Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 31: 'Vạch đánh dấu mực nước'

Cập nhật lúc: 2026-04-18 15:22:24
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Ngôn ở nhà dưỡng m.ô.n.g suốt hai ngày.

Tưởng Thính Nam hai ngày cũng ở nhà làm việc. Anh Nguyễn Ngôn sai bảo đủ điều, trông cái vẻ cung kính , chỉ thiếu nước để cưỡi lên đầu lên cổ nữa thôi. Nếu Nguyễn Ngôn mà đội thêm cái vương miện thì chắc thể trực tiếp đăng cơ luôn , thế mà Tưởng Thính Nam cam tâm tình nguyện, chẳng chút phàn nàn.

Buổi tối khi ngủ, Tưởng Thính Nam đổ ít tinh dầu tay, làm cho Nguyễn Ngôn một buổi "massage mông" đặc biệt.

Sau hai ngày tĩnh dưỡng, bờ m.ô.n.g nhỏ khôi phục vẻ trắng nõn, mềm mịn như khối đậu hũ. Lúc xoa bóp, tâm trí Tưởng Thính Nam khỏi chút rục rịch, xao động.

Nguyễn Ngôn sấp hưởng thụ một cách thoải mái, nhắm mắt cảnh cáo: "Tay chỉ đặt đúng chỗ cần đặt thôi nhé, bằng sẽ khiếu nại đấy, kỹ sư 18 ạ."

Tưởng Thính Nam buồn hỏi : "Thế chỗ nào là chỗ đặt?"

"Anh đừng trượt tay trong!"

Tưởng Thính Nam mặt đổi sắc: "Tại tinh dầu trơn quá, lỡ tay thôi."

Hậu quả của việc Tưởng Thính Nam "lỡ tay" chính là Nguyễn Ngôn cũng "lỡ chân" theo.

hôm nay thì khác.

Tưởng Thính Nam tỏ vẻ hối thành ý. Anh mặn mà chuyện ăn uống cho lắm, chủ yếu là hầu hạ để Nguyễn Ngôn cảm thấy dễ chịu nhất.

Sau khi sướng đến tận mây xanh, Nguyễn Ngôn cuộn tròn trong chăn ghế sofa như một chú tằm nhỏ, vểnh chân Tưởng Thính Nam ga giường.

Cậu híp mắt tận hưởng dư vị: "Chồng ơi, cứ thế mà hầu hạ em, ?"

Tưởng Thính Nam nghiêm mặt kéo thẳng ga giường. Cái đồ nhóc lương tâm , tự sướng xong là vứt sang một bên ngay, đến chạm cũng cho chạm một cái.

Đợi dọn dẹp xong xuôi, Tưởng Thính Nam mới bế Nguyễn Ngôn lên giường. Nguyễn Ngôn lăn tăn bò lòng , còn chịu yên mà cứ cọ tới cọ lui.

Tưởng Thính Nam vỗ nhẹ m.ô.n.g một cái: "Có chịu ngủ yên thì bảo?"

"Chồng ơi, chồng ."

Nguyễn Ngôn ngửa đầu : "Ngày mai tan làm sớm một chút ?"

Hai ngày nay đến công ty nên việc dồn ít, nhưng Nguyễn Ngôn mở lời, Tưởng Thính Nam vẫn cần suy nghĩ mà đáp ngay: "Được, buổi tối em ăn gì? Bảo bảo, quá hai ngày nữa sẽ thuê một giúp việc, mỗi ngày qua đây nấu cơm quét dọn."

Dạo bận rộn, thể lúc nào cũng về đúng giờ nấu cơm cho Nguyễn Ngôn .

"Hảo a, nhưng cơm tối mai cứ để em sắp xếp!"

Tưởng Thính Nam nhíu mày: "Chẳng cho em bếp ?"

Nguyễn Ngôn đúng lý hợp tình đáp: "Em gọi món về mà."

Tưởng Thính Nam sững một chút phản ứng kịp, dậy hỏi: "Ngày mai là ngày gì thế?"

Khẳng định sinh nhật Nguyễn Ngôn, kỷ niệm ngày cưới cũng ...

Nguyễn Ngôn thở dài: "Anh nhớ cũng thôi, sớm quẳng vợ tào khang đầu , cả..."

