Trị Liệu Mãn Cấp, Đoàn Sủng Tiểu Phì Di - Chương 63: Biệt đội cà nhắc
Cập nhật lúc: 2025-11-27 13:36:12
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
◎ Chỉ t.h.ả.m hơn. ◎
Meredith thật sự sai .
Cậu nghiêm túc suy nghĩ, nếu chỉ một , cảm thấy lẽ sẽ trốn thoát , nhưng mà…
Nhiều bạn nhỏ như thì chắc.
Xét từ góc độ đó, thật sự sai.
Sau khi ăn hai trận đòn, Meredith nghiêm túc tự kiểm điểm.
Kerry và Vân Hựu Thanh thấy dáng vẻ mất hồn mất vía của Meredith thì đau lòng.
Kerry bảo Vân Hựu Thanh ở bên cạnh Meredith nhiều hơn một chút, : “Ba ngoài một chuyến, đến trường Lạc Nhật xin nghỉ cho con và Franklin.”
Meredith về phía Kerry.
Kerry khẽ thở dài, “Sau con đừng để phân ở chỗ ba nữa,” thêm, “Hành vi hôm nay của con thuộc dạng trốn học, thầy cô trong trường sẽ lo lắng cho các con.”
Kerry rời khỏi phòng.
Vân Hựu Thanh nhảy lên gối của Meredith như để an ủi, dụi mặt má .
Meredith : “Bạch Bạch, thật sự sai .”
Vân Hựu Thanh vui mừng, thầm nghĩ, giống , hai trận đòn no đòn, gấu con thật sự sai ở .
Meredith: “Ba đúng.”
Vân Hựu Thanh nghĩ, dĩ nhiên , chắc chắn những gì ba đều đúng.
Meredith: “Nếu làm gì, thì điều đầu tiên đảm bảo là khả năng trở .”
Vân Hựu Thanh: “…”
Khoan .
Nó cảm thấy suy nghĩ của Meredith gì đó , chẳng lẽ là, là một nhóc con thì nên mạo hiểm như ? Lần đối tượng họ đối mặt là hàng xóm láng giềng già trẻ cần chú ý, mà là một tập thể lưu manh cùng hung cực ác, chuyện gì chúng cũng dám làm.
Meredith : “Lần , nhất định sẽ chú ý!”
Vân Hựu Thanh: “…” Lại còn nữa ?
Dưới ánh mắt kinh ngạc của chú gà con, Meredith giác ngộ theo một hướng hết sức vi diệu.
Meredith dùng má cọ cọ chú gà con, nhẹ giọng : “Bạch Bạch, hôm nay thật sự cảm ơn .”
Meredith tiếp: “Nếu , ba thật sự thể gặp nguy hiểm.” Cậu , “Cũng cảm ơn những bạn chim sẻ của nữa.”
Nói , Meredith ngủ .
Chủ yếu là vì mấy ngày nay cày cuốc quá sức, thiếu ngủ trầm trọng, bây giờ ăn một trận đòn, chút tủi , cảm xúc lên xuống thất thường nên ngủ mất.
Vân Hựu Thanh thấy thương Meredith.
Lý trí mách bảo nó thể dùng thuật trị liệu cho , Meredith là một nhóc con chủ kiến, nó để nhận một bài học, nhưng mà…
QAQ, đến khi Vân Hựu Thanh kịp phản ứng thì nó dùng thuật chữa trị cho Meredith .
Nghĩ ngợi một lúc, Vân Hựu Thanh dụi mặt má Meredith, thẳng cẳng ngủ cùng .
Khoảng thời gian Meredith gắng sức, Vân Hựu Thanh cũng gắng sức theo, đặc biệt là bây giờ nó vẫn còn là một chú gà con bé bỏng, thường xuyên thiếu ngủ Zzzz…
-
Lúc tỉnh , là 6 giờ chiều.
Franklin gõ cửa.
Meredith mở mắt, về phía Franklin.
Franklin : “Meredith, và Bạch Bạch đói ?”
Ồ, đói .
