Trò chơi sinh tồn trong truyện ngược - Chương 61

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-12-21 16:31:06
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Diên thấy thời gian còn sớm, thu dọn chén đũa rời . Anh , căn phòng ấm áp trở một chút nữa trở nên quạnh quẽ. Dụ Trạch Xuyên một sofa h·út t·huốc, thật lâu thể hồi phục tâm trạng. Ngón tay run rẩy, cảm giác một thứ mà luôn kiên trì gìn giữ, nay sụp đổ trong vài lời của Lục Diên, chỉ còn một đống phế tích.

Chỉ cách một bức tường, nhưng là khung cảnh khác.

Sau khi về nhà, Lục Diên lập tức rút điện thoại , nhập một dãy điện thoại bản ghi chú. Trí nhớ của về liệu luôn , nhân lúc Dụ Trạch Xuyên cho xem màn hình điện thoại, ghi nhớ chuỗi .

Đây là một điện thoại , ba chữ cuối giống , tương đối dễ nhớ.

Lục Diên cần liên hệ với thám t.ử tư Dụ Trạch Xuyên, để bịt miệng đối phương!

Nguyễn Tiểu Huy làm thám t.ử tư sáu năm. Cậu từng bàn chuyện ở quán cà phê, từng nhận đầu mối ở khách sạn, nhưng bao giờ nghĩ rằng một ngày sẽ xổm ở quầy hàng xiên que nước bên đường để gặp mặt khách hàng.

Người đàn ông đội mũ lưỡi trai đen đang xổm bên lề đường ăn xiên que. Để tiện ăn, kéo thẳng khẩu trang xuống cằm. Nếu khuôn mặt cực kỳ khác , Nguyễn Tiểu Huy suýt nữa tưởng nhận nhầm khách.

Người tính cách quái gở, tay hào phóng, là kẻ tiền và chú trọng hình thức. Một như , tuyệt đối thể nào làm chuyện xổm ven đường ăn xiên que thế .

Nguyễn Tiểu Huy tới, xổm xuống bên cạnh đối phương, hạ giọng báo ám hiệu: “Một một ba bốn năm?”

“Sáu.”

Người đàn ông đang ăn xiên bình tĩnh phun một chữ, đó dậy, ném chiếc chén ăn xong thùng rác. Lục Diên dùng khăn giấy lau miệng, cuối cùng mới liếc Nguyễn Tiểu Huy một cái: “Cậu họ Nguyễn?”

Thiếu Gay Hồn Bay Một Nữa Iu Các Bạn

Nguyễn Tiểu Huy trông lớn tuổi lắm, chừng mười mấy tuổi, đầu nhuộm một nhúm tóc vàng, dáng vẻ lưu manh, quá trai nhưng cũng quá khó coi. Kiểu quả thực thích hợp làm công việc tình báo.

Nguyễn Tiểu Huy như : “Chính là đây, Lục , ngài tra cái gì, vợ ngoại tình điều tra kẻ thù? Bảo đảm sẽ làm cho ngài đấy, giá cả cũng chăng…”

Cậu còn dứt, bỗng nhiên cảm thấy khuôn mặt Lục Diên quen mắt, giọng chợt im bặt. Sau khi liên tưởng đến họ của đối phương, lập tức đổi sắc mặt: “Là ngài ?!”

Quả hổ là thám t.ử tư, mắt hơn Trạch Xuyên nhiều.

Lục Diên cũng che giấu, trực tiếp thẳng vấn đề: “Tôi bỏ tiền thuê điều tra , hôm nay hẹn đến đây, chính là giúp che giấu một tháng. Nói giá .”

Sắc mặt Nguyễn Tiểu Huy khỏi vô cùng đặc sắc, ngành nghề của bọn họ thực pháp luật bảo hộ, khó hơn thì thậm chí còn xâm phạm quyền riêng tư.Cậu và khách hàng luôn liên hệ theo hình thức đơn tuyến một đối một, vì hiểu Lục Diên tìm bằng cách nào.