Tưởng Thính Nam xem như thấy lời lải nhải của , mở lịch điện thoại lướt qua một lượt.

À, hóa là Lễ Tình Nhân.

Anh khẽ chau mày: "Chúng là quan hệ vợ chồng chính thức, tình nhân."

Tưởng Thính Nam lúc nào cũng danh chính ngôn thuận cho bản .

Nguyễn Ngôn bật : "Chưa tổ chức đám cưới thì tình nhân ? Sao thế? Tưởng tổng l..m t.ì.n.h nhân của em thì thấy uất ức ?"

Cậu xoay bò lên Tưởng Thính Nam, hếch cằm: "Em cho , hầu hạ em cho . Chồng em lợi hại lắm đấy, chuyện hai xong đời đấy nhé."

Tưởng Thính Nam lạnh: "Anh xong đời á? Chồng em mà em nuôi tình nhân ở bên ngoài, thấy em mới là xong đời đấy."

Nguyễn Ngôn bĩu môi: "Chồng em mới nỡ làm gì em ."

Tưởng Thính Nam nhéo m.ô.n.g một cái: "Chiều hư em ."

"Em cứ thích đón Lễ Tình Nhân đấy, em cứ thích, cứ thích!"

"Được, đón." Tưởng Thính Nam thầm nghĩ. Hiện tại mua máy bay thì dòng tiền thuận lợi lắm, là mua cái du thuyền nhỏ nhỉ?

Nguyễn Ngôn ôm cổ Tưởng Thính Nam, hôn mạnh một cái rõ kêu.

"Tiểu tình nhân, ngày mai về nhà sớm nhé."

. . .

Nguyễn Ngôn thấy đúng là một rộng lượng.

Tưởng Thính Nam đ.á.n.h m.ô.n.g thế mà còn chấp nhặt chuyện cũ, còn chuẩn đón Lễ Tình Nhân cho nữa. Tìm vợ như cơ chứ, Tưởng Thính Nam cứ liệu mà âm thầm vui sướng .

Sáng sớm Nguyễn Ngôn dậy tất bật chuẩn , lên một thực đơn thật dài, món đặt ở tiệm , món đặt ở tiệm .

Cậu dự định sẽ tổ chức một bữa tối ánh nến, lúc lãng mạn nhất sẽ lấy nhẫn .

Wow.

Chắc chắn Tưởng Thính Nam sẽ cảm động đến phát cho mà xem.

Nguyễn Ngôn như một chú chuột túi nhỏ bận rộn trang trí phòng ăn. Cậu còn đặc biệt sấy một kiểu tóc thật , một bộ quần áo thật bảnh.

Đứng gương ngắm nghía hồi lâu, Nguyễn Ngôn hài lòng gật đầu, tự tin rằng chỉ cần một giây thôi là thể hớp hồn Tưởng Thính Nam .

Đến chạng vạng tối, Nguyễn Ngôn bắt đầu lấy hộp nhẫn tập luyện.

"Tưởng Thính Nam, đây là nhẫn em tự làm, nếu đồng ý, đây sẽ là nhẫn cưới của chúng ."

"Tưởng Thính Nam, cho kỹ đây, cần thấy bất an gì cả, vì của em!!"

...

Cậu hít một thật sâu, hiểu thấy run.

lúc đó, điện thoại đặt bàn vang lên. Nguyễn Ngôn tưởng Tưởng Thính Nam nhắn tin tới nên vội vàng cầm lấy xem.

Tưởng Thính Nam, mà là Hàn Thu.

[Ngôn Ngôn, video của và Tưởng Thính Nam phát tán lên mạng .]

Nguyễn Ngôn ngẩn .

Phát cái gì cơ?

Cậu minh tinh, cái gì để mà phát tán?

Cậu nhấn đường link Hàn Thu gửi qua. Hình ảnh mờ, qua là lén. Nguyễn Ngôn nhận ngay, đây là cảnh tối qua cùng Tưởng Thính Nam siêu thị gần nhà. Trên đường , Nguyễn Ngôn cứ nhõng nhẽo yên, lúc thì đòi Tưởng Thính Nam ôm, lúc đòi cõng, cứ thế rúc lòng .

