Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 1: Trọng sinh

Cập nhật lúc: 2026-03-30 08:42:11
Lượt xem: 42

 

"Ông xã, em nuôi sư tử."

Trong xe đột nhiên vang lên câu .

Chiếc Maybach S680 Pullman màu đen vốn là bản kéo dài cải tạo , bên trong khoang xe đặt hai chiếc ghế sô pha da cao cấp cùng một quầy rượu nhỏ xinh. Không gian vốn rộng rãi, thế nhưng Nguyễn Ngôn cứ như kẻ xương, cứ nhất quyết dính chặt lấy Tưởng Thính Nam, cả cuộn tròn trong lòng n.g.ự.c .

Cậu giơ điện thoại lên cho Tưởng Thính Nam xem: "Nuôi một con sư t.ử trắng , đáng yêu bao, còn thể đeo xích vàng cho nó nữa, lắm luôn."

Tưởng Thính Nam một tay cầm máy tính bảng xử lý email, nhưng Nguyễn Ngôn , vẫn dời mắt sang ngay lập tức. Anh liếc màn hình gật đầu: "Trong nước cho phép nuôi, nhưng thể nuôi bên Thái Lan. Chẳng nghỉ dưỡng em thích bên đó ?"

Mắt Nguyễn Ngôn sáng bừng lên: "Em còn mua thêm một chiếc du thuyền nữa. Chiếc mua em thích màu đó, em tự thiết kế màu sơn."

Tưởng Thính Nam dường như chẳng cần suy nghĩ, thốt ngay một chữ: "Mua."

Nguyễn Ngôn chống tay nhỏm dậy, ghé sát "chụtt" một cái rõ kêu lên cằm Tưởng Thính Nam: "Vậy bao giờ mới nghỉ phép đây? Chúng mua sư t.ử nhỏ nhé."

Tưởng Thính Nam dời mắt khỏi máy tính nữa. Lần , ánh mắt thâm trầm của dừng môi Nguyễn Ngôn, chằm chằm hồi lâu mới thấp giọng đáp: "Anh sẽ sắp xếp sớm nhất thể."

Nguyễn Ngôn lúc mới hài lòng, đôi mắt cong lên tít mắt.

Tài xế phía mà tặc lưỡi. Chả trách Tưởng tổng là kẻ cuồng công việc đến thế. Vị ở nhà tiêu tiền như nước, tháng mua máy bay, giờ đòi mua sư tử, thật sợ ngày mai đòi mua luôn một hòn đảo nhỏ chừng.

Chỉ là "máy ngốn tiền" phía mới im lặng nửa phút bắt đầu tìm chuyện. Cái miệng nhỏ cứ liến thoắng ngừng: "Tưởng Thính Nam, lúc ở bên em làm việc thế? Công việc quan trọng hơn em ?"

Câu của Nguyễn Ngôn là vô cớ gây rối. Lần họ đang đường đến một buổi đấu giá, món đồ cuối cùng là một chiếc vương miện hồng ngọc mà Nguyễn Ngôn thích. Cho nên dù địa điểm đấu giá ở tận vùng ngoại ô mất gần một tiếng xe, Tưởng Thính Nam vẫn hoãn hai cuộc họp để đưa .

Thế nhưng đàn ông hề mở miệng phản bác, chỉ bình thản gập máy tính , bàn tay lớn siết lấy eo Nguyễn Ngôn, nhấc bổng đặt lòng ôm chặt.

Chẳng Tưởng Thính Nam ăn gì mà lớn lên, chiều cao áp sát mét chín. Anh thích tư thế , ôm vợ trong lòng như ôm một chú gấu bông, chỉ cần cúi đầu là thể vùi mặt cổ mà hít một thật sâu.

Nguyễn Ngôn là một "em bé thơm tho". Trong nhà hẳn một dãy tủ trưng bày nước hoa dành riêng cho , từ những thương hiệu xa xỉ hàng đầu cho đến những loại chuyên gia pha chế riêng. Thế nhưng bất kể xịt loại nước hoa nào, nồng nàn thanh đạm, Tưởng Thính Nam vẫn luôn bắt trọn mùi hương đặc trưng của riêng Nguyễn Ngôn.

