Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 30: Đừng hòng lừa được Tưởng tổng!

Cập nhật lúc: 2026-04-18 15:22:22
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tưởng Thính Nam ...

Nhìn thì vẻ lầm lì ít , thực chất là một bụng đầy ý đồ xa. Ngày thường so với bất kỳ ai cũng đều tỏ đắn, nhưng cứ lên giường là nguyên hình lộ rõ. Đó là những lời đ.á.n.h giá " chính thức" mà Nguyễn dành cho Tưởng Thính Nam.

Ngày hôm , Tưởng Thính Nam mãn nguyện họp, để một Nguyễn Ngôn xoa eo đ.ấ.m giường thùm thụp. Cậu bảo là sẽ khỏi cửa mà, Tưởng Thính Nam nhất định tin cơ chứ?

Nguyễn Ngôn miệng thì ngoan, nhưng chờ khi ăn xong bữa trưa, liền vật vã bò dậy, một tay đỡ lấy cái eo mỏi nhừ, khập khiễng ngoài. là " tàn chí kiên", vì vẫn còn việc chính sự làm.

Hôm qua ở bờ biển thấy một tiệm bạc, Nguyễn Ngôn tới đó đúc hai chiếc nhẫn. Sau khi trọng sinh trở về, Tưởng Thính Nam dường như đặc biệt thiếu cảm giác an . Năm đó nhẫn cưới là Tưởng Thính Nam đeo cho , giờ Nguyễn Ngôn tự tay đúc hai chiếc nhẫn bạc, đổi trao cho !

Khách sạn cách bờ biển xa, nhưng Nguyễn Ngôn vẫn bắt xe vì tình trạng cơ thể thật sự cho phép bộ. Tiệm bạc khá đông khách, nhiều cặp đôi cùng tới làm đồ, Nguyễn Ngôn tìm một chỗ trống bắt đầu "leng keng quang quang" làm việc.

Sợ Tưởng Thính Nam kiểm tra định vị, còn một bước gửi tin nhắn báo cáo:

【Trẫm thể dậy nổi giường, là do khanh hầu hạ , trẫm biếm khanh lãnh cung!】

Nhìn xem, dối mà chân thực kìa.

Tưởng Thính Nam nhanh nhắn dỗ dành , bảo trưa nay cứ gọi lễ tân khách sạn đặt cơm.

【Biết ạ! Lúc tan làm nhớ mua tôm hùm đất về cho em nhé!】

Nguyễn Ngôn đắc ý lịch sử trò chuyện, cảm thấy câu trả lời của quả thực là "kín như bưng". Hai chữ để tổng kết: Thiên tài. Tưởng Thính Nam nhỏ bé, nắm thóp.

Thế nhưng ở một đầu khác, trong phòng họp rộng lớn, Tưởng Thính Nam đang ở vị trí chủ tọa. Anh rũ mắt định vị điện thoại, thần sắc lạnh lùng.

Kẻ lừa đảo. Lại ngoan, dám dối .

Anh khựng một chút, chuyển giao diện điện thoại sang một đường link đặt làm... dây xích sử dụng trong nhà.

Nguyễn Ngôn vốn khéo tay, gõ gõ đập đập nửa ngày, cuối cùng sự trợ giúp của chủ tiệm mới đúc xong hai chiếc nhẫn trơn méo mó. đây là đầu tiên Nguyễn Ngôn tự làm thành một thứ gì đó, vẫn vui vẻ, nhờ ông chủ tìm một chiếc hộp nhỏ xinh xắn để gói . Chỉ còn hai ngày nữa là đến Lễ Tình Nhân.

Nghĩ đến cảnh Tưởng Thính Nam nhận nhẫn cảm động phát , Nguyễn Ngôn sướng đến phát điên. Tới lúc đó chẳng cũng , sẽ là đại ca, là đại vương trong nhà!

Thanh toán tiền xong, Nguyễn Ngôn hớn hở về. Thấy thời gian còn sớm, dạo một vòng quanh bờ biển, bỗng nhiên thấy một tiếng thét thất thanh. Cậu giật , thấy một bé gái đang nhặt vỏ sò sóng biển cuốn . Người bơi đang lóc cầu cứu.

