Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 32: "Anh không phải chồng em."

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:35:04
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chẳng mấy chốc sắp đến ngày khai giảng.

Trước đó một ngày, Nguyễn Ngôn bắt đầu mắc chứng lo âu vì sắp học . Cậu tỏ vẻ đáng thương vô cùng, túm lấy góc áo của Tưởng Thính Nam hỏi: "Chồng ơi, khai giảng xong còn yêu em ?"

Dạo gần đây, Tưởng Thính Nam đang nghiên cứu để báo danh cho Nguyễn Ngôn một lớp diễn xuất, vì thấy đứa trẻ thiên phú, nên lãng phí.

Chỉ còn vài tháng nữa là đến kỳ thi đại học, Tưởng Thính Nam định chuyển nhà nhưng Nguyễn Ngôn thích lắm. Cậu cảm thấy chỗ mới ở thoải mái, tự tại, dọn .

"Thật chỉ hai chúng , cần thiết ở chỗ rộng như ạ."

Tưởng Thính Nam nghĩ cũng đúng, là cứ chờ thêm một chút. Anh đang đấu thầu mảnh đất ở phía Tây Nam thành phố, đến lúc đó sẽ tự thiết kế và xây dựng, như Ngôn Ngôn ở mới thấy thư thái.

"Vậy chờ đến cuối tuần , chúng làng du lịch chơi nhé." Tưởng Thính Nam dỗ dành Nguyễn Ngôn: "Chỗ đó mới sửa sang vài tháng , thể câu cá và leo núi đấy."

Nguyễn Ngôn vẫn chút ỉu xìu, dính chặt lấy Tưởng Thính Nam chịu dậy.

Tưởng Thính Nam vui vẻ ôm lấy vợ mìnhe, bàn tay mấy thành thật mà vuốt ve xuống phía , đồng thời lên tiếng đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của : "Bảo bối, buổi tối một bữa tiệc rượu, em cùng nhé."

Hiện tại quan hệ của hai gần như công khai với bàn dân thiên hạ. Bữa tiệc tối nay nhiều tham dự, Tưởng Thính Nam đưa Nguyễn Ngôn theo để bịt miệng những kẻ soi mói.

Nguyễn Ngôn vốn thích những dịp như thế , nhưng một hai cũng . Cậu gật đầu đồng ý: "Dạ ."

Thường ngày khi tham gia các sự kiện chính thức, Tưởng Thính Nam cơ bản đều mặc đồ tông đen hoặc xám, trong tủ quần áo treo một loạt sơ mi trắng cùng kiểu dáng. Nguyễn Ngôn thì ngược , màu sắc càng tươi sáng càng thích.

Buổi tối khởi hành đến tiệc rượu, hai mặc bộ âu phục cùng kiểu dáng, chỉ khác là Tưởng Thính Nam mặc màu đen, còn Nguyễn Ngôn mặc một cây trắng.

Bữa tiệc tối nay tổ chức ở phía Nam thành phố, đầu là một nhà đầu tư bất động sản. Gần đây Tưởng Thính Nam cũng ý định tiến quân lĩnh vực , dù sự biến động của ngành bất động sản thành phố S trong mười năm tới đều lòng trong đầu , chẳng khác gì tiền tự rơi xuống từ trời.

Chiếc xe màu đen dừng cửa, Tưởng Thính Nam xuống xe vòng qua mở cửa xe. Nhân viên đón khách đầu tiên thấy một bàn tay xinh đặt lên cánh tay Tưởng tổng, đó một bước xuống nhưng vì hình Tưởng tổng che khuất nên nhân viên chẳng thấy gì cả.

Đến khi họ tiến gần, mới bên cạnh Tưởng tổng. Làm việc ở khách sạn , từng tiếp đón nhiều minh tinh, nhưng dường như ai xinh như mặt. Cậu giống như một tiểu hoàng t.ử bước từ tranh sơn dầu thời Trung cổ, cao ngạo, xinh , giống như sinh là để nâng niu trong lòng bàn tay.