Meredith hai tay bưng chú gà con mở mắt xuống giường.
Hai nhóc con cùng nhà vệ sinh, đó rửa tay.
Phu nhân Pansy đang chuẩn bữa tối trong bếp, thấy hai nhóc con, giọng bà dịu dàng: “Chờ một chút nhé, bữa tối sắp xong .” Vẻ dịu dàng của bà chẳng giống chút nào với dáng vẻ hung tợn khi đ.á.n.h m.ô.n.g Franklin cách đây lâu.
Franklin rùng một cái.
Meredith chớp mắt Franklin, nghĩ một lát hỏi: “Franklin, lúc nãy hỏi , chân què ?”
Franklin sững sờ, : “Ồ , chân vẫn , què,” , “Sao hỏi ?”
Meredith: “Mình thấy cà nhắc.” Cứ khập khiễng, còn suýt tưởng phu nhân Pansy đ.á.n.h gãy chân Franklin.
Franklin bất giác đưa tay che m.ô.n.g .
Khoan !
Nghĩ một lát, Franklin hỏi: “Chú Kerry đ.á.n.h m.ô.n.g ?”
Meredith đỏ bừng mặt, : “Có.”
Franklin: “Vậy đau ?”
Meredith: “…” Suy nghĩ một chút, , “Lúc đ.á.n.h đau, đ.á.n.h xong cũng đau, nhưng ngủ một giấc dậy thì hết đau .” Tình huống xảy nhiều .
Franklin với vẻ ngưỡng mộ: “ là chú Kerry khác.” Đánh trẻ con cũng nhẹ nhàng như , , “Lần chúng đổi .”
Meredith nghi hoặc: “Đổi cái gì?”
Franklin: “Lần đ.á.n.h , chú Kerry đ.á.n.h , chúng để ba và đổi cho đ.á.n.h ?”
Meredith nghĩ đến lực đạo chút nương tay của Kerry khi đ.á.n.h m.ô.n.g , vẻ mặt thoáng chút vi diệu, : “Được thôi.”
Phu nhân Pansy cuộc đối thoại của hai nhóc con mà tức đến bật , : “Các con đang cái gì ? Bây giờ chẳng lẽ các con nên nghĩ đến việc đừng làm chuyện để đ.á.n.h m.ô.n.g nữa, mà còn nghĩ đến chuyện đổi đ.á.n.h m.ô.n.g ?”
Hai nhóc con lập tức im thin thít.
Phu nhân Pansy chuyển ánh mắt, chú gà con đang im trong tay Meredith, : “Vẫn là Bạch Bạch nhà chúng ngoan nhất, các con chẳng đứa nào hiểu chuyện bằng Bạch Bạch cả!”
Meredith dám hó hé, Franklin trốn lưng Meredith.
Phu nhân Pansy nấu xong bữa tối thì Kerry và ngài Pansy cũng về.
Ba lớn, hai nhóc con cùng một chú gà cùng dùng bữa tối.
Người mở lời đầu tiên là ngài Pansy.
Lúc ở học viện Lạc Nhật, đám nhóc con xe ngựa nhà March đến tiệm đồ ăn sáng, ban đầu các giáo viên của học viện Lạc Nhật hoảng hốt, nhưng may là March vẫn luôn livestream, qua kênh phát trực tiếp của học viện, họ tình hình của đám gấu con .
Ban đầu học viện Lạc Nhật định lập tức cử giáo viên bắt bọn trẻ về, nhưng qua kênh phát trực tiếp thể thấy, đám nhóc còn kịp làm gì phụ trấn áp.
Giống như Kerry, đa phụ đều xin nghỉ cho các nhóc con.
Meredith và Franklin im thin thít ăn cơm, dám một lời.
Thỉnh thoảng, Franklin “hít” một tiếng, chắc là do cử động mạnh một chút là m.ô.n.g đau nhói.
Meredith Franklin với ánh mắt đồng cảm.
Mấy vị phụ sơ qua chuyện ở học viện Lạc Nhật, chuyển chủ đề sang chuyện tiệm bánh mì.