Hơi thở của đàn ông phả cổ mang theo cảm giác ngứa ngáy, khiến Nguyễn Ngôn nhịn né tránh.

lúc , một luồng sáng chói mắt đột ngột loé lên mặt. Ngay đó, tài xế bỗng nhiên bẻ lái gấp. Trong cơn rung lắc dữ dội, Nguyễn Ngôn ngẩng đầu lên và thấy một chiếc xe tải lớn đang lao thẳng về phía .

Rầm ——

Reng reng reng ——

Ánh sáng quá mức chói loà.

Nguyễn Ngôn đột ngột bật dậy giường, cả đầm đìa mồ hôi lạnh. Tối qua rèm cửa khép chặt để lộ một khe hở, ánh mặt trời theo đó rọi , chiếu thẳng mắt .

Cậu nheo mắt , đưa tay lên che bớt ánh sáng. Tiếng chuông báo thức tủ đầu giường vẫn vang lên dứt, Nguyễn Ngôn mất kiên nhẫn vươn tay tắt phụt .

Cậu thẫn thờ giường vài phút mới uể oải bò dậy, lết nhà vệ sinh đ.á.n.h răng rửa mặt. Vừa đến cửa thì em gái Nguyễn Hàm cũng . Cánh cửa quá nhỏ, Nguyễn Ngôn né sang một bên, hai em lách qua một cách chật chội.

Đã ba ngày trôi qua kể từ vụ t.a.i n.ạ.n xe . Nguyễn Ngôn vẫn quen nổi với căn nhà cũ kỹ nhỏ hẹp . Dù thì bất cứ ai từ biệt thự rộng hai ngàn mét vuông đổi sang căn nhà nát đầy sáu mươi mét vuông cũng cần một thời gian để thích nghi thôi.

Nguyễn Ngôn cúi đầu bàn tay , vẫn thấy chút chân thật. Trên ngón tay đang thiếu chiếc nhẫn cưới bằng ngọc xanh đáng giá tám chữ .

Một vụ t.a.i n.ạ.n đưa về mười năm . Ký ức cuối cùng của là cảnh hai chiếc xe đ.â.m sầm , Tưởng Thính Nam ôm chặt lấy để che chở. Dường như còn kịp cảm thấy đau đớn rơi bóng tối mịt mù.

Cậu rửa mặt, đó cầm tuýp kem đ.á.n.h răng kẹp chặt , cố sức nặn mãi mới một mẩu nhỏ. Lông bàn chải thì cứng ngắc, Nguyễn Ngôn cứ nơm nớp lo nó sẽ làm chảy m.á.u nướu. Sữa rửa mặt cũng khó dùng, rửa xong cảm thấy da mặt căng rát. Cậu tìm quanh một hồi, chỉ sờ thấy một lọ kem dưỡng da rẻ tiền bôi đại lên mặt.

Mới sáng sớm mà thở dài tới tám trăm . Khi thấy quả trứng gà cháy đen bàn, Nguyễn Ngôn sụp đổ: "Nguyễn Hàm! Em chiên trứng cháy !"

bận làm nên việc nhà do hai em phiên , hôm nay vặn đến lượt Nguyễn Hàm.

Cô em gái ló đầu từ phòng bếp: "Trời ơi, hai ngày nay khó tính thế? Trước đây chẳng vẫn ăn thế ? Không thích ăn thì trong tủ lạnh bánh mì đấy, ăn tạm cho xong bữa."

Cái gọi là bánh mì đó là hàng khuyến mãi mua ở siêu thị, khô đến mức thể làm mắc nghẹn đến trợn mắt. Hôm qua Nguyễn Ngôn mới ăn một miếng suýt tưởng sắp đầu t.h.a.i nữa.

