Trị Liệu Mãn Cấp, Đoàn Sủng Tiểu Phì Di - Chương 45: Đội tuyển học viện và những đội tự lập
Cập nhật lúc: 2025-11-27 13:35:52
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
◎ Tớ đập bẹp bọn họ! ◎
Bên ngoài cửa sổ, đàn chim sẻ ríu rít hỏi han ồn ào.
Bên trong cửa sổ, gà con trắng hễ tìm cơ hội là phiên dịch những lời thầy Vincent cho đàn chim sẻ .
Lập tức một chú chim sẻ ríu rít kể cho gà con trắng những gì chúng .
Những đứa trẻ ấp ủ ước mơ thì lúc nào cũng vô , chúng đ.â.m đầu tường thì chịu đầu , dĩ nhiên, dù đ.â.m cho vỡ đầu chảy m.á.u thì chúng vẫn đầu.
Lũ trẻ luôn tràn đầy năng lượng, thất bại hết đến khác nhưng vẫn thử hết đến khác.
Giải League giữa các học viện lớn, khoan hãy đến việc đội tuyển của học viện Lạc Nhật gần như chẳng bao giờ đạt thành tích , mà theo chúng , mỗi năm học viện Lạc Nhật đều đến mấy chục đội cá nhân thành lập, nhưng mà!
mà!
Trọng điểm đến đây.
Sau khi thành lập đội cá nhân, đầu tiên đến ban tổ chức đăng ký, tham gia một vòng xét duyệt, thế nhưng, cho đến nay, học viện Lạc Nhật bất kỳ một đội cá nhân nào thể vượt qua vòng xét duyệt.
Yếu!
Yếu xìu!
Yếu chịu nổi!
Nghe đàn chim sẻ phổ cập kiến thức, Vân Hựu Thanh nghĩ, vòng loại chắc chắn khó.
Sau khi một vài thông tin cần thiết từ thầy Vincent, Meredith và đám nhóc rời khỏi văn phòng.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa đóng , đàn chim sẻ dày đặc bên cửa sổ cũng ào ào bay .
Giây phút , các giáo viên trong văn phòng đều chung một suy nghĩ kỳ diệu.
Ôi!
Cảm giác cả thế giới đều yên tĩnh !
Ôi!
Ánh mặt trời thật .
Bên cánh cửa.
Franklin hỏi Meredith: “Bây giờ chúng về lớp học phân thuật ?” Cậu nhóc đang cực kỳ tò mò về phân thuật và học.
March hất cằm lên: “Tớ là thiên tài, chắc chắn sẽ học nhanh hơn các !”
Meredith lấy quyển sách trong tay , : “Các thể về lớp học .”
Lập tức một nhóc hỏi: “Meredith, định ?”
Meredith: “Tớ đến bảng thông báo xem nữa.”
Franklin: “Tớ với .”
March cũng theo: “Ở đó bí mật gì , là một thằng nhóc gấu tự , một hưởng hết lợi ích ?”
Chẳng hiểu , nhóm nhỏ vốn chẳng thiết gì một nữa hành động cùng , cả đám kéo đến chỗ bảng thông báo để xem xét tình hình.
Vừa , họ trông thấy một cảnh tượng.
Một học sinh trông lớn hơn họ vài tuổi đang dán một tờ thông báo mới lên bảng, Meredith sang.
Vẫn là đội tự lập, hiện đang tuyển đồng đội, vẫn yêu cầu, từ năm thứ tư trở lên, mỗi tháng cũng sẽ trả lương.
Một nhóc con mắt sáng lấp lánh về phía học sinh lớp , đại đa các bé con luôn ngưỡng mộ các tiền bối lớp một cách khó hiểu, dù họ trông vô cùng bình thường nhưng chúng vẫn kìm lòng ngưỡng mộ việc họ ăn nhiều hơn mấy năm muối, bé : “Tiền bối, đó gì ạ?”
Học sinh cúi đầu, liếc mấy đứa nhóc, ánh mắt dừng một chút quả cầu livestream lơ lửng quanh March, : “À, tham gia League, đang tìm đồng đội.”
Lũ trẻ kinh ngạc thán phục.
Đợi học sinh rời , Franklin về phía Meredith, hỏi: “Meredith, đang nghĩ gì ?”
Meredith : “Nếu đạt thành tích trong League, sẽ tiền thưởng.”