Kerry hiện đang gặp rắc rối.
Tiệm bánh mì tấn công, hôm nay chủ cửa hàng cố tình đến tìm Kerry, rằng thể tiếp tục cho Kerry thuê tiệm đồ ăn sáng nữa.
Đây thực là một chuyện vi diệu.
Tuy tiệm bánh mì của Kerry tập thể lưu manh nhắm , nhưng trong thời gian đó, từ lúc March bắt đầu livestream, việc kinh doanh của cửa hàng vô cùng , lượng khách khổng lồ, thậm chí ở các khu khác cũng cố tình đến mua bánh mì. Chủ cửa hàng lấy cớ cho Kerry thuê nữa cũng là , nhưng qua cuộc đối thoại thể thấy, vị chủ tiệm tiếp tục mở tiệm bánh mì.
Ông thậm chí còn mặt dày hỏi Kerry về nguồn cung cấp nguyên liệu và công thức làm bánh mì.
Cửa hàng là của , cho thuê thì Kerry đương nhiên cách nào, chỉ thể bồi thường tiền cho đối phương dựa tình trạng hư hỏng của cửa hàng.
Mặt mày Meredith nhăn thành một cục.
Cậu ý thức sự nghiêm trọng của vấn đề, tiệm đồ ăn sáng là nguồn thu nhập lớn nhất của nhà họ, bây giờ cửa hàng còn nữa.
Franklin Meredith với ánh mắt đồng cảm.
Phu nhân Pansy : “Kerry, còn tiếp tục mở tiệm đồ ăn sáng ?”
Kerry nghiêm túc suy nghĩ một lúc, lắc đầu, “Tôi đang cân nhắc mở một tiệm d.ư.ợ.c liệu.”
Lần chỉ vợ chồng Pansy, mà ngay cả Meredith cũng tròn mắt, vẻ mặt chấn động Kerry.
Dù nghĩ thế nào, họ cũng thể hiểu nổi, Kerry giờ hề liên quan gì đến d.ư.ợ.c liệu, hiểu tại mở tiệm d.ư.ợ.c liệu?
Phu nhân Pansy hỏi: “Ờ, Kerry, cái , cái …”
Kerry : “Chiều nay, cái trị liệu đó.”
Nhắc đến chuyện , mắt ngài Pansy sáng lên, : “Năng lực trị liệu thật mạnh mẽ!”
Phu nhân Pansy: “Không là ngẫu nhiên, là âm thầm giúp đỡ.”
Ngài Pansy: “Lúc đó thậm chí còn nghi ngờ những trị liệu cho chúng là đám bạn nhỏ của Bạch Bạch, nhưng luồng năng lực trị liệu đó thật sự quá mạnh, nghĩ , chắc là mục sư, hoặc là tư tế âm thầm giúp đỡ.”
Mục sư, tư tế, là những chức nghiệp trị liệu thường thấy nhất đại lục.
Ngài Pansy tiếp: “Chân của từng thương nặng, mấy năm nay vẫn luôn tìm cách chữa trị mà thể trị tận gốc, nhưng , cảm thấy lẽ trị tận gốc .”
Phu nhân Pansy về phía ngài Pansy, “ , đối với chúng mà , trị liệu đến từ sứ giả của thần ngày hôm qua là thu hoạch lớn nhất của chúng .”
Kerry : “Nói thì, cũng là hưởng lợi từ trị liệu đó.”
Vân Hựu Thanh tỉnh táo hẳn lên.
Hai nhóc con và một chú gà đồng loạt về phía Kerry.
Kerry : “… Tôi từng học d.ư.ợ.c liệu học, việc đòi hỏi một thiên phú ma pháp nhất định, đây mất khả năng kiểm soát ma lực, nhưng hôm nay khi trải qua sự gột rửa của phép trị liệu, bây giờ thể sử dụng những ma pháp đơn giản.”
Meredith tròn xoe mắt.
Franklin kinh ngạc thốt lên: “Chú Kerry cũng là pháp sư ?”