Nguyễn Ngôn chẳng kịp nghĩ ngợi gì, lập tức cởi áo khoác lao xuống biển. May mà cô bé cuốn quá xa, khi sặc vài ngụm nước, an mang đứa bé bờ. Người ôm chặt lấy con, rối rít cảm ơn Nguyễn Ngôn.

Cậu xua tay, ướt sũng. Lúc nãy lo cứu thấy gì, giờ gió biển thổi qua, Nguyễn Ngôn mới run cầm cập. Cậu vội mặc áo khoác trở về khách sạn, tắm nước nóng xong thì cảm thấy đầu nặng trịch, trực tiếp ngã xuống giường hôn mê bất tỉnh.

Trong lúc đó, Tưởng Thính Nam gọi vài cuộc điện thoại nhưng hề . Vừa tan họp, thư ký nhắc về buổi tiệc rượu, nhưng Tưởng Thính Nam đăm đăm những cuộc gọi lỡ, sắc mặt khó coi: "Các , việc."

Tiếng quẹt thẻ vang lên. Tưởng Thính Nam đẩy cửa xông : "Ngôn Ngôn? Ngôn Ngôn?"

Trên giường, Nguyễn Ngôn vẫn đang ngủ, nhưng khuôn mặt đỏ bừng bất thường, thở nặng nề. Tưởng Thính Nam gọi mấy tiếng, mới khẽ hé mắt , lẩm bẩm gì đó . Tưởng Thính Nam sờ trán , nóng đến bỏng tay.

Anh chậm trễ một giây, bế thốc Nguyễn Ngôn lên chạy thẳng ngoài. Nguyễn Ngôn lờ mờ cảm nhận đang sốt, đau nhức, lúc lạnh lúc nóng, theo bản năng rúc lòng Tưởng Thính Nam. Cậu cảm thấy đang ôm chặt, thì thầm gì đó bên tai nhưng còn rõ nữa.

Thực ghét bệnh viện. Từ nhỏ khi cha bệnh qua đời, ở bệnh viện một thời gian dài nên nỗi sợ tự nhiên với nơi . khi kết hôn, Tưởng Thính Nam luôn bác sĩ riêng.

Vết thương tâm lý từ kiếp và sự chăm sóc của Tưởng Thính Nam cứ đan xen trong cơn mê. Nguyễn Ngôn nhớ đầu sinh bệnh khi kết hôn, Tưởng Thính Nam lo lắng đến thế nào, ôm cả đêm để dễ ngủ. Dù là kiếp kiếp , tình yêu của Tưởng Thính Nam dành cho bao giờ vơi bớt.

Khi tỉnh , Nguyễn Ngôn ở bệnh viện. Tưởng Thính Nam đang xem văn kiện sofa bên cạnh, thấy cử động liền bước tới ngay: "Khá hơn chút nào bảo bối?"

Nguyễn Ngôn chớp mắt, nhỏ giọng: "Em phát sốt ." Cậu cứ ngỡ sẽ giận, nhưng Tưởng Thính Nam chỉ đo nhiệt độ cho , thấy hạ sốt mới hỏi: "Đã , tiêm xong, em khát nước ?"

Cậu gật đầu, Tưởng Thính Nam đỡ dậy, tỉ mỉ đút từng ngụm nước ấm. Nguyễn Ngôn bệnh viện, đáng thương: "Em về nhà."

Suốt từ đêm qua đến giờ, Tưởng Thính Nam hề chợp mắt, cứ cách một lát kiểm tra nhiệt độ cho . Nhìn yếu ớt thế , hận thể đau cho . Thấy vợ ủy khuất như , giờ đòi hái trời cũng đồng ý.

"Được, về nhà."

hạ sốt, Tưởng Thính Nam vẫn bọc kín mít như một cái kén, còn bắt thư ký mua thêm một chiếc áo khoác thật dày để mặc thêm cho mới bế lên máy bay. Dù lối VIP, Nguyễn Ngôn vẫn thấy hổ, vùi mặt n.g.ự.c như một chú gấu túi.

Tưởng Thính Nam dỗ dành: "Bảo bối, đợi chút nhé, sẽ mua cho em một chiếc chuyên cơ riêng, còn hơn và hơn chiếc đây."