Pearl hỏi: “Là bao nhiêu tiền thưởng ?”
Pearl · Amy, cô bé thiên phú ma lực hệ Phong bốn trong lớp, tuy thiên phú tệ, nhưng vì bà của cô bé là một nhặt ve chai, cộng thêm bộ quần áo cũ kỹ chằng chịt những miếng vá , hôm nay mới là ngày đầu tiên khai giảng, nên đám nhóc đến gần, luôn giữ cách với cô bé.
Meredith về phía Pearl, : “Nếu đến cuối cùng, sẽ là…”
Dưới ánh mắt chăm chú của đông đảo lũ trẻ, : “100 đồng vàng.”
Đám nhóc khái niệm gì nhiều về tiền bạc, càng tính toán, 100 đồng vàng là bao nhiêu đồng bạc, và là bao nhiêu đồng xu?
Vân Hựu Thanh thầm tính trong lòng, 1 đồng vàng là 10000 đồng xu, thì…
Là 1 triệu đồng xu?
Vân Hựu Thanh mở to hai mắt, đây là con thiên văn gì ?
Một đội năm thành viên dự thi, dù cho khoản tiền thưởng chia đều cho cả năm đứa, mỗi đứa cũng nhận 200 nghìn.
Trời ạ!
Ôi! Trời ạ!
Nội tâm Cậu như March nhập, ngừng gào thét như con marmot, 200 nghìn đồng xu thể mua bao nhiêu tinh thạch ma lực để nó gặm gặm gặm như một chú chuột hamster cơ chứ?
Bài toán khó, đại đa lũ trẻ đều khái niệm gì, suy nghĩ một lúc, Pearl về phía gà con trắng, khuôn mặt non nớt đầy vẻ nghiêm túc, “Bạch Bạch, 100 đồng vàng là bao nhiêu đồng xu ?”
Rất rõ ràng, cô bé Pearl nhớ kỹ lời thầy Russell , rằng môn toán của cả đám nhóc còn bằng một con gà.
Pearl cảm thấy lý, nên mới cố ý hỏi gà con trắng.
Thế nhưng, gà con trắng ngơ ngác một lúc, nó trả lời một câu hỏi khó như thế nào đây?
Meredith xoa đầu chú chim nhỏ, : “Là 1 triệu đồng xu.”
Những tiếng hít sâu vang lên hết đợt đến đợt khác.
Meredith thêm: “Ngoài tiền thưởng bằng đồng vàng, còn trang , d.ư.ợ.c tề và các phần thưởng khác.”
Ánh mắt đám nhóc Meredith đầy nóng bỏng.
Tuy còn nhỏ, nhưng điều đó ảnh hưởng đến việc chúng cũng mơ mộng giàu lên một đêm.
Giây phút , một đám nhóc, cộng thêm một con gà con, vẻ mặt đều lâng lâng, chìm đắm trong ảo tưởng, điều chúng là, thông qua quả cầu livestream của March, một đám đang màn hình phá lên vì biểu cảm ngô nghê của chúng.
Tiếp theo, cả đám nhóc đều phản ứng giống hệt .
Lóc cóc bước , một nữa văn phòng, tìm thầy Vincent.
“…” Nhìn đám nhóc mặt, thầy Vincent bất giác liếc mắt về phía cửa sổ.
Ồ, một chú chim sẻ đậu xuống.
Chưa kịp thu ánh mắt, thêm hai chú chim sẻ nữa đậu xuống.
Cô nghĩ, đàn chim sẻ cứ như mắt thần theo dõi, mặt ở khắp nơi, nếu một ngày nào đó, đàn chim sẻ thể trở thành “đôi mắt” của Meredith, thì tương lai nhóc nhất định sẽ trở thành một nhân vật vô cùng mạnh mẽ.
Lần , đầu tiên lên tiếng trong đám nhóc là Pearl.
Cô bé rụt rè, cũng nhút nhát, giỏi ăn , giỏi tiếp xúc với khác, nhưng cô bé cần tiền, cô bé cho bà một cuộc sống hơn, cô bé kiếm tiền, kiếm thật nhiều thật nhiều tiền, vì mục tiêu đó, cô bé thể dũng cảm bước về phía .
Cô bé cùng bà sống những ngày tháng .
