Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 3: Tìm Chồng
Cập nhật lúc: 2026-03-30 08:42:58
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ một câu đơn giản của đối phương khiến Nguyễn Ngôn sững sờ tại chỗ. Cậu trợn tròn đôi mắt, thể tin nổi mà Tưởng Thính Nam.
Nguyễn Ngôn vốn đôi mắt tròn, khi ai đó trân trân như , đối phương thường dễ mềm lòng. Thế nhưng từ đầu đến cuối, Tưởng Thính Nam vẫn tỏ vô cùng lạnh lùng. Anh cao hơn Nguyễn Ngôn nhiều, khi thường rũ mắt xuống, mang theo chút cảm giác từ cao xuống.
"Sao thế ..." Nguyễn Ngôn lẩm bẩm, "Chẳng lẽ ..."
Không nên như chứ, rõ ràng họ cùng gặp t.a.i n.ạ.n cơ mà.
Nguyễn Ngôn c.ắ.n môi, bao nhiêu lo lắng, khẩn trương và uất ức từ khi trọng sinh đồng loạt trào dâng. Kết quả nhất xảy , thậm chí cảm thấy hô hấp khó khăn, tim hẫng một nhịp, giọng run rẩy kìm : "Tưởng Thính Nam, đừng đùa với em như thế ?"
Tưởng Thính Nam im lặng vài giây, ánh mắt dừng vành mắt đỏ hoe của Nguyễn Ngôn trong chốc lát, nhàn nhạt đáp: "Cậu thật sự nhận nhầm ."
Nói đoạn, dừng nữa mà xoay tiếp tục xếp gạch.
Nguyễn Ngôn như bỏ rơi, lẻ loi đó. Nhìn bóng lưng đang cúi xuống của Tưởng Thính Nam, khịt mũi một cái, nước mắt cuối cùng cũng nhịn mà lã chã rơi xuống.
Tưởng Thính Nam đưa lưng về phía , những viên gạch thô ráp cứa ngón tay nhưng dường như chẳng hề cảm giác . Xung quanh vô cùng ồn ào với tiếng , tiếng máy móc, so thì tiếng của Nguyễn Ngôn gần như thể thấy. Thế nhưng Tưởng Thính Nam rõ mồn một. Từng tiếng nức nở nhỏ bé cứ như roi quất tim , từng giọt nước mắt cứ như tảng đá nặng trềnh đè nặng tâm trí .
Trên đời Tưởng Thính Nam gần như sợ thứ gì, ngoại trừ nước mắt của Nguyễn Ngôn. Anh từng tay tấc sắt lăn lộn trong giới kinh doanh, gặp bao nhiêu trắc trở cũng chỉ khẽ nhíu mày đầy phiền muộn. Vậy mà thể chịu đựng khi thấy Nguyễn Ngôn .
Ngoại trừ ở giường.
Làm Nguyễn Ngôn , chính là sự bất lực của Tưởng Thính Nam .
Anh lặp lặp động tác cúi , dọn gạch, xếp gạch một cách máy móc. Không bao lâu trôi qua, khi Tưởng Thính Nam đầu , phía trống trơn. Nguyễn Ngôn .
Anh cúi đầu, nơi Nguyễn Ngôn , cố gắng tìm kiếm dấu vết những giọt nước mắt của nền đất đầy cát bụi.
...
Nguyễn Ngôn bệt vali, bóc quả trứng luộc nước vốn định để dành cho Tưởng Thính Nam, ăn gọi điện cho Lâm Đông.
"Việc làm á? Được chứ! Tớ đang làm kế toán ở đây, để tớ nhờ tớ tìm cho một việc trong văn phòng, hai đứa cùng làm cho vui."
Lâm Đông đồng ý ngay lập tức. Nghe Nguyễn Ngôn đang ở công trường, liền bảo quản lý tìm cho Nguyễn Ngôn một chỗ ở , ngày mai sẽ qua.
Nguyễn Ngôn thấp giọng: "Cảm ơn nhiều nhé, Đông Tử."
"Khách khí với tớ làm gì, thôi tớ cúp máy đây."
Lâm Đông làm việc nhanh nhẹn, một lát quản lý đến đưa cho Nguyễn Ngôn một chiếc chìa khóa nhỏ, chỉ tay về phía dãy nhà tôn tiền chế.
Nguyễn Ngôn nhảy xuống khỏi vali. Trời hôm nay nắng gắt, công trường chẳng lấy một chỗ râm mát khiến mặt nóng bừng lên. Chỉ mới qua một buổi sáng mà thấy mệt rã rời cả thể xác lẫn tinh thần, đầu óc rối như tơ vò.
