Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 33: Thật là bi ai quá đi mà!
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:35:23
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi khai giảng, Nguyễn Ngôn chính thức biến thành một chú cá mặn mất hết ước mơ.
Tưởng Thính Nam quán xuyến cả hai bên nên càng trở nên bận rộn hơn. Dù , vẫn tranh thủ thời gian bảo chọn vài bất động sản đưa cho Nguyễn Ngôn xem: "Mua một căn , để về chỗ ở cho thuận tiện."
Nguyễn Ngôn mấy hứng thú, chỉ liếc một cái quăng sang một bên.
"Nguyễn Hàm còn nước ngoài, cũng nghỉ hưu, chắc là bà cũng qua đây ở . Nếu ở một hai ngày thì cứ ở chung với chúng là ."
Tưởng Thính Nam dừng một chút: "Không tiện."
"Có gì mà ..."
Nguyễn Ngôn khựng , đột nhiên nhớ dạo gần đây Tưởng Thính Nam đang dốc sức "khai phá" ngóc ngách trong nhà.
Mới hai ngày , họ "thử" ở ban công nhỏ tầng hai.
Buổi đêm ngoài chỉ thấy một mảnh đen kịt. Nguyễn Ngôn sợ đến mức run rẩy, cứ rúc lòng Tưởng Thính Nam, nhưng càng như càng khiến da đầu Tưởng Thính Nam tê dại vì hưng phấn.
Anh siết chặt eo Nguyễn Ngôn, những nụ hôn nóng bỏng rơi sống lưng , miệng lẩm bẩm: "Bảo bối, bảo bối."
Thật là điên rồ.
Đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ , cả khuôn mặt Nguyễn Ngôn vẫn đỏ bừng lên. Cậu giơ chân đá đá Tưởng Thính Nam, như con mèo nhỏ nhe nanh: "Sau đừng làm mấy chuyện khốn khiếp đó nữa! Em ở bên ngoài !"
Tưởng Thính Nam nhướng mày, thản nhiên : "Thế ? Đêm đó thấy em run dữ lắm, còn tưởng em thoải mái lắm chứ..."
Nguyễn Ngôn trợn tròn mắt, nhào tới bịt miệng .
Tưởng Thính Nam bắt lấy cổ tay , đặt bên môi hôn một cái: "Ngoan nào, thu dọn hành lý , cuối tuần chúng làng du lịch ở."
Nguyễn Ngôn ho khan một tiếng: "Cái đó... để tuần cũng ."
Tưởng Thính Nam gì, chỉ lặng lẽ .
Nguyễn Ngôn xoay lên đùi , vòng tay ôm cổ Tưởng Thính Nam, nũng nịu : "Chồng ơi, dạo em ngoan đúng ?"
Tưởng Thính Nam phủ nhận cũng chẳng thừa nhận, chỉ hỏi ngược : "Có chuyện gì thì ."
"..."
Chẳng lãng mạn chút nào hết!
Nguyễn Ngôn dẩu môi: "Chuyện là thế , câu lạc bộ leo núi của trường tổ chức leo núi, còn nghỉ ở homestay đỉnh núi nữa, chính là cuối tuần ."
Tưởng Thính Nam vuốt tóc , giọng điệu lạnh nhạt: "Tham gia câu lạc bộ leo núi từ khi nào mà với ?"
"Thì mới học kỳ thôi mà."
"Lại còn ở bên ngoài?" Tưởng Thính Nam chút vui: "Thể lực của em , mà leo núi nổi. Ở bên ngoài môi trường kém, ai sâu bọ gì , chăn nệm sạch sẽ ? Nếu dị ứng thì làm ..."
Lời hết, Nguyễn Ngôn thứ hai bịt miệng : "Em mỏng manh đến thế! Chỉ ở một đêm thôi mà. Thu Thu , nhưng với những khác nên em cùng để bầu bạn thôi."