Cậu quanh bàn ăn một lượt: trứng chiên cháy, mì sợi nấu quá lửa nhũn như canh, còn thêm một đĩa dưa muối đen thui từ đời nào. Nguyễn Ngôn chẳng còn chút cảm giác thèm ăn nào, cuối cùng đành uống một ly nước lọc cho đỡ đói.

Trước ở nhà, bữa sáng nào mà bày đầy một bàn, từ món Trung đến món Tây cho tha hồ chọn, chỉ riêng đầu bếp làm điểm tâm tận ba . là từ giàu xuống nghèo thì khó thật mà.

Nguyễn Ngôn nhịn lấy điện thoại . Cậu hiện vẫn đang dùng loại điện thoại bán cảm ứng phím bấm bên , là hàng cũ của dùng chán đưa , lớp sơn mòn vẹt cả.

Ba ngày khi mới trọng sinh, liên lạc với Tưởng Thính Nam ngay. hiện tại căn bản hề quen , chỉ nhớ mang máng đây từng cũng ở thành phố S. Mấy ngày nay hỏi thăm bạn bè về cái tên "Tưởng Thính Nam" nhưng đều kết quả.

Trong lòng Nguyễn Ngôn bồn chồn yên. Không Tưởng Thính Nam thương , trọng sinh giống ? Nếu ... đến giờ vẫn tới tìm chứ?

Đang lúc phiền lòng thì cửa mở, - bà Lưu Trân - xách theo một túi rau xanh . Cạnh nhà một cái chợ nhỏ, mỗi sáng rau củ ở đó tươi rẻ nên bà thường tranh thủ mua sớm. Chồng mất sớm, một bà chèo chống nuôi hai con hề dễ dàng, nên cái gì tiết kiệm thì tiết kiệm.

Nguyễn Hàm là đầu tiên cất giọng mách lẻo: "Mẹ, kén ăn kìa, sáng chẳng chịu ăn gì cả."

Nguyễn Ngôn bực vơ lấy một quả quýt ném về phía cô bé.

Bà Lưu Trân rảnh để phân xử cho hai em, bà phẩy tay: "Ngôn Ngôn mang rau tủ lạnh . Tối nay tăng ca, hai đứa tự nấu cơm mà ăn, đừng chờ ."

Hai em tức khắc bật dậy, một cái đầy "ý tứ".

Sau đó, hai em bắt đầu chơi oẳn tù tì.

Nguyễn Hàm kéo và thất bại t.h.ả.m hại, cô bé tức tối giậm chân: "Ba ván thắng hai!!"

"Ai rảnh mà tiếp em." Nguyễn Ngôn trực tiếp đầu , coi như thấy: "Tối nay em nấu cơm đấy nhé."

Trong lúc hai em còn đang đấu khẩu, bà Lưu Trân xuống bàn ăn bắt đầu dùng bữa sáng. Cuối cùng bà cũng rảnh tay để giáo huấn Nguyễn Ngôn: "Mấy ngày nay con bắt đầu kén cá chọn canh thế hả? Lây cái thói đó ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-1-trong-sinh.html.]

"Mẹ..." Nguyễn Ngôn nải chuối thâm đen mua theo giá thanh lý bàn, cân nhắc mới mở lời: "Nhà thể nâng cao tiêu chuẩn sống lên một chút ?"

Bà Lưu Trân vô cảm : "Con đưa tiền cho ."

Nguyễn Ngôn nghẹn lời: "Sau ... con sẽ tiền."

Bà Lưu Trân chỉ lạnh lùng một tiếng, thèm đáp.

"Thật mà . Đến lúc đó sẽ dọn đến một căn biệt thự thật lớn, làm gì cũng hầu hạ, ngay cả nước tắm cũng chẳng cần tự tay xả. Đồ trang sức, châu báu nhiều đến mức két sắt cũng chứa hết ." Nguyễn Ngôn kéo ghế xuống đối diện bà, đôi mắt sáng lấp lánh: "Mẹ cứ tưởng tượng ."