Loay hoay một hồi, Nguyễn Ngôn suýt nữa thì nắng hun cho ngất xỉu thì cuối cùng cũng tìm căn phòng đúng chìa khóa. Vừa mở cửa, căn phòng bên cạnh cũng vang lên tiếng động.
Tưởng Thính Nam , trông như mới tắm xong, cổ vẫn còn vắt một chiếc khăn bông. Thấy Nguyễn Ngôn, sững , bước chân khựng.
Thế nhưng Nguyễn Ngôn coi như khí, tra chìa khóa mở cửa, bước đóng sầm , động tác vô cùng dứt khoát. Cậu tựa lưng cửa, n.g.ự.c phập phồng thở dốc, đôi tay khẽ siết chặt, thầm mắng trong lòng:
Tưởng Thính Nam! Anh tưởng đóng kịch giỏi lắm !
...
Mãi cho đến tối, Nguyễn Ngôn hề khỏi cửa nửa bước. Căn phòng nhỏ, phần lớn hành lý chỗ để bày , nhưng vì quá mệt nên chỉ trải tạm giường ngã đầu ngủ .
Mấy ngày nay vì mải lo lắng cho Tưởng Thính Nam mà lấy một giấc ngủ ngon. Giờ tìm thì chịu nhận . Nguyễn Ngôn cứ thế mắng Tưởng Thính Nam trong lòng chìm giấc ngủ sâu để bù những ngày qua.
Lúc tỉnh , trời tối mịt. Nguyễn Ngôn dậy, mất một lúc mới nhớ đang ở . Cậu dụi mắt, bắt đầu một vòng "nguyền rủa" mới dành cho Tưởng Thính Nam.
Lần Tưởng Thính Nam tiêu đời . Mình thật sự giận, cái kiểu mà hai chiếc xe thể thao thì dỗ dành nổi !
Cậu định ngoài kiếm cái gì đó bỏ bụng, mở cửa thấy bệ cửa sổ đặt một hộp cơm, đưa tay sờ thử vẫn còn ấm nóng. Nguyễn Ngôn hừ lạnh một tiếng, coi như thấy gì mà hiên ngang bước .
Buổi tối ở công trường phục vụ cơm, tự lấy. Có điều món ăn đơn điệu, quanh chỉ là khoai tây với bắp cải.
Khi Nguyễn Ngôn đang xếp hàng chờ lấy cơm, Tưởng Thính Nam với gương mặt lầm lì bước đến cạnh . Anh dừng một chút, giả vờ như vô tình mở lời: "Hình như thấy cửa phòng một hộp cơm đấy."
Nguyễn Ngôn đáp giọng lạnh nhạt: "Thế ? Tôi thấy."
Tưởng Thính Nam nhíu mày. Anh lập tức tự kiểm điểm , để hộp cơm xa quá , đáng lẽ nên đặt ngay giữa cửa mới đúng.
Thấy sắp đến lượt Nguyễn Ngôn lấy cơm, thấp giọng : "Tôi thấy thật mà. Hay chúng về , tìm cho ."
— "Chúng ?"
Nguyễn Ngôn chớp chớp mắt đầy vẻ ngây thơ: "Chúng quen ?"
Tưởng Thính Nam im thin thít, nửa lời.
Nguyễn Ngôn vỗ vỗ đầu , vẻ hối : "À, sáng nay nhận nhầm . Tôi tìm chồng , với trông giống ."
Yết hầu Tưởng Thính Nam khẽ chuyển động, bàn tay buông thõng bên hông siết , nhịp thở cũng nặng nề hơn. Nguyễn Ngôn như vô tình bồi thêm một câu:
" mà thôi, tìm thì bỏ qua . Con về phía chứ, định bắt đầu một cuộc sống mới."
"Cuộc sống mới". Ba chữ như nhát d.a.o đ.â.m trúng tim Tưởng Thính Nam. Anh khẽ rũ mắt, đôi lông mày vốn nhíu chặt càng thêm vẻ u ám.
Nguyễn Ngôn chẳng thèm để ý đến , tiếp tục bước theo dòng đang xếp hàng. Ngay khi sắp đến lượt lấy cơm, cổ tay bỗng một bàn tay to lớn siết chặt, đó kéo tuột khỏi hàng.
Sắc mặt Tưởng Thính Nam trầm xuống, đường viền hàm căng cứng, sải bước kéo Nguyễn Ngôn về phía dãy nhà ở. Nguyễn Ngôn nhíu mày, giãy giụa thoát :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-3-tim-chong.html.]