Miệng bịt kín, Tưởng Thính Nam chỉ thể dùng đôi mắt trầm mặc chằm chằm Nguyễn Ngôn.
Nguyễn Ngôn hừ hừ: "Chồng em là nhất, chồng em tuyệt vời, chồng em đỉnh của chóp."
Tưởng Thính Nam: "..."
Thấy vẫn nhất quyết đồng ý, Nguyễn Ngôn hết cách, cuối cùng đành tung chiêu cuối, ghé sát tai Tưởng Thính Nam thì thầm điều gì đó.
Đôi mắt Tưởng Thính Nam khẽ sáng lên: "Thật ? Đừng đến lúc đó lật lọng quỵt nợ đấy nhé."
"Thật mà! Em mà quỵt , Nguyễn Tiểu Ngôn em là làm."
Tưởng Thính Nam gật đầu: "Được, nhất là em nên làm ."
Anh luồn tay m.ô.n.g bế xốc Nguyễn Ngôn lên, còn xốc xốc vài cái: "Anh thu chút lãi ."
Bị bế đột ngột, Nguyễn Ngôn giật ôm chặt cổ : "Sao thế! Anh là tư bản thì ngon lắm chắc!"
Tưởng Thính Nam thản nhiên thừa nhận: " thế, tạm giữ nửa tháng tiền lương của em."
...
Ngày khởi hành, thời tiết .
Tưởng Thính Nam đặc biệt dành thời gian để đích tiễn Nguyễn Ngôn . Vì sợ đồ đạc quá nhiều sẽ khiến Nguyễn Ngôn leo núi vất vả, mang cho quá nhiều thứ, chỉ chuẩn một ít nước và đồ ăn.
"Cái là thiết báo động dây, gặp nguy hiểm gì thì ấn nút, nó sẽ kết nối từ xa đến điện thoại của ."
"Còn cái , điện thoại dự phòng."
"Còn nữa..."
"Được , , em mà." Nguyễn Ngôn nhận lấy ba lô: "Anh mau làm , yên tâm, sẽ chuyện gì ."
Tưởng Thính Nam thật sự chẳng yên tâm chút nào.
Trong mắt , Nguyễn Ngôn giống như một chú thú non, khả năng tự săn, nhất định luôn ở trong tầm mắt mới . Nhìn vẻ mặt "tâm hồn treo ngược cành cây" của , Tưởng Thính Nam đưa tay nhéo má , giọng điệu bình thản: "Nhớ nhắn tin cho thường xuyên đấy."
Nguyễn Ngôn chu môi đáp: "Biết ạ!"
Thấy bên đường mấy đang đợi, Tưởng Thính Nam mới buông tay : "Đi , chú ý an ."
Trông chẳng khác nào bậc phụ đang tiễn con tham quan mùa xuân .
Hàn Thu đợi sẵn ở đối diện. Nguyễn Ngôn đeo ba lô chạy về phía : "Thu Thu!"
Hôm nay trời nắng, Hàn Thu đội sẵn một chiếc mũ, lấy một chiếc khác đội lên đầu Nguyễn Ngôn. Vành mũ rộng, che khuất nửa khuôn mặt của .
"Đi thôi, xe đang đậu ở phía kìa."
Câu lạc bộ leo núi bảy tám , họ bao trọn một chiếc xe du lịch để thể chạy thẳng đến chân núi. Hàn Thu hì hì: "Cảm ơn cùng nhé."
Nguyễn Ngôn lắc đầu: "Mình cũng ngoài chơi mà. thích leo núi thật ? Sao đây nhắc tới bao giờ."
"Nhà bà nội ở vùng núi, hồi nhỏ thường xuyên leo núi, còn lên cây hái quả, xuống nước bắt cá nữa. Từ khi lên thành phố lớn học, lâu leo núi, cũng thấy nhớ lắm."
Nguyễn Ngôn mà mắt sáng rỡ: "Thích thế cơ ."
