Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 16: Trộm Tiền

Cập nhật lúc: 2026-04-11 13:20:49
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nguyễn Ngôn ép bản bình tĩnh .

Vài trăm tệ, nếu là đây thì chẳng đủ cho một bữa chiều của . bây giờ thì khác, tiền là Tưởng Thính Nam bốc vác từng viên gạch mới , là mồ hôi nước mắt, là tiền tích cóp từng đồng vì nỡ mua cả một chai nước khoáng.

Nguyễn Ngôn cảm thấy tay đang run lên.

Ký túc xá chỉ bốn , học bá thì luôn ở thư viện về, Hàn Thu thì luôn cùng , chỉ còn Giả Thành. Là lúc ăn cơm ?

Nguyễn Ngôn tự trách đến phát điên, thể tùy tiện như thế? Tiền Tưởng Thính Nam cực khổ kiếm về làm mất. Cậu hít sâu một , chần chừ lấy một giây, thẳng đến mặt Giả Thành, lặng lẽ : "Trả tiền cho ."

Giả Thành bật dậy khỏi giường: "Cậu nghèo đến điên ?"

"Tiền của mất , lúc đó chỉ ở phòng." Giọng Nguyễn Ngôn bình thản, "Mới khai giảng, làm loạn đến mức khó coi ?"

"Tôi đang cái gì, tiền mất thì liên quan gì đến !"

Nguyễn Ngôn gật đầu, nhảm thêm: "Vậy báo cảnh sát."

Cậu rút điện thoại định gọi ngay mặt Giả Thành. Giả Thành lẽ ngờ kẻ vì mấy trăm tệ mà đòi báo cảnh sát, lao tới định giật điện thoại: "Cậu bệnh ?"

Nguyễn Ngôn lạnh: "Vậy là thừa nhận trộm tiền?"

Giả Thành hung hăng: "Tôi !!"

"Thế báo cảnh sát thì chứ? Để cảnh sát đến nghiệm dấu vân tay. Thời gian ngắn như , tiền chắc tiêu kịp nhỉ, đang ở trong túi ?"

Sắc mặt Giả Thành chuyển từ xanh sang trắng. Hắn nghiến răng, nhất quyết thừa nhận. Nguyễn Ngôn cũng lười đôi co, trực tiếp gọi điện báo cảnh sát.

Ngày đầu khai giảng mà náo loạn thế . Giảng viên phụ trách vội vã chạy đến, lúc phòng ngủ chen chúc đầy xem. Cuối cùng, trong túi của Giả Thành tìm thấy mấy tờ một trăm tệ gấp gọn.

, Giả Thành vẫn khăng khăng tại tiền trong túi , dù ký túc xá camera, là Nguyễn Ngôn tự nhét để hãm hại .

"Cậu ưa ." Giả Thành bù loa lên, "Cậu cố ý hại . Anh cảnh sát, các thể tra thẻ ngân hàng của , tiền tiêu vặt một tháng của hơn mười nghìn tệ, thèm lấy mấy trăm lẻ của cái đồ nghèo kiết xác chắc?"

"Tôi là đồ nghèo, kẻ lấy tiền của đồ nghèo thì gọi là cái gì?"

Mặc kệ Giả Thành thừa nhận , tiền tìm thấy từ chỗ là thật. Nguyễn Ngôn kiên quyết yêu cầu giảng viên xử phạt, ít nhất cũng ghi một cảnh cáo hồ sơ.

Giảng viên phụ trách lúc sắc mặt khó coi. Đêm hôm gọi dậy tăng ca, ngày đầu sinh viên báo cảnh sát, ngày mai chắc chắn trưởng khoa sẽ gọi ông lên làm việc. Ông Nguyễn Ngôn với ánh mắt mấy thiện cảm, cứ như một kẻ chuyên gây rắc rối.

"Em thôi đấy, tiền chẳng tìm thấy ?"

Nguyễn Ngôn nhạt: "Vậy nên ạ? Thưa thầy, tiền tìm thấy thể xóa sạch việc trộm tiền của em ?"

Giảng viên mất kiên nhẫn: "Em còn thế nào nữa?"

"Ghi tội cho !" Nguyễn Ngôn giơ điện thoại lên, giọng điệu đanh thép, "Dù em cũng ghi âm và phim hết . Nếu xử lý, em sẽ đăng lên mạng để xem hành vi trộm cắp đáng ghi tội ."

Sắc mặt giảng viên tái mét, chằm chằm Nguyễn Ngôn vài phút, cuối cùng mới gượng gạo nhếch môi: "Được, đề nghị của em thầy ghi nhận. Bây giờ muộn , ngày mai thầy sẽ báo cáo với lãnh đạo."

Nguyễn Ngôn thu điện thoại , nở một nụ : "Vất vả cho thầy ạ."

Mãi đến gần sáng vở kịch mới kết thúc. Giả Thành một lời, dọn đồ bỏ ngoài. Khi hết, Hàn Thu mới sáp , cẩn thận kéo kéo tay áo Nguyễn Ngôn: "Cậu chứ?"

Nguyễn Ngôn nắm chặt tiền, lắc đầu với Hàn Thu: "Tớ thì chuyện gì ? Là bắt nạt khác mà."

Cậu xua tay: "Tớ giờ là hiền lành đấy, chứ tớ gọi chồng tớ kéo hẳn một xe tải đến tẩn cho một trận !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-16-trom-tien.html.]

Nói thì mạnh miệng thế, nhưng Nguyễn Ngôn chẳng ý định kể chuyện cho Tưởng Thính Nam. Hình như từ khi kết hôn, Nguyễn Ngôn quen với việc gặp chuyện gì cũng mách . Thậm chí chỉ cần trẹo chân một chút, phản ứng đầu tiên của là gọi bác sĩ mà là gọi điện cho Tưởng Thính Nam để lóc tủi .

