Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 24: Bị bắt quả tang

Cập nhật lúc: 2026-04-15 14:16:18
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước cổng công viên, một chú gấu bông vụng về đang lắc lư cái mông, xung quanh là một đám trẻ con đang vỗ tay reo hò. Chú gấu nhảy nhót đến mệt lả, bèn chia hết bong bóng tay cho lũ trẻ. Đám nhỏ hì hì, túm lấy bong bóng chạy mất hút.

Nguyễn Ngôn thở phào nhẹ nhõm. Cậu một góc khuất, tháo khăn trùm đầu bệt xuống bậc thềm, hổn hển thở dốc. Chẳng mấy chốc, một con gấu khác cũng tới, đưa cho Nguyễn Ngôn một cây kem.

Nguyễn Ngôn đón lấy, khách khí mà nhét ngay miệng. Cảm giác lành lạnh khiến thở dài khoan khoái:

"Tiền đúng là khó kiếm quá mà."

Hàn Thu cũng tháo khăn trùm đầu , xuống cạnh :

"Mức lương tính là cao đó, một ngày tận hai trăm tệ cơ mà."

Hai trăm tệ hề ít, ít nhất là gấp mấy tiền lương làm thêm ở thư viện đây của Nguyễn Ngôn. Nghĩ đến đây, thở dài:

"Sao kiếm tiền khó thế , mà lúc tiêu nhanh thế ."

Ngày cứ tiện tay quẹt thẻ, tiền trôi như nước. Với Nguyễn Ngôn khi đó, tiền bạc chẳng qua chỉ là những con . Nghĩ nghĩ , quyết định đổ hết tội lên đầu Tưởng Thính Nam. Tất cả là tại , tại quá giỏi kiếm tiền!

Nhắc tới Tưởng Thính Nam, Nguyễn Ngôn lập tức sang Hàn Thu với vẻ cảnh giác:

"Lần đừng bán nữa đấy nhé!"

Hàn Thu vội vàng giơ ba ngón tay thề thốt:

"Tuyệt đối chuyện đó ."

" mà, thể xem định vị của ?"

Nguyễn Ngôn thản nhiên đáp:

"Mình bảo là công viên chơi với ."

Nghỉ ngơi thế là đủ, Nguyễn Ngôn vỗ vỗ m.ô.n.g dậy:

"Đi thôi, thôi, trâu ngựa làm ."

Công việc hóa trang thành thú bông thế ngày nào cũng , thường chỉ kéo dài nhiều nhất hai ngày. Trong nhóm làm thêm đủ loại công việc: phát tờ rơi là nhiều nhất nhưng lương thấp; làm tạp vụ ở quán ăn thì mệt nhất; còn mấy việc như phục vụ tạm thời ở quán bar yêu cầu nam thanh nữ tú thì Nguyễn Ngôn bỏ qua ngay. Cậu thừa những chỗ đó là thế nào, nếu để bắt quả tang, chắc chắn Tưởng Thính Nam sẽ đ.á.n.h cho ba ngày xuống nổi giường.

dạo Tưởng Thính Nam thực sự bận. Ngoài giờ lên lớp, đều ở phòng làm việc, tối nào về cũng muộn. Nhiều lúc Nguyễn Ngôn ngủ say mới cảm nhận một lồng n.g.ự.c nóng rực dán sát lưng .

Trong cơn mơ màng, lầm bầm:

"Anh làm nhanh lên, một lát nữa chồng em về bây giờ."

Người đàn ông bên cạnh khựng , ngay đó Nguyễn Ngôn lật , quần kéo xuống, phía cảm nhận một luồng lạnh. Không thể giả vờ ngủ nữa, Nguyễn Ngôn cố kéo quần :

"Ha ha ha, làm gì thế, cần vội . Hay là đợi ông xã em về chúng cùng... Ái da!"

Tưởng Thính Nam phát mạnh một cái m.ô.n.g . Dạo Nguyễn Ngôn nuôi béo lên một chút, thịt thà mọc đúng chỗ, eo nhỏ nhưng m.ô.n.g tròn trịa, đ.á.n.h một cái là rung rinh.

