Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 21: Cùng nhau thu dọn
Cập nhật lúc: 2026-04-14 12:13:07
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyễn Ngôn rửa sạch hoa quả về, khí trong ký túc xá chút yên tĩnh đến lạ thường.
Tưởng Thính Nam đang giúp gấp quần áo, đem đống đồ đạc Nguyễn Ngôn nhét lung tung vali lúc nãy lấy , từng cái một gấp phẳng phiu mới xếp nữa. Còn Hàn Thu thì im như phỗng ở một bên, cầm quyển sách giả vờ , thấy Nguyễn Ngôn thì vội vội vàng vàng cúi đầu, đúng là hai chữ "chột " lên tận đỉnh đầu.
Cũng may Nguyễn Ngôn để ý. Cậu đặt đĩa hoa quả xuống bàn lập tức sán gần Tưởng Thính Nam, giống như một chú mèo nhỏ lười biếng chịu làm việc mà cứ thích thò đầu hóng hớt.
"Chồng ơi, cái cũng mang ."
"Chồng ơi, gấp tất của em quá ."
Nguyễn Ngôn cứ líu lo mãi, Tưởng Thính Nam từ đầu đến cuối một lời. Chờ thu dọn xong xuôi, một tay xách vali, một tay nắm tay Nguyễn Ngôn dắt ngoài.
"Thu Thu, tớ nhé, bái bai!" Nguyễn Ngôn đầu vẫy tay.
Hàn Thu vội vàng với một cái.
Lúc xuống cầu thang, Nguyễn Ngôn mới nhịn mà lên tiếng: "Anh đang vui ? Có chuyện gì ?"
Bàn tay đang xách vali của Tưởng Thính Nam khẽ gồng lên, yết hầu lăn nhẹ, cố gắng kìm nén cảm xúc đáy lòng, bình tĩnh đáp: "Không , đang nghĩ tối nay ăn gì thôi."
"Lừa !"
Nguyễn Ngôn nhảy xuống hai bậc thang, ngẩng đầu nghiêm túc : "Biểu cảm của tệ, mỗi em bar về muộn đều trưng cái mặt ."
Tưởng Thính Nam: "..."
"Không ." Tưởng Thính Nam phủ nhận, "Anh bao giờ tỏ thái độ với em cả, em chơi vui thì cũng vui."
"Đừng diễn nữa." Nguyễn Ngôn nể tình mà vạch trần , "Mấy cái quán bar em tới đều mua hết đúng ? Lần nào nhân viên phục vụ mang rượu lên cũng là mấy gương mặt quen thuộc đó, mấy mẫu nam trong quán thấy em là hận thể chạy xa tám trăm mét."
Tưởng Thính Nam thật sự ngẩn : "Em từ bao giờ?"
"Làm ơn , trông em giống kẻ ngốc lắm ?" Nguyễn Ngôn chủ động nắm lấy tay Tưởng Thính Nam, dùng ngón út ngoắc lấy ngón tay , "Mà giờ giận cái gì chứ? Dạo em siêu cấp ngoan luôn, suýt nữa là luôn mấy chữ lên mặt đấy."
Cậu chỉ tay mặt , dõng dạc : "Tôi chồng!"
Tưởng Thính Nam rũ mắt , ánh mắt thâm trầm như vực thẳm, giọng khàn : "Em thật sự nhớ rõ chồng ? Ngôn Ngôn, hy vọng bất cứ chuyện gì xảy , đầu tiên em nghĩ đến là ."
Lông mi Nguyễn Ngôn run rẩy một chút: "Em... em mà."
Vẫn còn cứng miệng. Tưởng Thính Nam thêm gì nữa, nắm tay khỏi khu ký túc xá.
Căn hộ gần trường, bộ tầm mười phút là tới. Tưởng Thính Nam đưa về đến nhà, bảo là văn phòng còn việc nên qua đó một chuyến.
"Tưởng Thính Nam, nghĩ cho kỹ nhé." Nguyễn Ngôn túm lấy vạt áo , "Giờ chiến tranh lạnh với em, ngày mai sẽ thành chiến tranh nóng, ngày sẽ đ.á.n.h em, đó sẽ..."
Tưởng Thính Nam bịt miệng : "Một tiếng là về thôi tiểu tổ tông, tối nay làm cánh gà chiên khoai tây cho em, ?"
Nguyễn Ngôn chớp mắt đầy vô tội, thè lưỡi l.i.ế.m nhẹ lòng bàn tay .
Tưởng Thính Nam bực buồn : "Đừng nghịch nữa, ăn thêm gì thì nhắn tin cho , mua về luôn. Vali cứ để đấy đừng động , chờ về thu dọn."
Nguyễn Ngôn cố ý hỏi: "Chồng ơi, về thu dọn vali là 'thu dọn' em thế?"
