TRÌ DÃ HOÀI TỰ - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-12-20 18:14:49
Lượt xem: 168

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trì Dã giống như một vị khách hàng khó tính, tủ rượu nửa ngày mới rút một chai vang đỏ. Anh tự rót cho nửa ly, nhưng cũng uống, cứ thế bưng ly rượu lắc lư tới mặt .

"Chỉ là vài chuyện kìm nén quá lâu, cứ nôn nóng xác nhận một chút." Anh xong liền tiến gần thêm một bước.

Với một tư thế bá đạo, xâm nhập cách mật khiến tê dại cả da đầu. Sau lưng là bàn ăn, còn đường lui.

Thật lòng mà , cũng chẳng lui. Tôi lặng lẽ . Chỉ thấy đầu ngón tay chậm rãi xoay nhẹ, đó, nghiêng miệng ly với một tốc độ còn chậm hơn nữa... Rượu đỏ đổ xuống phía , ngay lập tức làm ướt đẫm chiếc sơ mi trắng, lan từ thắt lưng cho đến nếp quần.

Tôi nhịn khẽ rùng một cái vì cái lạnh của rượu. Tuy nhiên, đẩy . Trong cuộc đối đầu tiếng động , thứ gì đó đang lặng lẽ đổi .

Trì Dã nheo mắt, đổ một nửa thu tay . Tôi đặt nửa ly còn lên bàn, lạnh lùng một tiếng đưa tay . Đầu ngón tay vô tình chạm tay . Tôi khựng một nhịp, cầm ly rượu uống cạn trong một , "Biết đây là rượu gì đem đổ để chơi đùa?"

Người mặt chẳng những xin , trái ánh mắt càng thêm nóng bỏng. Ánh mắt như kẻ săn lướt lên lướt xuống khắp , cuối cùng dừng ở một nơi nào đó.

"À, quả nhiên là nhỉ." Trì Dã l.i.ế.m môi, một cách phóng túng. "Trần luật sư, cơ thể thật sự thành thật."

Anh gọi là gì hả? Mẹ kiếp! Sắp điên mất thôi!

Khoảnh khắc bàn tay nắm lấy cánh tay đối phương, thứ đều tiến triển theo hướng mất kiểm soát. Trì Dã hôn mạnh bạo, hung hăng như nuốt chửng lấy .

Hôn xong, bắt đầu nổi đóa: "Trần Hoài Tự, nó em bắt chờ bao nhiêu năm trời! Thế mà em còn dám trưng cái bộ mặt lạnh lùng đó cho xem ?!"

Tôi cũng khơi dậy một bụng lửa giận: "Tại lúc đó ký hợp đồng?"

"Em còn dám hỏi ?! C.h.ế.t tiệt, cái gã đó bảo em đến khuyên , em khuyên kiểu gì mà khuyên mất luôn cả , còn mặt mũi nào tìm nữa?! Hợp đồng ch.ó c.h.ế.t gì chứ! Không xé xác gã ngay tại chỗ là nể mặt lắm !"

"... Nếu ký, thế 'c.h.ế.t' xó ở ? Cũng chẳng thấy đến tìm ."

"Tôi chứ! Nếu thấy em mặc vest giày da dáng con , lúc đàm phán án kiện với ánh mắt còn phát sáng, thì xông lên bắt cóc em từ lâu !"

Anh nước ngoài tìm ?

"Chuyện khi nào?"

"Hôm từ chối ký hợp đồng là luôn, tối hôm đó về luôn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tri-da-hoai-tu/chuong-7.html.]

Tôi cạn lời, bay xuyên lục địa kiểu đó đúng là ai bằng!

"Tại trực tiếp gặp mặt chuyện?"

"Tôi sợ nhịn . Em thích ngành Luật như thì cứ làm luật sư . Tôi can thiệp quyết định của em, giống như em can thiệp quyết định của ."

"..." Không ngờ nhiều năm , "phản quân" một cú.

"Sau khi về nước, cũng thấy đến tìm."

"Mẹ nó, nhắc đến chuyện thấy điên tiết! Chẳng em 'tiền đồ rạng rỡ' ? Được thôi, đơn giản thôi. Chẳng qua chỉ là một công ty giải trí nhỏ, ký với họ thì vẫn thể làm ."

" đợi đến khi làm , tìm em thì em biến mất khỏi văn phòng luật đó . Mấy lão nước ngoài đó xì xào một hồi, chẳng hiểu mô tê gì cả. Định tìm Giáo sư của em thì thầy cũng nghỉ việc , khi còn xóa sạch cả nhóm WeChat, chẳng ai tìm thấy thầy cả. Đi hỏi bạn học của em, cũng chẳng ai em ở ."

"C.h.ế.t tiệt, khá thích cái tính tình lạnh lùng của em, nghĩ bụng như sẽ hồng nhan lam nhan tri kỷ nào đến thu hút sự chú ý của em cả! quãng thời gian đó, hận thấu xương cái sự lạnh lùng của em. Ngoài mấy đứa trong ban nhạc , chẳng ai cách liên lạc của em hết. Cái điện thoại em để , gọi kiểu gì cũng thông."

"Em xem cuống ?! Tôi cuống đến mức đó mà chẳng để lý lẽ cả. Ai mà t.h.ả.m như chứ?!"

"Hết cách , chỉ còn định kỳ du lịch khắp cả nước, ngày nào cũng mơ mộng hão huyền, mong là sẽ tình cờ gặp em."

11.

Chuyện điện thoại là do sơ suất.

Khoảng thời gian nước ngoài, đăng ký một mới. Số điện thoại trong nước vì lâu ngày dùng, mà năm đó cũng đăng ký chính chủ nên đóng băng hủy . Đến lúc làm thì thể lấy nữa.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Danh bạ điện thoại thì chẳng nhớ nổi lấy một nào. Những nơi từng cùng ca hát năm xưa cũng sớm cảnh còn mất. Rõ ràng sống chung trong một thành phố, mà chẳng cách nào chạm mặt .

Trì Dã trở thành ngôi . Tôi và , mất liên lạc như thế.

"Anh làm thế nào mà ?"

"Hả?"

"Anh ký hợp đồng với họ, trở thành ngôi thần tượng. Vậy cái tương lai rạng rỡ mà em , làm cách nào để đạt ?"

Loading...