Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 10: Mua sắm

Cập nhật lúc: 2026-04-09 14:04:36
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Ngôn chực chờ rơi "tiểu trân châu".

Cậu rúc sâu lòng Tưởng Thính Nam, rầm rì dụi đầu n.g.ự.c , ngửa mặt lên hôn lấy hôn để lên cằm chồng: "Ông xã, với em thế , đợi già em sẽ tình nguyện đẩy xe lăn cho ."

"..."

Mặc kệ năng linh tinh thế nào, "tiểu yêu tinh" cuối cùng cũng chịu yên. Tưởng Thính Nam thở phào nhẹ nhõm, định ôm ngủ thì Nguyễn Ngôn lăn lông lóc bò dậy. Cậu trừng đôi mắt to tròn xoe : "Ông xã, đừng nhịn nữa kẻo hỏng mất. Đừng để đến lúc tiền mà 'nó' chạy nữa thì khổ."

Tưởng Thính Nam nhắm nghiền mắt, cảm thấy đến sức để nổi giận cũng còn nữa . Anh bình tĩnh hỏi ngược : "Em định ngủ đây?"

Giọng điệu chừng chút nguy hiểm, hệt như điềm báo sắp "ăn đòn". Nguyễn Ngôn thức thời liền vật xuống ngay: "Ngủ ngủ ngủ, em ngủ đây."

...

Thoắt cái đến cuối tuần, Tưởng Thính Nam hôm nay nghỉ. Nguyễn Ngôn lôi cái ví đếm đếm mấy đồng tiền lẻ bên trong, mỹ mãn nghĩ bụng hôm nay nhất định đưa Tưởng Thính Nam trung tâm thương mại mua bộ quần áo mới.

Hiện tại Tưởng Thính Nam chỉ đúng hai cái áo may ô đổi qua , giặt đến mức sắp rách tới nơi . Thế mà Nguyễn Ngôn còn thấy mặc làm áo ngủ cũng khá thoải mái nên trực tiếp "trưng dụng" luôn một cái.

Không làm, buổi sáng Nguyễn Ngôn đương nhiên là ngủ nướng. Cho đến khi Tưởng Thính Nam cưỡng chế lôi khỏi ổ chăn, bế rửa mặt đ.á.n.h răng đặt bàn ăn, đút cho nửa bát cháo nóng, Nguyễn Ngôn mới lờ đờ tỉnh táo một chút.

Ăn xong, Tưởng Thính Nam đưa điện thoại cho .

"Hôm nay là sinh nhật em gái, gọi điện cho con bé ."

Nguyễn Ngôn ngẩn : "Cái cũng nhớ á?"

Cũng chẳng trách Nguyễn Ngôn, bởi vì ở kiếp , Nguyễn Hàm cơ bản là định cư ở nước ngoài, mà là kẻ vô tâm vô tính, dễ quên mấy chuyện . quên thì Tưởng Thính Nam vẫn nhớ. Anh luôn thực hiện tôn chỉ "yêu ai yêu cả đường " một cách triệt để. Mỗi năm đến sinh nhật em vợ, Tưởng Thính Nam đều nhắc thư ký chuyển một khoản tiền lớn qua cho cô bé.

Bây giờ tiền, gọi một cuộc điện thoại là điều cần thiết.

Nguyễn Ngôn ngáp ngắn ngáp dài gọi cho Nguyễn Hàm, giọng điệu cực kỳ lấy lệ: "Chúc mừng sinh nhật nhé, đợi trai tiền sẽ mua siêu xe cho cưng."

Nguyễn Hàm cũng chẳng khách khí đáp : "Cảm ơn nhé, sáng sớm ăn 'bánh vẽ' của , no bụng luôn."

Hai em tán dóc vài câu cúp máy. Tưởng Thính Nam mang đĩa trái cây gọt sẵn , thấy Nguyễn Ngôn xong chuyện liền hỏi: "Có hỏi thăm sức khỏe ? Đầu gối bà , em nhớ dặn bà buổi tối dùng khăn ấm chườm một chút."

Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Nguyễn Ngôn là ngay hỏi gì. Tưởng Thính Nam thở dài bất lực, nhưng thôi kệ , chuyện trong nhà cứ để lo, bắt Nguyễn Ngôn nhọc lòng làm gì cho mệt.

Nguyễn Ngôn hừ nhẹ một tiếng: "Ai còn tưởng là con trai ruột của em đấy."

Tưởng Thính Nam thản nhiên đáp: "Anh là đàn ông của em, tính là con trai ?"

Nguyễn Ngôn đá văng đôi dép lê, gác một chân lên đùi Tưởng Thính Nam, cố ý trêu chọc: "Thế em nên gọi là gì đây? Gọi là ông xã, là gọi trai?"

Tưởng Thính Nam thuận thế giữ lấy chân để xỏ giày : "Em chẳng cần gọi gì cả, gọi em là 'tổ tông' luôn ?"

"Gì chứ, gọi thế làm em già đấy." Nguyễn Ngôn hì hì.

Đi giày xong, nhào tới nhảy tót lên Tưởng Thính Nam. Anh kịp phòng nhưng theo bản năng vẫn vươn tay đỡ lấy m.ô.n.g vì sợ ngã, miệng khẽ mắng: "Chậm thôi, ngã đấy thì làm ."

Nguyễn Ngôn vung tay hô to: "Xuất phát! Đi mua sắm thôi!"

Cậu chợt nhớ hồi Tưởng Thính Nam theo đuổi , thích dùng mấy cái "chiêu trò" khiến chân tay luống cuống. Ví dụ như dịp Tết phát phúc lợi cho nhân viên, bao lì xì của các đồng nghiệp khác là thẻ mua sắm, Nguyễn Ngôn hớn hở mở thì thấy rơi một tấm thẻ đen giới hạn định mức.

Làm sợ đến mức giữ khư khư cái thẻ suốt cả buổi sáng, đến vệ sinh cũng dám . Buổi trưa len lén cầu thang bộ lên tầng cao nhất, mò văn phòng tổng tài như ăn trộm. Đầu tiên là ngó nghiêng xem ai , đó lao vụt trong đóng sập cửa .

Tưởng Thính Nam khi bày sẵn đồ ăn lên bàn. Đầu bếp riêng nấu, tài xế mang đến giờ nghỉ trưa mười phút nên thức ăn vẫn còn nóng hổi, là món Nguyễn Ngôn thích, bên cạnh còn ly nước ép tươi.

Vừa thấy Nguyễn Ngôn , đáy mắt Tưởng Thính Nam hiện lên ý . Anh định bước tới ôm theo thói quen thì Nguyễn Ngôn sầm mặt, chìa tấm thẻ .

Tưởng Thính Nam khựng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-10-mua-sam.html.]

"Tưởng tổng, đừng như thế, đột nhiên đưa thẻ cho ..." Nguyễn Ngôn bĩu môi, "Đáng sợ lắm."

Tưởng Thính Nam im lặng một thoáng: "Sao thế? Em thích màu đen ?"

Nguyễn Ngôn: "..."

"Là nó quá quý giá!"

Chân mày Tưởng Thính Nam giãn đôi chút, cầm lấy tấm thẻ thuận tay nhét túi áo của Nguyễn Ngôn.

"Chỉ là một tấm thẻ thôi mà. Mật mã là sinh nhật em, thích cái gì thì cứ mua."

Nguyễn Ngôn nhận chuyện với đúng là phí lời. Cậu hậm hực lườm . Kết quả Tưởng Thính Nam vài giây thấp giọng : "Đừng làm nũng."

Nguyễn Ngôn cạn lời luôn.

Tưởng Thính Nam dắt trong: "Hôm nay đầu bếp làm món canh vịt hầm nấm cây , em uống nhiều một chút nhé."

Anh vốn bế Nguyễn Ngôn để đút cho ăn, nhưng Nguyễn Ngôn nhất quyết chịu, thế là Tưởng Thính Nam đành lùi một bước, đối diện để gắp thức ăn cho . Nhìn hai cái má của Nguyễn Ngôn phồng lên vì nhai cơm, còn quên nhặt hết cà rốt để một đống bàn, Tưởng Thính Nam khẽ cong môi, nhịn mà thốt lên: "Ngôn Ngôn đáng yêu quá, ngay cả kén ăn cũng thấy đáng yêu."