Mà tiêu đề của đoạn video vô cùng chói mắt: [Tân quý giới kinh doanh hóa đồng tính? Công khai mật cùng bạn trai phố.]

Đầu óc Nguyễn Ngôn trống rỗng, thực sự hiểu hai cùng siêu thị thì gì đáng để chụp lén như .

Cho đến khi câu tiếp theo của Hàn Thu, mới giật sửng sốt.

[Liệu chuyện ảnh hưởng gì đến công ty của chồng ?]

Mục tiêu của đoạn video là Tưởng Thính Nam!

Nguyễn Ngôn nay làm việc gì cũng tùy hứng theo cảm xúc. Cậu thấy quan hệ giữa và Tưởng Thính Nam là đường đường chính chính, chẳng giấu giếm nên bao giờ ngại để khác .

suýt quên mất rằng, hiện tại hôn nhân đồng giới vẫn thừa nhận rộng rãi, vẫn còn nhiều định kiến trái chiều.

Huống chi, công ty của Tưởng Thính Nam đang đà phát triển mạnh mẽ, bao nhiêu cặp mắt đang chực chờ soi mói.

Tim Nguyễn Ngôn như lỡ một nhịp, bắt đầu cảm thấy hoảng hốt.

Vừa lúc , điện thoại của Tưởng Thính Nam gọi đến.

Nguyễn Ngôn vội vàng bắt máy.

"Bảo bảo, ở công ty đột ngột chút việc, chắc về muộn một chút." Tưởng Thính Nam nhỏ giọng dỗ dành, "Anh sẽ cố gắng về sớm nhất thể."

Nguyễn Ngôn im lặng trong giây lát.

Tưởng Thính Nam cứ ngỡ vui: "Hay là sai đón em qua đây nhé..."

"Chồng ơi, vì chuyện cái video đó ?"

Tưởng Thính Nam thoáng khựng : "Em ?"

Nguyễn Ngôn siết chặt điện thoại: "Em..."

“Anh sẽ xử lý, đừng bận tâm mấy chuyện lộn xộn đó.” Tưởng Thính Nam một cách c.h.é.m đinh chặt sắt, “Em cứ ăn cơm tối đúng giờ , cần chờ .”

Có lẽ Tưởng Thính Nam thực sự bận, chỉ trong thời gian ngắn ngủi điện thoại, Nguyễn Ngôn thấy tiếng gõ cửa tìm . Cậu vội vàng : “Em , làm việc .”

Cúp điện thoại, Nguyễn Ngôn bàn ăn dày công chuẩn , ngẩn ngơ một lát chậm rãi xuống ghế sofa.

Kiếp , và Tưởng Thính Nam kết hôn đường đường chính chính. Vì , Nguyễn Ngôn bao giờ sự lo ngại về phương diện , cũng chẳng hề tình cảm giữa hai ngày trở thành mũi d.a.o đ.â.m về phía Tưởng Thính Nam.

Hiện tại khác với kiếp .

Nguyễn Ngôn luôn ở bên cạnh Tưởng Thính Nam, kiếm tiền vất vả thế nào, dáng vẻ bận rộn mỗi ngày của , và cả những đêm dỗ ngủ xong lẳng lặng sang phòng sách làm việc.

Cậu nỡ để những nỗ lực của Tưởng Thính Nam đổ sông đổ biển.

Nguyễn Ngôn khẽ nắm chặt hộp nhẫn trong túi áo, một ý nghĩ chợt lóe lên: Hay là cũng đăng video làm sáng tỏ? Nói rằng và Tưởng Thính Nam chỉ là bạn bè đơn thuần?

bạn nào ôm ấp như thế ? Nguyễn Ngôn sầu não vò đầu bứt tai.

“Chúng kế hoạch kết hôn.” Giọng Tưởng Thính Nam bình thản, với tất cả trong phòng họp, “Điểm cần giải trình gì thêm, ngày mai sẽ trực tiếp đưa thông báo công khai về việc .”

Mọi đưa mắt , cuối cùng Lý Hàm nhịn lên tiếng: “Việc sẽ gây ảnh hưởng đến dư luận của công ty đấy Tưởng tổng. Gần đây chúng đang tiếp nhận mấy đơn hàng lớn, nếu bên hợp tác hài lòng...”