Thấy nhân viên đón khách chằm chằm quá lâu, Tưởng Thính Nam vui liếc mắt một cái khiến nọ hoảng loạn dời tầm mắt chỗ khác.

Nguyễn Ngôn để ý đến chuyện , khoác tay Tưởng Thính Nam bước đại sảnh.

Lúc nhiều khách khứa đến đông đủ. Tin tức ồn ào mấy ngày chẳng ai là , nên nhiều ánh mắt đổ dồn về phía , đặc biệt là nhắm Nguyễn Ngôn.

Cậu hề cảm thấy khó chịu mà cứ thản nhiên cạnh Tưởng Thính Nam, đón nhận những ánh từ bốn phương tám hướng. Đồng thời, còn thầm lặng tự chèn nhạc nền trong lòng:

[Hiện tại đang tiến về phía các bạn là blogger VLOG của 10 năm , đầu giới ẩm thực, thẩm mỹ siêu hạng, đời gọi với biệt danh Tiểu hoàng t.ử thành phố S - Nguyễn Ngôn!!]

"Ngôn Ngôn, Ngôn Ngôn."

Tưởng Thính Nam gọi hai Nguyễn Ngôn mới bừng tỉnh.

"Đang nghĩ gì thế?" Tưởng Thính Nam gõ nhẹ trán : "Em ăn bánh kem vị gì để lấy?"

"Vị dâu tây ạ!"

Những động tác mật của hai chẳng hề kiêng dè ai.

Tưởng Thính Nam đến bàn tiệc lấy một miếng bánh kem mang về: "Chỉ ăn một miếng nhỏ thôi nhé, muộn thế ăn nhiều sẽ đau răng đấy."

"Dạ ."

Chẳng mấy chốc, đến bắt chuyện với Tưởng Thính Nam ngày càng đông. Lúc đầu Nguyễn Ngôn còn giả bộ sang một bên, tay bưng ly rượu dáng một "hiền nội trợ", nhưng chỉ một lát là diễn nổi nữa.

Nguyễn Ngôn bưng nửa miếng bánh kem còn về phía khu vực nghỉ ngơi.

Vừa mới xuống, bỗng cảm thấy ai đó đang chằm chằm . Nguyễn Ngôn ngẩng đầu lên thì thấy Tôn Anh đang cách đó xa. Bốn mắt , ánh mắt Tôn Anh né tránh.

Nguyễn Ngôn dời tầm mắt , coi như thấy.

Hành động của chẳng khác nào đ.â.m một nhát tim Tôn Anh. Bây giờ nghĩ , thấy đúng là một gã hề, với phận như thế mà còn dám nhảy nhót mặt Tưởng Thính Nam.

gã hề , còn kẻ khác.

Cơ thể Giả Thành cứng đờ, gã theo cha với sắc mặt xanh mét. Chuyện kinh doanh của nhà họ gần như phá sản. Tên Tưởng Thính Nam đáng ch·ết căn bản để cho họ con đường sống.

Giả Đông hít sâu một , dặn dò con trai: "Những lời cha dạy con nhớ kỹ ?"

Giả Thành nghiến răng gật đầu. Hóa cha xin Nguyễn Ngôn.

Lúc trong lòng gã đầy rẫy sự hận thù. Tại Nguyễn Ngôn may mắn đến thế, chuyện gì cũng thể vượt qua , ngay cả khi nhảy xuống biển cứu cũng . Nước biển nhấn chìm luôn chứ!!

còn cách nào khác. Vì chuyện kinh doanh của gia đình, Giả Thành chỉ thể nén hận thù lòng. Gã tiến thẳng đến mặt Nguyễn Ngôn, hít một thật sâu : "Nguyễn Ngôn, xin ."

Một lời xin thật khó hiểu. Nguyễn Ngôn vẫn đang cúi đầu ăn bánh kem.

Bởi vì Tưởng Thính Nam chỉ cho phép ăn một miếng nhỏ, nên Nguyễn Ngôn định để dành phần ngon nhất — chỗ chính giữa nguyên một quả dâu tây — cho miếng cuối cùng.

