Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 17: Vừa Học Vừa Làm
Cập nhật lúc: 2026-04-11 13:21:21
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong giấc mơ của Nguyễn Ngôn, thấy đang cái giường gỗ cứng nhắc của ký túc xá trường học, mà là tấm nệm mềm mại ở nhà. Cậu trở Tưởng Thính Nam ôm chặt lấy, những nụ hôn dày đặc rơi từ trán xuống khóe môi, cuối cùng khiến Nguyễn Ngôn chịu nổi mà đẩy .
Tưởng Thính Nam dường như "tiến hóa" bỏ qua cả nhu cầu ngủ, mỗi ngày ngoài việc "làm" Ngôn Ngôn thì chỉ công việc. Rất nhiều Nguyễn Ngôn tỉnh dậy mở mắt đều thấy Tưởng Thính Nam đang ôm laptop trả lời email.
Nguyễn Ngôn tựa đầu lên vai , yên phận mà cọ tới cọ lui: "Tưởng tổng, tổng tài nhà cũng là cuồng công việc giống thế ?"
Tưởng Thính Nam nhíu mày: "Nhà là nhà ai? Sao em cứ chằm chằm đàn ông nhà làm gì? Người đàn ông của em đủ ?"
Nguyễn Ngôn: "..."
Bầu khí kiều diễm Tưởng Thính Nam phá hỏng sạch sẽ. Nguyễn Ngôn nén cơn thôi thúc đá một phát xuống giường, xoay rúc sâu trong chăn. Thôi, Tưởng Thính Nam cứ im lặng là nhất.
Tưởng Thính Nam vui, lôi Nguyễn Ngôn , bóp cằm hôn tới tấp, hôn lầm bầm: "Vợ ơi, em xem rốt cuộc là ai?"
Là ai cái gì mà ai!! Cậu gì !! Lỗ tai của Tưởng Thính Nam "rẽ mạch" !!
Người đàn ông ít lời, cứ thế xách Nguyễn Ngôn từ trong chăn lên mà ôm hôn. Nguyễn Ngôn vốn định lên tiếng thanh minh, nhưng nhanh hôn đến mức eo mỏi chân run, ấn xuống lột sạch đồ, một câu chỉnh cũng nổi.
Nguyễn Ngôn tại mơ thấy loại chuyện . Khi mở mắt trần nhà trắng xám, vẫn còn ngẩn ngơ, nụ hôn chút thô bạo trong mơ dường như vẫn còn vương vấn đầu môi.
Cậu thở dốc hai , nghiêng đầu qua thì thấy Tưởng Thính Nam đang ngay cạnh giường. Vì giường quá hẹp, chỉ thể nửa tựa , một tay chống trán, trông vẻ ngủ sâu lắm.
Nguyễn Ngôn đá một phát.
Tưởng Thính Nam đang nửa tỉnh nửa mê chợt đá xuống đất. Anh sững sờ mất vài giây mới bò dậy: "Bé cưng?"
Nguyễn Ngôn khoanh tay giường, ánh mắt đầy sát khí : "Em phát hiện đúng là đồ vô lý kinh khủng."
Tưởng Thính Nam: "... Anh á?" Anh quả thực thấy vô lý thật, chẳng tại tự dưng ăn đá.
"Em căn bản nhắc đến đàn ông nào khác cả. Anh làm thì cứ làm, lúc nào cũng tìm lắm cái cớ thế."
Tưởng Thính Nam nhíu mày: "Người đàn ông khác nào? Em mơ thấy khác ?"
Nguyễn Ngôn tức giận chộp lấy cái gối ném thẳng mặt . Tưởng Thính Nam tránh, cái gối đập trúng đầu rơi xuống. lúc cửa phòng mở , bạn cùng phòng mua cơm về bước khựng , nên tiếp .
Rõ ràng khi , Nguyễn Ngôn còn hiền thục giúp chồng trải giường, lúc đó bạn cùng phòng còn nghĩ: Tưởng Thính Nam tìm vợ tuy là nam nhưng xem đảm đang.
Ai dè mới qua nửa tiếng, " vợ hiền thục" biến hình thành "ớt cay nhỏ".
Nguyễn Ngôn ngượng ngùng thu tay, gượng chào bạn cùng phòng một tiếng: "Ây da chồng ơi, gối rơi kìa, mau nhặt lên nha."
Tưởng Thính Nam thành thật nhặt gối lên đưa qua: "Còn đ.á.n.h nữa bé cưng?"
Nụ mặt Nguyễn Ngôn cứng đờ. Cố ý đúng ! Tưởng Thính Nam chắc chắn là cố ý phá đám!! A a a thật giật hết tóc của xuống mà!!
Cậu nghiến răng nghiến lợi: "Chồng ơi gì thế, gối dính bụi nên em bảo phủi bụi thôi."
