"Kể từ hôm nay trở , tuyên bố Đội tự vệ Ma Quỷ Thành chính thức thành lập! Tất cả quý vị ở đây đều là thành viên của đội. Kẻ hèn bất tài , tạm thời đảm nhiệm chức đội trưởng. Lát nữa ăn xong bữa sáng, sẽ dẫn tiến hành huấn luyện dị năng. Yêu cầu hành động đều tuân theo chỉ huy, hiểu ?!"
Phong Hướng Minh nghi hoặc giơ tay: "Lục ca, huấn luyện dị năng là gì ạ?"
Lục Diên sửa : "Gọi là đội trưởng."
Phong Hướng Minh ngoan ngoãn lời: "Đội trưởng, xin hỏi huấn luyện dị năng là gì ạ?"
Lục Diên ở chỗ cao cầm loa, hắng giọng : "Khụ, đúng theo nghĩa đen, đó là huấn luyện nhằm giúp các kích hoạt dị năng."
"Xôn xao ——!"
Lời Lục Diên dứt, lập tức gây sự xôn xao khắp nơi. Thần sắc khó nén vẻ kinh hãi và ngạc nhiên, thậm chí nghi ngờ tai vấn đề. Kích hoạt dị năng?! Làm thể?!!!
Phong Hướng Minh kinh ngạc đến mức làm rơi cả cây kẹo que trong miệng. Tuy rằng lãnh đạo mới nhậm chức sẽ dùng những lời hứa hẹn để cổ vũ lòng , nhưng cái "bánh vẽ" mà Lục Diên vẽ quá lớn ! Viện nghiên cứu giám sát nghiên cứu mười mấy năm vẫn tìm cách để thường đạt dị năng, mà Lục Diên tuyên bố giúp bọn họ kích hoạt dị năng?!
Mạnh Tích Xuyên vui vẻ: "Thấy , sớm tinh thần vấn đề ."
Trần Diễm nhanh tay lẹ mắt kéo Lục Diên xuống khỏi bục diễn thuyết, lập tức tắt âm loa phóng thanh, hạ giọng nhắc nhở: "Đội trưởng, loại lời tuyệt đối đừng bừa!"
Khao khát dị năng của thường là điều khó thể tưởng tượng. Việc Lục Diên gần đây thành lập đội ngũ vốn gây chú ý, bây giờ tùy tiện những lời thể giúp họ kích hoạt dị năng, lỡ làm , e rằng sẽ của Thiên Không Thành lợi dụng kẽ hở để châm ngòi thổi gió, dễ khiến lòng quân rối loạn.
Lục Diên cũng giải thích nhiều, dù chuyện quả thật chút hoang đường. Anh vươn tay vỗ vai Trần Diễm, bảo đối phương cử em đội tuần tra canh gác ở gần đó, để ai lén, đó mở miệng gọi tên vài : "Đường Khiếu, Trần Diễm, Phong Hướng Minh, Mạnh Tích Xuyên, các theo một chuyến."
Tòa nhà văn phòng phía đường Vân Đoan một phòng chứa đồ. Ban đầu Lục Diên tìm một nơi riêng tư để chuyện, nhưng ngờ đẩy cửa thấy bên trong là ngủ la liệt sàn. Anh tìm xung quanh một hồi, phát hiện những nơi thể ở về cơ bản đều chật cứng . Cuối cùng, chỉ thể tìm một khu rừng cây xanh hóa trống trải để xổm mở cuộc họp cho họ.
Thiếu Gay Hồn Bay Một Nữa Iu Các Bạn
Lục Diên thần sắc nghiêm túc, hạ giọng : "Nghe đây, chuyện sắp tới vô cùng quan trọng, thậm chí thể liên quan đến sự sống còn của bộ Ma Quỷ Thành chúng ."
Phong Hướng Minh giữ vẻ nghiêm túc, nhưng năm họ đang xổm bên bồn hoa nhỏ, cảnh tượng thế nào cũng thấy ngớ ngẩn. Cậu vỗ một cái lên đùi đuổi con muỗi lên tiếng thúc giục: "Đội trưởng, chuyện gì thì cứ ."
