểu hỏi , Tưởng Thính Nam vẫn gật đầu xác nhận. Nguyễn Ngôn tuyệt vọng nhắm mắt: "Thế là 'trứng' của chúng cũng giữ nổi . Xong đời, em đúng là lấy oán báo ân mà."
Từ nay về , trong "giang hồ mèo" chắc chắn sẽ lưu truyền một câu: Cứu Nguyễn Ngôn, mất đời trai.
Tưởng Thính Nam nhếch môi nhạt, gì thêm mà bế bổng Nguyễn Ngôn lên: "Chúng về nhà thôi."
Vì quá vội vã nên họ đến bệnh viện công gần đó, nơi đông . Hành động đột ngột của Tưởng Thính Nam thu hút ít ánh tò mò. Nguyễn Ngôn vội vỗ vai : "Nhiều lắm kìa, thả em xuống ."
Tưởng Thính Nam mặt đổi sắc: "Em thương, bế."
"..." Nguyễn Ngôn cạn lời, "Làm ơn , em thương ở tay chứ chân !"
điều đó chẳng quan trọng. Trong mắt Tưởng Thính Nam, Nguyễn Ngôn rụng một sợi tóc cũng là chuyện đại sự. Nói mãi , đành rúc đầu n.g.ự.c làm "con đà điểu". May mà tài xế chờ sẵn ở cửa, giúp thoát khỏi cảnh " hổ độn thổ".
Buổi chiều, Tưởng Thính Nam đến công ty mà ở nhà bầu bạn với Nguyễn Ngôn vì sợ còn hoảng sợ. Nguyễn Ngôn tựa lòng , cuối cùng nhịn mà lên tiếng: "Xin nhé, nếu em gọi xe thẳng tới đó thì gặp chuyện ."
Tưởng Thính Nam nắm lấy bàn tay , khẽ nhéo lòng bàn tay: "Em là thương, xin ?" Anh đưa tay lên môi hôn nhẹ: "Bé cưng, chính mới là xin em."
Nguyễn Ngôn chớp mắt, giữ im lặng. Giọng Tưởng Thính Nam khàn : "Bé cưng, em hỏi kẻ làm hại em là ai?"
Từ lúc viện đến giờ, Nguyễn Ngôn hề nhắc tới kẻ đó nửa lời. Cậu mím môi, vài giây mới nhỏ giọng: "Hắn là ba của , đúng ?"
Đó là lý do thấy gã quen mắt, và cũng là lý do vì gã những lời kỳ lạ như thế khi định đ.á.n.h . Tưởng Thính Nam nhắm mắt, giọng nặng nề: "Anh , ba c.h.ế.t lâu . Hắn chỉ là một kẻ chung huyết thống với mà thôi."
Nguyễn Ngôn dẩu môi, ôm lấy Tưởng Thính Nam vỗ về lưng : "Đừng buồn nữa, vẫn còn em mà. Mẹ em, em gái em, tất cả đều thể chia sẻ cho . Em trao cả gia đình em cho đấy."
Tưởng Thính Nam cảm thấy cổ họng nghẹn đắng. Anh ôm chặt lấy , như khảm xương tủy . Kể từ lúc thấy Nguyễn Ngôn thương, trái tim như xé làm đôi: một nửa nghiền nát kẻ thủ ác, một nửa hòa tan lồng n.g.ự.c .
Lát , mới buông nhẹ : "Lần là do sơ ý, sẽ xử lý thỏa."
Nguyễn Ngôn vội nắm tay : "Anh đừng làm gì kích động nhé."
"Yên tâm, chừng mực."
Tưởng Thính Nam sơ suất là vì kiếp khi rời khỏi nhà, bao giờ gặp gã nữa. Lần cuối tin về gã là khi gã ung thư xương, đó cũng chẳng buồn để tâm.
Có lẽ ở kiếp , Tưởng Thính Nam thành đạt sớm hơn, sự giàu của đ.á.n.h động đến tai gã, dẫn đến sự việc ngày hôm nay. Cũng may là Nguyễn Ngôn , nếu sẽ chẳng bao giờ tha thứ cho chính .
Vết trầy xước nhỏ tay Nguyễn Ngôn trong mắt Tưởng Thính Nam chẳng khác nào trọng thương. Anh bảo dì giúp việc ninh canh xương, bắt uống một bát lớn. Cuối cùng, Nguyễn Ngôn ôm bụng kêu sắp nổ tung mới tha.
