Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 19: Tân gia

Cập nhật lúc: 2026-04-14 12:13:03
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Ngôn đầu , nháy mắt đầy ẩn ý với Tưởng Thính Nam.

Tưởng Thính Nam bực buồn . Lần nào Nguyễn Ngôn cũng thế, chỉ giỏi khơi mồi mà thèm dập lửa, trêu cho hừng hực lên đầu chạy mất dép. Trước khi lên giường thì hô khẩu hiệu dõng dạc lắm, đến lúc lâm trận thật sự thì chỉ che m.ô.n.g thút thít gọi "chồng ơi", làm giận ngứa ngáy trong lòng.

Anh giơ tay nhéo gáy Nguyễn Ngôn như xách một chú mèo nhỏ: "Đi ăn cơm ."

Tưởng Thính Nam chuẩn sẵn thức ăn, chỉ chờ cho nồi nấu là xong. Trong bếp vang lên tiếng xào nấu xèo xèo, Nguyễn Ngôn như một chú mèo bận rộn, hết lấy bát lấy đũa, bày biện bàn cực kỳ ngay ngắn.

"Tưởng Thính Nam!" Cậu hướng về phía bếp gọi lớn: "Anh xem em hiền thục !"

Tưởng Thính Nam bưng một đĩa thức ăn , hông vẫn còn quấn tạp dề, trông đầy vẻ đàn ông của gia đình. Anh tiếc lời khen ngợi: "Hiền thục, vợ là hiền thục nhất. Nhìn xem bát đũa bày mới chỉnh tề làm ."

Nguyễn Ngôn: "..."

cần khen một cách nghiêm túc quá mức như thế .

Đêm đầu tiên ở nhà mới, Tưởng Thính Nam nấu một bàn đầy thức ăn. Đã lâu thưởng thức tay nghề của nên Nguyễn Ngôn vùi đầu ăn lấy ăn để, hận thể nuốt luôn cả bát. Còn Tưởng Thính Nam chẳng ăn bao nhiêu, chỉ mải gắp thức ăn, gỡ xương cá và lột vỏ tôm cho .

Miệng Nguyễn Ngôn đầy ắp thức ăn, năng lúng búng: "Chồng ơi, thuê nhà mà chẳng với em gì hết?"

Tưởng Thính Nam rút tờ giấy lau khóe miệng cho : "Anh dành cho em một bất ngờ."

"Thế thì bảo em đấy nhé. Đại sự trong nhà là em vẫn làm chủ đấy." Nguyễn Ngôn nghiêm trang vẻ.

Tưởng Thính Nam nén : "Được."

Tối nay Nguyễn Ngôn ăn nhiều nên ôm cái bụng căng tròn dựa ghế, rên rỉ như mèo con nhưng vẫn quên dặn dò: "Chồng ơi, bát đũa cứ để đấy lát nữa em rửa."

Lời chẳng khác nào chuyện viễn tưởng. Tưởng Thính Nam chẳng để tâm, coi như tai ngơ thấy. Anh nhanh nhẹn thu dọn bát đũa, còn gọt thêm một đĩa hoa quả tráng miệng cho . Nguyễn Ngôn ôm cái bụng sắp nổ tung, chậm chạp bò ghế sofa, ăn hoa quả bật một bộ phim yêu thích lên xem.

"Chồng ơi! Lại đây xem phim với em !"

Tưởng Thính Nam buông khăn lau, rửa sạch tay . Anh xuống một bên sofa, Nguyễn Ngôn nghiêng sang, chỗ dựa dựa mà cứ nhất quyết coi là ghế tựa lưng.

Nguyễn Ngôn thuộc kiểu nhát gan mà thích xem phim kinh dị. Khi một khuôn mặt quỷ đột ngột xuất hiện sát màn hình, "Oái!" một tiếng, cả suýt nhảy dựng lên nhào tọt lòng Tưởng Thính Nam. Anh ôm lấy , thuận tay đặt bàn tay lớn lên m.ô.n.g Nguyễn Ngôn, kìm mà bóp nhẹ một cái.

"Đừng sợ." Anh vẻ an ủi đầy gian xảo: "Bảo bối đừng đầu vội, con quỷ vẫn ."