Thầy Vincent Pearl, tóc tai bết dính, quần áo rách rưới, cô hề thấy cô bé mặt bẩn thỉu, chỉ cảm thấy đứa trẻ thật khiến đau lòng, cô nhẹ nhàng trả lời câu hỏi của cô bé, “Như với các con lúc nãy, bây giờ các con còn nhỏ, đội tuyển học viện là khó,” tuy , cô vẫn cho đám nhóc cách thức để đội tuyển học viện, cuối cùng dặn dò, “Các con hãy nhớ, từ chối là chuyện bình thường, đừng nản lòng, hãy tin bản , chỉ cần đủ nỗ lực, tương lai xa các con nhất định sẽ chọn.”
March ưỡn cái cằm nhỏ lên, : “Thầy Vincent, con thấy thầy đúng, con là thiên tài thiên phú bốn , đội tuyển học viện thể từ chối con !” Cậu nhóc kiêu ngạo lắc lắc cái đầu.
Gà con trắng đầu Meredith cũng kêu lên một tiếng “Pi”.
Thầy Vincent liếc mắt về phía cửa sổ.
Chỉ trong một thoáng, đàn chim sẻ đuôi sam chiếm cứ nửa giang sơn của cửa sổ, cô vẫy vẫy tay, bảo đám nhóc rời khỏi văn phòng.
Quả nhiên, khi đám nhóc rời , đàn chim sẻ ào ào tản .
Meredith và các bạn nhỏ chạy như bay theo địa chỉ mà thầy Vincent cho.
Hiện tại họ đang ở khu giảng đường của khoa Pháp thuật.
Từ khu giảng đường , sân vận động lớn nhất là nhà thi đấu trong nhà.
Sảnh tầng một dành cho khoa Pháp thuật, khoa Chiến đấu, hoặc là nơi tổ chức các hoạt động của học viện, tầng hai là khu huấn luyện dụng cụ, những buổi huấn luyện cần dùng đến dụng cụ sẽ tiến hành ở tầng hai.
Từ tầng ba trở lên là khu hoạt động ngoại khóa, luyện kim, d.ư.ợ.c tề, may vá, rèn, phụ ma… các lớp ngoại khóa đều học ở đây.
Từ tầng tám trở lên là nơi các câu lạc bộ do học sinh tự thành lập, lượng tối thiểu từ mười trở lên thì học viện mới cấp cho một phòng sinh hoạt, những đội tự lập thành công tham gia League đều ở tầng tám, thậm chí để huấn luyện, họ còn thể xin riêng một phòng huấn luyện.
Khu vực của đội tuyển League học viện ở tầng ba.
Như thể sợ chậm sẽ cướp mất suất, đám nhóc, bao gồm cả Meredith, chạy với tốc độ cực nhanh, chẳng bao lâu , với tư cách là những nhóc con khoa Pháp thuật, họ chạy như bay đến tầng ba của nhà thi đấu ánh mắt ngơ ngác của nhiều trong học viện.
Ồ.
Đến đây là thể nhận .
Nhiều nhóc con như , thế mà đều mù chữ, chỉ một Meredith là chữ.
Meredith quanh, tìm địa điểm dựa theo bảng chỉ dẫn.
Vị trí dễ tìm, chẳng bao lâu tìm thấy, tấm biển ghi bốn chữ “Đội Lạc Nhật”, lấy tên thị trấn, cũng là tên học viện để đặt tên cho đội, thể hiện vị thế của đội trong học viện.
Lịch sự gõ cửa.
Bên trong vọng một giọng nữ nhẹ nhàng, “Vào .”
Meredith đẩy cửa.
Phải rằng, đám nhóc đến đúng lúc, hiện tại chính là thời gian họp của đội Lạc Nhật.
Giải League học viện mỗi năm đều sẽ tổ chức một cuộc họp chung, một bộ phận học sinh nghiệp, suất trống , tất nhiên tuyển thành viên mới, đồng thời cũng bồi dưỡng một tân sinh viên thiên phú, hiện tại sáu vị huấn luyện viên và mười hai thành viên của đội đang tụ tập , thảo luận xem nên mời những học sinh nào gia nhập đội.
Điều khiến họ bao giờ ngờ tới là một đám củ cải nhỏ năm nhất tìm đến.
Đếm sơ qua, lượng nhiều, hơn mười đứa nhóc.
Ồ, còn một con chim nhỏ.
Đội trưởng đội Lạc Nhật, một thiếu niên tóc màu nâu lanh liếc mắt qua đám nhóc, khóe mắt thoáng thấy bên cửa sổ, thế mà một con chim sẻ béo tròn vo đậu xuống.