“Hôn nhân của liên quan đến công ty. Nếu vì mà gây tổn thất, cá nhân sẽ tự gánh chịu.” Tưởng Thính Nam thản nhiên ngắt lời.

Lý Hàm cũng gì thêm nữa.

Tưởng Thính Nam thời gian, thấy muộn, sốt ruột lo cho Nguyễn Ngôn ở nhà nên dặn dò nhanh vài câu tuyên bố tan họp.

Giờ ở nhà, Nguyễn Ngôn đang lo âu lướt điện thoại.

Lượt xem của video vẫn ngừng tăng lên, lượt chia sẻ cũng lớn, nếu bảo lưng kẻ đẩy bài thì đ.á.n.h c.h.ế.t cũng tin.

Nguyễn Ngôn lúc chút tự trách bản , sớm thế khi ở bên ngoài tiết chế một chút, đường nhất định cách xa Tưởng Thính Nam tám trăm mét!

Không qua bao lâu, Nguyễn Ngôn lướt điện thoại đến nóng cả máy, bỗng nhiên thấy tiếng mở cửa. Cậu bật dậy khỏi sofa, chẳng kịp xỏ dép lao cửa.

“Chồng ơi!!”

Tưởng Thính Nam mới cởi áo khoác thấy một bóng lao tới, nhanh tay đỡ chặt lấy .

“Muộn thế còn ngủ!”

Nguyễn Ngôn dẩu môi: “Anh về em ngủ .”

Tưởng Thính Nam đúng là hết cách với . Anh nâng m.ô.n.g bế thốc lên, còn xốc xốc mấy cái: “Buổi tối ăn cơm ? Nhẹ .”

“...”

Tuy rằng đúng là ăn, nhưng mà... “Chỉ một bữa ăn mà nhẹ ?”

Tưởng Thính Nam “ừ” một tiếng: “Anh cảm nhận , đôi tay chính là cái cân.”

Nguyễn Ngôn chọc : “Anh thành cái cân đo trọng lượng luôn đấy.”

Thấy yêu vui vẻ trở , Tưởng Thính Nam mới thở phào nhẹ nhõm. Anh sợ Nguyễn Ngôn cứ lo nghĩ chuyện video mạng mà ủ rũ, hôm nay thực sự quá bận.

“Xin bảo bảo, hứa là về sớm với em.”

Nguyễn Ngôn ôm cổ : “Em mà, sự việc xảy đột ngột thôi. Xin chồng nhé, giá mà tối qua em đòi siêu thị thì .”

Tưởng Thính Nam nhíu mày, vỗ nhẹ một cái m.ô.n.g : “Ai dạy em cái thói cứ vơ chuyện thế hả?”

Nguyễn Ngôn im lặng gì.

Tưởng Thính Nam đặt xuống ghế, khom lưng thẳng mắt : “Anh sẽ xử lý. Bảo bảo, ngày mai sẽ công khai thông báo em là vị hôn phu của , chúng sắp kết hôn .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-31-vach-danh-dau-muc-nuoc.html.]

Nguyễn Ngôn trợn tròn mắt, vội nắm lấy vạt áo Tưởng Thính Nam: “Anh gì thế? Sao thể làm ! Hiện tại xã hội vẫn cởi mở với hôn nhân đồng giới, nếu ảnh hưởng đến công ty của thì ?”

Sắc mặt Tưởng Thính Nam trầm xuống.

Nguyễn Ngôn càng càng hoảng: “Anh vất vả lắm mới lập công ty, quên lúc đầu cực khổ thế nào ? Thức đêm tăng ca, mệt mỏi như ...”

“Ngôn Ngôn.”

Tưởng Thính Nam ngắt lời , thực sự thêm nữa: “Sao em nghĩ như thế? Sao em thể nghĩ những thứ đó quan trọng hơn em?”

“Công ty, tiền bạc, mấy thứ đó tính là cái gì chứ?” Tưởng Thính Nam đưa tay vuốt ve khuôn mặt , “Anh kiếm tiền là để nuôi em, để cho em một cuộc sống hơn, em đừng nhầm lẫn giữa mục đích và phương tiện.”