Đây là đầu tiên Nguyễn Ngôn tự xử lý thỏa một việc. Nghĩ đến đây, vội vàng lôi cuốn sổ , bàn nghiêm túc lách.

Hàn Thu trầm trồ: "Giờ còn học bài ?"

"Không , tớ ghi chuyện hôm nay để còn mách chồng." Nguyễn Ngôn nắn nót, "Dạo bận quá, tớ định để từ từ mới , sợ lúc đó quên mất chi tiết."

Hàn Thu: "..."

Tưởng Thính Nam dạo thực sự bận. Anh liên hệ với một công ty nhỏ quan tâm đến phần mềm làm, hai bên hẹn gặp mặt để trao đổi.

Anh đ.á.n.h giá công ty lẽ nhiều vốn, nhưng Tưởng Thính Nam hiện danh tiếng, cũng mong một bước lên tiên ngay. Anh đang cần tiền gấp nên ít một chút cũng .

Chuyện bàn làm ăn chỉ tiện miệng qua điện thoại với Nguyễn Ngôn, thế mà ngày hôm Nguyễn Ngôn hớt hải chạy đến ký túc xá của . Tưởng Thính Nam lúc đó đang ở văn phòng giảng viên xin nghỉ phép, Nguyễn Ngôn đành chờ trong phòng .

Đều là nam sinh nên cũng chẳng ngại ngần gì. Nghĩ đến việc Tưởng Thính Nam luôn bận rộn lo cho , Nguyễn Ngôn cũng để ấn tượng với bạn cùng phòng của , thế là định giúp trải giường chiếu.

Kết quả là khi bò lên giường, thấy giường của Tưởng Thính Nam cực kỳ ngăn nắp, chăn màn gấp thành khối vuông vức như đậu phụ. Nguyễn Ngôn giống như một chú mèo nhỏ, dụi dụi mặt chăn.

Ngọt ngào quá, dường như vẫn còn mùi hương của chồng.

Nguyễn Ngôn vùi mặt ngửi lấy ngửi để. Mùi hương Tưởng Thính Nam kỳ diệu, như mùi bạc hà pha lẫn chút gì đó riêng. Trước đây Nguyễn Ngôn tưởng đó là mùi sữa tắm, ép dùng chung loại hương đào với một thời gian, nhưng mùi hương đặc trưng chẳng hề đổi.

Có dạo Nguyễn Ngôn mê tiểu thuyết, cứ cam đoan với Tưởng Thính Nam rằng họ đang sống trong thế giới ABO nhưng lạc thế giới bình thường. Lúc đó Tưởng Thính Nam đang đeo kính gọng vàng làm việc máy tính, ôm lòng, ánh mắt dịu dàng: "Bé cưng, ý em là ?"

Nguyễn Ngôn giải thích một hồi về thế giới quan đó cho . "Cho nên mùi hương em ngửi thấy chính là pheromone của đấy, hiểu ?"

Tưởng Thính Nam im lặng một lúc hỏi: "Vậy nghĩa là em thể m.a.n.g t.h.a.i ?"

Nguyễn Ngôn: "..." Sao lúc nào cũng chú ý mấy cái điểm kỳ quặc hả!!

Bàn tay Tưởng Thính Nam thành thật sờ xuống bụng nhỏ của vợ, giọng trầm xuống như đang thảo luận học thuật nghiêm túc: "Chỗ sẽ nhô lên ?"

Nguyễn Ngôn nghiến răng, gạt phắt tay . Tưởng Thính Nam tháo kính ném sang một bên, một tay giữ chặt eo cho chạy, cúi xuống hôn sâu. Anh vẻ hứng thú với chủ đề ABO , suốt cả đêm cứ đổi tư thế liên tục hỏi Nguyễn Ngôn xem "" .

Nguyễn Ngôn mệt đến thốt nên lời, cuối cùng chỉ run rẩy giơ ngón giữa với . Tưởng Thính Nam sảng khoái, hôn lên tay : "Ngoan, thêm nữa nhé."

Nguyễn Ngôn cảm thấy sắp "đăng xuất" luôn . Mỗi nhớ mấy chuyện đó, đ.ấ.m cho vài đ.ấ.m trong lòng.

Cậu lăn lộn giường Tưởng Thính Nam một hồi, cảm giác như cả bao bọc bởi mùi hương của . Đã mấy ngày ngủ cùng chồng, Nguyễn Ngôn luyến tiếc mùi hương , chẳng mấy chốc chìm giấc ngủ sâu.

Ở đầu dây bên , Tưởng Thính Nam khỏi văn phòng mới thấy tin nhắn của Nguyễn Ngôn.

【 Chồng ơi, em đang ở ký túc xá chờ . 】

【 Chồng ơi! Em trải giường cho nhé! Em đúng là vợ hiền thục nhất trần đời!! 】

Tưởng Thính Nam vội nhắn :

【 Không cần em làm việc bé cưng. 】

【 Anh về ngay đây. 】

Anh gần như chạy bộ về phòng. Khi đẩy cửa , phòng yên tĩnh, bạn cùng phòng chắc hết. Tưởng Thính Nam đến bên giường, thấy " vợ hiền thục" , mà chỉ thấy một bé cưng đang ngủ say đến đỏ cả mặt, tóc tai rối bù.

Tác giả lời :

Lật chăn lên, thu hoạch một bé Ngôn Ngôn đang phơi bụng ngủ ngon lành.

Loading...