Từ góc tường truyền đến một giọng nam t.ử trầm ngâm: "Vạn tướng quân, đều ngươi là dũng sĩ kiêu hùng nhất Tiên Linh, hôm nay nỡ tay với một tay tấc sắt thế ? Nếu thật sự tỉ thí, thể cùng ngươi đấu một trận."
Mọi theo tiếng động , chỉ thấy một nam t.ử vận áo bào dài màu xanh lơ, khoanh tay đầu tường. Mái tóc buộc thành một b.í.m đuôi ngựa gọn gàng. Trên trang sức cầu kỳ, nhưng toát sức sống dạt dào, khiến cảm thấy sáng sủa, tinh thần phấn chấn.
Phủ con tin vốn âm u lạnh lẽo, khi nào xuất hiện một tươi sáng như thế?
Vạn Tích Cương thấy nam t.ử khuôn mặt thanh tú, tuổi lớn, nhưng dùng sức mạnh đỡ đường kiếm của . Hắn kinh ngạc nghi ngờ hỏi: “Ngươi là con tin của nước nào?!”
Nam t.ử giọng trong trẻo như ngọc, nhanh chậm báo danh tính của :
“Thái t.ử Ô Nguyệt Quốc, Trần Anh Tề.”
Trong Phủ con tin ít nhất cũng hơn 50 nhân vật tai to mặt lớn. Vạn Tích Cương còn chẳng quen Liễu Khuyết Đan, huống chi là Ô Nguyệt Quốc, một nơi chật hẹp nhỏ bé từng tên.
Vạn Tích Cương chĩa kiếm Trần Anh Tề : “Tốt lắm, tiểu tử! Có gan thì xuống đây đấu với một trận. Nếu ngươi thắng, bổn tướng quân sẽ tha cho cái mạng ch.ó của ngươi!”
Liễu Khuyết Đan, còn bình tĩnh như , sắc mặt bỗng nhiên biến đổi, lập tức bật dậy khỏi mặt đất: “Không !”
“Vạn tướng quân, ngươi tỉ thí là , việc gì liên lụy vô tội!”
Vạn Tích Cương lạnh một tiếng: “Thái t.ử Khuyết Đan, nhưng ngươi ngươi kiếm thuật, mạt tướng đây nên lãnh giáo ngươi bằng cách nào? Đã chịu , ngươi cứ lẳng lặng mà vui mừng !”
Thiếu Gay Hồn Bay Một Nữa Iu Các Bạn
Vừa thiếu niên tên Trần Anh Tề dùng một viên đá đ.á.n.h bay mũi kiếm, cảm thấy thực lực đối phương thâm sâu khó lường, lập tức từ bỏ Liễu Khuyết Đan. Nhanh như thoắt, phi lao thẳng về phía Trần Anh Tề.
“Ai nha nha! Vạn tướng quân, đây tay tấc sắt, ngươi làm thế chẳng dồn chỗ c.h.ế.t ?!”
Trần Anh Tề tường viện cố ý la lên một tiếng, nhưng mặt hề lộ vẻ hoảng hốt. Chỉ thấy pháp nhẹ nhàng, thoăn thoắt nhảy nhót mái hiên, điêu luyện né tránh đòn truy sát của Vạn Tích Cương. Tuy vũ khí, vẫn hề rơi thế yếu.
Kiếm chiêu của Vạn Tích Cương dũng mãnh, hùng hồn, theo lối đại khai đại hợp. Khi gặp kiểu đối thủ pháp nhanh nhẹn , tránh khỏi cảm giác bực bội thất bại như thể đ.ấ.m bông gòn: “Tiểu tử! Ngươi gan thì đừng chạy, đ.á.n.h với một trận xem nào!”
Quá vô liêm sỉ! Những phía đồng loạt thầm mắng trong lòng. Ngươi đuổi theo kịp đành, còn đối phương tay đấu với ngươi. Da mặt mà dày thế? Tốt gì cũng cho một thanh kiếm chứ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tro-choi-sinh-ton-trong-truyen-nguoc/chuong-154.html.]
Trần Anh Tề lúc mới dừng bước, đáp xuống mái hiên. Chạy lâu như mà mặt đỏ, thở suyễn, tươi : “Vạn tướng quân, ngài sức lực để tiêu hao, nhưng bổn Thái t.ử còn dùng bữa tối. Chi bằng thế , chúng lấy thời gian một nén hương để định thắng bại , dứt khoát nhanh gọn.”