Nguyễn Ngôn im lặng một lúc, bỗng hỏi: "Tưởng Thính Nam, ràng buộc với cái 'Hệ thống bắt buộc tiêu tiền cho vợ' ? Kiểu tiêu tiền là điện giật ?"

Tưởng Thính Nam nghẹn họng, bực nhéo mặt một cái: "Anh thấy em là khỏi bệnh thật đấy!"

Nguyễn Ngôn nhạy bén, một khi hết bệnh là sẽ "thu thập" ngay, vội vàng ôm chặt lấy Tưởng Thính Nam, lớn giọng: "Chưa khỏi, khỏi mà, em còn đau đầu lắm."

Tưởng Thính Nam tức giận : "Sớm muộn gì cũng ăn đòn thôi, trốn ích gì ?"

Nguyễn Ngôn hoảng hốt: "Tưởng Thính Nam, đ.á.n.h vợ là phạm pháp đấy nhé."

Tưởng Thính Nam lạnh: "Vậy em báo cảnh sát ."

Nguyễn Ngôn âm thầm rơi lệ trong lòng. Hóa đây là hôn nhân ? Nhiệt huyết của đổi lấy cái gì chứ? Là bạo lực, là lạnh nhạt, là sự tàn nhẫn của chồng...

Tưởng Thính Nam nghĩ vợ đang bệnh khó chịu nên đặt cơm trực tuyến , chọn cháo nóng và vài món thanh đạm. Cất điện thoại xong, thấy Nguyễn Ngôn đang đỏ hoe mắt . Anh giật tưởng thấy khỏe, định đo nhiệt độ thì Nguyễn Ngôn thốt lên đầy đau lòng: "Tưởng Thính Nam! Anh là cái đồ bạc tình!"

Tưởng Thính Nam: "..." Lại là nữa hả?

Lên máy bay, Nguyễn Ngôn đút cho nửa bát cháo ngấm t.h.u.ố.c nên mơ màng ngủ. Tưởng Thính Nam đắp chăn, ôm lòng: "Ngủ bảo bối."

Nguyễn Ngôn cố gắng chống cơn buồn ngủ, túm lấy góc áo , đấu tranh để thốt lời cuối: "Về nhà... đ.á.n.h m.ô.n.g em."

Tưởng Thính Nam nắm tay , hôn lên đó: "Ngủ ."

Nhìn Nguyễn Ngôn ngủ say, khẽ gạt tóc trán hôn nhẹ lên. Đồ ngốc, làm nỡ đ.á.n.h thật, chỉ là hù dọa thôi mà.

Lúc , điện thoại trong túi rung lên. Lý Hàm gửi cho một liên kết video kèm tin nhắn: 【Đây vợ ? Nhìn giống lắm.】

Tưởng Thính Nam dừng tay. Vài phút , khi tiếp viên hàng qua hỏi cần uống gì , cô dọa sợ phát khiếp bởi khuôn mặt lạnh như tiền, sát khí đằng đằng của đàn ông trẻ tuổi .

Bên trong video là cảnh Nguyễn Ngôn lao xuống biển cứu . Tưởng Thính Nam chỉ qua màn hình thôi mà tim như nổ tung.

Em dám cơ chứ!!! Nguyễn Ngôn rốt cuộc xem trọng mạng sống của hả?!

Cái tiêu đề video ghi là 【Thiếu niên dũng cảm nhảy xuống biển cứu !】. Chó má! Bảo Tưởng Thính Nam ích kỷ vô tình cũng , chỉ cần Nguyễn Ngôn an , khác thế nào liên quan gì đến !

Anh cứ ngỡ cảm lạnh do gió biển, ngờ là vì nhảy xuống biển. Đã thế lúc tỉnh , Nguyễn Ngôn còn nửa lời nhắc tới, hèn gì cứ chột , đáng thương túm áo . Thật là thiếu dạy dỗ mà!!!

Tưởng Thính Nam đầy bụng lửa giận, hận thể lôi dậy giáo huấn ngay, nhưng ngủ ngon lành trong lòng , nỡ. Anh nghiến răng thầm nhủ: Chờ về đến nhà, sẽ cho "hoa vì đỏ"!

Nguyễn Ngôn gì về nguy hiểm đang rình rập. Sau một giấc ngủ ngon, thấy khỏe hẳn, còn khoe khoang là cơ thể bền bỉ, cần lo lắng.