Nguyễn Ngôn càng ôm chặt hơn. Chú mèo nhỏ vô điều kiện tin tưởng chồng .

Trên TV cốt truyện bình thường nhưng Tưởng Thính Nam vẫn buông tay. Bàn tay to rộng, vặn che một bên m.ô.n.g của vợ. Anh đặc biệt yêu thích nơi đó, thích sờ, thích c.ắ.n và cũng thích hôn nữa. Một lát , khi Tưởng Thính Nam đang mê mải xoa nắn, Nguyễn Ngôn cuối cùng cũng nhịn mà lên tiếng.

"Chồng ơi, đang làm spa cho m.ô.n.g em đấy ?"

Tưởng Thính Nam: "..."

Anh hậm hực buông tay .

Nguyễn Ngôn hứ hai tiếng ngay ngắn , nhưng vẫn gác chân lên đùi Tưởng Thính Nam, thỉnh thoảng đạp nhẹ một cái như mèo con đang giẫm sữa. Tưởng Thính Nam thật sự làm cho khổ sở nên lời.

Anh cảm thấy Nguyễn Ngôn cố ý, nhưng sang thì thấy vẫn đang chăm chú xem phim. Nguyễn Ngôn ăn dâu tây, cánh môi nhuộm đỏ hồng, ánh đèn trông mọng nước vô cùng.

Tưởng Thính Nam vô thức nhích gần, sát cạnh vợ thêm chút nữa. Đột nhiên, một quả dâu tây chặn ngay miệng .

Nguyễn Ngôn vẻ mặt vô tội : "Chồng ơi, thèm dâu ? Em thấy cứ nuốt nước miếng suốt nãy giờ."

Tưởng Thính Nam mặt cảm xúc . thèm, nhưng là thèm vợ cơ. Anh hậm hực c.ắ.n đứt quả dâu, đang tưởng tượng quả dâu là cái gì mà c.ắ.n l.i.ế.m trông đầy vẻ gợi tình.

Anh liếc thanh tiến trình, phim còn 40 phút nữa mới hết. thì đợi nổi dù chỉ 4 phút. Nhịn thêm 2 phút nữa, Tưởng Thính Nam phắt dậy, sắc mặt trông lắm.

Nguyễn Ngôn ngước mắt một cái nhẹ tênh. Tưởng Thính Nam trầm giọng: "Vợ ơi, tắm đây."

"Thì cứ tắm ." Nguyễn Ngôn giả vờ như hiểu ý, dời mắt về phía TV, thản nhiên : "Em địa chủ tắm cũng báo cáo."

Tưởng Thính Nam suýt nữa thì nghẹn thở. Anh cam tâm hỏi thêm một câu: "Em tắm cùng ?"

Ám chỉ quá rõ ràng, nhưng Nguyễn Ngôn đổi hẳn thái độ thiện lúc mới nhà, dường như quẳng cái "chiếc giường thật lớn" đầu.

"Em tắm , tắm . Ái chà, đừng chắn tầm mắt em chứ, chẳng thấy gì cả."

Tưởng Thính Nam siết chặt nắm tay, lẳng lặng xuống. Nguyễn Ngôn dùng chân đá : "Ngồi xuống làm gì? Chẳng bảo tắm ?"

Tưởng Thính Nam nắm lấy cổ chân , thấp giọng bảo: "Anh sợ tắm quỷ hiện em sợ thì ?"

Nguyễn Ngôn cố nén , giọng mềm mỏng: "Chồng ơi, với em quá ."

Tưởng Thính Nam ước con quỷ mau hiện để vợ chủ động sà lòng , nhưng sợ lúc ôm vợ nhịn mà làm gì đó... mắng là biến thái. Chẳng ngờ cứ đau khổ dày vò như thế cho đến tận khi phim kết thúc mà con quỷ vẫn chẳng thèm .

Tưởng Thính Nam oán hận nghĩ thầm: Thật là vô dụng.

Anh cúi đầu xuống ... Nó cũng vô dụng nốt!

Nhạc cuối phim vang lên, Nguyễn Ngôn ngáp một cái: "Hơi buồn ngủ ."