Hàn Thu bỗng nhớ điều gì đó, vỗ tay cái bộp: "Hay là nghỉ hè các về nhà bà nội chơi !"
"Có ? Liệu làm phiền quá ?"
"Phiền gì mà phiền, sẽ bảo bà nội hầm gà cho các ăn."
"Được nha, nha!"
Quãng đường gần, mất hơn một tiếng đồng hồ. Nguyễn Ngôn vốn dễ say xe, nhưng Tưởng Thính Nam chuẩn sẵn cao bạc hà cho . Nguyễn Ngôn lấy thoa một ít lên thái dương đưa phần còn cho Hàn Thu.
Hàn Thu cảm thán: "Cái ba lô của cứ như túi thần kỳ của Doraemon nhỉ."
"Toàn là Tưởng Thính Nam chuẩn cho đấy."
Hàn Thu chống cằm hỏi: "Thế rốt cuộc hai quen như thế nào? Đừng bảo là 'chồng nuôi từ bé' nữa nhé, tin ."
Nguyễn Ngôn híp mắt: "Anh yêu từ cái đầu tiên đó! Lúc leo tường nhảy xuống, thế là rơi tọt tim luôn!"
Dù dùng từ ngữ kỳ quặc, nhưng Hàn Thu vẫn "ồ" lên một tiếng: "Lãng mạn quá ."
"Có điều Tưởng Thính Nam đúng chuẩn 'trai thẳng' luôn, lúc theo đuổi chẳng lời nào ngọt ngào cả. Có một chịu nổi, đưa về đến lầu, bèn mời lên nhà chơi một chút."
Nguyễn Ngôn đến đây, hào hứng đến mức mắt tròn xoe: "Cậu thế nào ? Anh từ chối ! Lúc đó cũng tức quá, liền thẳng là em chỉ mời uống nước chuyện thôi, định làm gì cả !"
Khu chung cư Nguyễn Ngôn ở hẻo lánh, lầu thậm chí còn chẳng đèn đường, khuôn mặt đàn ông ẩn khuất trong màn đêm, gần như rõ.
Giọng Tưởng Thính Nam lúc đó trầm xuống.
"Anh , nhưng sợ sẽ kìm lòng ."
Anh thể ở riêng một với Nguyễn Ngôn, bởi chỉ cần thở khẽ bên cạnh thôi, nhịp tim của cũng loạn nhịp theo .
"Thế gì?" Hàn Thu tò mò .
"Anh ..." Nguyễn Ngôn tiện thật, ho khan hai tiếng: "Thì giả vờ thôi, là chuyên gia đóng vai đắn mà."
Chiếc xe bỗng nhiên phanh gấp một cái, Nguyễn Ngôn suýt nữa thì đập đầu ghế phía . May mà thắt dây an , nếu bay ngoài .
Tài xế vội vàng lên tiếng: "Xin , phía một con mèo nhỏ, suýt chút nữa thì tông trúng nó."
Họ gần đến vùng ngoại ô, cư dân xung quanh thưa thớt, chắc là mèo hoang . Tài xế cởi dây an : "Con mèo vẫn , để xuống đuổi nó."
Nghe , Nguyễn Ngôn cũng vội vàng cởi dây an chạy xuống theo.
"Ngôn Ngôn!"
Hàn Thu gọi mấy tiếng nhưng chẳng ăn thua, đành bất lực xuống xe theo.
Phía đầu xe quả nhiên một chú mèo đen nhỏ. Bình thường loài mèo thấy xe đều sẽ né tránh, huống chi lúc xe tiến đến sát sạt. Thế nhưng chú mèo chỉ cuộn tròn , ngừng run rẩy.
Tài xế định xách gáy nó ném bụi cỏ ven đường, Nguyễn Ngôn vội vàng ngăn : "Hình như chân của nó thương ."