Thế nhưng ngay khi găm nĩa , định đưa lên miệng thì một câu đột nhiên nện xuống đầu. Ngẩng lên thấy khuôn mặt của Giả Thành, Nguyễn Ngôn lập tức mất hết cả hứng ăn uống. Tiếc cho miếng bánh kem ngon lành cất công để dành đến cuối cùng.

Nguyễn Ngôn nén cơn giận trợn trắng mắt, lạnh nhạt hỏi: "Có việc gì?"

Giả Thành khẽ siết chặt nắm đấm: "Xin , nên gây mâu thuẫn với ở trường. Tôi cứ nghĩ chúng là bạn cùng phòng, là em nên thể đùa giỡn vài câu tùy tiện. Khiến vui là của , xin ... xin ngài giơ cao đ.á.n.h khẽ, tha cho nhà chúng một con đường sống."

Oa!

Nguyễn Ngôn suýt chút nữa vỗ tay khen ngợi. là trình độ đổi trắng đen thật lợi hại. Người ngoài mà thấy chắc chắn sẽ nghĩ vợ chồng là hạng ác độc đến mức nào, chỉ vì chút mâu thuẫn nhỏ mà dồn chỗ c.h.ế.t.

Cậu nghiêng đầu, vặn hỏi: "Cái mâu thuẫn nhỏ mà là vụ trộm tiền của ? Hay là vụ bảo kẻ nghèo hèn thì xứng đáng làm đồng tính?"

Cơ thể Giả Thành cứng đờ.

"Hơn nữa, tại đổ hết chuyện lên đầu khác thế nhỉ? Việc gian lận trong kỳ thi cuối kỳ chắc là do cầm s.ú.n.g ép làm đấy chứ?"

Sắc mặt Giả Thành khó coi: "Nói là Nguyễn Ngôn, nhất định chịu tha thứ cho ?"

"Oa." Nguyễn Ngôn mở chức năng tự sướng điện thoại, chĩa thẳng về phía Giả Thành: "Cậu tự xem mặt trông dữ tợn thế nào ? Cậu mang theo d.a.o đấy chứ, sợ đ.â.m một nhát quá."

"..."

Xung quanh xem náo nhiệt ngày càng đông. Tưởng Thính Nam chú ý thấy phía biến, cau mày, đặt ly rượu xuống bước nhanh tới. Đi nửa đường, Giả Đông chặn : "Tưởng tổng, giữa chúng chăng hiểu lầm gì đó, xem, chẳng đây chúng rõ..."

Tưởng Thính Nam cảm xúc đẩy lão . Anh bước đến mặt Nguyễn Ngôn, chắn giữa hai , cúi đầu xuống Giả Thành với vẻ bề . Vì cách gần nên Tưởng Thính Nam cố ý hạ thấp tông giọng, nhưng đầy uy hiếp:

"Tiền tiêu vặt để cho vợ , mà cũng dám chạm ?"

Mỗi khi nghĩ đến chuyện , Tưởng Thính Nam vẫn thấy đau lòng. Nếu lúc đó tiền mất của Nguyễn Ngôn tìm thì ? Ngôn Ngôn chắc chắn sẽ âm thầm buồn bã một chứ nỡ với . Chỉ riêng điều thôi, cha con nhà c.h.ế.t trăm cũng đủ.

Giả Thành run môi: "Tưởng tổng..."

Tưởng Thính Nam thêm một lời nào nữa. Anh thẳng , khẽ giơ tay. Bảo vệ lập tức tiến đến lôi hai cha con họ ngoài: "Xin hai vị, tối nay là tiệc riêng tư, thư mời thì ."

Việc nhà họ Giả phá sản là kết cục định sẵn. Hơn nữa, những tinh tường đều đây là thủ đoạn của Tưởng Thính Nam nên chẳng ai dại gì mà gửi thư mời cho họ, đó chẳng khác nào cố ý khiêu khích . Chẳng bằng cách nào mà hai lẻn .