Mạnh Tích Xuyên: “Hay là đợi mua tòa nhà văn phòng bên hãy .”
Hắn xổm trong bụi cỏ để bàn chuyện.
Lục Diên liền lật cổ tay, trong lòng bàn tay trống rỗng xuất hiện một tia chớp màu tím lam, phát tiếng điện lưu nhỏ: "Những gì nãy là thật, thể giúp các dị năng, chỉ cần giật điện một chút là ."
Phong Hướng Minh hoảng sợ, cảm thấy Lục Diên lẽ thật sự phát điên, lắp bắp : "C... c... c... Còn giật điện một chút ư?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-choi-sinh-ton-trong-truyen-nguoc/chuong-507.html.]
Mạnh Tích Xuyên cũng vẻ mặt kỳ quái: "Anh đùa đấy , giật một cái là thành tro , còn dị năng nữa chứ!"
Lục Diên: "Đương nhiên là thật, các thử xem chẳng sẽ ngay ."
Phong Hướng Minh sợ đến mức phịch xuống đất, vội vàng trốn Mạnh Tích Xuyên: "Đội trưởng, đừng dọa , còn trẻ lắm, c.h.ế.t sớm như ."
Lục Diên thấy dám, bèn đưa tay về phía Mạnh Tích Xuyên: "Vậy thì ?"
Mạnh Tích Xuyên thấy thế xỏ hai tay ống tay áo, lắc đầu như trống bỏi, sống c.h.ế.t dám vươn tay: "Anh nghĩ là thằng ngốc ? Bị giật một cái là dị năng, thì viện giám sát của chúng còn nghiên cứu cái quái gì nữa!"
Đó là lời thật lòng.
Lục Diên xung quanh một vòng, nhướng mày: "Các thật sự thử ? Vậy tìm bên ngoài ?"
Hắn vốn dĩ coi Phong Hướng Minh và những khác như tâm phúc để bồi dưỡng, nên mới họ kích hoạt dị năng tiên. Không ngờ rằng ai cũng nhát c.h.ế.t . Ngay khi Lục Diên dậy chuẩn ngoài tìm mục tiêu, Đường Khiếu vẫn luôn im lặng bỗng nhiên lên, dùng đôi mắt đen láy sáng ngời chằm chằm : "Đội trưởng, thử!"
Lục Diên dừng bước, vẻ ngạc nhiên: "Cậu chắc chắn chứ?"
Phong Hướng Minh lặng lẽ kéo Đường Khiếu một cái, hạ giọng lo lắng : "Này, đừng dại dột, lừa đấy, thật sự tin !"
Trần Diễm trầm mặc một lát, cũng dậy : "Tôi cũng thử."
Thật vẫn tin chuyện Lục Diên giật điện một cái là thể dị năng lắm, đơn thuần là vì lớn mật, hơn nữa hiện tại coi là cấp của Lục Diên, tuân lệnh là điều nên làm.
Lục Diên khẽ bấm cái nút nhỏ màu đỏ giấu trong tay áo. Anh thầm nghĩ, đứa nhóc lá gan cũng lớn thật. Trần Diễm đồng ý thì trong dự kiến của , ngờ Đường Khiếu cũng gan : "Cậu sợ lỡ tay giật c.h.ế.t ?"
Đường Khiếu mím môi bình tĩnh : "Trên đời phần thưởng nào mà mạo hiểm cũng . Nếu c.h.ế.t thì đó là do vận may của , sẽ trách ."
Nói vươn một bàn tay trông còn ngây ngô, vì căng thẳng mà run rẩy . Lòng bàn tay chi chít vết thương và vết chai dày, lặng lẽ kể những ngày tháng ở khu ổ chuột Ma Quỷ Thành trôi qua như thế nào.
Lục Diên : "Được, là đầu tiên. Lúc giật điện thể đau, nhịn qua là ."
Nói vươn tay về phía Đường Khiếu, cố ý làm chậm tốc độ để quan sát phản ứng của đối phương. Tuy đối phương sợ hãi nhắm mắt , nhưng tay hề rụt về, cả căng cứng đến tột cùng.
"Rẹt ——!"