Cậu cúi nhẹ nhàng bế chú mèo lên, quả nhiên thấy ở chân một vết cắt sâu, phần thịt xung quanh dấu hiệu hoại tử. Có lẽ vì đau quá nổi nữa nên nó mới im một chỗ như . Toàn chú mèo run cầm cập, ngoài vết thương thì còn bệnh gì khác .
Nếu cứ mặc kệ thế , chú mèo chắc chắn sẽ c.h.ế.t. Nguyễn Ngôn ôm nó trong lòng, cảm thấy vô cùng đắn đo. Chẳng lẽ đeo cả mèo leo núi? Cũng , nhưng liệu nó chịu đựng nổi ? Hay là về ngay bây giờ để đưa nó đến bệnh viện thú y? hứa với Hàn Thu là leo núi cùng ...
Cậu vô thức ngước lên Hàn Thu.
Hàn Thu lập tức hiểu ý, vỗ n.g.ự.c dõng dạc: "Không Ngôn Ngôn, tự leo núi mà, mau đưa chú mèo đến bệnh viện ."
Nguyễn Ngôn cảm thấy chút áy náy: "Xin nhé Thu Thu, hứa với mà ..."
"Sự cố bất ngờ thôi mà." Hàn Thu chỉ lo lắng: " mà định về bằng cách nào?"
Nhắc đến chuyện , Nguyễn Ngôn nhẹ nhõm hẳn: "Cái đó thì cần lo, sẽ gọi Tưởng Thính Nam đến đón."
Hàn Thu yên tâm: "Vậy thì quá ."
Chẳng mấy chốc, chiếc xe du lịch lăn bánh xa, đến cái bóng cũng còn thấy rõ. Nguyễn Ngôn cúi đầu chạm nhẹ tai chú mèo, cảm nhận nó càng run rẩy dữ dội hơn: "Đừng sợ, chúng đợi ba đến đón nhé."
Ý định nhận nuôi chú mèo gần như quyết định ngay lập tức.
Tưởng Thính Nam đang họp thì nhận điện thoại của Nguyễn Ngôn. Hôm nay leo núi, cứ lo lắng thôi, sợ mệt, sợ khát, càng sợ trượt chân gặp sự cố gì.
Khi chuông điện thoại vang lên, tim Tưởng Thính Nam thắt một nhịp. Anh bắt máy với tốc độ nhanh nhất, sải bước khỏi phòng họp: "Bảo bối, chuyện gì thế?"
Nghe Nguyễn Ngôn kể sự việc, Tưởng Thính Nam lập tức : "Đừng vội bảo bối, qua đó ngay đây."
"Anh ở công ty bận ? Nếu bận thì cứ gọi tài xế đến đón em là ."
"Không bận."
Trên đường , Tưởng Thính Nam hề tắt máy. Anh liên tục hỏi chỗ Nguyễn Ngôn nắng , bảo tìm chỗ râm mát mà : "Nếu sợ bẩn quần thì trong ngăn giữa ba lô miếng lót đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-33-that-la-bi-ai-qua-di-ma.html.]
"Tưởng Thính Nam, mang cho em thịt khô ? Em cho mèo ăn một ít."
"Ở phía bên trái ba lô, túi màu xanh lá cây , cái đó là vị nguyên bản. Cho ăn xong nhớ lau tay nhé, ngăn ngoài cùng khăn giấy ướt."
"Dạ ạ."
Tưởng Thính Nam sợ Nguyễn Ngôn đợi lâu nên đạp lút ga, phóng tới với tốc độ nhanh nhất. Nguyễn Ngôn đang trong lán nghỉ ven đường, thấy xe tới liền vẫy tay rối rít.
Khi Tưởng Thính Nam gần, còn nựng tai chú mèo: "Ba tới , ba tới cứu chúng ."
Tưởng Thính Nam liếc một cái, cũng chẳng buồn đính chính cách xưng hô "ba" của . Anh đưa tay sờ mặt Nguyễn Ngôn, xác nhận nắng đến đỏ mới giãn cơ mặt : "Lên xe ."