Meredith: “Ba!?”
Phu nhân Pansy: “Trời ơi! Tôi thật sự quá bất ngờ!”
Ngài Pansy: “Ngài gặp chuyện gì, khiến cho thời gian thể sử dụng ma lực?”
Kerry: “Cũng chuyện gì to tát, thì chỉ là vận khí ,” , lướt qua chủ đề , “ mà, theo tình hình hiện tại của , khả năng điều khiển ma lực cũng tương đối yếu, chỉ thể làm một loại d.ư.ợ.c liệu bình thường.”
Phu nhân Pansy: “ dù nữa, nếu bán ma dược, chắc chắn sẽ hơn là chỉ bán đồ ăn sáng.”
Ngài Pansy gật đầu.
Kerry vươn tay, bế chú gà con bàn ăn lên lòng bàn tay xoa xoa cái đầu nhỏ của nó.
Kerry gãi đúng chỗ ngứa, lông tơ của chú gà con dựng hết cả lên, nó nhắm mắt hưởng thụ sự mát xa của Kerry.
Kerry : “Thật đang nghĩ, nên làm cơm ma d.ư.ợ.c .”
Ngài Pansy: “Ý ngài là, cơm ma d.ư.ợ.c tăng trạng thái ?”
Kerry gật đầu.
Phu nhân Pansy: “Cơm ma d.ư.ợ.c thông thường sẽ giảm hiệu quả theo thời gian bảo quản, nó bền bằng d.ư.ợ.c liệu đơn thuần, nhưng vị ngon hơn d.ư.ợ.c liệu nhiều.”
Ngài Pansy: “Tôi nghĩ thể kết hợp cả hai.”
Kerry: “ , thử cả hai.”
Tiếp theo là vấn đề chọn địa điểm.
Từ khi đến trấn Lạc Nhật, Kerry vẫn luôn sống ở khu ổ chuột, hiểu nhất định về nơi , cũng mối quan hệ của riêng , hàng xóm láng giềng, đều giúp đỡ lẫn , hơn nữa lượng khách đây cũng khá định, bây giờ chọn địa điểm mở cửa hàng, nhất vẫn là trong phạm vi khu ổ chuột.
Phu nhân Pansy : “Kerry, và chồng thể giúp .”
Kerry lời cảm ơn.
Về lý thuyết, đây là chủ đề mà đám nhóc con thể xen , nhưng mà…
Meredith về phía Kerry, : “Ba ơi, ba thể chuẩn riêng cho con một quầy kính trưng bày ? Con bán búp bê vải.”
Kerry Meredith, “Được chứ.”
Meredith vui sướng đến nỗi xung quanh như hoa nhỏ bung nở.
Nghĩ , cảm thấy gì đó đúng.
Ồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tri-lieu-man-cap-doan-sung-tieu-phi-di/chuong-63-biet-doi-ca-nhac.html.]
Quả nhiên là gì đó đúng.
Trước đây nhà họ mở một tiệm đồ ăn sáng hết sức bình thường, bây giờ ba sắp bán bánh mì hiệu ứng ma lực, ở tiệm bánh mì bình thường, làm búp bê vải, thì ở cửa hàng mới, nên làm đạo cụ ma pháp ?
Meredith: “…” Hơi khó.
Meredith nghĩ đến các lớp học ngoại khóa mà học trong học kỳ , học hết, nhưng bây giờ nhà đang thiếu tiền nhất, cảm thấy thể học cách thêm thuộc tính cho búp bê vải , đợi kiếm tiền sẽ học những thứ khác.
Con nhà nghèo sớm lo toan, CPU của Meredith tít mù, trong đầu chỉ nghĩ đến việc kiếm tiền.
Ăn tối xong, ba lớn để hai đứa trẻ và một chú gà chơi với , họ ở phòng khách bàn bạc về cửa hàng mới, nhưng ánh mắt thì luôn để ý đến hai nhóc con và một chú gà.