Tưởng Thính Nam , khóe môi cong lên nhưng đáy mắt đen kịt, chẳng thấy ý . "Cả hai."
Rời khỏi chung cư, Tưởng Thính Nam ghé cửa hàng tiện lợi lầu mua một bao t.h.u.ố.c lá. Đã lâu lắm hút. Anh vội châm lửa mà chỉ ngậm điếu t.h.u.ố.c trong miệng, như dùng vị t.h.u.ố.c lá để đè nén sự nôn nóng trong lòng.
Biết Ngôn Ngôn bắt nạt, Tưởng Thính Nam cảm thấy như ai đó đang dùng giày giẫm đạp lên trái tim . Mỗi thở đều mang theo cơn đau âm ỉ. Anh tựa tường, đôi tay run rẩy, chậm rãi châm thuốc.
Trong lòng lẳng lặng niệm cái tên : Giả Thành.
Tưởng Thính Nam vốn là ai. Nguyễn Ngôn tính cách hướng ngoại, nhiều bạn bè, nhưng bạn nhiều đôi khi chuyện , hạng nào cũng . Thế nhưng, bất cứ ai làm cho Nguyễn Ngôn vui, sẽ cho kẻ đó cơ hội xuất hiện mặt thứ hai.
Nói đúng hơn, bạn bè của Nguyễn Ngôn đều qua sự sàng lọc của Tưởng Thính Nam. Những nơi thường lui tới, đều âm thầm can thiệp. Anh để tự do, nhưng cái gọi là tự do đó thực chất trong phạm vi thể kiểm soát.
Thực tế chứng minh điều đó sai. Thế giới bên ngoài quá hỗn loạn, Ngôn Ngôn sẽ luôn gặp những va vấp. Tưởng Thính Nam giống như một con sư t.ử đầu đàn, vĩnh viễn che chở bụng , chắn bão giông.
Hút hết điếu thuốc, Tưởng Thính Nam mới gọi điện cho nhân viên duy nhất của văn phòng hiện tại - Lý Hàm.
"Đến văn phòng một chuyến, dự án mới."
Đầu dây bên Lý Hàm đang xoa mạt chược, kẹp điện thoại giữa cổ, đ.á.n.h một quân bài: "Bây giờ á? Sếp ơi, xem mấy giờ , giờ là lúc tan làm chứ."
Tưởng Thính Nam ngữ khí bình thản: "Dự án thể kiếm con bảy chữ đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-21-cung-nhau-thu-don.html.]
Đầu dây bên im lặng một giây, tiếng Lý Hàm vội vàng vơ lấy áo khoác vang lên: "Mười phút nữa mặt!"
...
Tưởng Thính Nam một tiếng là đúng một tiếng, trễ một phút nào. Anh mua thêm ít hoa quả và đồ ăn vặt mang lên. Vừa mở cửa, một tờ giấy suýt nữa dán thẳng mặt .
"Em đang làm phép gì đấy?"
Nguyễn Ngôn mặt , hai tay giơ cao tờ giấy , đôi mắt tròn xoe chớp chớp liên tục: "Đây là thư ăn năn của em."
Tưởng Thính Nam nhịn mà bật . Anh nghiêm túc kỹ , rõ ràng là một tờ giấy khổ lớn, thế mà cái gọi là thư ăn năn đó chỉ vỏn vẹn mấy chữ:
"Em là chồng!!"
Nguyễn Ngôn đoán tám phần là trong nhà "phản đồ". Cậu gọi điện "tra khảo" Hàn Thu xong xuôi, giờ phút trưng bộ dạng ngoan ngoãn vô cùng: "Chồng ơi em mà, việc gì em nhất định sẽ gọi điện cho đầu tiên, tích cực báo cáo với tổ chức!"
Tưởng Thính Nam cầm lấy tờ giấy, gấp gọn bỏ túi áo: "Còn chờ khảo sát ."
Nguyễn Ngôn ríu rít sán gần, thấy Tưởng Thính Nam ôm , liền tự giác rúc lòng : "Em sai chồng ơi, em thật sự nhận thức sai lầm của . Lần đ.á.n.h với khác, em nhất định sẽ..."
Lời còn dứt, sắc mặt Tưởng Thính Nam trầm xuống thấy rõ.
Nguyễn Ngôn vội vàng đổi giọng: "Không , ạ!"
Tưởng Thính Nam vòng tay ôm lấy eo , dùng lực một chút nhấc bổng m.ô.n.g Nguyễn Ngôn lên, bế bằng một tay.
"Đánh cãi của em, là chăm sóc cho em. Bảo bối, là của ."
Anh ghé sát , chóp mũi chạm chóp mũi Nguyễn Ngôn, giọng khàn khàn: "Để giải quyết. Bảo bối, sẽ ."