Cái chân đang định bước của bạn cùng phòng rụt về, gượng: "Hai cứ tiếp tục, bà cô ở nhà ăn hôm nay lấy chồng, mừng đám cưới đây, bái bai."
"Rầm", cửa đóng . Căn phòng trở yên tĩnh.
Nguyễn Ngôn trừng mắt dữ dằn Tưởng Thính Nam. Anh đến giờ vẫn hiểu chọc vợ vui ở chỗ nào, khẽ hỏi: "Vẫn còn giận bé cưng?"
Nguyễn Ngôn đá nhẹ đùi , vênh mặt sai bảo: "Xỏ giày cho em."
Tưởng Thính Nam cúi , một tay nắm lấy cổ chân , tỉ mỉ xỏ giày cho vợ. Nguyễn Ngôn vẫn ngừng lải nhải: "Bị bạn cùng phòng thấy đấy. Khó khăn lắm em mới duy trì hình tượng , giờ hỏng hết . Bạn chắc sẽ nghĩ em là đồ bạo lực, ngày ngày hành hung chồng cho xem."
Tưởng Thính Nam xỏ giày xong liền bế bổng lên. Mặt Nguyễn Ngôn vẫn còn đỏ bừng vì ngủ quên, nhịn cúi xuống hôn liên tục mấy cái, thì thầm: "Quan tâm khác nghĩ gì làm gì, em như là ."
"Anh bé cưng của ngoan nhất, lời nhất. Không ai bằng em cả."
Nguyễn Ngôn mà thấy "nổi da gà": "Chồng ơi, cái kính lọc (filter) của dành cho em dày quá đấy, em cũng đ.á.n.h mà."
Tưởng Thính Nam hôn lòng bàn tay : " em chỉ đ.á.n.h thôi, đ.á.n.h khác."
Nguyễn Ngôn: "..." Em mà đ.á.n.h khác là báo cảnh sát bắt em .
Cậu thầm cảm thấy tội , Tưởng Thính Nam vốn lụy tình, giờ "thao túng tâm lý" mỗi ngày, kiểu đầu óc chắc hỏng thật mất thôi.
Nguyễn Ngôn bảo Tưởng Thính Nam lấy ba lô của , lôi từ trong đó hai túi quà: "Em trung tâm thương mại mua quần áo cho đấy, mặc thử xem."
Tưởng Thính Nam nhíu mày: "Mua cho làm gì, thiếu. Em mang trả , mua cái gì em thích ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-17-vua-hoc-vua-lam.html.]
"Cắt mác , trả ." Nguyễn Ngôn cho từ chối, ướm quần áo lên : "Rất hợp mà, thử xem, chiều nay chẳng bàn chuyện làm ăn ?"
"Anh bàn chuyện làm ăn năng lực chứ quần áo ."
"Sao ? Anh mặc chỉnh tề sẽ coi thường đấy." Nguyễn Ngôn cách làm nũng đúng lúc, sáp ôm eo , rầm rì: "Anh mặc mà, vợ mua quần áo cho mà chồng mặc, Tưởng tổng mặt mũi lớn đến thế cơ ?"
Tưởng Thính Nam hết cách, đành lời đồ. Nguyễn Ngôn chống cằm ngắm nghía, hài lòng gật đầu: "Mắt thẩm mỹ của em tồi chút nào."
Tưởng Thính Nam dáng chuẩn, mặt , đúng chất "giá treo quần áo" di động. Nguyễn Ngôn chọc chọc cơ n.g.ự.c : "Sao chỗ của lúc mềm lúc cứng thế?"
Tưởng Thính Nam ho khan một tiếng: "Đừng chọc lung tung, trạng thái tự nhiên thì nó mềm."
Nguyễn Ngôn ngước : "Giống như 'chỗ ' của ?"
Tưởng Thính Nam câm nín, đưa tay nhéo má một cái. Nguyễn Ngôn áp mặt n.g.ự.c , thủ thỉ: "Chồng ơi, nãy em mơ thấy gì ?"
Tưởng Thính Nam nheo mắt, linh cảm chẳng điều gì nghiêm túc cả. Quả nhiên, Nguyễn Ngôn đưa tay chạm môi : "Em mơ thấy hôn em, dữ lắm luôn, hôn xé quần áo em..."
Tưởng Thính Nam dám tiếp nữa, vội vàng lấy tay bịt miệng vợ .
Anh khàn giọng : “Bé ngoan, một lát nữa còn ngoài.”
Hiện tại thực sự chịu nổi một chút trêu chọc nào. Chỉ cần Nguyễn Ngôn cọ cọ trong lòng n.g.ự.c , Tưởng Thính Nam cảm thấy bản sắp nổ tung đến nơi .
“Được thôi.”
Nguyễn Ngôn dễ chuyện mà buông : “Tối nay uống rượu ?”