Nguyễn Ngôn há miệng định gì đó, nhưng cuối cùng thôi.

“Những việc cứ để lo, em chỉ cần vui vẻ thoải mái là .”

Tưởng Thính Nam từ trong túi áo lấy một chiếc hộp nhỏ.

“Xin vì về muộn, nhưng vẫn qua 12 giờ, chắc vẫn tính là kịp nhỉ.”

“Vốn dĩ định đặt du thuyền, nhưng thời gian gấp gáp quá kịp, nên mua một chiếc đồng hồ, em xem thích .”

Tưởng Thính Nam vẫn luôn gu thẩm mỹ . Anh chọn một chiếc đồng hồ màu đen, mặt đồng hồ khảm kim cương tinh xảo. Nguyễn Ngôn cầm lên xem, đôi mắt cong thành hình trăng khuyết: “Thích lắm, thật đấy.”

Nghĩ đoạn, hỏi: “Đồng hồ định vị ?”

Tưởng Thính Nam nhướn mày: “Điện thoại , cài thêm một cái đồng hồ làm gì nữa?”

Nguyễn Ngôn đưa đồng hồ tới mặt Tưởng Thính Nam: “Cài thêm cái nữa mà.”

Tưởng Thính Nam im lặng một giây, đón lấy chiếc đồng hồ, tự tay đeo cổ tay cho Nguyễn Ngôn.

“Anh cài .”

Nguyễn Ngôn lặng một hồi, bỗng "phụt" thành tiếng. là chồng của khác, hiểu quá mà.

Tưởng Thính Nam đưa tay về phía : “Thế quà của... ?”

“Anh đừng đặt tên lung tung , gọi là cái gì đấy.”

Tưởng Thính Nam hề lung lay, vẫn chìa tay , lặng lẽ Nguyễn Ngôn.

Nguyễn Ngôn chột dời mắt chỗ khác: “Quà của em... ở trong phòng ăn , em chuẩn cả một bàn đồ ăn luôn, nhưng mà giờ nguội hết .”

Tưởng Thính Nam lười luyên thuyên, trực tiếp thò tay túi áo Nguyễn Ngôn. Cậu sửng sốt: “Anh làm gì thế!!”

Nguyễn Ngôn định lấy tay che nhưng kịp, đành trơ mắt Tưởng Thính Nam móc món đồ .

Tưởng Thính Nam cầm hộp nhẫn, mặt đổi sắc mở , trực tiếp đeo chiếc nhẫn lớn hơn tay : “Anh mong chờ bao nhiêu ngày nay, đêm nào cũng lén lấy xem, thế mà em bảo cho là cho ?”

Nguyễn Ngôn: “...”

Cậu hết cách: “Anh từ lúc nào thế?”

Tưởng Thính Nam ngắm ngắm chiếc nhẫn tay , vẻ mặt vô cùng hài lòng: “Vào cái ngày em bệnh viện, hộp nhẫn rơi .”

Hóa đó cố tình hỏi ngày hôm đó bờ biển làm gì chỉ là để lừa thôi ? Nguyễn Ngôn tức tối giơ ngón tay giữa về phía .

Tưởng Thính Nam nhân cơ hội đeo chiếc nhẫn còn tay .

“Ngoan lắm, bảo bảo.”

Nhẫn chỉ là kiểu vòng trơn màu bạc đơn giản, nhưng khi đeo lên tay hai , trông chúng hợp đến lạ kỳ.

Nguyễn Ngôn chiếc nhẫn, trong lòng trào dâng niềm hạnh phúc nhưng vẫn nén nổi lo lắng, ngập ngừng : "Nếu ngoài tham gia sự kiện, nhớ tháo nhẫn nhé, bằng chụp đấy."

Tưởng Thính Nam liền lộ vẻ vui: "Anh đeo nhẫn cưới của thì tháo cái gì? Sao thế? Nhẫn em tặng ? Hay là em thuê cho ? Bao nhiêu tiền, để thuê hẳn một trăm năm luôn."

Nguyễn Ngôn đầu tiên phát hiện Tưởng Thính Nam hóa cũng lúc nhiều như .

