Hình Uyên nghiến răng đầu tìm kẻ gây tội, nhưng chỗ bên cạnh sớm mất độ ấm. Chỉ một mảnh giấy nhắn đặt tủ đầu giường, đè bó hoa hồng đỏ tươi ngày hôm qua, đó một hàng chữ rồng bay phượng múa:
【 Tôi việc gấp, . Bếp bữa sáng, nhớ ăn. 】
“Rắc ——”
Hình Uyên trực tiếp vò tờ giấy trong tay thành cục ném xuống đất. Sắc mặt âm trầm, tức giận đến lồng n.g.ự.c phập phồng thôi. Lục Diên coi là gì chứ? Ngủ xong phủi m.ô.n.g bỏ , chỉ một mảnh giấy rách đuổi khéo , quả thực là mơ giữa ban ngày!
giận thì giận, hiện tại quả thật cách nào tìm đối phương tính sổ.
Hình Uyên bò dậy phòng tắm tắm rửa, tìm một bộ quần áo sạch để . Hắn vốn thói quen ăn sáng, nhưng chợt nhớ tới lời nhắn ghi chú, ma xui quỷ khiến đến nhà bếp thử. Chỉ thấy cháo ấm trong nồi, ngoài còn mấy hộp đồ ăn tinh xảo đặt trong hộp giữ nhiệt.
Lục Diên nấu ăn, chỉ nấu cháo và hấp bánh bao, còn các món nhỏ đều mua từ nhà hàng gần đó, cũng coi như là tâm.
Hình Uyên bên bàn ăn, nếm thử mỗi món một chút, nhưng tâm tình vẫn chẳng lên là bao. Hắn mở màn hình di động, tùy tiện lướt qua danh sách bạn bè, phát hiện Lục Diên hề gửi cho một tin nhắn nào, trái Lạc Dương gửi cả đống tin, thúc giục đến Thiên Giai tập hợp để càn quét kẻ lang thang. Hôm nay đến phiên đội Một canh gác, đến trễ thì .
Thấy , Hình Uyên chỉ đành quần áo khỏi cửa. Cặp lông mày sắc bén của nhíu chặt kẹp cả ruồi. Hắn thầm nghĩ, đời còn ai sống uất ức hơn ? Mới hôm qua đè giường làm cả đêm, còn kịp hồi phục chiến trường g.i.ế.c quái vật.
Thật , Hình Uyên thật sự hiểu lầm Lục Diên. Sáng sớm quả thật gặp sự kiện đột xuất.
Khi trời còn sáng hẳn, Lục Diên đột nhiên nhận một cuộc điện thoại lạ. Tọa độ điện thoại đến từ Thiên Không Thành, nhưng bên trong truyền giọng lắp bắp của em trai , Lục Tiểu Chiêu: “Anh… cái đó… Anh đang ở Thiên Không Thành ? Anh thể đến Chấp Chính Đại Lâu một chuyến ? Đêm qua đột nhiên một đống xông nhà, là tìm . Em bảo ở đây, thế là họ đưa em tới Thiên Không Thành luôn , mau qua đây …”
Khi xong câu cuối cùng, giọng Lục Tiểu Chiêu ẩn chứa tiếng nức nở. Cậu là một kẻ lang thang, kết quả mơ mơ màng màng rơi Thiên Không Thành là Dị năng giả. Hiện tại quả thực hoảng loạn tột độ.
Lục Diên cau mày: "Cậu hiện tại ở ?"
Điện thoại dường như chuyển cho khác.
Giọng ôn hòa, thanh lịch, giống Bí thư Hà Chú mà Lục Diên gặp tường phòng ngự hôm đó: "Lục ? Xin ngài đừng căng thẳng, em trai ngài hiện tại an . Tổng Viện trưởng của chúng cảm ơn sự giúp đỡ của ngài ngày hôm đó, gặp mặt mời ngài dùng bữa. Không ngài tiện ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-choi-sinh-ton-trong-truyen-nguoc/chuong-454.html.]
Mặc dù đối phương dùng ngôn ngữ khách khí, lễ phép, nhưng cho chút đường sống để từ chối, đặc biệt khi Lục Tiểu Chiêu hiện tại vẫn đang trong tay họ.