Nguyễn Ngôn đến chảy cả nước mắt:

"Sao đ.á.n.h ?"

Tưởng Thính Nam giơ tay dọa đ.á.n.h tiếp:

"Đồ nghịch ngợm!"

Nguyễn Ngôn ngã giường, nỗ lực xoay , ngửa đầu Tưởng Thính Nam:

"Ai bảo ngày nào cũng về muộn thế , còn nhớ nhà vợ hả?"

Nhìn vợ , ánh mắt Tưởng Thính Nam dịu . Anh cúi đầu hôn lên môi :

"Anh xin bảo bối, dạo bận quá, thật xin em..."

"Em trách mà."

Nguyễn Ngôn ôm cổ , hôn liên tiếp lên cằm Tưởng Thính Nam. Có lẽ vì quá bận nên cằm lún phún râu. Cậu nghĩ bụng, cứ tích cóp thêm một chút nữa là đủ tiền đổi điện thoại mới cho . Tưởng Thính Nam thường xuyên bàn chuyện làm ăn, cầm cái điện thoại cũ mãi cũng .

Mấy ngày nay Tưởng Thính Nam cứ đặt lưng xuống là ngủ, sáng dậy sớm nấu bữa sáng cho ngay, chẳng mấy thời gian mật. Lúc ôm Nguyễn Ngôn, hôn vài cái, bắt đầu thấy rạo rực.

Nguyễn Ngôn đang mặc một chiếc áo thun cũ của Tưởng Thính Nam, áo giặt nhiều nên biến dạng và rộng thùng thình, khiến dễ dàng chui đầu trong.

Nguyễn Ngôn ôm lấy đầu , khẽ rên một tiếng:

"Cắn nhẹ thôi... mai em còn ngoài nữa."

Sự thật chứng minh, giường Tưởng Thính Nam chỉ là câm mà còn là điếc. Lời vợ chẳng thèm , cũng chẳng buồn hiểu. Nguyễn Ngôn tức đến mức đẩy đầu mắng, nhưng khi vén áo lên , chỗ đó sưng đỏ cả lên.

Mai còn công việc mới cơ mà!

Tức , Nguyễn Ngôn đạp mấy phát:

"Anh sofa mà ngủ !"

Sáng hôm , Nguyễn Ngôn đành tìm băng cá nhân dán . Cậu ngậm vạt áo, gương cẩn thận ấn "hạt đậu nhỏ" xuống dán băng lên. Mỗi bên một cái. Cậu thầm mắng Tưởng Thính Nam xối xả trong lòng, thề tối nay tuyệt đối cho lên giường nữa.

Hôm nay là cuối tuần, hôm qua và Hàn Thu tranh một công việc khá trong nhóm làm thêm: làm mẫu lễ tân cho một trung tâm thương mại mới khai trương. Cả hai đều chiều cao và cân nặng chuẩn nên chọn ngay.

Một ngày tận năm trăm tệ đấy!

Nguyễn Ngôn sợ trễ giờ nên vội vàng đồ chạy đến nơi. Hàn Thu đợi sẵn ở cửa, thấy tới liền kéo trong:

"Nhanh lên, chọn hết quần áo bây giờ."

"Hả?"

Đến nơi Nguyễn Ngôn mới , hôm nay họ mặc đồng phục thống nhất mà mặc đồ của các cửa hàng trong trung tâm thương mại để quảng bá. Vì đến muộn nên nhận bộ đồ kỳ quặc: bên trong là một chiếc áo lưới, may mà bên ngoài khoác thêm áo khoác, còn quần là loại cạp thấp, để lộ vòng eo cực kỳ thon gọn.

Hàn Thu trầm trồ:

"Bộ hợp với lắm đấy, là để chụp mấy kiểu ảnh cho gửi cho ông xã nhé?"

Nguyễn Ngôn sợ hãi lắc đầu như trống bỏi. Nếu để Tưởng Thính Nam lén làm, còn mặc bộ đồ ... thật dám tưởng tượng. Chắc sẽ dán băng cá nhân kín mất!