!!!

Nghĩ đến đây là Nguyễn Ngôn thấy bực. Tưởng Thính Nam đang cõng bộ về phía , bỗng cảm thấy da đầu đau nhói — Nguyễn Ngôn túm tóc .

"Hồi theo đuổi em, em kén ăn cũng khen đáng yêu." Nguyễn Ngôn căm phẫn , "Bây giờ thì chỉ mắng em thôi! nên trân trọng mà."

Tưởng Thính Nam hình. Phải làm đây? Nói gì mới dỗ vợ bây giờ?

Anh theo bản năng xin : "Anh xin bảo bảo, lúc đó tình yêu làm mờ mắt, thế nữa."

Nguyễn Ngôn trợn tròn mắt: "Tưởng Thính Nam, cái gì đấy? Anh c.h.ế.t hả? Ý là bây giờ hết yêu em chứ gì?"

"Không bảo bảo, lỡ lời..."

Lúc Lâm Đông , đập mắt là cảnh Nguyễn Ngôn đang cưỡi lưng Tưởng Thính Nam với vẻ mặt cực kỳ hung dữ, vỗ lấy vỗ để đầu Tưởng Thính Nam như đang đ.á.n.h trống, nhịp điệu cực kỳ sôi động.

Lần Nguyễn Ngôn gọi "ông xã", còn tưởng lầm, nhưng cái bộ dạng mật ... Cậu ôm ngực, suýt chút nữa là thở nổi.

Đang định lên tiếng thì thấy Tưởng Thính Nam như chịu nổi trận "mưa tay" nữa, liền rảo bước chạy biến . Nguyễn Ngôn đang vững lưng , chạy đằng trời cũng thoát .

Nguyễn Ngôn bực vỗ thêm vài cái nữa: "Tưởng Thính Nam! Anh còn dám chạy !"

Đến khi tới trung tâm thương mại, Tưởng Thính Nam cảm thấy sắp chấn động não đến nơi . Nguyễn Ngôn lúc mới đại phát từ bi mà buông tha . Cậu nhảy xuống khỏi Tưởng Thính Nam, đưa bàn tay : "Mau xoa xoa cho em, đầu cứng c.h.ế.t , làm đau hết cả tay em ."

Tưởng Thính Nam nắm lấy bàn tay nắn nhẹ lòng bàn tay, thấp giọng mắng: "Đồ tiểu hư hỏng."

Đây là trung tâm thương mại gần công trường nhất, khác hẳn với những nơi cao cấp mà Nguyễn Ngôn đây. Ở đây chẳng thương hiệu xa xỉ nào, quanh một vòng thì nơi nổi tiếng nhất chắc là cửa hàng KFC ở tầng . như cũng , phù hợp với túi tiền hiện tại của họ.

Nguyễn Ngôn quan sát xung quanh kéo Tưởng Thính Nam một cửa hàng thời trang nam. Tưởng Thính Nam một lượt nhíu mày: "Bảo bảo, thấy phong cách ở đây hợp với em lắm."

"Mua cho mà, em thiếu quần áo ."

Chân mày Tưởng Thính Nam càng nhíu chặt hơn: "Anh cần."

Số tiền trong túi vốn chẳng bao nhiêu, mua đồ thì ưu tiên cho vợ . Anh mặc cái gì cũng , nhưng vợ thì nhất định ăn diện xinh .

Tưởng Thính Nam nhấn mạnh từng chữ: "Mua cho em!"

Lời tác giả:

Hai bọn họ giống như một chiếc bánh bao cháy cạnh và một viên bánh nếp Tuyết Mị Nương .

Tưởng tổng bốc gạch cả ngày mặt mũi lấm lem bụi bặm, nhưng ngày nào cũng chăm chút cho bảo bối sạch sẽ thơm tho, cho bảo bối mặc những bộ quần áo xinh nhất.

Loading...