Ngay cả Kerry, tin tưởng Meredith, chuyện hai ngày nay, cũng thừa nhận, con trai đúng là một đứa trẻ bề ngoài ngoan ngoãn nhưng thực chất là một gấu con chính hiệu.
Meredith, Franklin, và cả chú gà học bá chăm chỉ đều chơi, mà đang học bài.
Franklin cố gắng ngưng tụ phân , thỉnh thoảng hỏi Meredith kinh nghiệm ngưng tụ phân , còn Meredith thì cố gắng làm cho ba phân của sức mạnh gần bằng bản thể hơn, hy vọng phân của ngoài sức mạnh còn thể sử dụng ma pháp.
Chú gà học bá chăm chỉ thì “pi oa pi oa” ngừng, trông như đang cố ý tăng tốc thời gian niệm chú.
Thỉnh thoảng, Meredith sẽ về phía chú gà con, “Bạch Bạch, gọi ~”
Chú gà con Meredith, “Nồi nồi!”
Franklin về phía chú gà con, “Bạch Bạch, gọi ~”
Chú gà con xoay đầu 180 độ, giả vờ như thấy gì.
Meredith vui sướng đến nỗi xung quanh như bong bóng nhỏ bay lên.
Gần 9 giờ, hai nhóc con và một chú gà rửa mặt đ.á.n.h răng.
Kerry : “Meredith, ba bôi t.h.u.ố.c cho con.”
Cùng lúc đó, lầu vang lên tiếng của ngài Pansy, “Franklin, ba bôi t.h.u.ố.c cho con.”
Dưới lầu.
Kerry phát hiện, cái m.ô.n.g vốn đ.á.n.h đến xanh tím sưng vù của Meredith trở nên trắng nõn mềm mại tì vết.
Trên lầu, vang lên tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Franklin, “QAQ hu hu hu, ba ơi đau! Hu hu hu hu! Mẹ ơi! Mẹ ơi! Lần , vẫn là để chú Kerry đ.á.n.h con hu hu hu, đau đau đau…”
Dưới lầu.
Meredith chớp mắt, đầu Kerry, hỏi: “Ba ơi, bôi t.h.u.ố.c ạ?”
Dừng một chút, Kerry : “… Ồ, cần.”
Meredith giường, còn chú gà con thì chiếc giường nhỏ của , đầu đội một chiếc mũ nhỏ màu xanh lục, bụng đắp một chiếc chăn ngủ mini viền hoa.
Kerry xoa đầu Meredith, xoa cái mỏ nhọn của chú gà con, : “Ngủ ngon nhé, các bảo bối của ba.”
Một nhóc con và một chú gà chìm giấc ngủ say.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Trăng lên ngọn cây.
Vân Hựu Thanh mở mắt.
Nó bò dậy từ chiếc giường nhỏ, một tay hất chiếc mũ xanh nhỏ xuống giường, nghĩ một lát, vỗ cánh, ném chiếc mũ xanh nhỏ thùng rác.
Thân hình nhỏ bé xoay một vòng , đáp xuống cửa.
Nghiêng đầu, Vân Hựu Thanh hạ giọng niệm chú, “pi oa pi oa”…
Một sợi dây leo nhỏ xíu đẩy cửa .
Vân Hựu Thanh dùng đôi chân nhỏ xíu lộc cộc cửa, đôi mắt hạt đậu quanh, sự điều khiển của nó, một sợi dây leo đẩy cửa phòng bên cạnh , đó là nơi Kerry ngủ.
Chú gà con lộc cộc bước .
Vỗ cánh, nó ở cao chằm chằm Kerry.
Buổi tối khi ngủ Kerry kéo rèm, ánh trăng ngoài cửa sổ rọi phòng, ánh trăng, phủ lên Kerry đang ngủ say một vầng sáng dịu nhẹ, vốn nay càng thêm .
Vân Hựu Thanh tò mò, quá khứ Kerry gặp chuyện gì?
Về quá khứ của Kerry, ngay cả đám chim sẻ cũng .