Cũng may công việc quá vất vả, chỉ cần trong trung tâm để hướng dẫn khách hàng. Có điều nhiều quá nên cơ mặt cũng đơ .

"Chào , cho hỏi khu máy tính AQ ở tầng mấy ?"

Nguyễn Ngôn mỉm :

"Ở tầng 5 thưa , thang máy thẳng phía sẽ tiện hơn đấy ạ."

Người hỏi là một thanh niên mặc vest xám, Nguyễn Ngôn thêm vài giây đáp: "Cảm ơn ."

Nguyễn Ngôn lắc đầu, nhanh chóng bước sang hỗ trợ khách hàng tiếp theo. Bận rộn cả buổi sáng, đến trưa và Hàn Thu mới góc ăn cơm hộp.

Nguyễn Ngôn nhỏ giọng than vãn:

"Mệt quá mất, chẳng cho lúc nào, chân sắp rụng luôn ."

Hàn Thu lùa cơm :

"Thôi đủ , trả lương cao thế còn gì."

Cũng đúng. Nghĩ đến tiền lương, Nguyễn Ngôn đầy nhiệt huyết.

Cả ngày khiến chân mềm nhũn như sợi bún. Lúc sắp tan làm, quản lý sự kiện bỗng gọi riêng .

"Hình tượng của ." Quản lý vỗ vai , "Sự kiện kéo dài ba ngày, hai ngày tới và bạn cứ tiếp tục đến nhé, cần tuyển chọn , duyệt thẳng luôn."

Mắt Nguyễn Ngôn sáng lên: "Em cảm ơn quản lý ạ!"

Mệt thì mệt thật, nhưng lương cao quá mà. Tiền công ba ngày cộng bằng cả mấy việc làm thêm đó gộp chứ.

Buổi tối khi về đến nhà, Nguyễn Ngôn ngạc nhiên thấy Tưởng Thính Nam về từ sớm và đang nấu cơm trong bếp. Cậu vui sướng nhào tới ôm chầm lấy từ phía :

"Oa, thơm quá ! Ông xã ơi, cằm em sắp chảy nước miếng ."

Tưởng Thính Nam suýt thì cắt tay. Anh hít một thật sâu, lau tay xoay , bế xốc Nguyễn Ngôn lên đặt lên bàn bếp:

"Chảy , để xem nào."

Nguyễn Ngôn khúc khích:

"Tưởng Thính Nam, quá nhỉ, cái gì cũng xem. Anh hôm qua b.ú làm nó sưng lên ?"

Nghe , vẻ mặt Tưởng Thính Nam trở nên nghiêm túc. Anh đặt xuống, định vén áo lên xem:

"Sao bảo ? Có cọ đau ?"

Bảo cái nỗi gì! Tối qua xin tha thiết thế mà thèm ?

Nguyễn Ngôn giơ tay đ.á.n.h "bộp bộp" đầu :

"Tai nghẹt ? Hôm qua em bao nhiêu là đau, bảo đừng c.ắ.n mà ?"

Tưởng Thính Nam đuối lý nên cứ để mặc cho đánh, nửa lời. Anh nhẹ nhàng bóc miếng băng cá nhân . Sau một ngày bí bách, "hạt đậu nhỏ" càng sưng to hơn, đỏ mọng trông thật tội nghiệp.

Tưởng Thính Nam xót xa, ghé sát thổi thổi.

"Sao dán thế cả ngày, khó chịu lắm đấy. Hôm nay em tiết học cơ mà?"

Tất nhiên là vì làm . Nguyễn Ngôn chột , né :

"Thôi mà, hết đau , mau nấu cơm ."

Tưởng Thính Nam chằm chằm:

"Anh dám làm , sợ em 'chảy nước' tiếp."

"..."