Tưởng Thính Nam nghi ngờ sờ thử bụng : "Mới uống mấy ngụm kêu nổ, bình thường em 'chứa' giỏi lắm mà?"
Nguyễn Ngôn: "... Cút !"
Đến tối, Tiểu Hắc cũng đón về khi kiểm tra xong, còn mấy chú mèo khác ở bệnh viện để hồi phục khi... "cắt trứng".
Vừa thấy Nguyễn Ngôn, Tiểu Hắc lao ngay lòng . Lần Tưởng Thính Nam ngăn cản, cũng chẳng ghen tuông mà còn khen ngợi: "Làm lắm, cứu ba nhỏ của mày, thưởng gì cũng cho."
Tiểu Hắc vẫn giữ thái độ phớt lờ, nó xoay trong lòng Nguyễn Ngôn, chổng m.ô.n.g về phía Tưởng Thính Nam. Anh vẫn tiếp tục lẩm bẩm: "Để đặt cho Tiểu Hắc một cái chuông vàng."
Nguyễn Ngôn can ngăn ngay: "Mèo nên đeo chuông ."
"Thì làm cái kêu, để đeo cho thôi."
"Còn mấy chú mèo thì ?" Nguyễn Ngôn lo lắng, "Nhà nuôi hết , nhưng cũng thể để chúng lang thang tiếp."
Tưởng Thính Nam cúi đầu hôn lên trán : "Cái em đừng lo. Anh sẽ cho xây mấy trạm cứu hộ mèo, thuê chuyên gia quản lý. Chúng cũng sẽ hợp tác với bệnh viện thú y, mèo hoang đưa về sẽ triệt sản mới đưa trạm chờ nhận nuôi."
Thế là trong phút chốc, tất cả mèo đực ở thành phố S đều "khép chân" lo lắng cho phận của . Nguyễn Ngôn buồn thấy đây là ý , ngẩng đầu hôn một cái: "Duyệt nha!"
Tiểu Hắc chen giữa hai , kêu "meo meo". Nếu là ngày thường, Tưởng Thính Nam xách cổ nó ném ngoài vì tội chiếm chỗ của vợ . giờ Tiểu Hắc là đại công thần, liền nghiêm túc hỏi: "Mày đói khát ?"
Nguyễn Ngôn bất lực: "Tại chen lấn làm nó chật đấy."
Tưởng Thính Nam vẫn thấy đủ: "Hay là thuê thêm một giúp việc chuyên chăm sóc Tiểu Hắc nhé? Chứ việc chải lông, dọn phân cũng vất vả lắm."
"Được đó." Nguyễn Ngôn trêu chọc, đá nhẹ một cái, "Hay truyền luôn công ty cho Tiểu Hắc ?"
Tưởng Thính Nam chiều lòng vợ, đáp: "Cũng là thể."
Vì tay Nguyễn Ngôn đụng nước nên việc tắm rửa đều do Tưởng Thính Nam làm giúp. Cậu giơ tay lên như đang phát biểu trong lớp, mặc cho lau chùi cơ thể. Đến khi lau xuống phía , Nguyễn Ngôn né tránh thì lập tức kéo : "Chạy , lau khô mà, chú ý vệ sinh chứ."
Tưởng Thính Nam lúc nào cũng đóng vai đắn đạt những lúc . Anh vốn định bắt nạt vì gặp chuyện sợ hãi, nhưng chính cũng ngờ vợ nhạy cảm đến thế, mới lau thôi mà "phản ứng" rõ rành rành.
Bị Tưởng Thính Nam với ánh mắt như , Nguyễn Ngôn đỏ mặt, vẫn cứng miệng cãi: "Nhìn gì mà ? Anh chắc?"
Tưởng Thính Nam trêu chọc: "Không cái nào đáng yêu như của em cả."
"Thật là coi thường khác quá mà!!!" Nguyễn Ngôn xù lông, hét lớn: "Tiểu Hắc! Tiểu Hắc đây! Cào cho ba!"
Không ngờ cửa phòng tắm đóng chặt, Tiểu Hắc thật sự chạy . Tưởng Thính Nam bó tay, cuối cùng một tay ấn vợ, một tay giữ mèo, cả phòng tắm loạn thành một đoàn. Đây là nuôi một con mèo, rõ ràng là một "con mèo lớn" đang dắt theo một con mèo nhỏ quậy phá cả ngày mà!