Vừa đầu thấy Tưởng Thính Nam đang chằm chằm bằng ánh mắt sáng quắc. Nguyễn Ngôn tủm tỉm: "Chồng ơi, tối nay em ngủ phòng nào?"

Đại não Tưởng Thính Nam bỗng chốc hình: "Nhà chỉ một phòng ngủ thôi mà bảo bối, đương nhiên là chúng ngủ cùng ."

Nguyễn Ngôn lắc đầu: "Em chợt nhớ một chuyện, Tưởng Thính Nam , chúng vẫn đăng ký kết hôn đấy."

đăng ký thật. Ít nhất vài năm nữa hôn nhân đồng giới mới hợp pháp hóa. Dù thì bây giờ cũng thể làm . Tưởng Thính Nam sững tại chỗ, ngờ Nguyễn Ngôn đột ngột nhắc chuyện . Anh mấp máy môi, đầu óc trống rỗng: "Bảo bối..."

Nguyễn Ngôn mỉm : " sớm muộn gì cũng là chồng em, chúng ngủ chung giường cũng chẳng , đúng ?"

Tưởng Thính Nam thở phào nhẹ nhõm, vội vàng gật đầu: ", đúng thế."

" mà chỉ ngủ 'chay' thôi nhé." Nguyễn Ngôn ân cần thêm: "Dù thì chồng em cũng thích ngủ chay nhất mà, ?"

Tưởng Thính Nam nghẹn họng.

Được lắm. Tốt, lắm.

Sao thể quên mất Nguyễn Ngôn là thù dai nhất cơ chứ. Chuyện ở trong căn nhà tôn công trường, lỡ từ chối lời mời "ngủ mặn" của , ngờ ghim tới tận bây giờ.

Nguyễn Ngôn , ngâm nga đ.á.n.h răng rửa mặt chuẩn ngủ, ngó lơ Tưởng Thính Nam đang phía .

Chăn ga gối đệm trong phòng ngủ đều là đồ mới Tưởng Thính Nam mua theo màu Nguyễn Ngôn thích. Trước đây giường ký túc xá nhỏ, Nguyễn Ngôn chẳng dám trở mạnh, bây giờ thoải mái chiếc giường lớn , sung sướng thở hắt một . Cậu lăn một vòng lòng Tưởng Thính Nam, hôn chùn chụt lên cằm : "Chồng giỏi quá, mới đó đổi nhà mới ."

Tưởng Thính Nam nhắm mắt, "cái đó" của vẫn xuống , làm ơn đừng trêu nữa. chẳng nỡ đẩy vợ , ngược còn ôm chặt hơn, cúi đầu hít hà mùi hương tóc , thì thầm: "Bảo bối thơm quá."

Nguyễn Ngôn "ồ" một tiếng: "Mùi dầu gội đấy."

"Không đúng, là mùi của em, mùi của một ' 0' chính hiệu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-19-tan-gia.html.]

"?"

Nguyễn Ngôn cố sức ngẩng đầu, biện minh: “Đó là chữ 'o' chứ '0', mà dù em đúng là '0' thật, nhưng cái mùi hương gọi là 'o'... Thôi, cũng chẳng hiểu .”

Tưởng Thính Nam nhanh chóng ôm chặt lấy : “Anh hiểu, hiểu mà. Chỉ là thời gian trôi qua lâu quá nên quên chút thôi, là em dạy nữa ? Có cái gọi là... khoang sinh sản gì đó ?”

Nguyễn Ngôn: “...”

Bàn tính của gảy lên tận mặt em đây !

Cậu dùng sức đẩy n.g.ự.c Tưởng Thính Nam: “Buông em , em ngủ đây.”

Tưởng Thính Nam xích gần, hôn loạn xạ lên mặt Nguyễn Ngôn, hết tiếng đến tiếng khác gọi: “Bảo bối, bảo bối ơi.”

Nguyễn Ngôn co một chân lên, đầu gối vặn chạm đúng "chỗ đó". Cậu cọ cọ mấy cái: “Em buồn ngủ thật mà.”