Nguyễn Ngôn tức nện cho thêm hai đ.ấ.m chạy phòng tắm đồ. Lúc tắm, mới phát hiện ngón chân sưng đỏ, chắc là do giày êm mà quá lâu. Cậu cũng để ý lắm, xỏ dép lê ngoài.

vì chân đau nên dáng của lạ, và Tưởng Thính Nam nhận ngay. Anh đặt thức ăn lên bàn, nhíu mày hỏi:

"Chân làm thế?"

"Chắc là do hôm nay bộ nhiều quá, em với Thu Thu dạo phố mà."

Tưởng Thính Nam bế lên, cởi dép . Nhìn thấy ngón chân đỏ ửng của Nguyễn Ngôn, mày càng nhíu chặt hơn:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-24-bi-bat-qua-tang.html.]

"Em dạo cả ngày đấy ?"

Nguyễn Ngôn chột gật gật đầu.

"Thế em chẳng mua cái gì cả? Tiền đủ bảo ?"

"Đủ mà, đủ mà." Nguyễn Ngôn vội vàng đáp, "Tại em thấy bộ nào ưng ý thôi."

Tưởng Thính Nam trầm ngâm. Trước đây hiếm khi thấy Nguyễn Ngôn ưng cái gì, mỗi trung tâm thương mại đều như mua cả tòa nhà về. Ban đầu phòng hai phòng đồ, quần áo nhiều đến mức đủ chỗ chứa, còn đập thông cả tầng thượng để làm nơi để đồ cho .

Tưởng Thính Nam nghĩ, chắc chắn là của . Do quá nghèo, thể để Nguyễn Ngôn sống tùy ý như . Anh lẳng lặng gì nữa, xoay lấy tuýp t.h.u.ố.c mỡ bôi chân cho Nguyễn Ngôn.

Nguyễn Ngôn nhấc chân lên hỏi: "Thế thì em kiểu gì?"

"Anh bế em."

"Em vệ sinh cũng bế ?"

Giọng Tưởng Thính Nam bình thản: "Chẳng vẫn thường xuyên bế đó ?"

là thật, nhưng mà tại ai chứ?!

Có lẽ những quen Tưởng Thính Nam đều nghĩ cực kỳ điềm tĩnh, chỉ Nguyễn Ngôn mới đàn ông giường "điên" đến mức nào. Thích liếm, thích c.ắ.n cũng chẳng là gì, Tưởng Thính Nam còn ác liệt đến mức nào cũng ép Nguyễn Ngôn đến phát điên mới thôi.

Rất nhiều , Nguyễn Ngôn gồng cứng cả mũi chân, run rẩy làm ướt cả đệm giường. Cuối cùng, vẫn cứ để Tưởng Thính Nam bế phòng vệ sinh. Rõ ràng chuyện đều do làm, Nguyễn Ngôn thật hiểu thể bình thản thuật như . là da mặt dày mà!

Nguyễn Ngôn cạn lời, ôm cổ Tưởng Thính Nam, vùi đầu xuống c.ắ.n một cái thật mạnh. Tưởng Thính Nam tránh, trái còn bế thốc lên, vỗ vỗ mông: "Ăn cơm , đừng ăn ."

Đến khi ăn no căng bụng, Tưởng Thính Nam bế lên giường, Nguyễn Ngôn mới sực nhớ hôm nay vốn định đuổi sofa ngủ. Thế nhưng... ông xã ôm đúng là quá thoải mái.

Nguyễn Ngôn cọ cọ cơ n.g.ự.c của , như để trả thù, vùi mặt đó c.ắ.n thêm cái nữa. Tưởng Thính Nam bực buồn . Răng Nguyễn Ngôn sắc lẹm, c.ắ.n chẳng nể nang gì. Anh hít một lạnh, vỗ m.ô.n.g : "Nhả ."

Nguyễn Ngôn để một vệt nước miếng ướt đẫm, ngửa đầu bảo: "Mai cũng dán băng cá nhân mà ngoài nhé."

Tưởng Thính Nam làm cho phì : "Mai ngoài, ở nhà với em."

"Hả???" Nguyễn Ngôn sững sờ.

Ở nhà , mai còn làm mà. Thế chẳng là lộ hết ?