Đó là sự thật. Kiếp , vì Tưởng Thính Nam còn cha nên coi của Nguyễn Ngôn như chính của . Anh quan tâm đến vợ còn hơn cả Nguyễn Ngôn.

Đều đặn mỗi tháng đều bác sĩ đến tận nhà kiểm tra sức khỏe cho bà Lưu Trân, báo cáo kết quả thế nào Tưởng Thính Nam cũng đều tự xem qua. Dù bận rộn đến , vẫn luôn dành thời gian đến thăm và ăn cơm cùng bà. Có đôi khi Nguyễn Ngôn ham chơi quên cả lối về, nhưng Tưởng Thính Nam thì bao giờ vắng mặt.

Bà Lưu Trân chẳng buồn con trai bốc phét, xua tay đuổi khéo cho rảnh nợ.

Ngược , Nguyễn Hàm hào hứng chạy tới: "Thế còn em thì ? Em cũng ở biệt thự chứ?"

"Em ..." Nguyễn Ngôn em gái từ xuống một lượt: "Em sẽ nước ngoài, tìm một bạn trai ngoại quốc siêu cấp trai."

Bà Lưu Trân thật sự chịu nổi nữa: "Hết biệt thự đến nước ngoài, nhà sắp đền bù giải tỏa là con trúng độc đắc đấy?"

Nguyễn Ngôn ưỡn thẳng lưng: "Tất nhiên là dựa việc con tìm một chồ... ."

Bà Lưu Trân nghi hoặc: "Con tìm một già á?"

Nguyễn Ngôn vội vàng giải thích: "Là tìm , một còn giàu ."

"Không ngờ đấy Nguyễn Ngôn, con còn ý định ăn cơm mềm cơ ?" Bà Lưu Trân bực bỏ dở cả bữa sáng, tiến tới định vặn lỗ tai : "Sao mà tiền đồ thế hả?!"

"Đau, đau, đau con ơi..." Nguyễn Ngôn vất vả lắm mới cứu cái lỗ tai , ôm lấy tai, uất ức thèm nữa.

Thì chứ? Tưởng Thính Nam là chồng , tiêu tiền của chồng là chuyện thiên kinh địa nghĩa mà.

Thực tế thì hồi mới kết hôn, chính Nguyễn Ngôn cũng cảm thấy chân thật. Tưởng Thính Nam đưa thẻ cho nhưng chẳng dám quẹt nào, mỗi ngày vẫn cần mẫn làm công ăn lương. Chưa đầy nửa tháng , Tưởng Thính Nam lôi " chuyện riêng".

Tập đoàn lớn, với chức vụ thấp bé của thì chẳng bao giờ đủ tư cách tham gia các cuộc họp cấp cao, chỉ khi đến đại hội cuối năm mới Tưởng Thính Nam phát biểu. Khi , đôi mày trông lạnh lùng, toát khí thế uy nghiêm khiến khác kiêng dè.

Thế mà lúc ở nhà, khi lôi đến mặt Tưởng Thính Nam, giống như một đứa trẻ tiểu học phạm , khép nép cúi đầu.

Người đàn ông bóp nhẹ lòng bàn tay , giọng nóng lạnh: "Giao nhiệm vụ cho em, tuần tiêu hết bảy chữ những món đồ em thích. Nếu thành sẽ hình phạt."

Nguyễn Ngôn ngơ ngác ngẩng đầu: "Hả? Hình phạt ạ?"

Bàn tay lớn của đàn ông trượt xuống , vỗ nhẹ lên m.ô.n.g một cái, ý đồ ám chỉ vô cùng rõ ràng. Mặt Nguyễn Ngôn đỏ bừng lên như gấc chín.