"Anh là ai thế hả? Kéo làm gì!"
Tưởng Thính Nam gằn giọng: "Đừng ăn cái đó, sạch sẽ, em ăn nổi . Trước cửa phòng em hộp cơm thật mà, đưa em về lấy."
Nguyễn Ngôn với ánh mắt kỳ lạ: "Tôi ăn cái gì thì liên quan gì đến ?"
Tưởng Thính Nam đáp, nhưng cũng nhất quyết buông tay.
Mãi đến khi về tới cửa phòng, Tưởng Thính Nam mới cầm hộp cơm bệ cửa sổ xuống đưa cho Nguyễn Ngôn: "Cậu ăn cái ."
Nguyễn Ngôn nhận, vặn hỏi: "Anh mua cho ?"
Tưởng Thính Nam lập tức phủ nhận: "Không ."
"Thế thì chẳng ai mua cả, ăn? Vạn nhất độc thì ?"
Nguyễn Ngôn hất cằm, dường như sợ khí thế đủ, còn bước lên hai bậc thềm, khoanh tay n.g.ự.c vẻ kiêu kỳ.
"Anh bảo quen , thì quản chuyện của làm gì? Tôi ăn cái gì quan hệ gì đến ?"
Tưởng Thính Nam im lặng. Nguyễn Ngôn sắp tức ch·ết đến nơi . Được lắm, ngoài miệng thì cứng lắm đúng ? Bây giờ chỗ cứng nhất chính là cái miệng chứ gì!
Cậu cố ý lạnh mặt, tỏ vẻ mất kiên nhẫn: "Thôi bỏ , làm loạn thế chẳng còn tâm trạng mà ăn uống nữa. Không ăn!"
Nguyễn Ngôn lấy chìa khóa mở cửa, cố tình khựng vài giây để đợi, nhưng Tưởng Thính Nam phía vẫn im lìm như một tảng đá. Nguyễn Ngôn tức giận giậm chân một cái nhà, đóng sầm cửa thật mạnh.
Sau khi đóng cửa, còn áp tai sát khe cửa để ngóng xem bên ngoài động tĩnh gì . Đáng tiếc là căn phòng quá đơn sơ, đến cả mắt mèo cũng , Nguyễn Ngôn chẳng thấy cũng chẳng gì. Cậu bực bội múa một bài quyền trong khí để xả giận.
Thế nhưng chỉ hơn mười phút , tiếng gõ cửa vang lên.
Nguyễn Ngôn lập tức chạy đến, chỉnh biểu cảm cho thật lạnh lùng mới mở cửa. Không ngoài dự đoán, đó là Tưởng Thính Nam. Cậu nhíu mày: "Lại chuyện gì nữa?"
Tưởng Thính Nam đưa qua một cái túi: "Phải ăn tối chứ, ăn tạm cái cho lót bụng." Anh sợ nhận nên vội vàng bổ sung bằng giọng trầm khàn: "Vì lúc nãy làm lỡ mất lượt lấy cơm của nên đền cho ."
Nguyễn Ngôn liếc một cái, gì thêm mà giơ tay nhận lấy. Thấy Nguyễn Ngôn một tay cầm chậu nhựa, một tay cầm khăn bông, Tưởng Thính Nam khẽ nhíu mày: "Cậu định tắm ? Bên là nhà tắm công cộng."
Nguyễn Ngôn nghiêng đầu: "Thì nào?"
"Thì " ư? Đi đến chỗ đó tắm chẳng đều sẽ thấy hết cơ thể Nguyễn Ngôn ? Tưởng Thính Nam chỉ nghĩ đến thôi thấy phát điên .
Ánh mắt tối sầm : "Đừng đến đó. Tắm trong phòng , xách nước nóng cho ."
Nguyễn Ngôn chớp chớp mắt: "Thế thì ngại quá."
Tưởng Thính Nam thêm lời nào, xoay ngay. Căn phòng tôn nhỏ hẹp luôn mở toang cửa, Tưởng Thính Nam xách hết thùng nước đến thùng nước khác trong. Anh mặc chiếc áo ba lỗ, để lộ bắp tay rắn chắc, cơ bắp cuồn cuộn theo từng cử động.
Nguyễn Ngôn bất giác nhớ chuyện kiếp . Tưởng Thính Nam thích ôm , mỗi khi gương, trong cơn run rẩy và mê , luôn thấy những thớ cơ bắp và gân xanh nổi lên cánh tay , quyến rũ tả xiết.