"Không ở nhà!" Nguyễn Ngôn vội vàng , "Anh ngoài kiếm tiền ."

Tưởng Thính Nam ngơ ngác: "Chẳng hai hôm em bảo nghỉ ngơi một ngày ?"

Nguyễn Ngôn tức tối. Bình thường thấy lời thế !

"Không , giờ em hối hận . Em thấy tối nào cũng sung sức quá, chắc là ban ngày mệt đủ."

Nghe Nguyễn Ngôn thế, Tưởng Thính Nam nhịn : "Được, lời bảo bối, kiếm tiền để mua biệt thự lớn cho em."

Anh dỗ dành luồn tay trong chăn.

"Anh... ông xã! Anh đừng kéo quần em!"

hứa hôm sẽ ngoài kiếm tiền, nhưng sáng Tưởng Thính Nam vẫn ngay. Anh làm cả một bàn đồ ăn sáng khiến Nguyễn Ngôn cuống hết cả lên.

"Được , thế là đủ , định làm đại tiệc Mãn Hán tịch ?"

Tưởng Thính Nam dậy từ sớm, gói hoành thánh nhỏ, nấu cháo bí đỏ, còn làm thêm mấy món xào, bày biện đầy cả bàn. Nghe Nguyễn Ngôn giục, thản nhiên hỏi: "Sao cảm giác em đang vội đuổi thế?"

Nguyễn Ngôn trợn tròn mắt: "Không ! Sao thể chứ!! Anh là ông xã yêu của em mà!!"

Tưởng Thính Nam bằng ánh mắt bình thản, cởi tạp dề : "Chân em vẫn còn đỏ, hôm nay đừng ngoài. Buổi tối chắc về muộn, sẽ gọi đồ ăn cho em."

"Anh cứ lo việc của , cơm hộp em tự gọi ."

Tưởng Thính Nam gì thêm, quần áo, dặn Nguyễn Ngôn ăn nhiều một chút mới rời nhà. Anh khỏi, Nguyễn Ngôn vội vàng ăn đại vài miếng cũng đồ chạy ngay.

Vẫn là trung tâm thương mại hôm qua, điều dàn nhân sự đổi một đợt, chỉ Nguyễn Ngôn và Hàn Thu là giữ . Hàn Thu cảm thán: "Mình đúng là hưởng sái từ ."

Nguyễn Ngôn híp mắt: "Ông quản lý cũng bụng thật."

Vừa dứt lời, quản lý tới: "Nguyễn Ngôn , tối nay chúng buổi liên hoan, và bạn cũng cùng cho vui nhé."

Nguyễn Ngôn vốn thích mấy dịp , từ chối ngay: "Quản lý ơi, tối nay em việc , chắc ạ."

Nụ mặt quản lý bỗng cứng . Ông khẽ nhíu mày: "Các đều là sinh viên cả, tối nay nhiều ông chủ và cấp cao đến dự, sẽ giúp ích cho việc làm của các đấy."

Nguyễn Ngôn chẳng quan tâm. Đợi nghiệp thì Tưởng Thính Nam phất lên từ đời nào . Buồn thật, tiền ai mà thèm làm nữa. Lúc đó sống những ngày tháng ăn chơi tiêu tiền của Tưởng Thính Nam thôi.

mà... dạo đang cần tiền làm thêm. Nếu thì thêm nhiều cơ hội kiếm tiền khác? Nghĩ đến đây, Nguyễn Ngôn chớp mắt: "Nếu quản lý thì chúng em xin phép tới góp vui ạ."

Lúc quản lý mới trở : "Được, hai đứa cứ làm việc . Trưa nay cần ăn cơm hộp , cứ văn phòng, gọi đồ ở nhà hàng mang tới."

"Em cảm ơn quản lý!"

"Cậu đang cái gì đấy?"