Tưởng Thính Nam lạnh: "Thế ."

"Ông xã, hôm nay công ty ?"

"Không , về nhà còn việc quan trọng cần 'làm'."

Nguyễn Ngôn vẫn hớn hở, chẳng gì. Vừa về đến biệt thự, định tắm cho sạch mùi t.h.u.ố.c bệnh viện thì thấy Tưởng Thính Nam sofa, giọng trầm xuống: "Đứng đó."

Nguyễn Ngôn chớp mắt: "Hả?"

Tưởng Thính Nam gì, chỉ ngước mắt lặng lẽ . Tim Nguyễn Ngôn bỗng hẫng một nhịp, tự dưng thấy lo lắng. Chẳng lẽ bắt quả tang chuyện gì nữa ?

Cậu dẩu môi, rón rén bước tới mặt , hừ hừ: "Em... em vẫn khỏi hẳn , em đau đầu lắm."

Tưởng Thính Nam , trầm mặc hai giây, giọng bỗng nhiên trở nên dịu dàng đến lạ: “Sao đau đầu nhỉ? Có nước biển não ?”

Nguyễn Ngôn: “……”

Xong đời !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-30-dung-hong-lua-duoc-tuong-tong.html.]

Cậu trợn tròn mắt, thể tin Tưởng Thính Nam. Lòi đuôi từ lúc nào thế !!

Tưởng Thính Nam vẫn mỉm : “Có cần gọi bác sĩ đến kiểm tra ?”

Nguyễn Ngôn “Oa” một tiếng định nhào lòng Tưởng Thính Nam ăn vạ: “Ông xã ông xã ông xã, em giải thích mà...”

Cái điện thoại dí sát mặt, Nguyễn Ngôn khựng . Giọng Tưởng Thính Nam lạnh lùng: “Đọc .”

Lông mi Nguyễn Ngôn run rẩy vì chột . Hai giằng co một lúc, cuối cùng Nguyễn Ngôn cũng thành thành thật thật mở miệng: “Báo... báo đưa tin, hôm nay tại bờ biển một bé gái sóng cuốn , giữa lúc nguy hiểm, một thanh niên dũng cảm nhảy xuống biển cứu , cả hai đều bình an, đó lóc cảm ơn...”

Càng xuống , áp lực xung quanh càng thấp, sắc mặt Tưởng Thính Nam âm trầm đến mức sắp nhỏ nước. Nguyễn Ngôn chịu nổi nữa, ném điện thoại sang một bên, nhắm tịt mắt : “Anh mắng thì mắng, đ.á.n.h thì đ.á.n.h !”

Tưởng Thính Nam nghiến răng, túm lấy kéo về phía , giơ tay giáng một phát thật mạnh m.ô.n.g Nguyễn Ngôn. Lần chẳng hề nương tay, Nguyễn Ngôn cảm thấy nửa cái m.ô.n.g tê dại vì đau.

Ban nãy còn mạnh miệng, giờ nước mắt rơi lã chã: “Oa... bảo đ.á.n.h là đ.á.n.h thật !”

Tưởng Thính Nam giận dữ bồi thêm mấy cái nữa: “Sao dám đánh? Nguyễn Ngôn, với em bao nhiêu , cơ thể em là quan trọng nhất, hóa lời em coi như gió thoảng mây bay !”

Tay Tưởng Thính Nam khỏe, mấy cái tát xuống khiến Nguyễn Ngôn cảm thấy m.ô.n.g sưng vù lên. Cổ tay nắm chặt trốn , đau đến mức nhảy dựng lên, vẫn cố cãi: “Em bơi mà! Em sẽ chuyện gì, em chừng mực.”

Câu chẳng khác nào đổ thêm dầu lửa, mắt Tưởng Thính Nam như b.ắ.n tia lửa: “Em cái rắm chừng mực !” Anh giận dữ chỉ tay : “Em nhớ cho kỹ, dù là rơi xuống biển thì cũng cần em đến cứu!”

