Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 15: Nấu Cháo Điện Thoại
Cập nhật lúc: 2026-04-11 13:20:28
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyễn Ngôn nhịn suốt một buổi chiều, cuối cùng đến lúc chạng vạng vẫn kìm lòng mà gọi điện cho Tưởng Thính Nam.
Tưởng Thính Nam bắt máy nhanh. Đầu dây bên âm thanh ồn ào, Nguyễn Ngôn lập tức bật dậy khỏi giường, cảnh giác hỏi: "Anh đang ở đấy?"
"Anh mới đến tiệm net."
"Nhanh thế á? Anh dọn dẹp ký túc xá xong ?"
Tưởng Thính Nam "Ừ" một tiếng. Thực tế thì chẳng gì để dọn dẹp, đối đãi với bản chẳng bao giờ sự kiên nhẫn như khi đối với Nguyễn Ngôn, đồ đạc cứ vứt đại góc phòng là xong.
Nguyễn Ngôn nũng nịu : "Nhớ quá chồng ơi."
Tiếng gõ bàn phím bên khựng một nhịp, giọng Tưởng Thính Nam trầm xuống: "Anh cũng nhớ em, bé cưng."
"Anh đừng cúp máy nhé, cứ làm việc của , cứ để điện thoại ở bên cạnh như đây chúng vẫn làm ."
Tưởng Thính Nam luôn lời vợ: "Được."
Bên tai truyền đến những âm thanh hỗn tạp, Nguyễn Ngôn cùng, Tưởng Thính Nam chắc chắn là ở sảnh lớn. Tiếng ồn ào lẫn với tiếng gõ bàn phím theo tai rót thẳng tai Nguyễn Ngôn, nhưng cảm thấy vô cùng an tâm.
Hồi Tưởng Thính Nam mới theo đuổi , chẳng lãng mạn là gì, chỉ lầm lì chuyển tiền, chuyển tiền và chuyển tiền, khiến Nguyễn Ngôn buồn tức. Cậu cầm tay chỉ việc dạy bảo từng chút một.
"Bạn cùng phòng của em lúc yêu đương, ngày nào cũng ở ký túc xá nấu cháo điện thoại." Cậu ám chỉ rõ ràng như thế.
Tưởng Thính Nam đồng ý ngay. Anh từng "cố vấn tình yêu" nhắc nhở rằng ăn quá thô, dễ làm Nguyễn Ngôn phật ý, nhất là nên ít . Anh từ chối , đành giả vờ như hiểu: "Bé cưng cháo gì cơ?"
Nguyễn Ngôn mặt cảm xúc : "Gọi điện thoại, gọi điện cho em, hiểu ?"
Tưởng Thính Nam hết cách, thành thật thú nhận: "Anh giỏi trò chuyện lắm."
"Cần gì chuyện , cứ để điện thoại một bên là ."
Từ ngày đó, Tưởng tổng bắt đầu đầu tiên trong đời "nấu cháo điện thoại". Cuộc sống của đơn điệu, ngoài công việc vẫn là công việc. Nguyễn Ngôn thì khác. Đeo tai Bluetooth, thể thấy tiếng Nguyễn Ngôn đang xé túi khoai tây chiên, chắc là đang sofa ở nhà, thành thục mở một chương trình hài thực tế, chẳng mấy chốc sẽ thấy tiếng khúc khích.
Tưởng Thính Nam ngứa ngáy trong lòng. Nếu lúc ở bên cạnh Nguyễn Ngôn, thể ôm lòng, làm điểm tựa cho , và khi dứt , sẽ cúi xuống hôn lên khuôn mặt xinh xắn .
Tưởng Thính Nam còn đồng bộ ghi âm điện thoại, cắt riêng âm thanh của Nguyễn Ngôn : tiếng ăn uống, tiếng thở khi ngủ... Anh giống như một kẻ cuồng thu thập thứ về Nguyễn Ngôn: từ ảnh chụp, giọng đến mùi hương, tất cả đều tích góp từng chút một.
Mải mê bao lâu, Tưởng Thính Nam nhận âm thanh trong điện thoại tắt ngấm. Anh nhíu mày dừng tay, nhấn nút điện thoại mới phát hiện máy hết pin sập nguồn. Anh cầm điện thoại quầy thu ngân hỏi xem thể sạc nhờ .
Anh quản lý tiệm net một cái, đưa một sợi cáp sạc: "Mười tệ một sợi."
Tưởng Thính Nam do dự móc tiền túi.
"Trời còn sớm nữa, chú em làm thùng mì tôm ?"
Tưởng Thính Nam đặt mười tệ lên bàn: "Mì thì thôi, đưa cáp sạc cho ."
Quản lý cạn lời: "Có tiền sạc điện mà tiền ăn cơm ?"
Tưởng Thính Nam bình thường là kiểu chẳng bao giờ thừa nửa câu với lạ, nhưng hiện tại vì trẻ mười tuổi, tâm thế đổi, do cảnh tác động, nắm chặt điện thoại, giọng điệu bình thản: "Sạc điện để gọi cho vợ ."