Trước đây khi nó dùng thuật chữa trị cho Kerry, lúc đó thuật chữa trị của nó quả thực tác dụng với Kerry, nhưng, cuộc trò chuyện giữa Kerry và vợ chồng Pansy tối nay, bây giờ, thuật chữa trị của nó dường như tác dụng nhất định với Kerry.
Ít nhất là Kerry từ tình trạng thể sử dụng ma lực biến thành thể điều khiển một phần ma lực.
Nếu cấp độ thuật chữa trị của nó tăng lên, cộng thêm việc thường xuyên dùng thuật chữa trị 1 chọi 1 cho Kerry, liệu thể chữa khỏi cho Kerry ?
Trong lòng nghĩ , Vân Hựu Thanh dùng phương thức 1 chọi 1, thi triển thuật chữa trị cho Kerry.
Thanh mana cạn kiệt, thậm chí thể duy trì dây leo, chú gà con lộc cộc bước những bước chân ngắn cũn, khỏi phòng Kerry.
Nó thể ngoài, nhưng thể đóng cửa , nó vẫn còn quá nhỏ.
Tóm , chủ yếu vẫn là cấu tạo cơ thể của một chú gà con tiện bằng con .
Vân Hựu Thanh nghĩ , vỗ đôi cánh, bay về phòng Meredith.
Nó nghĩ, nhưng nó thể bay!
Có thể bay bay bay!
Chú gà con đáp đất một cách hảo.
Tuy thể đóng cửa, nhưng ở trong phòng Meredith, nó thử dùng sức của đẩy một cái, nhẹ nhàng đóng cửa .
Cơ thể chim của nó tuy nhỏ bé, nhưng cũng sức mạnh nhỏ.
Vân Hựu Thanh Meredith đang ngủ khò khò, vỗ đôi cánh nhỏ, chiếc giường chuyên dụng của , nhắm mắt Zzzz…
Không lâu , Meredith tiểu đêm.
Meredith mở mắt.
Gần như là bản năng, ánh mắt hướng về phía chú gà con.
Chiếc mũ xanh nhỏ thấy .
Meredith xuống giường, tìm mặt đất, thấy chiếc mũ xanh nhỏ.
Meredith thành thục nhặt chiếc mũ xanh nhỏ trong thùng rác , đó lấy một chiếc mũ xanh nhỏ mới từ hộp đựng đồ đội lên cho chú gà con, khỏi phòng, thẳng đến nhà vệ sinh.
Từ nhà vệ sinh , bước chân dừng , đang cửa sổ phòng khách.
Là Kerry.
Meredith sững sờ, gọi: “Ba?”
Kerry .
Gió từ cửa sổ đang mở thổi nhà, làm rối mái tóc đen của Kerry, ánh mắt họ chạm .
Meredith chớp mắt, cảm thấy ba hôm nay chút giống.
Lần đầu tiên.
Cậu cảm thấy ba cho một cảm giác thần bí, đó là một loại cao quý thể với tới.
Kerry mỉm với Meredith, nhẹ giọng : “Đêm nay quá, cùng ba ngắm một chút nhé?”
Đây mới là ba mà Meredith quen thuộc.
Bước chân , Meredith đến bên cạnh Kerry, cùng hóng gió.
Meredith : “Ba ơi, mùa hè nóng thật.”
Kerry: “ .”
Meredith: “Ba ơi, con mới ba thể sử dụng ma pháp, ba thuộc tính gì ạ?”
Kerry trả lời ngay.
Meredith tiếp: “Nếu là hệ băng thì quá.”
Kerry hỏi: “Tại ?”
Meredith: “Vậy thì ba thể làm một ít đồ lạnh giải nhiệt.” Cậu vẻ mặt nghiêm túc, “Bây giờ thời tiết ngày càng nóng, chắc chắn mua đồ lạnh giải nhiệt, đặc biệt là ba mở cửa hàng mới, dù là máy làm đá, là mua tinh thạch năng lượng, đều đắt, nếu dị năng thì cần tốn tiền đó.”
Kerry: “Meredith, con thiên phú nguyên tố nước, thật thể học ma pháp hệ băng đấy.”