Nguyễn Ngôn ngoan ngoãn theo lên xe. Cửa xe đóng, Tưởng Thính Nam liền lấy một chai nước từ tủ lạnh nhỏ , vặn nắp đưa tận miệng Nguyễn Ngôn. Cậu ngửa đầu uống ừng ực.
Tưởng Thính Nam cau mày: "Trên xe uống nước ? Đã dặn em là uống nhiều nước mà."
"Ái chà, tại đường vệ sinh tiện thôi mà." Nguyễn Ngôn giục : "Chúng mau thôi, tìm bệnh viện thú y nào gần đây nhất ."
Tưởng Thính Nam thêm gì, mở định vị tìm một phòng khám gần nhất lái xe qua.
Bác sĩ kiểm tra sơ bộ cho chú mèo, ngoài vết thương ở chân thì chỉ vài bệnh vặt như cần tẩy giun, nấm da nhẹ nên cạo lông. Nguyễn Ngôn chạm nhẹ mũi nó: "Ôi, tội nghiệp kìa."
Chỉ mới một lát mà chú mèo vẻ bện Nguyễn Ngôn, nó dùng đôi mắt ướt át . Nguyễn Ngôn vuốt ve, nó còn chủ động thè chiếc lưỡi nhỏ l.i.ế.m tay .
ngay lập tức, Tưởng Thính Nam nhanh tay lẹ mắt kéo tay Nguyễn Ngôn . Anh gật đầu với bác sĩ: "Mấy ngày tới cứ để mèo ở đây , thanh toán ở ạ?"
"Ở quầy lễ tân là ạ."
Nguyễn Ngôn vội vàng lon ton chạy theo : "Tưởng Thính Nam, ý gì đây? Anh định cho em nhận nuôi nó ?"
Tưởng Thính Nam quẹt thẻ ký tên xong mới : "Không . Những thứ em , bao giờ đồng ý ."
"Tuy nhiên," Tưởng Thính Nam tiếp, "em hứa với là ôm mèo ngủ."
Nguyễn Ngôn: "..."
"Được , ." Nguyễn Ngôn trả lời lấy lệ: "Em chỉ ôm mỗi ngủ thôi ?"
Tưởng Thính Nam xong câu đó mới thấy tâm trạng khá khẩm hơn một chút. Anh dắt tay Nguyễn Ngôn ngoài, hỏi khẽ: "Bảo nó gọi là ba, gọi em là gì?"
Nguyễn Ngôn ngẫm nghĩ hồi lâu: "Ba nhỏ?"
Tưởng Thính Nam bật , nhân lúc ai liền vỗ nhẹ m.ô.n.g Nguyễn Ngôn một cái: "Nhỏ chỗ nào?"
Nguyễn Ngôn thật sự bái phục luôn . Hệ thống ngôn ngữ của Tưởng Thính Nam hình như cứ hễ đến lúc "lái xe" là sẽ tự động nâng cấp, năng cũng bạo dạn hơn hẳn.
"Anh to, là to nhất! Trẫm phong cho là 'vũ trụ đại kê' luôn đó!"
Nguyễn Ngôn túm lấy vạt áo Tưởng Thính Nam: "Anh bận ? Em mua ít đồ cho mèo, nào là ổ , cát vệ sinh, trụ cào móng các thứ nữa."
Tưởng Thính Nam đồng hồ, loay hoay đến giờ là buổi trưa: "Dẫn em ăn cơm , đồ của mèo sẽ sắp xếp khác mua."
Nguyễn Ngôn thừa riêng về chuyện ăn uống thì Tưởng Thính Nam sẽ chẳng nể nang gì , nên đành miễn cưỡng đồng ý: "Dạ, cũng ."
Chiều nay Tưởng Thính Nam vẫn còn cuộc họp nên dẫn Nguyễn Ngôn ăn ở gần công ty, ăn xong liền "bắt cóc" luôn về văn phòng.