Bộ giáp Vạn Tích Cương nặng nề, khiến khó tránh khỏi thở dốc. Nghe , giật mạnh bộ giáp ném xuống nền tuyết, chỉ còn độc chiếc áo lót mỏng manh, lồng n.g.ự.c màu đồng lấm tấm mồ hôi. Hắn : “Đây là lời ngươi đấy. Trong vòng một nén hương mà ngươi thể thắng, đừng trách bổn tướng quân lấy đầu ngươi!”
Trần Anh Tề búng tay: “Một lời định!”
Bên cạnh lập tức hộ vệ mang lư hương đến thắp. Trời tuyết lớn, gió lạnh thấu xương, mặc dù dùng tay che chắn gió tuyết, nhưng cây hương vẫn cháy nhanh.
Công Tôn Vô Ưu khẩn trương lên tiếng: “Ai nha, làm bây giờ? Trên tay kiếm, làm đấu Vạn Tích Cương đây!”
Liễu Khuyết Đan cũng yên vì lo lắng. Bọn họ nhốt trong Phủ con tin, bội kiếm sớm tịch thu, giờ phút dù giúp cũng đành bất lực.
Trần Anh Tề nhặt một cành trúc từ góc sân, thử bẻ cong, thấy độ dẻo dai tạm , bèn tạm thời coi nó như vũ khí, làm tư thế khởi chiêu của kiếm pháp: “Vạn tướng quân, mời.”
Vạn Tích Cương thấy khỏi ha hả: “Ngu xuẩn! Ngươi dám dùng cành trúc đấu với , hôm nay ngươi c.h.ế.t chắc !”
Vạn Tích Cương cho Trần Anh Tề bất kỳ cơ hội phản ứng nào, lập tức cầm kiếm tấn công. Không giáp nặng nề cản trở, tốc độ của tăng lên chỉ một bậc.
Trần Anh Tề cũng né tránh. Chỉ thấy xoay như chim ưng, nhảy xuống từ đầu tường, đấu với đối phương. Trong sân tức khắc cát bay đá chạy, chỉ còn thấy hai bóng nhanh nhẹn lướt .
Triệu Ngọc Chướng trong bóng tối theo dõi, thực sự kinh hãi, kìm thấp giọng với Thương Quân Niên bên cạnh: “Kiếm thuật của Vạn Tích Cương tuy lọt hàng ngũ nhất Tiên Linh, nhưng cũng thể xếp hàng nhị lưu. Kiếm thuật hùng hồn, hiếm ai thể đỡ một đòn lực của . Trần Anh Tề từ xó xỉnh nào nhảy , tuổi còn trẻ mà phân cao thấp với Vạn Tích Cương.”
Thương Quân Niên chăm chú cuộc tỉ thí giữa sân, hiểu cảm thấy chút quen thuộc, nhưng thể rõ là quen ở điểm nào. Giọng điệu y đạm mạc: “Không phân cao thấp? Ngươi là đang đùa giỡn Vạn Tích Cương ? Trăm chiêu trôi qua, Vạn Tích Cương làm Trần Anh Tề mảy may sứt mẻ chút nào, bản liên tục thương nhẹ. Nếu trong tay đối phương cành trúc mà là kiếm dài, chắc chắn c.h.ế.t.”
Lúc Triệu Ngọc Chướng mới nhận điều đó, nhưng vẫn còn chút chần chừ: “Có khi nào Vạn Tích Cương cố tình gài bẫy chiêu kiếm của ?”
Thương Quân Niên chậm rãi lắc đầu: “Ngươi kỹ các chiêu thức của Trần Anh Tề xem, thấy quen mắt ?”
Triệu Ngọc Chướng tập trung , chợt như tỉnh mộng, khỏi kinh hô khẽ: “Chiêu thức của giống hệt Vạn Tích Cương !”
Hóa , lúc nãy Trần Anh Tề né tránh mái hiên là để dụ chiêu kiếm của Vạn Tích Cương. Khi giao đấu, trực tiếp biến tấu nhẹ trả bộ chiêu thức của đối phương. Làm tránh việc Vạn Tích Cương học lỏm, thể đường đường chính chính chiến thắng trong cuộc tỷ thí. Quả là một đòn "gậy ông đập lưng ông" tuyệt vời!