Lục Diên lặng lẽ xoay nhẹ điện thoại, trong lòng quá kinh ngạc. Nói thật, việc chính quyền Thiên Không Thành tìm đến tận cửa chỉ là chuyện sớm muộn, nhưng ngờ tốc độ của đối phương nhanh đến . Anh cau mày phun hai chữ: "Địa chỉ."
Đầu dây bên lập tức báo một chuỗi địa chỉ chi tiết, ngữ khí từ đầu đến cuối đều vô cùng cung kính: "Khi đến lầu sẽ chuyên viên dẫn ngài lên."
Lục Diên trực tiếp cúp điện thoại.
Chấp Chính Đại Lâu tọa lạc đối diện Cao Ốc Tinh Không, cùng tòa nhà văn phòng của Đặc khu Dị năng hình thành thế chân vạc. Lục Diên lái xe đến địa chỉ Hà Chú , dừng xe để sang bộ quần áo màu đen thuần, đeo khẩu trang, lúc mới mở cửa xe bước xuống.
Bên ngoài sớm chờ sẵn lầu, vài đàn ông mặc vest màu lam thấy Lục Diên bước xuống xe, liền trao đổi ánh mắt, lập tức tiến lên đón: "Xin hỏi Lục ? Hà Bí thư cử chúng đến đón ngài, ông đợi lầu. Mời."
Nếu Lục Diên mặc một bộ thường phục, phỏng chừng sẽ ai nhận . một khi mặc đồ đen và đeo khẩu trang, quả thực chẳng khác nào một dấu hiệu di động. Ngày kẻ lang thang tấn công thành phố, hầu như tất cả nhân viên chính phủ đều thấy tường phòng ngự triệu hồi lôi điện, khiến cục diện đổi bất ngờ, trời đất biến sắc, thực lực kinh khủng đủ để sánh ngang Hình Uyên. Vì , ấn tượng của họ về Lục Diên đặc biệt sâu sắc.
Đi thang máy ánh sáng đến tầng 27, bộ tầng là khu hội nghị. Lục Diên nhân viên lễ tân hướng dẫn một phòng họp bàn tròn, chỉ thấy Lục Tiểu Chiêu đang co rúc như một con chim cút rụt cổ ở góc, bên cạnh là một đàn ông đeo kính, vẻ ngoài văn nhã, rõ ràng là Bí thư Hà Chú.
"Anh!"
Lục Tiểu Chiêu thấy Lục Diên, mắt lập tức sáng lên, vội vàng dậy chạy đến mặt , y như thấy cứu tinh: "Anh, cuối cùng cũng đến!"
Lục Diên quét mắt Cậu từ xuống một cái, thấy khuôn mặt Lục Tiểu Chiêu trắng trẻo sạch sẽ, còn một bộ quần áo mới, hẳn là chịu sự ngược đãi phi nhân tính nào, trái tim treo lơ lửng của lúc mới tạm thời buông xuống.
Xung quanh đều là đội tuần tra mang theo vũ khí, Lục Tiểu Chiêu là Du đãng giả, vạn nhất phận bại lộ thì hậu quả thật dám tưởng tượng.
Thiếu Gay Hồn Bay Một Nữa Iu Các Bạn
Lục Diên hỏi đầy ẩn ý: "Cậu gây thêm phiền phức cho chứ?"
Lục Tiểu Chiêu còn kịp lên tiếng, Hà Chú dậy bước tới, mỉm : "Lục gì , gây phiền phức là chúng mới đúng, tự tiện đưa đến đây khi sự cho phép của ngài, hy vọng ngài phiền lòng."
Lục Diên cũng đầy ẩn ý: "Quả thật gây cho nhiều phiền phức."
Đôi mắt cặp kính của Hà Cú hiện lên một tia hổ. Thật , nếu bất đắc dĩ, ông cũng dùng chiêu . Chỉ là Lục Diên quá mức thần bí, ngoài ngày đầu tiên lộ diện, mấy ngày đó ngay cả bóng dáng cũng thấy, bọn họ cũng trải qua nhiều cuộc điều tra mới tìm địa chỉ của Lục Diên.