Lý Hàm ghé sát , thấy Tưởng Thính Nam đang chằm chằm một ứng dụng điện thoại mà thẫn thờ. Tưởng Thính Nam thèm để ý đến , thầm suy tính trong lòng. Nguyễn Ngôn trung tâm thương mại liên tiếp hai ngày, nghĩ kiểu gì cũng thấy biến. Sáng nay biểu cảm còn kỳ quái như ... Vợ chắc chắn chuyện giấu !

Đôi mày Tưởng Thính Nam trầm xuống, nắm chặt điện thoại, bắt đầu nghĩ đến chuyện bắt quả tang vợ .

Lý Hàm đột nhiên gõ bàn: "Rốt cuộc đấy?"

Tưởng Thính Nam sực tỉnh, nhíu mày: "Gì cơ?"

"Buổi tiệc tối nay cực kỳ quan trọng! Cậu vắng mặt đấy."

Lý Hàm sai. Đối tác tối nay là công ty công nghệ lớn nhất thành phố S hiện tại. Họ ngỏ ý hợp tác, nếu thương vụ thành công thì tiền bạc sẽ đổ về ngớt.

Tưởng Thính Nam ừ một tiếng. Theo thói quen mở ngăn kéo định lấy thuốc, nhưng mới nhớ t.h.u.ố.c lá Nguyễn Ngôn tịch thu hết . Lý Hàm bên cạnh ý đưa qua một bao: "Hút của ."

Tưởng Thính Nam lắc đầu: "Thôi bỏ ."

"Hừ, ngờ sợ vợ đến thế."

Trước lời mỉa mai của Lý Hàm, Tưởng Thính Nam hề thấy hổ, trái còn lấy làm vinh dự. Anh khẽ , nhướng mày đối phương. Một lúc Lý Hàm mới phản ứng là tên đang khoe khoang hạnh phúc. Anh c.h.ử.i thề một tiếng: "Làm như mỗi vợ bằng!"

Tưởng Thính Nam chẳng buồn chấp nhặt kẻ độc đang ghen ăn tức ở. Anh điện thoại, tin nhắn gửi cho Nguyễn Ngôn từ năm phút đến giờ vẫn thấy hồi âm. Anh hít một sâu, ném điện thoại sang một bên vùi đầu công việc.

Đợi ngày mai tiền về, sẽ đổi điện thoại mới ngay.

Duyệt Hoa Lâu là một nhà hàng kinh doanh nổi tiếng ở thành phố S. Nguyễn Ngôn và Hàn Thu bước xuống từ xe của quản lý. Vì thời gian quá gấp nên thậm chí còn kịp đồ. Hôm nay chân Nguyễn Ngôn đau hơn hẳn, cứ khập khiễng.

Lúc bước lên bậc thềm, suýt thì ngã, Hàn Thu vội vàng đỡ lấy: "Cậu chứ?"

Nguyễn Ngôn lắc đầu, trong lòng bắt đầu thấy bực bội và hối hận. Biết thế chẳng đến. lỡ đến , tính bụng lát nữa một lúc chuồn về sớm.

Sảnh tầng một của nhà hàng trang hoàng giống hộp đêm, một sàn nhảy lớn và DJ đang chơi nhạc. Ngày Nguyễn Ngôn thích những nơi thế , dù nào về cũng Tưởng Thính Nam âm thầm "xử lý" giường, nhưng cứ nghỉ ngơi vài ngày là lén chơi tiếp. Cứ thế, phạt trốn , lặp lặp chán.

Thế nhưng lúc , tiếng nhạc đinh tai nhức óc, chẳng thấy hứng thú gì. Cậu vuốt tóc , cảm thán:

"Thu Thu , trưởng thành ."

Hàn Thu: "... Ý là việc vuốt tóc cho giống lớn ?"

"Cậu thật là hài hước."

"Cảm ơn, cũng thế."

Hai mải mê trò chuyện, lúc ngẩng lên thì đám quản lý xa, cả hai vội vàng đuổi theo.

Tại phòng bao tầng thượng, Tưởng Thính Nam và Lý Hàm đẩy cửa bước . Đối tác đợi sẵn ở đó. Họ coi trọng hợp tác nên đích Phó tổng Lý Thành đến. Ông hớn hở bắt tay hai : "Không ngờ Tưởng tổng trẻ tuổi như ."