Lại đến thêm một con.
Lại đến thêm một cặp.
Ồ, còn một nhóc con mang theo cả quả cầu livestream.
Phó đội trưởng, một thiếu nữ tóc nâu đỏ xoăn lượn sóng buộc thành hai b.í.m tóc, ánh mắt cô dừng con gà trắng lâu một chút, hỏi: “Các em là tân sinh viên khoa Pháp thuật đợt ? Tìm đến đây chuyện gì ?”
March lập tức : “Ồ, đó là đương nhiên!”
Ánh mắt đồng loạt về phía March.
March hất cằm lên, : “Tớ là thiên tài!”
Mọi mặt: “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tri-lieu-man-cap-doan-sung-tieu-phi-di/chuong-45-doi-tuyen-hoc-vien-va-nhung-doi-tu-lap.html.]
Đội trưởng đội Lạc Nhật, Nora · Cesar liếc mắt về phía cửa sổ, chỉ trong một thời gian ngắn như , thế mà tụ tập một đàn chim sẻ dày đặc, chúng bám cửa sổ như những chiếc bánh chim, cố gắng hết sức bên trong.
Chúng nó đến để xem cái gì?
Nghĩ nghĩ , chắc chỉ thể là xem con chim nhỏ duy nhất trong phòng thôi nhỉ? Nghĩ , đội trưởng Nora về phía con chim trắng nhỏ, phát hiện con chim đang liếc xéo March.
March hất cằm lên cao hơn, kiêu ngạo : “Tớ thiên phú bốn ! Hệ Hỏa! Sau , tớ nhất định sẽ trở thành một pháp sư vĩ đại! Bây giờ, tớ cho các một cơ hội, mời tớ đội !” Cậu hếch mũi lên trời.
Mọi chút cạn lời.
Cho nên , trẻ con chính là như , bất kỳ nhận thức nào về bản , luôn cho rằng thiên phú là tất cả.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thiên phú mạnh đến , nỗ lực thì cũng vô dụng, dù nỗ lực, nếu tâm lý vững, thể phát huy thực lực ở những trận đấu quan trọng, thì cũng chỉ là đồ bỏ .
Nếu kéo phát hiện, đàn chim sẻ bên cửa sổ ngày càng nhiều, che khuất cả ánh sáng trong phòng.
Không giống như các giáo viên dạy đám nhóc năm nhất, họ thể thông qua việc giao tiếp với Meredith để làm đàn chim sẻ tránh cho ánh sáng , nhưng tổ huấn luyện viên và các học sinh của đội Lạc Nhật , vì thế, khi thầm thắc mắc tại nhiều chim sẻ tụ tập ở đây như , họ chỉ thể dùng phương pháp khoa học kỹ thuật để thắp sáng căn phòng.
Nếu kéo dậy, lấy một quả cầu nổi, nhét tinh thạch ma lực bên trong, quả cầu trong suốt từ từ bay lên, chiếu sáng phòng họp.
Đàn chim sẻ bên ngoài cửa sổ tiếp tục vây xem Meredith và đám nhóc.
Bên trong cửa sổ, một huấn luyện viên trưởng và hai huấn luyện viên phó năng uyển chuyển, nhưng vô cùng kiên quyết từ chối đám nhóc .
Hai mép miệng March trễ xuống, cả nhóc đều , : “Tớ là thiên tài thiên phú bốn đấy!”
Ồ, thế thì cũng vô dụng.
Tuy đuổi, nhưng cũng chẳng khá hơn là bao, một đám tân sinh viên tổ huấn luyện viên tiễn ngoài.
Một đám tân sinh viên khoa Pháp thuật .
Nhờ thính lực khá , họ cuộc trò chuyện bên trong.
“Còn nhỏ, thật hoạt bát a.”
“Bọn chúng , đàn chim sẻ che khuất ánh sáng ngoài cửa sổ cũng bay hết.”
“Mấy đứa nhóc đó, thật trời cao đất rộng, thế mà nghĩ thể gia nhập đội chúng , đúng là ngây thơ.”
“Vài năm nữa, chúng sẽ hiểu thôi.”
…………
…
Bên ngoài cửa.
Ánh mắt đám nhóc đồng loạt về phía Meredith.
