8.
Từ lúc đồng ý với Giáo sư cho đến khi xuất phát, ở giữa hai tuần để chuẩn visa. Tôi gửi cho gã quản lý một tin nhắn, ý bảo hãy tạm hoãn một chút. Việc thúc ép liên tục sẽ chỉ khiến Trì Dã thêm phiền lòng. Mà một khi phiền lòng, sẽ dễ đưa những quyết định thiếu lý trí. Những công ty giải trí đó đều từ chối theo cách như .
[Tôi sẽ cố gắng thuyết phục , cho hai tuần.]
Người nọ đồng ý với . Còn , lên kế hoạch cho một chuyến du lịch.
"Đi Tây Tạng ?" Trì Dã ngạc nhiên, "Sao tự nhiên Tây Tạng?"
"Vì ở đó tín hiệu . Cảm giác lưu lượng xem đập trúng chắc là sướng đến choáng váng nhỉ, đưa để tỉnh táo chút." Tôi nửa thật nửa đùa mà dối trắng trợn.
"Hừ!" Anh bật , "Trần Hoài Tự, phát hiện cái bộ dạng độc miệng của em trông quyến rũ c.h.ế.t !"
Vì mưu tính từ , nên câu hỏi buổi sáng thì buổi chiều "đóng gói" mang luôn.
Trên tàu hỏa, Trì Dã trưng bộ mặt ngái ngủ kiểu "tại ở đây". Khi tiếng chuông điện thoại vang lên, xòe lòng bàn tay mặt : "Nào, đưa đây."
"Để điện thoại ."
"Tín hiệu , để em hộ ."
Anh nghi hoặc: "Em thì tín hiệu sẽ lên chắc?"
Tôi dùng tay còn gõ nhẹ lòng bàn tay : "Ngoan, đưa điện thoại cho em."
Anh im lặng đăm đăm, hai giây , chiếc điện thoại vẫn rung liên hồi trong lòng bàn tay . Tôi bắt máy, "Alo, alo? Anh gì cơ... Alo?! Chúng đang diễn văn nghệ tình nguyện ở vùng núi, hả? Alo, alo, alo alo? Xin nhé, ở đây tín hiệu kém quá." Tắt máy.
Trì Dã đờ xem hết màn biểu diễn của , cảm thán đến thốt nên lời: "Trần Hoài Tự, em Ma thuật đấy ? Ngay cả giọng của mà em cũng giả giống đến !"
" thế, em là pháp sư, loại dùng ma pháp ."
"Hì." Anh khoái chí, đòi học giọng chuyện.
Một lát , "Cái đó..." Anh xáp gần.
"Nói."
"Có thể trả điện thoại cho một tẹo ?" Anh hỏi đầy dè dặt.
"Đã đây là chuyến chỉ và em thôi mà. Sao thế, nhanh kẻ thứ ba chen chân ?"
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
"Kẻ thứ ba cái quái gì chứ? Anh thấy buồn chán gì làm thôi mà."
"Buồn chán thì thể kể chuyện cho em ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tri-da-hoai-tu/chuong-6.html.]
"..."
"Em thích kể chuyện nhất."
"... Thế em chuyện gì?"
"Vậy kể chuyện 'Những Năm Trì Dã Còn Mặc Quần Thủng Đít' ."
"Hê, nếu em xem thì lúc nào đó mặc cho em xem nhé?" Anh dường như nghĩ đến mấy cảnh tượng " dành cho trẻ em" nào đó, nụ dần trở nên đầy ẩn ý, "Hừm hừm, nghĩ thôi thấy phấn khích , quả đúng là phong vị riêng nha!"
"..." Thôi bỏ . Hết t.h.u.ố.c chữa .
9.
Chúng cùng đến cung điện Potala, đến đỉnh núi thiêng Kailash. Sự bao la của thiên nhiên thể chữa lành sự khô cằn trong tâm hồn. Những ngày , chiếc điện thoại trở thành một vật trang trí cũng mà cũng chẳng .
Trì Dã thích vùng bình nguyên mênh mông, lặng lẽ lắng tiếng gió rít qua những vách núi xa xăm; thích bên bờ hồ Yamdrok choáng ngợp để đếm những loài chim tên; thích bên đống lửa trại những dân du mục nhiệt thành hát về nơi họ sinh .
Amh sẽ kín đáo nắm lấy tay những dải cờ phong mã bay rợp trời, cũng sẽ tựa vai bên những đống đá Mani xếp cao. Chúng từng ở bên như thế. Trời đất chính là chứng nhân.
Tôi nghĩ, nên kiên trì với lựa chọn của . Chuyến hành trình hết vòng đại lộ cứ thế dừng dừng, hai tuần ngắn ngủi trôi qua trong chớp mắt.
Khi đến sân bay, với Trì Dã rằng còn việc khác, bảo về . Tôi đưa cho một túi giấy.
"Cái gì thế , thần thần bí bí?"
"Ảnh chụp và một vài điều bất ngờ khác. Về nhà hãy xem, nếu dám xem trộm thì tự gánh lấy hậu quả nhé!" Tôi giả vờ lên tiếng đe dọa.
Anh hì hì đáp: "Dù xem trộm thì em cũng ? Ai bảo em dám bỏ rơi chứ "
Nghe câu đó, lòng thắt , nhưng chỉ thể gượng . Trì Dã đưa mắt tiễn rời . Tôi đầu , nhưng thể. Tôi sợ sẽ đổi ý ngay phút chót.
Trong túi giấy đó, ngoài những bức ảnh, còn một bản hợp đồng. Là gã quản lý gửi cho . Sáng ngày lên đường trở về, lén lút trốn Trì Dã, tìm một cửa hàng nhỏ để in nó . Trên trang bìa của bản hợp đồng kẹp một mẩu giấy nhỏ: [Đột phá tình cảm tạm thời gián đoạn!! Thời gian thử thách: Ba trăm sáu mươi lăm ngày.
Điều kiện đạt thành: Công thành danh toại, tương lai rộng mở.
Phần thưởng cuối cùng: Nối tiền duyên.
Gạch chân điểm quan trọng: Nhất định tiền đồ rạng rỡ, nếu những điều đều vô hiệu!]
10.
Nhiều năm , đàn ông một nữa xuất hiện mặt . Anh dạo một vòng quanh nhà như thể đang về nhà , đưa kết luận: "Sống một ?" Nụ của kéo lên đến tận khóe môi.
Tôi khoanh tay n.g.ự.c quan sát : "Là thì ?"
Anh nhướng mày: "Ồ, cũng chẳng cả."