Nhìn theo hướng ngón tay y chỉ, một bóng dáng màu trắng lúc ngoài hành lang, rõ ràng chính là Ludwig ngang qua nơi . Hắn mới thành nhiệm vụ trở về, qua cửa sổ phát hiện bên trong một bóng hình quen thuộc, theo bản năng dừng bước, ngờ chính là Amber.
Sao là ?
Ludwig rõ động tĩnh bên trong, chỉ thấy Amber và Peddie chủ nhiệm gì đó, đó dậy về phía cửa. Trong lòng bỗng hoảng hốt hiểu, theo bản năng trốn góc cầu thang, khi phản ứng thì âm thầm nhíu mày:
C.h.ế.t tiệt, làm chuyện trái với lương tâm, trốn làm gì?
hiện tại bước thì cũng muộn, trong tầm mắt đang cúi xuống bỗng nhiên xuất hiện một đôi giày da màu đen dính bụi trần, trông vô cùng quen mắt. Mới lâu đây, Ludwig đôi giày nhẹ nhàng giẫm lên, hôn đến rối tinh rối mù ngay bàn sách trong phòng ngủ.
Giọng trầm thấp của Amber vang lên từ đỉnh đầu, ẩn chứa vài phần ý khó phát hiện: “Ludwig Thiếu tướng, thật khéo ha.”
Ludwig thể cứng đờ, đành ngẩng đầu về phía Amber, thần sắc ít nhiều chút hổ: “Sao ngài đột nhiên đến Quân bộ?”
Hôm nay Amber ăn mặc vô cùng trang trọng, từ cổ áo đến gấu quần đều chỉnh tề nghiêm cẩn, phẳng phiu đến mức tìm nổi một nếp nhăn thừa. Nút tay áo dùng loại ngọc bích mà giới quý tộc thường ưa chuộng, mà là hổ phách trầm lặng nhưng quý hiếm, thứ tinh hoa trải qua ngàn vạn năm mới ngưng tụ thành hình, sắc màu vặn tương tự đôi mắt của Ludwig.
Hắn đưa tay khẽ chỉnh nút tay áo, động tác ung dung tự tại, giọng cũng hời hợt như : “Không gì cả. Chỉ là tình cờ thấy Quân bộ đang tuyển dụng văn chức, nên tới xem thử thôi. Dù ở nhà cũng rảnh rỗi, chẳng việc gì làm.”
Ludwig dựa lưng vách tường, tư thế khiến trông vẻ lười nhác, đuôi lông mày nhếch lên: “Các hạ, cái nơi c.h.é.m g.i.ế.c nhiều như Quân bộ hề thích hợp với trùng đực, huống hồ Peddie chủ nhiệm ghét việc tuyển dụng trùng đực đây.”
Amber: “Thật ? mà Peddie chủ nhiệm đồng ý cho em ngày mai nhậm chức .”
Lần Ludwig thật sự chút kinh ngạc: “Sao ông đồng ý cho nhậm chức?”
Amber cố ý trầm ngâm một lát: “Ừm…… Có lẽ bởi vì em với ông rằng em thích một trùng cái đang làm việc ở Quân bộ, nên em ở gần hơn một chút, ông liền đồng ý?”
Lời lẽ vẻ nửa thật nửa giả, mấy đắn. Amber dứt lời, đầy hứng thú về phía Ludwig, vốn nghĩ đối phương sẽ như , mặt mày đỏ bừng, nhưng ngờ Trùng Cái chỉ khó hiểu hỏi : “Thật sự ư?”
Amber hỏi : “Chẳng lẽ em lừa gạt ?”
Y dứt lời, cổ tay bỗng siết chặt. Còn kịp phản ứng, Amber kéo mạnh căn phòng chứa đồ bên cạnh.
Tầm mắt lập tức chìm một mảng tối mờ. Không gian nửa kín nửa hẹp, đủ để khiến khó xoay trở. Những giá sách cũ kỹ dựng sát tường, đó chất đầy hồ sơ phủ bụi dày, mang theo mùi giấy mục lâu năm. Lưng Amber va mạnh ván cửa, cánh cửa phía khép sầm , chặn ánh sáng từ hành lang.
Ludwig áp sát lên y, cách gần đến mức còn một khe hở nào để tránh né. Hắn tiến thêm nửa bước, bộ sức nặng dồn ép xuống, thở nóng rực mang theo áp lực nguy hiểm phả sát bên tai Amber.
Giọng trầm thấp vang lên, lạnh lẽo mà sắc bén: “Các hạ , dối tuyệt đối là một thói quen .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-choi-sinh-ton-trong-truyen-nguoc/chuong-266.html.]