Thói quen tiêu tiền như nước của chính là xây dựng từ những ngày đó. Không ngoa khi rằng, cái tính tiêu xài tiếc tay của Nguyễn Ngôn là do một tay Tưởng Thính Nam chiều hư mà thành. Lần đầu tiên xem trình diễn thời trang là Tưởng Thính Nam bên cạnh; đầu nước ngoài là Tưởng Thính Nam dẫn ; ngay cả chiếc máy bay đầu tiên, cũng là Tưởng Thính Nam ôm lòng, cả hai cùng chọn lựa.

Người đàn ông thủ thỉ bên tai : "Anh kiếm tiền là để cho Ngôn Ngôn tiêu, em tiêu càng nhiều, càng vui."

Nghĩ đến đây, Nguyễn Ngôn càng thấy đau lòng.

Huhu... Tưởng Thính Nam...

...

Bà Lưu Trân ăn xong liền xách túi làm. Đống bát đũa vẫn còn ngâm trong bồn rửa. Đáng lẽ hôm nay là lượt của Nguyễn Hàm, nhưng cô bé hẹn xem phim với bạn nên trai với ánh mắt khẩn cầu.

Nguyễn Ngôn lạnh lùng đáp: "Tuần rửa bù cho hai ."

Nguyễn Hàm thầm mắng trai là "đồ lột da" nịnh nọt đồng ý.

Chẳng mấy chốc, trong nhà chỉ còn Nguyễn Ngôn. Cậu chuẩn tâm lý kỹ mới dám bồn rửa bát. Lần cuối cùng rửa bát dường như là chuyện của kiếp . Kể từ khi ở bên Tưởng Thính Nam, từng chạm đầu ngón tay bất cứ việc nhà nào. Đừng là việc nhà, ngay cả tất chân cũng chẳng tự .

Nguyễn Ngôn chiều đến mức sinh hư, thường vòng tay ôm lấy cổ Tưởng Thính Nam từ phía , nũng nịu: "Ông xã, chiều hư em , ngộ nhỡ ở bên cạnh em nữa thì em làm ?"

Tưởng Thính Nam nâng m.ô.n.g lên, cõng lưng, trầm giọng đáp: "Sẽ chuyện ở bên cạnh em ."

Nguyễn Ngôn hài lòng tựa cằm lên vai , còn dụi dụi như một chú mèo nhỏ. Tưởng Thính Nam ít nhưng làm nhiều, những gì hứa với bao giờ thất hứa.

Tí tách.

Nước mắt rơi xuống, hòa lẫn làn nước lạnh trong bồn. Cả hai tay Nguyễn Ngôn đều dính đầy bọt xà phòng, chỉ thể nâng cánh tay lên lau nước mắt một cách vụng về.

Cậu lẩm bẩm trong miệng: "Đồ lừa đảo."

Đã bảo là sẽ rời xa em cơ mà.

Nước mắt cứ thế trào như chuỗi hạt đứt dây. Ngoài nỗi nhớ nhung, còn cảm thấy lo lắng và đau xót khôn nguôi. Khi t.a.i n.ạ.n xảy , hề thấy đau vì bảo vệ trong lòng, chỉ thấy tiếng tim đập thình thịch từ lồng n.g.ự.c .

Vậy còn Tưởng Thính Nam? Lúc đó đau ?

lúc , chiếc điện thoại bàn bỗng rung lên bần bật. Nguyễn Ngôn đang mải buồn bã nên , nhưng khi liếc mắt thấy tên gọi, tim bỗng đập nhanh liên hồi.

Lâm Đông.

Đó là bạn của , nhà mở xưởng sản xuất nên quen rộng. Việc tìm kiếm Tưởng Thính Nam, Nguyễn Ngôn chính là nhờ cậy .

Nguyễn Ngôn run run lau khô tay, bắt máy. Giọng vẫn còn run: "Đông Tử?"

Giọng của Lâm Đông truyền qua chiếc điện thoại cũ kỹ, lẫn cả tiếng rè rè nhưng khiến trái tim Nguyễn Ngôn như thắt .

"Tiểu Ngôn, tớ thật sự tìm một tên là Tưởng Thính Nam !"

Loading...