Franklin hỏi: “Chúng cứ thế bỏ cuộc ?”
Meredith : “Đó là 100 đồng vàng đấy.” Cậu cũng bỏ cuộc.
Pearl: “Vậy chúng nên làm gì bây giờ?” Cô bé nhíu mày, chút sốt ruột, cô bé cần kiếm tiền.
Meredith suy nghĩ.
Thấy trầm tư, Franklin hỏi nghĩ gì.
Bên trong cửa, tổ huấn luyện viên và các học sinh liếc , chút tò mò về suy nghĩ của mấy đứa nhóc từ chối .
Meredith đáp: “Xét về thực lực, đối với chúng mà đội tuyển học viện là nhất, nhưng đội tuyển học viện chịu nhận chúng , thì…”
Họ chỉ thể gia nhập đội cá nhân.
Được .
Vậy thì, vấn đề đến .
Franklin hỏi: “Trên bảng thông báo hình như ít đội tuyển , chúng nên gia nhập đội nào?”
Pearl : “Không đội nào thực lực mạnh hơn nhỉ?”
Meredith : “Còn một đội, thậm chí còn phát lương nữa.”
Nghe thấy hai chữ “lương”, mắt Pearl sáng lên.
Cho đến lúc , đám nhóc trời cao đất dày quên mất điểm mấu chốt bảng thông báo, tuy là đội cá nhân, nhưng chính những đội do cá nhân thành lập tuyển thành viên cũng yêu cầu, mà mấy đứa nhóc điều mà bắt đầu kén chọn.
March hất cằm lên cao, : “Tớ giống các .”
Ánh mắt đám nhóc đồng loạt về phía March.
March : “Thay vì đây suy nghĩ, chi bằng hỏi thẳng, bảo họ thể hiện bản một chút, đó tớ sẽ dựa biểu hiện của họ mà xem xét nên gia nhập .” Giọng cao ngạo vô cùng.
Đám nhóc trợn mắt há mồm.
Vấn đề là, March chỉ suông, dáng vẻ của , thật sự định làm như .
Vốn dĩ đều là cái đuôi của Meredith, bây giờ, bao gồm cả Meredith, trong nháy mắt biến thành cái đuôi của March.
Cả đám hì hục leo lên tầng tám.
March về phía Meredith, : “Để tớ kiểm tra một chút, xem chữ , cho tớ , đây là những đội tự lập nào bảng thông báo?”
Meredith March mù chữ, một lúc im lặng, vươn ngón tay chỉ đường.
Mắt March sáng lên, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang, bước nghênh ngang như coi trời bằng vung.
Dừng , gõ cửa.
Bên trong cửa vọng tiếng, “Vào .”
March vốn định một , nhưng đứa nhóc vô giáo d.ụ.c nào lưng đẩy một cái, đến khi phản ứng thì, ào, tất cả lũ nhóc đều trong.
March: “…”
March liếc mắt một vòng, cửa sổ một con chim sẻ đậu.
Cậu nghĩ, đàn chim sẻ thật gia giáo, nhà nào cũng che hết ánh sáng cửa kính, hổ là đám bạn bè hừng hực pi của Meredith vô giáo dục, cho nên, đẩy chắc chắn là Meredith.
Nghĩ , March lườm Meredith một cái.
Bỗng nhiên lườm, Meredith chút khó hiểu, nhưng cũng mấy để tâm.
Trong phòng tổng cộng tám học sinh, xét theo ngoại hình, nhỏ tuổi nhất chắc cũng mười hai, mười ba tuổi, March hề nao núng, vẫn kiêu ngạo ương ngạnh như , chỉ cần đối mặt với ma thú, luôn một sự tự tin khó hiểu về bản , : “Bây giờ, cho các ngươi một cơ hội!” Giọng điệu cao ngạo đáng ăn đòn.
Tám học sinh trong phòng ngẩn , liếc , một trong đó hỏi: “Ồ, cơ hội gì?”
March: “Cho các ngươi cơ hội thể hiện bản , cho các ngươi , là thiên tài thiên phú bốn , bây giờ cho các ngươi cơ hội thể hiện mặt , dựa biểu hiện của các ngươi, sẽ xem xét nên gia nhập chiến đội của các ngươi …”
…………
…
March bắt đầu thao thao bất tuyệt.