Tưởng Thính Nam ghé sát hôn nhẹ lên má Nguyễn Ngôn: "Cũng thể tháo, nhưng chờ đến đúng thời điểm."

"Dạ? Khi nào cơ?"

"Hửm? Lúc nào?"

"Đến lúc chiếc nhẫn biến thành 'vạch đ.á.n.h dấu mực nước', thì thể tháo ."

Mới đầu Nguyễn Ngôn vẫn hiểu ẩn ý là gì, một lúc mới phản ứng kịp ý đồ đen tối của . Cậu thẹn quá hóa giận đ.ấ.m thụi túi bụi Tưởng Thính Nam: "Người nhà cả, đừng mà mở miệng bậy bạ!"

Giải thích nhỏ: Cụm từ "vạch mực nước" (thủy vị tuyến) trong ngữ cảnh là một cách lóng đầy "đen tối", ám chỉ việc nhẫn tháo khi hai làm chuyện mật (khi mồ hôi hoặc "nước" dâng lên quá vạch chiếc nhẫn đeo tay).

Thấy lấy vẻ hoạt bát thường ngày, Tưởng Thính Nam mới dịu giọng: "Không còn sớm nữa, để hâm nóng thức ăn, em cố ăn một chút nhé."

Nguyễn Ngôn hướng về phía Tưởng Thính Nam đưa tay : "Chồng ơi, ôm em."

Tưởng Thính Nam chỉ chờ thế, lập tức ôm chặt lấy lòng: "Như là đúng . Bảo bảo, những chuyện thị phi rắc rối đó đáng để chen giữa chúng ."

Trái tim thấp thỏm suốt cả ngày của Nguyễn Ngôn cuối cùng cũng tìm chỗ dựa bình yên nhờ sự an ủi của Tưởng Thính Nam. Cậu vùi trong lồng n.g.ự.c , ngáp một cái thật dài: "Em ăn chồng ơi, em buồn ngủ quá."

"Chuyện thì nhé."

...

Sang ngày hôm , sự việc càng leo thang căng thẳng.

Có kẻ tung tin cả hai vẫn còn là sinh viên đang học, lập tức gây một làn sóng dư luận ồn ào.

Tưởng tổng thế mà vẫn còn là sinh viên ?

Mặc dù quy định của trường học cấm cản chuyện yêu đương đồng giới, nhưng vì sự việc nháo quá lớn, dư luận sôi sục, cộng thêm kẻ giật dây tung một bài đầy ác ý.

Đại ý của bài là: "Dù hai cũng giàu như , còn học đại học làm gì nữa, chi bằng thôi học quách cho xong. Ở trong trường học yêu đương đồng tính chỉ làm gương cho các sinh viên khác mà thôi."

Nguyễn Ngôn bài báo thì tức đến mức ném luôn điện thoại.

Cái gì cơ? Bọn họ yêu đương hôn hít giữa sân trường ? Không hề. Hay là bọn họ phát tờ rơi cổ vũ yêu đồng giới? Càng .

Thế thì những kẻ đang ăn hàm hồ cái gì ?!

Gần như cả ngày hôm đó, bộ phận quan hệ công chúng (PR) của công ty bận đến sứt đầu mẻ trán, chỉ riêng việc liên hệ với các bên truyền thông ngốn sạch nhân lực.

Ngay tại thời điểm , Tưởng Thính Nam đưa thông báo chính thức: Nguyễn Ngôn là vị hôn phu của , họ đang cân nhắc việc nước ngoài đăng ký kết hôn. Đối với bất kỳ phương tiện truyền thông nào những phát ngôn đúng mực, công ty sẽ giữ quyền truy cứu trách nhiệm pháp lý.

Bản tuyên bố khác gì đổ thêm dầu lửa, đẩy sự việc lên đến đỉnh điểm.

Lúc , cha con Giả Đông gần như chuẩn mở tiệc ăn mừng. Kẻ thì tính kế làm để Tưởng Thính Nam bại danh liệt, kẻ thì mong nhà trường sẽ đuổi học Nguyễn Ngôn.

Giả Thành ác độc nghĩ: "Nếu Tưởng Thính Nam sụp đổ, để xem Nguyễn Ngôn còn dựa dẫm ai nữa, xem còn kiêu ngạo . Đến lúc đó, sẽ đạp chân!"