Phòng nghỉ phía văn phòng rộng, chẳng Tưởng Thính Nam vô tình cố ý mà đặt một chiếc giường đôi ở đó. Anh ôm Nguyễn Ngôn xuống, khép hờ mắt cảm thấy bên cạnh tiếng động lạch cạch: "Ngôn Ngôn, ngủ một lát ."
Nguyễn Ngôn vốn chẳng buồn ngủ, cứ như một chú mèo nhỏ ép ngủ trưa, cứ mở to đôi mắt tròn xoe chằm chằm , thỉnh thoảng còn lấy cái tay nhỏ vỗ vỗ mặt .
Tưởng Thính Nam hết cách, đành dùng lực ôm chặt lòng: "Ngoan nào, ngủ với một lúc."
Theo thấy, Nguyễn Ngôn còn nuôi mèo làm gì nữa, rõ ràng chính là một chú mèo nhỏ .
Nguyễn Ngôn cuối cùng cũng chịu im lặng trong chốc lát. Thế nhưng vẫn ngủ, cứ chớp chớp mắt Tưởng Thính Nam. Oa, Tưởng Thính Nam mọc râu lún phún , dạo bận lắm , cảm giác mắt cũng quầng thâm luôn .
Nguyễn Ngôn đột nhiên thấy tội , dạo thiếu quan tâm đến Tưởng Thính Nam nhỉ? nghĩ nghĩ ...
Không đúng nha! Hôm qua Tưởng Thính Nam mới "ăn no" xong mà!
Lẽ nào là ... hư nhược ?
Nghĩ đến đây Nguyễn Ngôn bắt đầu hoảng hốt. Dù kiếp tầm Tưởng Thính Nam còn gặp , vẫn đang giữ vì tình yêu; giờ thì khác , một tuần bảy ngày chắc hận "làm" tới tám đêm, cái thể dù đến mấy mà cứ hao hụt thế thì ngày cạn kiệt mất.
Nguyễn Ngôn càng nghĩ càng thấy khả năng, tự thấy đúng là hạng "hồ ly tinh", vội vàng lén móc điện thoại tra cứu:
【Đàn ông hư nhược bồi bổ ?】
【Thận hư nên ăn gì?】
Hiếm khi thấy Nguyễn Ngôn im lặng như , Tưởng Thính Nam ôm vợ ngủ một giấc ngon lành. Lúc tỉnh dậy, thấy vợ đang dán mắt điện thoại với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng. Tưởng Thính Nam nhướng mày, lặng lẽ ghé sát từ phía .
Nguyễn Ngôn đang chăm chú vô cùng, bỗng một giọng âm u vang lên bên tai:
"Mười loại thực phẩm phái mạnh nhất định ăn để tráng dương..."
Ối ơi!
Nguyễn Ngôn giật nảy , vội vàng úp ngược điện thoại xuống, đầu cũng dám ngẩng lên.
Tưởng Thính Nam đột nhiên bật : "Bảo bối, dạo làm em thỏa mãn ? Đêm qua đến cuối cùng chẳng là bế em vệ sinh ?"
Nguyễn Ngôn run cầm cập đáp: "Chồng ơi, em giải thích..."
Tưởng Thính Nam giơ tay, bóp nhẹ gáy , động tác thong thả như đang nắm thóp một chú mèo: "Không , cũng chẳng rảnh mà . Công ty bao nhiêu nhân viên, ai phạm cũng đòi giải thích thì thành thẩm phán mất ."
Nguyễn Ngôn ấm ức: "Em nhân viên, em là vợ mà."
Tưởng Thính Nam : "Vợ cũng . Có gì thì tối nay để dành với 'vũ trụ đại kê' của em ."
Nguyễn Ngôn nghẹn họng.
"Hoàng thượng quên ? Chẳng lúc nãy chính em sắc phong cho đó ?" Tưởng Thính Nam vỗ nhẹ m.ô.n.g Nguyễn Ngôn: "Đợi tối nay thần sẽ 'tạ ơn' hoàng thượng thật t.ử tế."