Khi từng con chim sẻ chiếm cứ bộ cửa sổ văn phòng, tám học sinh mới hồn tin tức chấn động, (⊙o⊙) mặt vẫn còn vẻ kinh ngạc há hốc mồm, một lúc …
(* ̄︶ ̄) March ở bên trong, tất! cả! đều! chính là tất cả lũ nhóc đều tống cổ ngoài một cách công bằng.
Rầm rầm rầm!
Không giống như đội tuyển học viện với sáu vị huấn luyện viên còn năng uyển chuyển, tính tình của các thành viên đội cá nhân rõ ràng lắm, miệng thì mắng “mấy thằng nhóc gấu ở ”, mỗi xách một hai đứa nhóc, ném ngoài.
Một đám nhóc ném hành lang: “…”
Hai mép miệng March trễ xuống, QAQ hai mắt ngấn lệ, trông như sắp hu hu hu…
Nhịn!
Tạm thời QAQ!
March : “Bọn họ thật điều QAQ!”
Đám nhóc theo ánh mắt của March.
March khịt mũi thật mạnh một tiếng, : “QAQ nếu họ như , thì cho họ cơ hội nữa, tớ gia nhập đội khác, cướp đường của họ, để họ còn đường nào để !” Cậu dậm chân thật mạnh.
Đám nhóc: “…”
March về phía Meredith, hỏi câu hỏi tương tự.
Thế là, cả đám lẽo đẽo theo March, là đứa nhóc vô giáo d.ụ.c nào đẩy March một cái, đó một đám nhóc theo sát lưng March .
March hung hăng lườm Meredith một cái, như , hất cằm lên cao, tư thế cao ngạo, : “Ta cho các ngươi một cơ hội!”
Cửa sổ tụ tập ngày càng nhiều chim sẻ đến hóng chuyện.
(* ̄︶ ̄) Mười mấy đứa nhóc, một nữa các tiền bối xách lên, ném ngoài.
Đám nhóc .
Meredith chìm suy tư, thầm nghĩ, tiền lương vẻ khó kiếm.
Dĩ nhiên, so với mức lương 2000 đồng xu một tháng, điều nghĩ đến là khoản tiền thưởng lên tới 100 đồng vàng của League, cùng với những lợi ích kèm.
Rất nhanh, Meredith lấy tinh thần.
Lúc March còn hỏi Meredith phòng sinh hoạt của các đội tự lập, bây giờ cần hỏi nữa, cứ theo thứ tự mà gõ cửa.
Meredith giật tỉnh táo.
Đến khi phản ứng , tiếng “Oa oa” thúc giục của gà con trắng kéo theo sát lưng March phòng sinh hoạt, một nữa thưởng thức màn tìm c.h.ế.t cao ngạo của March, đó một cách công bằng, từng đứa một đều xách lên ném ngoài như ném gà con.
March bỏ cuộc.
Phải rằng, thằng nhóc lùn tịt tóc đỏ, chắc nịch, vô giáo dục, mù chữ , một sự kiên trì mạnh mẽ.
Rõ ràng luôn từ chối, nhưng hề bỏ cuộc, thử thử , trâu bò đến mức một vòng hết tất cả các phòng sinh hoạt tự lập tầng tám, đó bộ từ chối.
Đám nhóc một nữa xách lên ném khỏi phòng sinh hoạt.
Không từ một cơn gió thổi qua quét sạch đám nhóc.
Mười mấy đứa nhóc .
March là đầu tiên chịu nổi nữa, “Oa” một tiếng ré lên, “Oa oa oa oa…”
Cách âm lắm, tiếng t.h.ả.m thiết của March truyền rõ tai các học sinh trong mấy phòng sinh hoạt xung quanh, tiếng bên trong cũng theo đó truyền .
“Lũ nhóc trời cao đất rộng .”
“Bây giờ chắc chúng nó tầm thường đến mức nào , chẳng đội nào thèm bố thí.”
…………
…
March càng to hơn.
Cơn gió lạnh , thổi lòng đám nhóc lạnh buốt, một trong đó : “QAQ đội tuyển học viện, cũng đội tự lập của các tiền bối, năm nay chúng chắc chắn cách nào tham gia League .”
March: “Oa oa oa! Nói bậy!” Cậu thút thít, “QAQ Tớ lập! Tớ lập! Tớ tự lập đội!”
March: “Tớ đập bẹp bọn họ!”
March: “Tớ đập bẹp tất cả bọn họ hu hu hu oa oa oa oa…”