Đây là đầu tiên Tưởng Thính Nam nổi trận lôi đình và năng lạnh lùng sắc bén với như . Nguyễn Ngôn vốn sai, nhưng ăn đòn đau điếng còn mắng xối xả, vốn nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, lúc thấy uất ức tột độ, nước mắt cứ thế rơi lộp bộp, lời nào mà chỉ đỏ hoe mắt .

Phòng khách bỗng chốc yên tĩnh .

Tưởng Thính Nam cuối cùng cũng giữ nổi vẻ lạnh lùng mặt nữa, ôm lấy Nguyễn Ngôn, cúi đầu hôn những giọt nước mắt mặt vợ: “Bảo bối, gì quan trọng hơn em cả.”

Nguyễn Ngôn bấy giờ mới nức nở : “Xin... xin , em thế nữa.”

Tưởng Thính Nam nâng m.ô.n.g bế thốc lên lầu, Nguyễn Ngôn thốt lên kinh ngạc ôm chặt lấy cổ . Thấy hết hung dữ, bắt đầu "ăn vạ" lớn hơn: “Tưởng Thính Nam, đ.á.n.h em đau quá, còn mắng em nữa, đây bao giờ mắng em như thế...”

Tưởng Thính Nam đau lòng c.h.ế.t, lặp lặp : “Anh xin bảo bối, do quá sốt ruột thôi, mắng em , đừng nữa mà bảo bối.” Anh mãi mãi sợ nhất là nước mắt của Nguyễn Ngôn.

Vào phòng ngủ, Tưởng Thính Nam cuống cuồng lau nước mắt định lột quần . Nguyễn Ngôn tưởng định đ.á.n.h tiếp, liều mạng giữ quần , gào: “Tưởng Thính Nam! Anh đ.á.n.h còn đủ !!”

Tưởng Thính Nam dám dùng lực, mồ hôi vã như tắm: “Bảo bối, xem vết thương thôi, để bôi t.h.u.ố.c cho em.”

Quần cuối cùng cũng lột xuống. Da Nguyễn Ngôn vốn non mềm, giờ sưng lên, in rõ mấy dấu bàn tay đỏ rực. Người đ.á.n.h là Tưởng Thính Nam, nhưng giờ hối hận đau lòng cũng là . Lúc đ.á.n.h thì chỉ sợ để liều lĩnh nữa, giờ thấy thế , tự trách tay quá nặng.

Anh lấy t.h.u.ố.c mỡ bôi cho . Nguyễn Ngôn ban đầu thấy mát lạnh dễ chịu, nhưng đầu , kinh hãi: “Tưởng Thính Nam, lấy cái gì bôi cho em đấy!!! Cái đó là đồ để bôi... 'bên trong' ?”

Tưởng Thính Nam tỉnh bơ: “Bên trong bên ngoài thì khác gì ? Đều là tiêu sưng cả.”

Đối với , chân vợ tay vợ cũng đều thơm tho như thôi.

Nguyễn Ngôn thật sự chịu nổi, c.h.ế.t sống chịu bôi, còn dùng chân đá Tưởng Thính Nam. Kết quả là nắm chặt lấy cổ chân, cưỡng chế bôi t.h.u.ố.c cho bằng xong.

Cậu mặc một chiếc áo mặc nhà rộng rãi, bên trống trơn, cứ thế "hong" cho t.h.u.ố.c thấm da. Tưởng Thính Nam thấy quá dữ, sợ mắt sưng nên lấy túi chườm đá đến đắp cho .

Nguyễn Ngôn chậm chạp mở miệng: “Đây quả là một ngày nặng nề.”

Cậu và cái m.ô.n.g của sẽ ghi hận ngày suốt đời.

Tưởng Thính Nam thấy bộ dạng đó thì buồn , nhưng sợ tiếng sẽ làm Nguyễn Ngôn cáu tiết hơn, xoa xoa tóc : “Chút nữa bác sĩ qua tiêm cho em nhé.”

Nguyễn Ngôn kinh hãi : “Tưởng Thính Nam, g.i.ế.c bất quá là đầu rơi chạm đất, em là vợ chứ kẻ thù !”

“Nói bậy gì đó.” Tưởng Thính Nam thấp giọng, “Em vẫn khỏi cảm hẳn, sợ buổi tối em sốt lên.”

Nguyễn Ngôn dẩu môi: “Sau hung dữ với em nữa.”

