Hoắc Lang dứt lời búng tay. Lập tức, hai vệ dẫn một nam t.ử tuấn tú trói chặt — chính là Lâm An Quận Vương.
Triệu Khang kinh giận. Hoắc Lang ép thành kẻ cô độc ? G.i.ế.c một Hoàng thúc đủ, giờ còn động đến cả đường . Hắn quát: “Nhiếp Chính Vương, Lâm An Quận Vương là tôn thất, ngươi thể đối xử như ?!”
Hoắc Lang khẽ nhếch môi: “Bệ hạ đừng giận. Thần chỉ ngài giải quyết chút phiền toái. Nếu ngài mắt, cứ cho cởi trói là .”
Chỉ một ánh mắt của y, vệ lập tức tiến lên tháo dây. Triệu Thái quỳ xuống, vẫn cố giữ bình tĩnh, cúi đầu hành lễ: “Vi thần tham kiến bệ hạ.”
Triệu Khang hỏi: “Lâm An Quận Vương, chắc ngươi lời Mặc công tử. Thi thể nữ nhân , ngươi nhận ?”
Triệu Thái liếc t.h.i t.h.ể lập tức dời mắt như ghê tởm: “Bẩm bệ hạ, nàng tên Lục Liễu, là nha vi thần mua vài năm . Vì phẩm hạnh nên đuổi về thôn trang làm việc. Còn vì nàng c.h.ế.t, vi thần , mong bệ hạ điều tra rõ.”
Hắn tuyệt nhiên thừa nhận chuyện lén nuôi thất. Lời lấp lửng, tránh nặng tìm nhẹ, trơn tru khó nắm bắt.
Thiếu Gay Hồn Bay Một Nữa Iu Các Bạn
Công Tôn Mặc phe phẩy quạt, chậm rãi hỏi: “Vậy quận vương và nha hề quan hệ gì?”
Triệu Thái lạnh: “Thật nực . Bổn vương nữ t.ử nào mà chẳng , để mắt đến một nha hèn mọn?”
Công Tôn Mặc bước lên một bước, mỉm : “Người làm việc gì cũng để dấu vết. Không chỉ một câu là xong.”
Nói , lấy một xấp giấy, đếm từng tờ: “Đây là giấy mua ruộng cho Lục Liễu, đều tên nàng. Đây là khế bán của những hầu hạ nàng. Còn đây là lời chứng của hàng xóm, xác nhận quận vương thường xuyên qua hơn hai năm, chu cấp đầy đủ. Đêm xảy chuyện, ngài còn cãi với nàng. Người hầu thấy tiếng , đó thấy gia phó của ngài khiêng một bao tải rời …”
Hắn “soạt” một tiếng gập quạt : “Trong bao đó, chắc dưa hấu chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-choi-sinh-ton-trong-truyen-nguoc/chuong-560.html.]
Mỗi lời , mặt Triệu Thái tái . Khi Công Tôn Mặc dùng quạt hất tấm vải trắng phủ thi thể, lộ khuôn mặt mục rữa, đôi mắt đục ngầu như vẫn trừng trừng , Triệu Thái càng hoảng loạn.
Hắn đẩy mạnh Công Tôn Mặc , bò lên phía : “Bệ hạ! Người dám vu khống hoàng quốc thích giữa triều đình, tội đáng c.h.ế.t! Xin bệ hạ làm chủ cho vi thần!”
Triệu Khang Hoắc Lang bên cạnh thản nhiên như , há miệng im lặng.
Công Tôn Mặc thở dài: “Ta cả lẫn chứng cứ. Người hầu còn khai rằng quản gia của ngươi từng đưa Bích Lưu Châu cho Lục Liễu. Chuyện là thật giả?”
Triệu Thái lập tức phản bác: “Vớ vẩn! Bích Lưu Châu đang ở chỗ chính thê của , thể rơi tay một tiện tỳ!”
Hắn dám thừa nhận. Nếu Hoắc Diễm , e rằng mạng khó giữ.
Công Tôn Mặc khẽ xoay cổ tay, lấy một viên ngọc xanh biếc trong suốt: “Vậy tại lúc nghiệm thi Lục Liễu, tìm thấy Bích Lưu Châu trong bụng nàng? Chẳng lẽ Triệu gia hai viên?”
Đêm đó, vì cãi vã, Lục Liễu cầm ngọc đòi tố cáo. Triệu Thái xông tới giành . Không ngờ nàng nuốt luôn viên ngọc. Hắn bóp c.h.ế.t nàng cũng lấy . Sau đó sai c.h.ặ.t x.á.c tìm ngọc, nhưng đêm tối, bọn gia phó qua loa vài nhát thấy.
Giờ thấy viên ngọc trong tay Công Tôn Mặc, Triệu Thái hoảng loạn lao tới: "Trả cho !”
Chưa kịp chạm , cửa điện bỗng đá tung. Một nữ t.ử mặc kỵ trang đỏ ngược sáng bên ngoài. Khi nàng bước , mới nhận — Hoắc Diễm.
Hoắc Lang nâng chén , giọng thản nhiên: “Nhị đường đến thật đúng lúc. Bích Lưu Châu đang ở trong tay ngươi ?”
Hoắc Diễm siết c.h.ặ.t t.a.y trong tay áo, ánh mắt lạnh lùng Triệu Thái đang run rẩy. Nàng mỉa mai:
“Xem xứng với Bích Lưu Châu của Triệu gia. Ngươi thà lén tặng cho một ả từ hoa lâu chuộc , cũng chịu đưa cho . Triệu Thái, nếu ngươi thật lòng thích nàng , cứ thẳng. Chẳng lẽ còn cố bám lấy cái vị trí quận vương phi buông?”