Bị tống ngoài mặt bao nhiêu , đặc biệt là mặt các đối tác làm ăn cũ, họ thật sự mất sạch cả mặt mũi lẫn tôn nghiêm. Hai cha con đỏ bừng mặt, bắt đầu lớn tiếng c.h.ử.i rủa, nhưng đám bảo vệ cao lớn lực lưỡng để làm cảnh, họ nhanh chóng cưỡng chế lôi hai mất.

Tâm trạng Nguyễn Ngôn mới vui vẻ lên một chút, hào hứng định ăn miếng bánh cuối cùng. Thế nhưng cúi đầu xuống thì đĩa trống , ngẩng lên thấy Tưởng Thính Nam chén sạch miếng bánh từ lúc nào.

Nguyễn Ngôn tức đến phát điên. Cái thật sự là đang khiêu khích mà!

Tưởng Thính Nam ăn xong còn thản nhiên nhận xét: "Cũng thường thôi, quá ngọt."

Nguyễn Ngôn nghiến răng: "Đền cho em!"

"Về nhà làm cho em bản ít đường."

Nghe lời hứa của Tưởng Thính Nam, sắc mặt Nguyễn Ngôn mới dịu . Cậu hừ một tiếng: "Thật là đám tôm cá thối làm hỏng cả tâm trạng."

Tưởng Thính Nam thấy Nguyễn Ngôn ở đây cũng thấy chán, dù mục đích lộ mặt hôm nay cũng đạt : "Chúng thôi, về nhà."

Nguyễn Ngôn liền vội vàng dậy. Vừa vặn lúc đó phục vụ bưng khay qua, đó hai ly vang đỏ. Nguyễn Ngôn tùy tiện cầm một ly uống sạch bách, chép miệng: "Về nhà thôi!"

Động tác quá nhanh khiến Tưởng Thính Nam kịp ngăn cản. Loại rượu là sản phẩm mới, nồng độ cao, lúc nãy ban tổ chức còn đặc biệt giới thiệu với . Thấy Tưởng Thính Nam vẫn nhúc nhích, Nguyễn Ngôn còn ngước mắt lên hỏi: "Về nhà mà."

Tưởng Thính Nam bất đắc dĩ thở dài, vươn tay ôm lấy Nguyễn Ngôn: "Về, chúng về nhà."

Vừa lên xe, Nguyễn Ngôn bắt đầu biểu hiện . Tài xế lái xe phía , Tưởng Thính Nam kéo vách ngăn lên. Sợ Nguyễn Ngôn chóng mặt, ôm lòng, để dựa lên .

Nguyễn Ngôn nhắm mắt lầm bầm: "Chồng ơi, em thấy nhiều mắt."

Tưởng Thính Nam phối hợp đáp: "Ừ, là Nhị Lang Thần đấy."

"... Anh đừng kể chuyện , chẳng buồn tí nào cả."

"Anh xin ."

Nguyễn Ngôn im lặng vài giây bắt đầu loay hoay cởi quần của Tưởng Thính Nam. Anh vội vàng đè tay : "Em làm gì thế? Anh là đàng hoàng đấy nhé."

Nguyễn Ngôn lầm bầm: "Em xem thử xem hai 'cái' ."

"..."

Tưởng Thính Nam mặt cảm xúc: "Anh ."

Nguyễn Ngôn bĩu môi, lộ vẻ chê bai. Tưởng Thính Nam tức đến bật : "Em chỉ một 'chỗ' thôi, nếu hai cái thì cái còn để ?"

Vấn đề vẻ thâm sâu. Bộ não cồn gặm nhấm của Nguyễn Ngôn xoay chuyển chậm, trầm mặc , dường như đang cố sức suy nghĩ. Tưởng Thính Nam khẽ thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng chịu yên tĩnh .

chẳng bao lâu, thấy Nguyễn Ngôn định t.h.o.á.t y luôn cả . Tưởng Thính Nam thật sự hết cách, nắm chặt lấy tay , giọng gắt: "Lại làm gì nữa đây?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-32-anh-khong-phai-chong-em.html.]