Nguyễn Tiểu Huy , giống như quả bóng cao su trơn tuột thể nắm bắt: “Lục , tuy rằng ngài tra bằng cách nào, nhưng ăn cơm hai nhà dễ bội thực lắm. Tuy học vấn   cao, nhưng cũng làm trọng danh dự. Lỡ như tin đồn truyền ngoài, làm kiếm cơm trong nghề nữa?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-choi-sinh-ton-trong-truyen-nguoc/chuong-61.html.]

Cậu còn kịp hết câu, bả vai bỗng truyền đến một lực mạnh. Lục Diên vươn tay nắm lấy , kéo sát , xoay một cách thô bạo, giơ tay chỉ lên phía đầu, khóe môi cong cong như : “Cậu xem đó là cái gì?”

Nguyễn Tiểu Huy theo bản năng ngẩng đầu, lúc mới phát hiện đỉnh đầu là một cái camera theo dõi.

Lục Diên cố ý chọn nơi để gặp mặt, giọng nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng khiến tâm trạng Nguyễn Tiểu Huy trong nháy mắt tệ hại đến cực điểm: “Kiếm cơm sai, nhưng nếu kiếm cơm đến mức thành cơm tù, thì ho gì.”

“Cậu điều tra lâu như , thế nào cũng tính là xâm phạm quyền riêng tư ? Cậu xem, nếu báo án, cảnh sát xử lý ? Nghĩ , ngay cả khi báo án, đến che giấu hành tung  còn làm xong, để phát hiện. Thám t.ử tư nào lề mề như ? Tin tức mà truyền ngoài, còn mặt mũi nào mà tiếp tục lăn lộn trong nghề nữa?"

Lục Diên kiên nhẫn giúp Nguyễn Tiểu Huy phân tích lợi hại, xong liền buông vai , cuối cùng hỏi thêm nữa: “Cậu tiền , bảo đảm trả giá.”

Nguyễn Tiểu Huy gặp kẻ cứng cựa, liền khẽ c.ắ.n răng, giơ một bàn tay lên sáu: “Ít hơn con thì !”

Lục Diên kinh ngạc nhướng mày: “Sáu ngàn? Rẻ như ?”

Sắc mặt Nguyễn Tiểu Huy cứng đờ: “……?”

nghèo đến phát điên ?

Nguyễn Tiểu Huy nghiến răng nghiến lợi : “Là sáu vạn! Sáu vạn!”

Lục Diên thầm nghĩ đúng là nghèo đến phát điên. Anh lạnh giọng: “Chỉ bảo bịa một câu dối, bắt liều mạng . Giảm chút , ba ngàn là đủ.”

Nguyễn Tiểu Huy kinh ngạc: “Không ngài trả giá ?”

Lục Diên nhướng mày: “Tôi chỉ mặc cả, chứ sẵn sàng làm cái ví tiền cho . Lần tính nửa giá, tháng việc sẽ tìm.”

Nguyễn Tiểu Huy tái mặt: “Lục , ngài c.h.é.m giá , mà là c.h.é.m gãy xương ! Giảm một nửa thì vẫn còn sáu ngàn chứ!”

Lục Diên: “Vậy sáu ngàn, thành giao.”

Nguyễn Tiểu Huy: “……”

Rõ ràng là Nguyễn Tiểu Huy chỉ là ngoài bàn chuyện làm ăn, mà lúc trở về nhà mang theo cảm giác như thể thổ phỉ cướp sạch. Cậu chịu đựng nỗi bi thống trong lòng, run rẩy tìm chiếc điện thoại dự phòng, đó gọi điện thoại : “Alo… Có Dụ …”

“Người mà ngài bảo điều tra… tìm . Ở xa… trong nhà tang nên vội vàng về chịu tang. Nơi đó là vùng núi sâu hẻo lánh, nghèo đến mức gần như cách biệt với bên ngoài…”

“Không rõ lắm… Đại khái bảy tám ngày gì đó sẽ về… Được… Tôi sẽ tiếp tục theo dõi… Có tin tức sẽ báo ngay cho ngài…”

Loading...