Nguyễn Ngôn còn khó coi hơn cả .
Tưởng Thính Nam thời gian đùa giỡn với nữa vì cuộc họp sắp bắt đầu. Anh quần áo cảnh báo Nguyễn Ngôn: "Không lén chạy mất đấy, ở đây đợi . Họp xong chúng sẽ về nhà sớm."
Nguyễn Ngôn ngoan ngoãn gật đầu, còn đưa tay lên n.g.ự.c b.ắ.n tim cho Tưởng Thính Nam: "Đợi nha."
Tưởng Thính Nam liếc một cái: "Vẽ cái gì đấy? Hình cái m.ô.n.g ?"
"Thế thì đúng là nên đợi thật."
Nguyễn Ngôn nhắm tịt mắt, ngã vật giường. Tưởng Thính Nam bộ dạng đó mà bật . Một ngày 24 tiếng, chắc đến 25 tiếng cảm thấy tim tan chảy vì sự đáng yêu của vợ.
Thư ký gõ cửa bên ngoài, Tưởng Thính Nam chần chừ thêm nữa, chỉnh trang phục bước ngoài.
Tưởng Thính Nam , Nguyễn Ngôn liền bật dậy .
Đùa ? Về nhà sớm?
Về sớm chẳng qua là để "c.h.ế.t" sớm hơn thôi!
Trời vẫn xanh, cỏ vẫn xanh, nhưng thế giới sắp một Nguyễn Ngôn đáng yêu đ.á.n.h đổi bằng chính cái m.ô.n.g của .
Thật là bi ai quá mà!
Nguyễn Ngôn vội vã ngoài, lén lút chuồn mất như một tên trộm. Cậu tìm đến một trung tâm thương mại gần đó, mua nhiều đồ chơi cho mèo. Vì từng nuôi mèo nên Nguyễn Ngôn còn lên mạng tra cứu xem loại thức ăn và cát vệ sinh nào là nhất cho mèo con.
Tất nhiên, Tưởng Thính Nam thừa Nguyễn Ngôn chuồn .
Bởi vì một loạt tin nhắn trừ tiền từ ngân hàng cứ liên tục nhảy đỉnh màn hình điện thoại của . Tưởng Thính Nam bao giờ giới hạn việc chi tiêu của Nguyễn Ngôn, mua càng nhiều càng vui. Tuy nhiên, đối với mỗi một giao dịch, đều xem kỹ, cần lúc lúc Ngôn Ngôn của đang ở và mua những gì.
Sự khao khát chiếm hữu và thấu hiểu của Tưởng Thính Nam đều dồn hết lên một Nguyễn Ngôn.
Mua đồ quá nhiều thể tự xách về, Nguyễn Ngôn bèn để địa chỉ và điện thoại, nhờ trung tâm thương mại cho giao về nhà. Vừa bước khỏi cửa, thấy một chiếc xe đậu sẵn ở đó. Tài xế mỉm xuống xe mở cửa cho : "Nguyễn , Tưởng tổng bảo đến đón về."
Thật là! Tưởng Thính Nam nhét túi quần luôn cho !
Nguyễn Ngôn lẩm bẩm oán trách là thế, nhưng vẫn ngoan ngoãn lên xe. Cậu định dùng biểu hiện để mong "khoan hồng xử lý". Thực tế thì... chẳng tác dụng gì cả.
Tưởng Thính Nam về nhà sớm, dì giúp việc nấu cơm xong và bày lên bàn. Nguyễn Ngôn thấy tiếng động ngoan ngoãn chạy , gập chín mươi độ: "Chào mừng chồng về nhà."
Hôm nay dì giúp việc về muộn, đầu tiên thấy cảnh tượng cả hai ở cùng thế thì ngây . Dì ngờ ngày thường Nguyễn sống "khép nép" như .