Nguyễn Ngôn ấm ức mở miệng: "Em xem thử để thôi mà."

Tưởng Thính Nam thật sự cảm thấy đầu to như hai cái thúng. Anh mạnh mẽ ôm chặt Nguyễn Ngôn lòng, sợ hành động nào gây kinh thiên động địa nữa.

Thế nhưng Nguyễn Ngôn chẳng chịu yên, cứ đùi Tưởng Thính Nam mà ngọ nguậy liên tục. Đến thánh nhân cũng bốc hỏa, huống chi là vốn chẳng định lực mặt vợ như Tưởng Thính Nam.

Vất vả lắm xe mới dừng ở hầm gửi xe của biệt thự. Tưởng Thính Nam trút gánh nặng, bế xốc Nguyễn Ngôn xuống xe. Tài xế dường như định gì đó nhưng chẳng còn sức . Ngay khi bước cửa, Tưởng Thính Nam liền xoay đè Nguyễn Ngôn lên cánh cửa mãnh liệt hôn xuống.

Môi răng quấn quýt dường như vẫn còn lưu hương thơm của rượu nho, vị chua của giống nho Cabernet Sauvignon khi tan sẽ để vị ngọt thanh, cảm giác như chỉ cần ngửi thôi cũng đủ để say lòng.

Tưởng Thính Nam khi xã giao bên ngoài thường uống rượu nồng độ cao, nên lúc nãy uống ly rượu nho đó. Hiện tại mượn đôi môi của vợ để nếm thử, dường như hương vị cũng tệ.

Đến lúc cơn say mới thực sự phát huy tác dụng, đầu óc Nguyễn Ngôn cuồng, chỉ chu môi gọi "chồng ơi", nhưng khi Tưởng Thính Nam ghé sát hôn thì đỏ hoe mắt né tránh.

Tưởng Thính Nam thở gấp, giọng điệu chút hung dữ: "Trốn cái gì?!"

Nguyễn Ngôn mắt đỏ ửng: "Em tìm chồng em."

Tưởng Thính Nam khựng , ánh mắt lập tức dịu dàng xuống: "Anh chính là chồng em đây, bảo bối, ngoan nào, đưa lưỡi đây."

Nguyễn Ngôn như , hừ hừ: "Anh chồng em."

Tưởng Thính Nam sắp nổ tung đến nơi, nhưng Nguyễn Ngôn quấy phá như cũng chẳng còn cách nào, chỉ đành buông , chằm chằm đầy nặng nề: "Anh chồng em thì ai là chồng em?"

Nguyễn Ngôn điểm tựa, lập tức thụp xuống đất giống như một cây nấm nhỏ: "Thế món quà đầu tiên chồng em tặng em là cái gì?"

Lại đến .

Lại là những câu hỏi đáp quen thuộc từ kiếp .

Tưởng Thính Nam vuốt mặt một cái, tự tin đáp: "Một cái ba lô."

Lúc đó Tưởng Thính Nam hiểu gì về đồ hiệu, nhưng mượn tay khác mua quà tặng Nguyễn Ngôn. Anh bớt chút thời gian tìm hiểu, cuối cùng vẫn chọn cách thô bạo nhất: Mua cái đắt nhất.

Nguyễn Ngôn khi nhận túi quả thực vui, Tưởng Thính Nam cứ ngỡ tìm bí quyết nên bắt đầu mỗi ngày đều tặng một cái túi. Sau một tuần, Nguyễn Ngôn khéo léo bảo đừng tặng nữa, vì phòng thuê còn chỗ để. Thế là Tưởng Thính Nam bắt đầu chuyển sang tặng nhà.

đáp xong, Nguyễn Ngôn nhảy dựng lên: " ! Là đôi giày!"

"Chồng em thấy chân em mài hỏng nên mua cho em đôi giày mới, nhưng thực giày của chính cũng rách ." Mắt Nguyễn Ngôn càng đỏ hơn, trông như sắp rơi nước mắt đến nơi: "Em đều thấy cả, chỉ ... chỉ với chính thôi."