Tưởng Thính Nam lắc đầu: “Không uống.”
Nguyễn Ngôn săn sóc mở lời: “Uống cũng , bàn làm ăn mà, uống chút rượu, hút điếu thuốc, em cũng hiểu. Mấy cái hội sở đó của các chắc là mấy trai trẻ rót rượu cho nữa đúng ?”
Tưởng Thính Nam mà da đầu tê dại: “Không , vợ ơi, bao giờ như thế. Họ tính , ai dám .”
Thực sự là ai dám.
Trước khi kết hôn với Nguyễn Ngôn, Tưởng Thính Nam đủ giữ trong sạch, bên cạnh từng bạn nam bạn nữ nào. Sau khi kết hôn càng nghiêm ngặt hơn, chỉ là bàn làm ăn khó tránh khỏi việc những nơi đó. Có một trai xịt nước hoa quá nồng, Tưởng Thính Nam dính chút mùi, vì uống rượu nên chú ý, lúc về nhà Nguyễn Ngôn ngửi thấy.
Đêm đó thể là trời sụp đất nứt.
Nguyễn Ngôn ngày thường làm loạn, đôi khi còn động tay động chân với Tưởng Thính Nam, nhưng đêm đó hiểu một điều: Khi Nguyễn Ngôn thực sự đau lòng, chẳng thèm một lời, cứ thế lặng lẽ mà rơi lệ.
Hốc mắt đỏ hoe, nước mắt từng viên từng viên rơi xuống.
Những giọt nước mắt đó giống như hàng vạn tấn đá tảng, rơi xuống đất mà là nện thẳng lòng Tưởng Thính Nam.
Cậu chỉ một câu: “Tưởng Thính Nam, nếu sống cùng nữa, chúng thể ly hôn.”
Đêm đó, Tưởng Thính Nam sofa, gọi điện cho từng một, yêu cầu chủ hộp đêm trích xuất camera. Tất cả những trai từng ngang qua phòng bao đêm đó đều gọi đến đối chất.
“Anh từng chạm dù chỉ một đầu ngón tay.” Tưởng Thính Nam gằn từng chữ: “Quần áo dính mùi là do chú ý. Tiểu Ngôn, .”
Tưởng Thính Nam làm . Từ đó về , hễ bàn công chuyện là tuyệt đối đặt chân đến những nơi như . Anh một là một, đối tác chỉ thể chiều theo ý Tưởng tổng mà thôi.
Anh thực sự sợ hãi. Khoảnh khắc thấy hai chữ “ly hôn” từ miệng Nguyễn Ngôn, Tưởng Thính Nam cảm thấy cả đều run rẩy.
“Làm gì mà nghiêm trọng thế, em đùa thôi mà.”
Nguyễn Ngôn hì hì, kiễng chân lên hôn một cái cằm Tưởng Thính Nam. Anh thuận thế ôm lấy eo , cúi đầu làm nụ hôn thêm sâu đậm.
Đến chạng vạng, Tưởng Thính Nam bắt xe buýt . Nguyễn Ngôn vốn bảo bắt taxi nhưng chịu, bảo là thời gian vẫn kịp. Thật nghĩ tiền dư đó thể mua cho Nguyễn Ngôn một chai nước ngọt uống cho mát.
Còn Nguyễn Ngôn, khi trở về trường cũng về thẳng ký túc xá mà đến bộ phận hậu cần, đăng ký biểu mẫu học làm.
Thầy giáo ở bộ phận hậu cần thấy Nguyễn Ngôn trông ngoan ngoãn nên thêm vài câu: “Công việc ở thư viện là nhất, tuy lương cao nhưng thanh nhàn. Tuần chắc là sẽ trống một chỗ, lúc đó thầy liên hệ em.”
Nguyễn Ngôn mắt cong tít, ngoan ngoãn đáp: “Em cảm ơn thầy ạ!”
Hàn Thu cùng đến đăng ký, tò mò hỏi: “Chẳng “chồng nuôi từ bé” của cho tiền ? Sao còn định làm thêm?”
“Tớ chia sẻ với một chút.”
Nguyễn Ngôn trả lời với giọng điệu tự nhiên: “Lúc tiền, tớ tiêu tiền của . Vậy lúc gặp khó khăn, tớ chắc chắn cùng gánh vác chứ. Anh là chồng tớ mà.”
Hàn Thu sững sờ. Lần đầu tiên gặp Nguyễn Ngôn, cứ ngõ đây là một thiếu niên kiêu kỳ chồng chiều hư, ngờ Nguyễn Ngôn thể những lời như . Cậu chân thành cảm thán: “Tình cảm của hai thật đấy.”
“Tất nhiên .” Nguyễn Ngôn tủm tỉm: “Chồng tớ yêu tớ nhất mà!”