Tưởng Thính Nam câm nín đôi mắt đang sáng long lanh của vợ , trông thế mà bảo là buồn ngủ thì ai tin cho nổi. Anh hít sâu một , buông tay : “Được , ngủ thôi.”

Hả? Ngủ thật luôn ?

Nguyễn Ngôn chớp mắt, ngoài mặt thì ngoan ngoãn xuống, nhưng bàn tay lén lút luồn trong chăn.

Tưởng Thính Nam "híttttt" lên một tiếng, hít một khí lạnh, giọng khàn : “Chẳng bảo ngủ ? Còn nghịch ngợm cái gì đấy?”

Nguyễn Ngôn chớp chớp mắt hỏi: “Chồng ơi, 'vật bám mùi' (A Bối Bối) là gì ?”

Tưởng Thính Nam híp mắt , sắc mặt bắt đầu .

Nguyễn Ngôn tự giải thích: “Đó là cảm giác cơ thể nảy sinh sự lưu luyến, gắn bó mãnh liệt với một vật phẩm sử dụng trong thời gian dài.”

Cậu cố ý nhấn mạnh mấy chữ “sử dụng trong thời gian dài”.

Gân xanh thái dương Tưởng Thính Nam giật giật. Bàn tay Nguyễn Ngôn vẫn buông, còn nắm chặt hơn: “Em nắm cái 'vật bám mùi' mới ngủ .”

“...”

Tưởng Thính Nam thở hắt một thật mạnh. Anh nhiều lúc thật sự nghi ngờ Nguyễn Ngôn là ông trời phái xuống để trị mà.

“Chẳng em tối nay ngủ 'chay' ?”

“Thì vẫn đang chay mà.” Giọng Nguyễn Ngôn vô tội cực kỳ: “Anh cứ ngủ việc của .”

Thế thì ngủ nghê cái quái gì nữa!

Giọng Tưởng Thính Nam trầm xuống: “Em buông tay ?”

Định uy h.i.ế.p ? Nguyễn Ngôn trợn tròn mắt: “Làm gì buông! Không thích! Đây là vật bám mùi của em!”

Còn dám nữa !

Cơn lửa nóng trong bụng Tưởng Thính Nam bùng lên. Anh đột ngột xoay , bàn tay lớn ấn một cái đè Nguyễn Ngôn . Nguyễn Ngôn khoái chí thôi, giãy giụa đòi bò ngoài: “Bạo hành gia đình ! Có ai cứu !! Tưởng Thính Nam đ.á.n.h vợ kìa!!”

Tưởng Thính Nam giận buồn .

Bép!

Anh giơ tay phát một cái m.ô.n.g Nguyễn Ngôn. Anh dùng lực, chỉ là tiếng vang lớn để dọa thôi.

Nguyễn Ngôn vẫn ngừng : “Anh làm gì thế... Ha ha ha, thẹn quá hóa giận , cho làm là đ.á.n.h đúng ...”

Tưởng Thính Nam mắng yêu: “Tiểu hư hỏng!”

Anh vung tay phát thêm hai cái nữa m.ô.n.g . Nguyễn Ngôn bỗng nhiên bất động, cũng hé răng nửa lời. Nụ mặt Tưởng Thính Nam nhạt dần, nhíu mày: “Sao thế, đ.á.n.h đau ?”

Hắn dùng sức bao nhiêu mà. nghĩ , vợ bây giờ mới mười tám, da dẻ non nớt, lỡ tay thật. Tưởng Thính Nam cuống quýt định cởi quần kiểm tra, Nguyễn Ngôn sức túm chặt lấy quần, giọng biến điệu: “Anh đừng, định làm gì đấy...”

Động tác của khựng , đôi mắt híp đầy nghi hoặc.

Không đúng.

Tưởng Thính Nam bóp lấy eo Nguyễn Ngôn, mặc kệ giãy giụa, quyết lật cho bằng . Cứ như một chú mèo nhỏ đột ngột lật ngửa cái bụng mềm mại .

Ánh mắt Tưởng Thính Nam xuống .

Cả khuôn mặt Nguyễn Ngôn đỏ bừng lên như trái gấc, đỏ lan từ tai xuống tận cổ. Đôi tay nên che chỗ nào, che che mặt đây.