Story pin image

Tưởng Thính Nam ngẩn .

Mất hai giây mới nhớ chuyện Nguyễn Ngôn đang là lúc ở công trường. Không ngờ chuyện qua lâu như vẫn còn nhớ rõ. Cổ họng nghẹn , cúi xuống ôm lấy Nguyễn Ngôn: "Không bảo bối, Tưởng Thính Nam chỉ cần đối với em là đủ ."

Nguyễn Ngôn sụt sịt mũi, khoảnh khắc ôn nhu kéo dài một phút đẩy Tưởng Thính Nam : "Anh đừng ôm em, chồng em."

Cậu loạng choạng dậy, rõ ràng đường thẳng nổi nhưng vẫn cho Tưởng Thính Nam dìu, cứ bướng bỉnh đòi tự một . Tưởng Thính Nam chỉ thể bám sát theo , đỡ lấy mỗi khi sắp ngã.

Vượt qua bao "gian khổ", họ tới tủ lạnh trong bếp. Nguyễn Ngôn mở cửa tủ bắt đầu dọn đồ ngoài như một chú chuột hamster nhỏ. Cậu chẳng cần đó là cái gì, cứ lấy hết bày đầy bàn.

Tưởng Thính Nam hỏi định làm gì. Nguyễn Ngôn nhỏ: "Em mang về cho chồng em."

Tưởng Thính Nam cũng chẳng gì hơn, nghĩ ngợi một hồi liền cầm một cái túi giúp Nguyễn Ngôn thu dọn. Tốn một lúc lâu mới thu xếp xong đống đồ trong tủ lạnh.

Nguyễn Ngôn lạch bạch chạy lên lầu, lao phòng đồ để thu dọn quần áo. Lần Tưởng Thính Nam chẳng cần hỏi cũng chắc chắn là lấy cho "chồng" .

Nhìn thấy Nguyễn Ngôn bắt đầu vơ cả đồ ngủ, Tưởng Thính Nam chút vui: "Chồng em mà mặc quần áo cũ của ?"

Chẳng câu chạm dây thần kinh nào của Nguyễn Ngôn. Cậu sững một chút bỗng ném quần áo mặt Tưởng Thính Nam, đỏ mắt hét lên: "Ai thèm chứ! Chồng mới thèm mặc đồ cũ!"

Tưởng Thính Nam thấy lỡ làm giận, vội vàng dỗ dành: "Anh sai , bảo bối, lỡ lời."

Nguyễn Ngôn dẩu môi, bệt xuống đất ôm đầu thèm lên tiếng. Tưởng Thính Nam cuống quýt: "Sao thế? Có đau đầu ? Anh nấu canh giải rượu cho em nhé."

Anh yên tâm để Nguyễn Ngôn ở một nên dứt khoát bế xốc lên, mặc kệ đống lộn xộn đất trong phòng đồ mà thẳng xuống bếp. Nguyễn Ngôn ôm cổ Tưởng Thính Nam, cúi đầu ngửi ngửi ngây ngô gọi: "Chồng ơi?"

Hai chữ suýt nữa làm Tưởng Thính Nam rơi nước mắt. Anh ân cần đáp: "Ừ", một tay ôm Nguyễn Ngôn, một tay thành thục bận rộn trong bếp.

Kiếp Nguyễn Ngôn thích bar chơi nên Tưởng Thính Nam học cách nấu canh giải rượu với sơn tra và trần bì. Sợ vợ chê vị khó uống, còn cho thêm mật ong. Sau khi nấu xong, bảo Nguyễn Ngôn uống lúc còn nóng.

Nguyễn Ngôn uống một ngụm bỗng dưng rơi nước mắt. Tưởng Thính Nam lúc quá quen với việc hành hạ, thành thục ôm lấy Nguyễn Ngôn lau nước mắt: "Dù khó uống thì cũng đến mức ."

Nguyễn Ngôn : "Chồng ơi giờ mới đến, nãy bắt nạt em, còn hôn em nữa."