“Sẽ . em cũng lấy mạng sống làm trò đùa nữa.”

Nguyễn Ngôn ngoan ngoãn gật đầu.

“Có chuyện gì cũng với , giấu bất cứ điều gì.”

Nguyễn Ngôn tiếp tục ngoan ngoãn gật đầu.

Tưởng Thính Nam thấy vợ hiểu chuyện thì mãn nguyện lắm: “Vậy bảo bối cho xem, hôm đó chẳng bảo với lì ở khách sạn , tại chạy bờ biển?”

Nguyễn Ngôn: “……”

Hóa chờ ở đây để "gài" !

Nguyễn Ngôn vùi đầu xuống gối: “Mà , Tưởng Thính Nam, em cảm thấy mỗi đều nên bí mật nhỏ của riêng , thấy đúng ?”

Tưởng Thính Nam thấy ngứa tay . Anh nheo mắt : “Nghĩa là vẫn ?”

Nguyễn Ngôn lầm bầm: “Đến lúc đó sẽ thôi mà.”

Tưởng Thính Nam làm giận, liền dừng hỏi nữa.

“Buổi tối ăn gì? Anh làm.”

Nguyễn Ngôn vung tay lên: “Sườn xào chua ngọt!”

“Được, ăn gì cũng chiều em.”

Trong lúc Tưởng Thính Nam xuống bếp, Nguyễn Ngôn giường chơi game. Cậu chẳng ai cảnh cứu , đoạn video đó đang cực kỳ hot, nhiều trang tin chia sẻ . Bạn bè, ngay cả em Nguyễn Hàm cũng nhắn tin tới trêu chọc.

Nguyễn Ngôn trợn trắng mắt. Cậu "tức c.h.ế.t" cái video, hại ăn đòn, giờ cứ thấy video là thấy... đau mông.

Trong khi đó, tại một nơi khác...

Bộp!

Chiếc điện thoại ném xuống đất, Giả Thành mặt mày vặn vẹo, điên cuồng dẫm lên nó từng nhát một.

Nguyễn Ngôn, Nguyễn Ngôn!!

Kể từ khi làm bạn cùng phòng với cái tên , chuyện gì cũng thuận! Chẳng chỉ là lấy vài trăm tệ của thôi , chuyện qua lâu mà vẫn đào lên, cảnh sát cứ gọi lên làm việc liên tục. Rồi cả nhà trường nữa, chẳng chỉ là gian lận thôi , thôi học!!!

Cửa phòng mở , Giả Đông mặt mày xám xịt bước . Mẹ kiếp, Tưởng Thính Nam coi lão như con khỉ mà dắt mũi. Bảo là hợp tác đôi bên cùng lợi, lão đổ hết vốn liếng còn định làm cú lội ngược dòng, ai ngờ tiền đóng băng hết, giờ lão thực sự xong đời .

“Ba, ba! Chuyện trường học ba tìm giúp con ?”

Giả Đông mặt lạnh tanh, chỉ tay mắng: “Tao đang một đống việc, còn chùi đ.í.t cho mày! Mày rốt cuộc đắc tội với ai? Có triệt hạ mày, mày ?”

Càng càng giận, Giả Đông gào lên: “Mẹ nó, tao cũng đụng chạm gì đến cái thằng Tưởng Thính Nam đó , tại cố tình nhắm tao!”

Giả Thành sững sờ.

Tưởng Thính Nam... cái tên ...

Bạn trai của Nguyễn Ngôn chẳng cũng tên là Tưởng Thính Nam ?

Hắn run rẩy môi: “Ba... hình như con tại . Cái tên Tưởng Thính Nam đó, là bạn trai của bạn cùng phòng con. thể chứ, ... nghèo lắm mà.”

“Ba, giờ làm bây giờ? Bọn họ chắc chắn cố ý nhắm nhà . Con thôi học ba.”

Giả Đông híp mắt . Lão nổi trận lôi đình ngay mà im lặng một lúc, bỗng nhiên hỏi: “Mày gì? Bạn trai? Đối tượng của Tưởng Thính Nam là một thằng đàn ông?”

... chính là bạn cùng phòng của con.”

Giả Đông bỗng , một nụ đầy dữ tợn.

“Vậy thì thú vị đây.”

Loading...