Quản lý: "..." Vãi, đúng là kẻ lụy tình.
Thực ở đầu dây bên , Nguyễn Ngôn ngủ say từ lâu. Mãi đến khi Hàn Thu ngoài rèm gọi dậy: "Nguyễn Ngôn, Nguyễn Ngôn? Có ăn cơm ?"
Vài phút , rèm giường kéo , một cái đầu bù xù thò : "Ăn!"
Nguyễn Ngôn bò dậy quần áo. Lúc rũ áo, mấy tờ tiền mặt màu đỏ rơi . Cậu sững một lúc. Chắc chắn là Tưởng Thính Nam lén nhét lúc chú ý. Số tiền nhiều, so với việc đây hở là chuyển khoản vài triệu thì chẳng đáng là bao.
Nguyễn Ngôn , đây là bộ tiền còn Tưởng Thính Nam. Vali của thậm chí còn chẳng lấy một chiếc áo khoác t.ử tế.
"Sao thế?" Hàn Thu nhỏ giọng hỏi, "Chồng nuôi từ bé của đối xử với thật đấy." Vừa làm việc giúp, đưa tiền cho.
Nguyễn Ngôn đáp, xếp tiền ngay ngắn nhét gối: "Đi thôi, nhà ăn sinh viên."
Đang ăn, Nguyễn Ngôn chụp một tấm ảnh gửi cho Tưởng Thính Nam. Anh trả lời nhanh.
【 Sao món thịt nào thế? 】
【 Đi gọi thêm món thịt , lời , bé cưng. 】
Nguyễn Ngôn hỏi đang ăn gì. Một lúc Tưởng Thính Nam mới gửi một tấm ảnh. Nguyễn Ngôn mở xem. Chà, thịnh soạn gớm, một mà ăn ba món một canh.
Cậu lạnh lùng gõ chữ: 【 Tưởng Thính Nam, ảnh lấy mạng , góc trái bên còn nguyên hình mờ (watermark) kìa. 】
...
Tối về, Nguyễn Ngôn cố ý là tắm cuối cùng. Cậu đặt điện thoại sang một bên trong phòng tắm, gọi cho Tưởng Thính Nam. Đầu tiên là lên án gay gắt hành vi lừa gạt vợ "tội ác tày trời" của , ngay đó dịu giọng, mè nheo bảo kỳ lưng.
"Hay là em nhà tắm công cộng, ở đó giúp."
Tưởng Thính Nam lập tức nổi nóng: "Em dám?" Giọng to, nhưng Nguyễn Ngôn còn to hơn.
"Anh dám quát em ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-15-nau-chao-dien-thoai.html.]
"Anh sai bé cưng." Giọng Tưởng Thính Nam khàn, giống như một con sư t.ử nhốt trong lồng, "Đừng tắm ở ngoài."
Nguyễn Ngôn đôi khi thấy sự chiếm hữu của Tưởng Thính Nam thật buồn . Anh canh chừng kỹ. Có Nguyễn Ngôn định chơi với bạn, mặc đồ mát mẻ một chút là vui.
Hồi mới kết hôn lâu, hai từng cãi to vì chuyện Nguyễn Ngôn mặc quần đùi chơi tối. Nhìn đôi chân trắng trẻo mềm mại , mắt Tưởng Thính Nam như bốc lửa, sa sầm mặt nhất quyết cho .
Lần đó Nguyễn Ngôn gào thét đánh, tát cho mấy cái đau điếng. Tưởng Thính Nam dám cãi nửa lời cũng đ.á.n.h trả, cứ lầm lì đó nhưng tuyệt đối cho khỏi cửa. Sau khi trút giận, Nguyễn Ngôn đỏ cả mắt về phòng, ném quần áo đầy giường hì hục gấp từng cái. Đây là thói quen của , lúc tức giận làm gì đó để phát tiết.
Hồi ở nhà cũ thì vì ít đồ, gấp vèo cái là xong. Đằng căn phòng đồ to đùng, Nguyễn Ngôn gấp đến mỏi rã cả tay. Cơn giận cũ tan, cơn giận mới ập đến. Tất cả là tại Tưởng Thính Nam! Mua cho lắm quần áo làm gì !!
Tưởng Thính Nam tìm một vòng mới thấy vợ đang gấp đồ, sợ đến hồn xiêu phách lạc, cứ tưởng vợ sắp bỏ . Anh vội vàng ôm chặt từ phía , giọng khàn khàn: "Bé cưng sai , bao giờ làm em giận nữa."
Nguyễn Ngôn khựng : "?" Cậu lém lỉnh đáp: "Anh mới quát em đấy thây, cái gì mà hôm nay nhất quyết cho em khỏi cửa."
Tưởng Thính Nam đang chìm trong nỗi sợ vợ bỏ, vội kéo tay Nguyễn Ngôn áp lên má : "Em đ.á.n.h , bé cưng." Trên mặt vẫn còn nguyên những vết đỏ do Nguyễn Ngôn tát lúc nãy.