Tưởng Thính Nam: "..."

Anh thở dài: "Đừng , sẽ xử lý ."

Sau khi lau sạch mặt, Nguyễn Ngôn mới chịu nép lòng uống hết bát canh. Có lẽ vì cạn kiệt năng lượng nên cuối cùng cũng chịu yên tĩnh . Tưởng Thính Nam bế tắm.

Một "cuộc chiến" khác bắt đầu.

Nguyễn Ngôn đòi ngâm bồn chứ tắm vòi sen. Tưởng Thính Nam đành chìu theo, xả nước thuận tay ném một viên b.o.m tắm . Nguyễn Ngôn trợn tròn mắt: "Cái là hương hoa dành dành, em thích, em vị dâu tây cơ."

Tưởng Thính Nam dỗ: "Cái nào cũng giống mà, đều thơm cả."

Nguyễn Ngôn nhất quyết tắm, khoanh tay một bên, môi dẩu đến mức thể treo cả bình dầu. Tưởng Thính Nam chỉ còn cách xả nước cũ , xả nước mới. Lần dám tự tiện, mang cả giỏ b.o.m tắm cho Nguyễn Ngôn tự chọn.

Anh Nguyễn Ngôn như một vị phù thủy đang pha chế thuốc, nào là rắc cánh hoa hồng khô, bỏ b.o.m tắm màu hồng, còn nhỏ thêm hai giọt tinh dầu. Tưởng Thính Nam kiên nhẫn đợi dừng tay mới hỏi: "Tắm ?"

Nguyễn Ngôn cau mày, phiền não : "Hình như nãy em nhỏ nhầm tinh dầu ."

"..." Tưởng Thính Nam bình tĩnh lên tiếng: "Anh bao giờ bảo là đ.á.n.h mấy kẻ say rượu nhé."

Nguyễn Ngôn liền ngoan ngoãn bước bồn tắm. Cậu thu trong làn nước, chỉ lộ mỗi cái đầu, ngoan ngoãn Tưởng Thính Nam.

Tưởng Thính Nam gội đầu cho . "Bao khí" (bé đỏng đảnh) lúc say thì vẫn cứ là "bao khí". Hết chê nhẹ chê nặng, vất vả lắm Tưởng Thính Nam mới gội xong cho . Đến lúc xả nước, Nguyễn Ngôn kêu nước mắt, lấy tay che mắt nhất quyết buông.

Tưởng Thính Nam vội ghé sát : "Để xem nào bảo bối, em bỏ tay xem."

Nguyễn Ngôn bỗng bỏ tay , để lộ đôi mắt cong cong hì hì: "Lừa thôi."

Gân xanh trán Tưởng Thính Nam giật liên hồi. Anh từng tiếp xúc với trẻ con, cũng hiểu cái gọi là "đứa trẻ nghịch ngợm" mạng, giờ đây thấm thía vài phần. Cảm giác ngứa tay đ.á.n.h đòn chỉ thoáng qua trong chốc lát, vì khi đối diện với đôi mắt híp và tiếng gọi "chồng ơi, chồng ơi" ngọt xớt , Tưởng Thính Nam lập tức tan chảy, chẳng còn chút giận hờn nào.

Anh bất đắc dĩ thở dài, đ.á.n.h bọt xà phòng xoa khắp cho . Đang chuẩn xả sạch thì Nguyễn Ngôn bỗng xoay , tự banh : "Chồng ơi, chỗ cũng cần rửa sạch nữa."

"Nguyễn Ngôn." Tưởng Thính Nam gằn từng chữ gọi tên .

"Là em tự chuốc lấy đấy."

Nguyễn Ngôn định dùng chiêu cũ, đầu với Tưởng Thính Nam: "Lừa đấy nhé."

Tưởng Thính Nam cũng với : "Quay , để rửa cho."

Nguyễn Ngôn vẫn yên nhúc nhích, chớp chớp đôi mắt đầy ngây thơ.

tất cả những chuyện xảy tiếp theo ngoài tầm kiểm soát của Nguyễn Ngôn. Đừng là bên trong, từ trong ngoài đều "rửa" cho sạch sành sanh.