Đây là câu cửa miệng của Tưởng Thính Nam. "Không ". Mỗi khi điều gì làm thích , làm điều gì khiến vui, đều như .
Nguyễn Ngôn hiểu ý nghĩa của câu . Sẽ , nghĩa là Giả Thành sẽ còn cơ hội làm phiền nữa. Nguyễn Ngôn ngửa đầu, hôn một cái thật kêu lên khóe miệng Tưởng Thính Nam.
" cũng đừng vơ hết về thế chứ chồng, chuyện liên quan gì đến ."
Tưởng Thính Nam khẽ c.ắ.n môi , thì thầm: "Chuyện của em chính là chuyện của ."
Nguyễn Ngôn chút bất lực. Tưởng Thính Nam luôn như , coi Nguyễn Ngôn là trách nhiệm của , dường như chỉ cần va chạm một chút thôi cũng là của . Cậu đang định gì đó thì Tưởng Thính Nam cắt ngang.
"Chờ đấy." Giọng trầm đục: "Anh còn 'thu thập' em ."
Cái gọi là "thu thập" của Tưởng Thính Nam thường hai kiểu: Một là cho thật nhiều, hai là treo đó cho. Địa điểm thì cố định, giường, cửa sổ, thậm chí bàn cũng từng thử qua. Có điều cái bàn thoải mái lắm, làm eo Nguyễn Ngôn đỏ lên, Tưởng Thính Nam xót xa c.h.ế.t, hôm liền vứt cái bàn đó .
Nguyễn Ngôn lúc đó vì giày vò quá mức nên năng kịp qua não: "Anh vứt cái bàn làm cái gì, giỏi thì vứt luôn cái 'thứ ' của !"
Cậu chỉ là lẫy cho bõ tức, Tưởng Thính Nam xong gì, vẫn cúi đầu xoa eo cho , chỉ là hôm bảo mua về một cái bàn lớn hơn, lót đệm êm hơn.
Hiện giờ thấy Tưởng Thính Nam vẻ làm thật, Nguyễn Ngôn khẽ trợn tròn mắt, theo bản năng đầu định chạy, nhưng quên mất đang bế trong lòng, chạy đằng trời thoát.
Tưởng Thính Nam định "ăn" ngay lúc . Cơm còn nấu nữa. Trước khi ăn no, để vợ ăn no . điều đó ngăn cản hù dọa một chút.
Anh đặt xuống, lấy tờ giấy lúc nãy đưa cho : "Đọc diễn cảm tờ giấy mười , yêu cầu đầy đủ cảm xúc."
"Thế em lợi lộc gì?" Nguyễn Ngôn ngoan ngoãn giơ tờ giấy lên hỏi.
"Đọc thì thể giảm một hiệp tối nay."
Nguyễn Ngôn chẳng tin lời , đàn ông luôn là kiểu giường và giường hai bộ mặt khác .
Tưởng Thính Nam bắt đầu bận rộn trong bếp, Nguyễn Ngôn làm màu hai chuồn lẹ về phòng. Cậu lấy điện thoại mới thấy một đống tin nhắn . Có cả "bản sám hối" của Hàn Thu, Nguyễn Ngôn lướt qua gửi một sticker "mèo nhỏ vung quyền".
Tiếp theo là tin nhắn của Lâm Đông. Cậu gửi một tấm ảnh kèm theo một câu hỏi:
[Ngôn Ngôn, xem, Tưởng Thính Nam ?]
Đó là một tấm ảnh chụp chung cả lớp. Nguyễn Ngôn phóng to ảnh lên, nam sinh ở góc trái phía khoanh vòng đỏ thình lình chính là Tưởng Thính Nam. Trong ảnh, vẫn mặc đồng phục, tóc cắt ngắn kiểu đầu đinh, trông vẫn còn nét học sinh nhưng gương mặt vẫn lạnh lùng như , chẳng biểu cảm gì, chỉ lãnh đạm ống kính.
Nguyễn Ngôn mà ngất. Hóa lúc học cũng mặt lạnh như tiền thế . mà Lâm Đông lấy ảnh của Tưởng Thính Nam nhỉ?
Nguyễn Ngôn phóng to thu nhỏ tấm ảnh để soi kỹ hơn, cuối cùng ở góc trái bên thấy một hàng chữ nhỏ: Ảnh lưu niệm nghiệp lớp 12A1, Trường Trung học 1 thành phố S.
Trường 1? Nguyễn Ngôn ngẩn .
Tưởng Thính Nam học cùng trường cấp ba với ? Tại từng nhắc đến chuyện bao giờ nhỉ??
Lời tác giả: Hì hì, bí mật thầm yêu sắp chọc thủng đây!