Tưởng Thính Nam khẽ: “Hóa mới đ.á.n.h m.ô.n.g hai cái mà ... Tiểu hư hỏng vô dụng , nãy còn gào thét hung hăng lắm mà, đúng là thiếu dạy dỗ.”

Cuối cùng Nguyễn Ngôn vẫn chọn che mặt, chỉ để lộ đôi mắt tròn xoe qua kẽ tay. Cậu vẫn cứng miệng như khi: “Không , liên quan đến , nãy em đang nghĩ chuyện khác thôi.”

Nói xong, Nguyễn Ngôn lập tức hối hận. Cậu chỉ vì giữ thể diện mà bừa, nhưng Tưởng Thính Nam vốn là một hũ giấm chua, chắc chắn sẽ bỏ qua dễ dàng. Quả nhiên, ngẩng đầu lên, sắc mặt Tưởng Thính Nam sa sầm xuống.

“Không , chồng ơi, em...”

Xoạt!

Chiếc quần kéo xuống. Bộ đồ ngủ mới Tưởng Thính Nam mua cho tuần , đó in hình gấu nhỏ. Nguyễn Ngôn nhịn lầm bầm: “Anh nhẹ tay chút , đừng làm hỏng quần của em.”

Tưởng Thính Nam lạnh: “Còn tâm trí lo cho cái quần ? Lo cho cái m.ô.n.g của em . Nói mau, nãy em nghĩ đến ai?”

Nguyễn Ngôn giãy giụa định bò dậy: “Em chẳng đang gì cả, em ngủ đây.”

Lần Tưởng Thính Nam nuông chiều nữa. Anh ấn chặt xuống, đôi mắt tối sầm chằm chằm Nguyễn Ngôn. Sau vài giây đối thị, đột ngột cúi đầu.

Mọi lời định của Nguyễn Ngôn đều nghẹn nơi cổ họng.

Tưởng Thính Nam vốn dĩ thích làm kiểu . Anh nỡ để Nguyễn Ngôn vất vả giúp , ngược thích hầu hạ vợ. Anh thích đôi mắt đỏ hoe và khuôn mặt thở dốc vì say mê của Nguyễn Ngôn.

Bàn tay Nguyễn Ngôn siết chặt ga giường từ từ buông lỏng. Cảm giác đầu óc trống rỗng lâu lắm trải qua, giống như một tia chớp nổ tung trong đại não, khiến mất khả năng suy nghĩ. Cậu né tránh, nhưng đôi chân chỉ thể vô vọng kẹp lấy đầu Tưởng Thính Nam.

Rất nhanh đó, Tưởng Thính Nam ngẩng đầu lên ngay mặt , yết hầu khẽ lăn một cái, đôi mắt đen láy tràn đầy ý .

Nguyễn Ngôn thở dốc nặng nề, dần dần tỉnh táo . Nhìn thấy biểu cảm trêu chọc của Tưởng Thính Nam, lập tức xù lông như mèo nhỏ, dù chân còn đang bủn rủn nhưng vẫn cố đạp một cái.

“Anh cái gì! Em... bây giờ em còn nhỏ mà, nhanh một chút cũng là bình thường thôi!!”

Lần thì Tưởng Thính Nam thật sự nhịn nổi nữa, bật thành tiếng: “Phải, bảo bối vẫn còn nhỏ.”

, bảo bối của hiện giờ mới 18 tuổi. Tưởng Thính Nam dám tưởng tượng nếu bản của 10 năm gặp Nguyễn Ngôn lúc , chắc chắn sẽ phát điên vì khóa trong phòng, cho ai thấy, chỉ để chiêm ngưỡng thôi.

Người yêu thuở ngây ngô giống như một chiếc móc câu nhỏ đầy lông vũ, quấy đảo trái tim Tưởng Thính Nam đến mức long trời lở đất. Khi tình yêu đong đầy đến mức tràn trề, chỉ hận thể móc cả trái tim trao cho đối phương.

Tưởng Thính Nam kiềm lòng rướn hôn vợ một cái. Nguyễn Ngôn liền vung tay chặn ngay miệng .

“Đi đ.á.n.h răng mauuuu!!”

Loading...