Nước chảy xối xả tưới lên lưng Tưởng Thính Nam, từng giọt nước men theo sống lưng chảy xuống, gợi cảm đến nghẹt thở. lúc Nguyễn Ngôn chẳng còn tâm trí mà thưởng thức vẻ . Cậu ôm lấy cái bụng nhô lên của , sụt sịt rơi nước mắt: "Rửa sạch , thực sự rửa sạch mà."

Tưởng Thính Nam tin, cứ khăng khăng đòi kiểm tra . Cuối cùng, bế xốc Nguyễn Ngôn đến gương, ép tự biểu diễn xem lúc nãy "rửa" như thế nào.

...

Say rượu vốn chẳng là gì, điều đáng sợ nhất chính là khi làm một đống chuyện hoang đường lúc say khướt, ngày hôm tỉnh dậy bạn nhớ sạch bách sót một chi tiết nào.

Nguyễn Ngôn đang ôm đầu giường, nghiêm túc suy nghĩ xem thể mua vé máy bay Hỏa ở . Cứu mạng với! Chẳng lẽ nhân cách thứ hai ? Nào là lục tung tủ lạnh, nào là đòi "cái thứ hai"... đó mà là những việc thể làm, những lời thể ?

A a a! Thật là nhục nhã quá mất!

Chẳng bao lâu , Tưởng Thính Nam bước , tay bưng một ly nước chanh.

"Tỉnh ? Đầu còn đau ?"

Nguyễn Ngôn ngẩng đầu lên, giả vờ ngơ ngác hỏi: "Chồng ơi, hình như em mất trí nhớ . Em chỉ nhớ chúng từ tiệc rượu trở về, còn những chuyện đó em quên sạch ."

"Không ." Tưởng Thính Nam ôn tồn an ủi: "Ngoại trừ phòng ngủ và phòng tắm thì những nơi khác đều camera giám sát. Còn chuyện xảy trong phòng tắm, tối nay chúng thể diễn một , đảm bảo em sẽ nhớ ngay."

Nguyễn Ngôn: "... Thôi khỏi chồng."

Tưởng Thính Nam mỉm , giám sát Nguyễn Ngôn uống hết ly nước xong mới đưa chiếc máy tính bảng qua. Nguyễn Ngôn tò mò ghé mắt : "Cái gì đây... Khụ khụ khụ!"

Một cửa hàng đồ chơi lớn??

May mà nuốt xong ngụm nước, nếu chắc chắn phun đầy giường .

Tưởng Thính Nam tận tình giải thích: "Hôm qua em cứ luôn miệng hai cái. Bảo bối , là chồng em, em bất kỳ nhu cầu gì cũng thể đề đạt với mà, đây em bao giờ thế?"

"Chọn cái nào em thích . Đừng là hai cái, kể cả ba cái bốn cái cũng thành vấn đề."

Nguyễn Ngôn c.h.ế.t lặng. Cậu lắc đầu lia lịa như trống bỏi: "Không , chồng ơi, em chỉ thích mỗi thôi, độc nhất vô nhị, là của riêng em."

Nguyễn Ngôn bắt đầu tung một tràng lời ngon tiếng ngọt mất tiền mua: "Em cần những thứ đó , em chỉ cần chồng thôi. Em nhất nhất nhất thích chồng em nhất đời!"

Tưởng Thính Nam mà mát lòng mát , quyết định tha cho một .

Nguyễn Ngôn dán chặt lấy , ôm ngang thắt lưng nịnh nọt: "Em uống say cũng , vì em chồng em sẽ chăm sóc em mà, chắc chắn sẽ mất kiên nhẫn đ.á.n.h em , đúng ?"

Tưởng Thính Nam hiếm khi thấy chột .

là hôm qua nhịn thật. Trên m.ô.n.g vợ yêu hiện giờ vẫn còn in hằn một dấu bàn tay kìa.

Suỵt!

Loading...