Ludwig bao giờ là kẻ ngu xuẩn. Ngón tay thon dài lạnh lẽo của móc lấy chiếc cà vạt màu lam thẫm của Amber, cuốn một vòng một vòng, khi dùng sức kéo sẽ mang cảm giác nghẹt thở: “Ngài đến đây là vì con Trùng Đực tên Phương Vân ?”
Thật thông minh.
Amber ôm lấy vòng eo của Ludwig, đẩy ngược đối phương đè cánh cửa. Lông mi y rũ xuống, trong mắt thoáng hiện một tia tán thưởng: “Sao thể tính là dối , Ludwig, đúng là đang công tác tại quân bộ mà.”
Ludwig bực bội nhíu mày, ngữ khí bỗng nhiên lạnh lẽo: “ hề thích , cho nên cần dùng loại chuyện để lừa gạt !”
Trong lòng Trùng Cái , nơi sạch sẽ nhất lẽ là khu vực gọi là tình cảm, thể chịu đựng bất cứ sự tính toán khinh nhờn nào. Câu của Amber vô hình giẫm trúng vùng cấm kỵ của .
Amber khẽ khựng khi . Nụ như chiếc mặt nạ treo gương mặt y cuối cùng cũng dấu hiệu rạn nứt, khóe môi thu liễm vài phần. Y nghiêm túc Ludwig một cái, ánh mắt trầm tĩnh đến lạ.
Y cũng thấy tức giận, cũng giải thích điều gì, mà là trong bóng đêm chầm chậm tiến tới đối phương, đặt xuống một nụ hôn ôn nhu lên gương mặt .
Ludwig theo bản năng lùi tránh, nhưng kịp thoát Trùng Đực ôm chặt ngang eo. Giày quân đội của va giày da của đối phương, ép sát tường. Nụ hôn lập tức trở nên hỗn loạn, dồn dập, khiến đầu óc trống rỗng trong khoảnh khắc, chỉ còn thở giao thoa và nhịp tim rối loạn kiểm soát.
“Ưm...”
Ludwig giãy giụa vài cái liền thuận theo, một tay vòng qua cổ Trùng Đực, một tay câu lấy cà vạt đối phương. Hành động đáp trả nụ hôn vẻ mới lạ, nhưng mang theo một luồng cảm giác bá đạo bẩm sinh, coi loại chuyện như chiến trường g.i.ế.c địch .
Thiếu Gay Hồn Bay Một Nữa Iu Các Bạn
Amber vô luận làm chuyện gì đều luôn nhanh chậm. Đầu ngón tay thon dài của y chậm rãi xuyên qua mái tóc mềm mại của Trùng Cái, từ từ tăng thêm lực đạo, khiến nụ hôn trở nên sâu hơn, nhất thời tạo loại cảm giác như linh hồn đều mút ngoài.
Từ khi tiến Trùng tộc, mỗi ngày Amber đều lên mạng tìm hiểu cái thế giới xa lạ . Y khẽ c.ắ.n vành tai trắng nõn của Ludwig, cho đến khi nó biến thành màu đỏ, lúc mới đầy hứng thú hỏi: “Việc chúng làm, tính là đang yêu đương vụng trộm ?”
Lời khiến Trùng Cái chán ghét cảm thấy hổ thẹn, nhưng cũng mang đến một loại cảm giác kích thích khó mà diễn tả .
Ludwig thấy đôi chân chút nhũn . Hắn lười nhác nheo đôi mắt , cố ý để một dấu hôn màu đỏ cổ Amber, mang đầy ác ý : “Yêu đương vụng trộm? Ngài đối với loại chuyện dường như kinh nghiệm?”
Amber nhạt, dùng đầu ngón tay khẽ cào cằm : “Chỉ vụng trộm cùng thôi, thế nào?”
Ludwig nắm lấy tay y, tuy rằng đang , ngữ khí ẩn chứa sự nguy hiểm khó hiểu: “Vậy thì nhất đừng để chạm mặt khi làm loại chuyện với Trùng Cái khác.”
Đuôi lông mày Amber nhếch lên: “Ludwig, về sự một lòng của em, cứ việc yên tâm.”
Ludwig bộ dáng Trùng Đực trêu hoa ghẹo nguyệt , kỳ thực chẳng hề yên tâm một chút nào, nhưng Amber một mực phản bác điều gì, ngược khiến bối rối nên giận dữ thế nào. Hắn lạnh lùng : “Các hạ, vì một con Trùng Đực mà thậm chí tiếc tới quân bộ phỏng vấn, thật sự khó thể nghi ngờ một vài đam mê đặc thù nào đó.”