Cậu chống cằm, thong thả ngắm Tưởng Thính Nam đổ nước bồn. Khi nước đầy, Tưởng Thính Nam định xoay thì Nguyễn Ngôn cất tiếng gọi :
— "Anh giúp em kỳ lưng ."
Thân hình Tưởng Thính Nam khựng một nhịp. Nguyễn Ngôn dùng tông giọng vô cùng tự nhiên, sai bảo khác thuận miệng: "Tự em với tới ."
Tưởng Thính Nam nắm c.h.ặ.t t.a.y buông , điều chỉnh nhịp thở nhiều mới xoay , trầm giọng đáp một tiếng.
Nguyễn Ngôn ngâm trong nước, chỉ để lộ mỗi cái đầu, chớp chớp mắt hỏi với vẻ nghiêm túc: "Thôi thì tìm chồng cũ cũng chẳng , em định đổi một mới. Anh gợi ý gì ho ?"
Đôi môi mỏng của Tưởng Thính Nam mím chặt, một lúc lâu mới khàn giọng : "Trông chắc là mới đại học, nên lo mà học hành cho t.ử tế, đừng nghĩ ngợi linh tinh."
"Thì chứ? Vào đại học cũng cản trở việc tìm chồng ." — Nguyễn Ngôn tì lên thành bồn, mỉm rạng rỡ — "Từ nhỏ em chồng , nhất định tìm lấy một ."
Tưởng Thính Nam im lặng. Nguyễn Ngôn khẽ nhỏm dậy, lưng về phía , lệnh: "Giúp em thoa ít sữa tắm ."
Sữa tắm là loại hương đào mà Nguyễn Ngôn mang từ nhà . Tưởng Thính Nam tạo bọt thoa lên . Gầy quá. Anh xót xa vô cùng. Nguyễn Ngôn vốn kén ăn, kiếp vì để ăn ngon hơn, đầu bếp liên tục, thậm chí còn mời họ về dạy nấu ăn để đích bếp mỗi khi thời gian. Chỉ cần Nguyễn Ngôn tăng nửa cân là thể vui sướng cả ngày.
Lòng bàn tay lướt qua tấm lưng gầy mỏng manh, nỡ dùng chút sức lực nào. Anh hiểu rõ cơ thể Nguyễn Ngôn như lòng bàn tay, rõ nốt ruồi nhỏ ở , vì từng hôn lên, từng âu yếm nó vô .
Đang lúc thất thần, Nguyễn Ngôn bỗng nhiên xoay , gột sạch bọt xà phòng: "Em ngâm nữa, lấy khăn tắm cho em."
Tưởng Thính Nam "ừ" một tiếng lấy khăn. Sau lưng vang lên tiếng nước rào rào, Nguyễn Ngôn bước khỏi bồn tắm. Ánh đèn vàng mờ ảo trong phòng rọi lên cơ thể , trông như phủ một lớp hào quang, tựa một khối ngọc quý.
Cậu cứ thế nhấc chân bước , nước từ hõm eo chảy dài xuống đùi. Những chỗ nên thấy nên thấy, Tưởng Thính Nam đều rõ mồn một.
Kể từ khi kết hôn, bao giờ rời xa vợ lâu đến thế. Không thấy gương mặt , thậm chí lấy một bộ quần áo vương mùi hương của , Tưởng Thính Nam giống như một sợi dây đàn căng đến cực hạn, và ngay khoảnh khắc , sợi dây đứt phựt.
Dù trong đầu là hình ảnh nóng bỏng đó, nhưng bản năng cơ thể vẫn khiến bước tới. Không để đôi chân trần của Nguyễn Ngôn chạm xuống nền đất bẩn, vươn tay đỡ lấy , để giẫm lên đôi bàn chân của .
Chưa kịp quấn khăn tắm lên Nguyễn Ngôn, bất ngờ dán chặt , vòng tay ôm lấy cổ .
Nhịp thở của Tưởng Thính Nam bỗng nghẹn . Nguyễn Ngôn đầy nghiêm túc, hỏi vặn:
"Tưởng Thính Nam, bảo nhớ em cơ mà, thế vẫn thể 'cứng' lên vì em thế hả?"
Tưởng Thính Nam: "..."
LỜI TÁC GIẢ
Giả vờ nữa , cứ việc tiếp tục diễn ! [Thổi cầu vồng - nịnh nọt]
Bây giờ thì , chỉ cái miệng là cứng , mà "chỗ khác" của cũng đang cứng ngắc cả kìa... [Mặt đầu ch.ó - nham hiểm]