Ý nghĩ thì thật đẽ, chỉ tiếc rằng cuối cùng cũng chỉ là bong bóng xà phòng.

Vì dư luận quá ồn ào nên ngay cả bà Lưu Trân cũng chuyện, bà gọi điện cho Nguyễn Ngôn.

Nguyễn Ngôn chuẩn sẵn tâm lý để một trận mắng mỏ trò, nhưng hề trách mắng lấy nửa lời, chỉ hỏi ăn cơm .

Nguyễn Ngôn lý nhí đáp: "Con đang ở công ty của Tưởng, hồi trưa gọi cơm hộp về ăn ạ."

Lưu Trân đồng tình: "Suốt ngày ăn ngoài cho sức khỏe ."

"Dạ , bình thường Tưởng nấu, nhưng dạo bận quá."

Đầu dây bên im lặng một lát, bà Lưu Trân mới : "Nếu mệt quá thì về nhà nghỉ ngơi vài ngày . Con với... con với tiểu Tưởng cùng về, làm sủi cảo cho hai đứa ăn."

Cổ họng Nguyễn Ngôn nghẹn đắng, sống mũi cay cay. Cậu cúi đầu vân vê góc áo, giọng run run: "Con , tụi con ạ."

Lưu Trân thêm gì nữa, chỉ dặn dò vài câu giữ gìn sức khỏe cúp máy.

Một lúc , Tưởng Thính Nam họp xong trở về. Anh gần như họp liên tục cả ngày, khó tránh khỏi cảm giác nhức đầu và bực bội. khi đẩy cửa phòng làm việc , thấy Nguyễn Ngôn đang chiếc ghế xoay chơi đùa, bao nhiêu mệt mỏi trong bỗng tan biến sạch.

Anh bước nhanh tới, hai tay chống lên thành ghế, từ cao xuống Nguyễn Ngôn. Đang định lên tiếng thì ánh mắt chợt khựng , nhíu mày hỏi: "Sao mắt em đỏ hoe thế ?"

Nguyễn Ngôn kể chuyện gọi điện sang.

Tưởng Thính Nam lặng một chút "ừ" khẽ: "Mẹ chỉ là khẩu xà tâm phật thôi, ngoài miệng mắng mỏ nhưng thật thương em nhất."

Nguyễn Ngôn đưa tay lên vuốt hàng lông mày đang nhíu của : "Vậy nên cũng đừng cau mày mãi thế, chuyện sẽ thôi mà."

Vừa dứt lời, cửa văn phòng vang lên tiếng gõ dồn dập.

Vẻ mặt Tưởng Thính Nam lập tức trở lạnh lùng, thẳng dậy, giọng thản nhiên: "Vào ."

Thư ký bước nhanh , tay cầm một chiếc máy tính bảng: "Tưởng tổng, liên hệ với chúng . Đó là nhà của bé gái mà đây Nguyễn cứu. Bà nhận Nguyễn qua video mạng và đến để cảm ơn."

"Bà còn đăng cả một video lên mạng nữa ạ."

Mở đầu đoạn video là hình ảnh cô bé gái ngoan ngoãn ghế: "Cảm ơn trai cứu con. Hôm đó sóng to lắm, nếu cứu thì chắc con còn sống ."

Cô bé giơ bức tranh vẽ bằng bút sáp lên, vẽ cảnh tượng hôm đó: "Anh ơi, con thể đến tìm ? Con tặng bức tranh cho ."

Nửa video là : "Tôi cũng nhờ thấy video mấy ngày nay mới tìm ân nhân. Không ngờ là sinh viên, dũng cảm nhảy xuống cứu , xong việc cũng để danh tính mất, làm gia đình cảm ơn cũng tìm . Tôi cũng xem mấy video mạng, thời đại nào mà còn tranh cãi vì xu hướng tính d.ụ.c của khác chứ. Ân nhân cứu mạng con gái , một như , kẻ nhẫn tâm mắng c.h.ử.i ..."

Đoạn video lượt tương tác cực lớn, dư luận mạng bắt đầu dấu hiệu xoay chiều.