Meredith: “A!”
Meredith tròn mắt: “Ồ! Được ạ, con hiểu !”
Không đợi Kerry gì, Meredith : “Ba ơi, con ngủ đây, ngủ ngon ạ.” Chủ yếu là ngày mai còn tiếp tục cày cuốc.
Để cày cuốc hơn, đảm bảo ngủ đủ giấc.
Meredith lộc cộc bước , vội vàng vô cùng, học ma pháp hệ băng.
Trở về phòng.
Thấy chú gà con đang ngủ khò khò.
Cố nhịn, nhưng nhịn , bắt lấy chú gà vò vò một trận…
Chú gà con ngủ say sưa thành hình chữ X, dù Meredith vò một trận cũng tỉnh .
Meredith thỏa mãn đặt chú gà con lên giường, đội cho nó chiếc mũ nhỏ màu xanh lục, đắp chiếc chăn mini, ngủ!
-
Ngày 11 tháng 7.
Đối với hơn nửa nhóc con lớp 1 khoa Pháp thuật của học viện Lạc Nhật, hôm nay thật sự là một ngày học c.h.ế.t chóc.
Buổi sáng, Kerry và ngài Pansy sớm ngoài bôn ba vì cửa hàng mới.
Phu nhân Pansy bôi t.h.u.ố.c lên m.ô.n.g cho Franklin xong, liền đưa hai nhóc con và một chú gà học.
7 giờ rưỡi, xuống xe bọ rùa, cả nhóm bộ vài bước đến cổng trường.
Đội của Meredith và Franklin gặp March.
March cà nhắc bước xuống từ chiếc xe ngựa sang trọng của nhà , ngay đó là lão Troy.
Lão Troy March với ánh mắt đau lòng, : “Ôi, March của , ông hôm nay sẽ xin nghỉ cho cháu , cháu thương nặng như , tại cứ nhất quyết học?”
Một đám nhóc con tụ tập ở cổng trường đồng loạt về phía March.
Franklin tròn mắt, : “Trời ơi! March, hóa cũng đ.á.n.h m.ô.n.g ?”
March: “…”
March: “…………”
March đỏ bừng mặt, cả như nổ tung.
Lão Troy : “Thằng nhóc đó thật quá đáng! Quá đáng quá! Ôi! March bảo bối của , lời ông, hôm nay học, về nhà với ông ?”
March : “Cháu về, cháu học, cháu về !” Cậu , cà nhắc cổng trường.
Franklin cũng cà nhắc bước , : “March, đợi chúng với, chúng cùng .”
Lão Troy to: “March, ông ở đây chờ cháu, nếu cháu học, lập tức với ông.”
Meredith quanh.
Ờm…
Nói cách khác, ngoài Franklin và March, Mavis cùng một đám nhóc con quen mặt khác cũng đều cà nhắc.
Sau đó, đám nhóc con cà nhắc tụ với .
Nhìn xem.
Không ngoại lệ, tất cả đều là thành viên của đội Liên minh báo thù Béo Pi.
Chú gà con dang rộng đôi cánh, hòa đàn chim sẻ, cùng chúng bay lượn bầu trời, và đám nhóc con đáng thương với ánh mắt đồng cảm.
Không ai đáng thương nhất, chỉ đáng thương hơn.
Đợi đám nhóc con t.h.ả.m thương bước lớp, chào đón chúng là một bài thông báo phê bình trường.
Để thể phê bình chúng hơn, tất cả giáo viên và học sinh trường tập trung tại sân thể dục.
Dưới ánh nắng chói chang, qua chiếc loa khuếch đại, tiếng thông báo phê bình vang vọng khắp nơi.
Phía nhất, chủ nhiệm giáo d.ụ.c cầm loa : “Tiếp theo, những bạn nhỏ điểm danh sẽ lượt lên công khai xin !”
Chủ nhiệm giáo dục: “Meredith · Angelo, lớp 1 năm nhất khoa Pháp thuật.”
…………
…