Tưởng Thính Nam thừa đang toan tính cái gì nên thèm để ý. Anh định cởi giày, nhưng thấy Nguyễn Ngôn định quỳ xuống cởi giày cho , sợ đến mức suýt chút nữa thì làm động tác "phu thê đối bái" đáp lễ với . Anh nhanh tay lẹ mắt tóm lấy cổ tay Nguyễn Ngôn, sa sầm mặt: "Còn quậy nữa?"
Nguyễn Ngôn chớp chớp mắt vô tội: "Chồng ơi, em đang hầu hạ mà."
Tưởng Thính Nam hít sâu một , ngẩng đầu hiệu cho dì giúp việc. Dì dám ở thêm một giây nào, vội vàng xách túi thẳng. Nguyễn Ngôn vẫn ở bên cạnh liến thoắng: "Chồng ơi xuống , để em cởi giày cho."
Tưởng Thính Nam trực tiếp vác lên vai, một tay giữ chặt, nhanh chóng giày thẳng nhà. Lúc qua phòng ăn, liếc một cái, xem như Nguyễn Ngôn còn chút lương tâm, sắp xếp cho mấy món "đại bổ", chỉ bát canh mướp ở giữa làm huyệt thái dương của Tưởng Thính Nam giật liên hồi.
Nguyễn Ngôn chuyện lớn xong , liều mạng giãy giụa: "Chồng ơi, chồng ơi, em còn ăn cơm mà."
Tưởng Thính Nam lạnh: "Anh sẽ sớm cho em 'ăn no' thôi."
Anh chẳng học ở , còn buông lời cợt nhả huýt sáo một cái: "Đừng quên những gì em hứa với ."
Tưởng Thính Nam của mười năm quả thực khác. Mười năm , ít , thuộc kiểu "lầm lũi làm việc", nhiều chiêu trò, chỉ cần dùng sức lực cũng đủ khiến Nguyễn Ngôn nhũn như nước.
Còn Tưởng Thính Nam của mười năm thì tệ hại hơn, đủ chiêu trò, giống như bù đắp những gì còn thiếu năm xưa, chẳng thế nào là để Ngôn Ngôn "phát triển bền vững".
Lại còn mặt dày hơn nữa chứ!!
Nguyễn Ngôn tức c.h.ế.t : "Em là em leo núi thì mới cùng làm cái đó, giờ em leo núi ."
Giọng Tưởng Thính Nam bình thản: "Em nhớ nhầm . Câu em là: Chồng ơi đồng ý cho em nhé, chỉ cần đồng ý cho em leo núi, em sẽ tự 'phun' cho xem."
"Anh đồng ý cho em , giao kèo thành lập."
"Còn việc cuối cùng em leo núi là do yếu tố chủ quan của em, liên quan đến ."
Nguyễn Ngôn tức giận đá một cái: "Tưởng Thính Nam, đây là giường chứ bàn đàm phán của !!"
Tưởng Thính Nam nắm chặt lấy cổ chân , cúi đầu, ánh mắt thâm trầm chằm chằm: "Bảo bối, em định quỵt nợ ?"
Nguyễn Ngôn đến mức sởn gai ốc, nhưng vẫn cứng miệng: "Giao dịch thành công, bảo em quỵt nợ !"
Tưởng Thính Nam cúi xuống hôn lòng bàn chân , giọng khàn đục: "Vừa tắm xong ? Có mùi đào."
là khiến nuốt chửng bụng ngay lập tức.
Nguyễn Ngôn làm cho ngứa ngáy, đồng thời một cảm giác tê dại lan tận xương cùng. Tưởng Thính Nam dụ dỗ : "Chỉ một thôi."
Nguyễn Ngôn c.ắ.n môi.
Mẹ kiếp. Lời của tên đàn ông tồi ... đáng tin đây?
Lời tác giả:
Tiểu Ngôn: Các bạn ơi nên tin ? [bất lực]