Tưởng Thính Nam xem hết video nhưng tự quyết định ngay mà sang Nguyễn Ngôn. Thấy gật đầu, mới : "Được, hãy liên hệ với gia đình họ."

Không ai ngờ tới, chỉ trong vòng một ngày ngắn ngủi, tình thế của hai đảo ngược .

Hành động dũng cảm cứu và chuyện tình cảm đồng giới vốn là hai việc khác , nhưng dư luận nhanh chóng chuyển từ "cặp đôi đồng tính ôm giữa phố" thành "sinh viên dũng cảm cứu ".

Một ngày , Tưởng Thính Nam đăng một tấm ảnh lên mạng. Đó là ảnh chụp Nguyễn Ngôn cùng cô bé gái, hai cùng cầm bức tranh nhỏ.

Dòng trạng thái kèm là:

"Tôi mãi mãi tự hào về thương của ."

Nguyễn Ngôn ban đầu còn lo lắng, sợ Tưởng Thính Nam như sẽ mắng. Kết quả là khi nhấn phần bình luận, sững sờ:

[Trời ơi, ngọt ngào quá mất, đúng là hoạn nạn mới thấy chân tình, rời bỏ.]

[Ngôn Ngôn mà đáng yêu thế, đôi mắt quá .]

[Có ai thấy tấm ảnh họ ôm trông "cuốn" lắm ? Tưởng tổng một tay là bế gọn Ngôn Ngôn luôn kìa!]

Nguyễn Ngôn xem mà đỏ cả mặt.

Tưởng Thính Nam ghé sát bên cạnh , vui chỉ màn hình: "Sao bọn họ gọi em là Ngôn Ngôn?"

"Đó là vì yêu quý em thôi! Còn gọi em là Ngôn Bảo nữa cơ, đó là biệt danh, hiểu ?"

Tưởng Thính Nam thẳng thừng đáp: "Không hiểu, thích họ gọi em như thế."

"Hứ."

Nguyễn Ngôn thèm chấp , xoay tiếp tục hào hứng xem bình luận.

Tưởng Thính Nam từ phía ôm lấy Nguyễn Ngôn, đôi tay thành thật bắt đầu sờ soạng lung tung. Bị Nguyễn Ngôn đ.á.n.h một phát tay, rụt đặt lên, lặp vài khiến Nguyễn Ngôn đầu lườm nguýt: "Giữ cách an với em !"

"Khoảng cách an gì chứ, chỉ ' cách âm' thôi."

Tưởng Thính Nam giơ chiếc nhẫn lên khoe: "Bây giờ danh phận , mật với vợ là chuyện đương nhiên."

Nguyễn Ngôn cố tình trêu: "Chiếc nhẫn em làm thế , sợ đeo ngoài làm mất mặt Tưởng tổng ?"

"Em gì thế, đây là bảo bối vợ tặng mà."

Nguyễn Ngôn nhịn hỏi: "Tưởng Thính Nam, lén lút học lớp bồi dưỡng nào ? Sao bây giờ dẻo miệng thế?"

Tưởng Thính Nam khựng . Chẳng lẽ khai là mua mấy cuốn sách như "Nghệ thuật giao tiếp", "Cách dỗ dành vợ: Bí quyết EQ cao của đàn ông thực thụ" ?

Cũng may Nguyễn Ngôn hỏi tới cùng mà ngáp một cái: "Hôm nay chắc là tan làm sớm về nhà nhỉ, chuyện cuối cùng cũng giải quyết xong."

Giải quyết xong ư? Tất nhiên là .

Bên ngoài thì vẻ êm xuôi, họ một màn xử lý khủng hoảng tuyệt vời, nhưng kẻ giật dây thì Tưởng Thính Nam nhất định lôi cho bằng . Anh vốn chẳng hạng hiền lành gì, chọc thì thôi , đằng dám lôi cả Nguyễn Ngôn , đúng là chán sống .

những chuyện , thấy cần thiết với Nguyễn Ngôn.

Anh nắm lấy tay : "Được, chúng về nhà thôi. Tối nay về nhà thử đo 'vạch đ.á.n.h dấu mực nước' xem nhé."

"..." Cút đồ lưu manh!

Loading...