Nguyễn Ngôn dẩu môi: "Em dữ như thế. Chồng ơi, thấy tính tình em tệ lắm ? Không bằng mấy đây quen đúng ?"
Tưởng Thính Nam vội vã phủ nhận: "Không , bé cưng là nhất."
"Ồ, hóa thật sự lấy em so sánh với khác nhé."
"..."
Tưởng tổng - vốn tung hoành bàn đàm phán - giờ đây đối mặt với vợ cuống cuồng dỗ dành thế nào, chỉ lặp lặp : "Bé cưng sai ."
Nguyễn Ngôn sờ sờ mặt : "Chồng ơi, em đ.á.n.h đau ?"
Tưởng Thính Nam dám hé răng, sợ trả lời sai hỏng việc.
"Ai bảo hung dữ thế làm gì. Thấy quần em ngắn thì cứ thẳng , chứ cứ xụ mặt đấy làm gì. Đừng mang cái bộ dạng ở công ty về nhà nhé."
Tưởng Thính Nam lý nhí: "Anh ..." Anh nâng niu còn hết, làm dám. Anh chỉ là... giấu vợ , cho ai thấy mà thôi.
Tiếng nước chảy róc rách. Nguyễn Ngôn đang xoa bọt xà phòng lên , cố ý trêu chọc, bôi bọt đến chỗ nào cũng báo cáo cho Tưởng Thính Nam .
"Giờ là đến n.g.ự.c nhé. Tưởng Thính Nam, chỗ của em một nốt ruồi nhỏ ?"
Biết á? Tưởng Thính Nam nghĩ thầm. Chuyện thừa thãi. Từng tấc thịt vợ đều thuộc lòng, nốt ruồi đỏ n.g.ự.c đó c.ắ.n qua bao nhiêu .
Nghĩ đến đây, thở của Tưởng Thính Nam nặng nề thêm vài phần. Lúc trong phòng ký túc xá chỉ , chiếc giường gỗ lạnh cứng, nhưng dường như cảm nhận , cả cơ thể nóng bừng lên.
Tay vô thức đưa xuống . Vừa mới kéo cạp quần , đầu dây bên Nguyễn Ngôn bỗng lanh lảnh cất tiếng: "Tưởng Thính Nam, đang làm cái gì đấy?"
Động tác của Tưởng Thính Nam khựng ngay tức khắc.
Hai rõ ràng chỉ là gọi điện thoại, video, nhưng Nguyễn Ngôn cứ như thể nắm rõ hành động của Tưởng Thính Nam trong lòng bàn tay.
Cậu giống như một chú mèo nhỏ nghịch ngợm: "Chồng ơi, đừng quên lời đấy nhé, em ở bên cạnh thì một cũng làm."
Tưởng Thính Nam nghẹn một cục tức ở ngực, lên mà cũng chẳng xuống xong.
"Quần áo của em đều do dọn, chắc là lén lấy trộm quần lót của em đấy chứ?" Nguyễn Ngôn rõ ràng còn hỏi.
Tưởng Thính Nam im lặng đáp.
"Tay khỏe quá cơ, suýt chút nữa là vò rách cả quần lót của em ."
Tưởng Thính Nam trầm giọng: "Thì mua cái mới."
"Lãng phí thế á? Thế cái cũ thì tính ? Size của em mặc ."
là mặc thật. đồ lót của bé con thì tự "diệu dụng" riêng.
Nguyễn Ngôn dội sạch lớp bọt cuối cùng . Trước khi cúp máy, quên nghiêm túc cảnh cáo Tưởng Thính Nam lén lút "làm việc chân tay".
Tưởng Thính Nam khẽ hai tiếng, dỗ dành : "Ngủ sớm , bé con."
Loay hoay trong phòng tắm một hồi lâu, lúc Nguyễn Ngôn bước , mặt đỏ bừng vì nóng. Giả Thành liếc một cái, hừ lạnh một tiếng nhỏ: "Ghê tởm."
Hắn cũng tính tình Nguyễn Ngôn mềm mỏng như vẻ bề ngoài nên chỉ dám hạ giọng thật thấp. Nguyễn Ngôn chẳng thấy gì, cũng chẳng buồn để tâm đến . Cậu thu dọn đồ đạc, khi lên giường thì kiểm tra tủ quần áo, quả nhiên là thiếu mất một chiếc quần lót.
Trách lúc dọn tủ đồ tích cực thế, hóa là tranh thủ "kiếm chác" chút lợi riêng.
Nguyễn Ngôn nhịn mà nhếch môi , hừ một điệu nhạc nhỏ leo lên giường. Cậu sửa soạn chăn gối, nhưng khi luồn tay xuống gối thì bỗng khựng .
Hửm?
Người Nguyễn Ngôn cứng đờ. Tiền của mất ?
Tác giả lời :
Viết thêm một nghìn chữ !
Cái bà Yêu Điềm Di đang tiến bộ từng chút một đấy!