"Ngài quá khen , chúng cũng làm học thôi. Được hợp tác với quý công ty là vinh dự của chúng ."

Sau vài câu xã giao, Tưởng Thính Nam và Lý Hàm xuống. Đồ ăn bàn gọi sẵn, Tưởng Thính Nam liếc qua thấy hai món trông khá ngon, chắc là Nguyễn Ngôn sẽ thích. Nghĩ đến vợ, bất giác xuất thần, lấy điện thoại nhắn tin cho : "Đang làm gì đấy, bảo bối?"

Điện thoại kêu "tinh" một tiếng. Nguyễn Ngôn lấy xem, đôi mắt khẽ cong lên:

【 Em chuẩn ngủ đây ông xã. 】

Trên bàn tiệc, vẫn đang mải mê mời rượu . Quản lý ép Nguyễn Ngôn uống hai chén, sự kiên nhẫn của cạn sạch. Mấy là cái thá gì mà đòi kính rượu? Trước đây dự tiệc với Tưởng Thính Nam, chẳng ai dám ép rượu cả. Hôm nay hất thẳng chén rượu mặt họ là nể mặt lắm .

"Quản lý, nhà em chút việc nên em xin phép về , bạn em cũng về cùng em luôn."

Nguyễn Ngôn lịch sự. Quản lý nhíu mày: "Nguyễn Ngôn , làm thế..."

Chẳng đợi ông hết câu, Nguyễn Ngôn dậy cùng Hàn Thu thẳng ngoài. Vừa khỏi phòng, Hàn Thu nhỏ giọng cằn nhằn: "Cứ tưởng mở mang tầm mắt, hóa chỉ là một lũ sâu rượu."

khi xuống đến tầng một, Hàn Thu nỡ rời . Sàn nhảy náo nhiệt vô cùng, tiếng nhạc sôi động cùng ánh đèn nhấp nháy kích thích giác quan. Gia đình Hàn Thu vốn bình thường, từ huyện nhỏ lên thành phố học nên bao giờ thấy cảnh . Thấy bạn dừng bước, Nguyễn Ngôn một cái hỏi: "Muốn chơi ?"

Hàn Thu ngại ngùng: "Mình nhảy ... Thôi, chúng về ."

"Biết quan trọng gì, cứ nhảy theo đại ."

Nguyễn Ngôn chẳng chẳng rằng, kéo tuột Hàn Thu sàn nhảy. Trong khí thế , con dễ hưng phấn. Chẳng mấy chốc Hàn Thu nhảy đến đỏ cả mặt, tâm trạng bực bội của Nguyễn Ngôn từ bữa tiệc rượu cũng tan biến.

Chỉ là chơi bao lâu thì điện thoại cứ rung liên hồi. Cậu đành bớt chút thời gian lấy xem, tin nhắn nào cũng là của Tưởng Thính Nam.

【 Tối nay em ăn gì? 】

【 Bảo bối, chụp ảnh cho xem nào. 】

Nguyễn Ngôn thực sự thấy đau cả đầu. Cậu quyết định chiêu " ăn cướp la làng" :

【 Anh ý gì hả Tưởng Thính Nam, tin tưởng em đúng !! 】

【 Link: Thiếu tin tưởng là nguồn cơn khiến hôn nhân tan vỡ. 】

【 Link: Bạn thực sự tin tưởng bạn đời của ? 】

【 Bảo bối, nên tin em ? 】

【 Ngẩng đầu lên. 】

Nhìn thấy ba chữ cuối cùng, Nguyễn Ngôn cảm thấy da đầu tê dại trong tích tắc. Cậu vội vàng ngẩng lên. Ở ban công tầng hai, Tưởng Thính Nam đang thong thả tựa lan can, rũ mắt thẳng xuống chỗ .

"Ực." Nguyễn Ngôn nuốt nước miếng một cái.

Xong đời ...

Điện thoại rung lên một nữa:

【 Lên đây. 】

Loading...