Trêu ghẹo nhầm Thần Đế: Cún con hóa Sói xám - Chương 45: Hắn là ngươi bằng hữu?

Cập nhật lúc: 2026-05-09 17:12:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỳ Như Trần giữa mày nhỏ đến mức thể phát hiện mà nhăn . Đây là đầu tiên Phượng Từ Rượu cự tuyệt ở phương diện ăn uống.

Phượng Từ Rượu làm lơ Kỳ Như Trần, ngược sang đáp lời Trần Tề Quý: “Phụ cận quán cơm chiên nào ngon ? Đề cử một chút.”

“Nga…… Tiệm cơm Ngu T.ử cũng tệ lắm……” Trần Tề Quý trả lời nhịn mà trộm ngắm sắc mặt của Kỳ Như Trần.

Dám đối xử với Kỳ Như Trần như , Phượng Từ Rượu ở một góc độ nào đó cũng chính là một vị "dũng sĩ" thứ thiệt.

Dư quang của Phượng Từ Rượu thoáng thấy bóng dáng Kỳ Như Trần rời , bàn tay đang đặt sô pha của khẽ siết .

AN

Việc thèm để ý đến Kỳ Như Trần đương nhiên chỉ đơn giản là vì đối nghịch với Thiên Đạo. Phượng Từ Rượu vẫn luôn cho rằng, trong đoạn thời gian mà quan hệ giữa hai coi là nhất, bọn họ vốn dĩ giấu . Ít nhất, bao giờ giấu giếm Kỳ Như Trần bất cứ điều gì.

Kết quả, thực tế giáng cho một đòn cảnh cáo đau đớn. Cẩn thận ngẫm , gì về những chuyện xảy khi Kỳ Như Trần thành thần.

Hắn cũng bắt buộc đối phương chuyện gì cũng kể cho , nhưng tình trạng hiện giờ... thật sự làm nhịn tấu Kỳ Như Trần một trận.

Đáy mắt Phượng Từ Rượu hiện lên một tia ghét bỏ. Đối phương hiện tại cứ như một con búp bê giấy, chọc là thủng, thật sự nếu động tay động chân thì còn thu bớt lực , thật là phiền phức.

Giữa trưa, Kỳ Như Trần một về phía nhà ăn, Thẩm Dực cũng theo ngoài, chỉ còn Phượng Từ Rượu cùng Trần Tề Quý ở cùng chờ đồ ăn ngoài.

Ngoài cửa truyền đến những tiếng ầm ĩ, hai bọn họ cũng để ý lắm, nghĩ rằng ngoài ăn trưa nên ồn ào một chút cũng là chuyện thường tình.

lúc bên ngoài bắt đầu hỗn loạn. Những làn sương xám xịt từ giữa đại sảnh dâng lên cuồn cuộn. Một vị Quỷ sai đột ngột hiện , còn giữ vẻ cao đạo như , vị tỏa luồng âm khí bực bội, gắt gỏng hỏi: “Ngưu Thành ?”

Ngưu Thành chính là vị lão đạo dẫn đầu ngày hôm đó.

Việc Quỷ sai chủ động hiện vốn chuyện nhỏ. Những mặt tại đó vội vàng liên hệ với Ngưu Thành. Cũng may lão vặn đang mặt ở Cục Huyền Công nên cấp tốc chạy tới.

“Đại nhân tìm chuyện gì?” Ngưu Thành cung kính hỏi.

Quỷ sai trầm mặt, giọng lạnh lẽo: “Tiểu công t.ử của Diêm Vương gia lạc ở sông Vong Xuyên. Có quỷ thấy, cuối cùng tiểu công t.ử xuất hiện là tiếp xúc với những mà ông mang .”

Thái dương Ngưu Thành thấm đẫm mồ hôi lạnh. Lão gánh nổi trách nhiệm làm lạc mất tiểu công t.ử của Minh giới: “Là lạc ở đoạn khu vực nào ạ?”

Quỷ sai tùy tay vung lên, hình ảnh sông Vong Xuyên hiện lên lờ mờ giữa trung, vị chỉ một đoạn : “Chỗ .”

Ngưu Thành nhíu mày suy tư. Lão nhớ rõ đoạn sông đó lúc là do Kỳ Như Trần phụ trách. Kỳ Như Trần làm việc bao giờ sai sót, nhưng còn kẻ theo là Phượng Từ Rượu thì thật khó .

Lũ dị loại phi nhân tộc , phần lớn đều lòng mang quỷ thai.

“Ngài chờ một lát.” Ngưu Thành hiệu cho t.ử bên cạnh: “Đi, áp giải cái con yêu vật đây cho !”

Ngày , phi nhân loại cùng xuống địa phủ chỉ một Phượng Từ Rượu, t.ử lập tức hiểu ý Ngưu Thành đang chỉ ai, liền vội vã chạy .

Bên , tại văn phòng tiểu đội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/treu-gheo-nham-than-de-cun-con-hoa-soi-xam/chuong-45-han-la-nguoi-bang-huu.html.]

Phượng Từ Rượu thấy tiếng đập cửa, cứ ngỡ là cơm hộp tới, kết quả mở cửa thấy ba gã đại hán lù lù ở đó.

Tên t.ử lạnh giọng quát lớn: “Yêu vật! Ngươi dám châm ngòi mối quan hệ giữa nhân gian và địa phủ, rốt cuộc là mưu đồ gì?!”

Phượng Từ Rượu: “……?”

Tên t.ử căn bản ý định Phượng Từ Rượu giải thích, trực tiếp lệnh cho hai bên cạnh tiến tới, kẻ bên trái bên , định dùng vũ lực đẩy Phượng Từ Rượu ngoài.

Trần Tề Quý thấy đám căn bản đạo lý, trong lòng cảm thấy bất . Hắn đủ sức đấu của các thế gia, liền vội vàng vắt chân lên cổ chạy tới nhà ăn để tìm Kỳ Như Trần.

Ngược , Phượng Từ Rượu mang hề chút cảm giác khẩn trương nào. Hắn còn thong thả đẩy nhẹ gã đại ca bên một cái, mở miệng : “Ngươi lùi một chút , chật chội quá.”

Tên t.ử phía ngoái lườm Phượng Từ Rượu một cái cháy mặt, thầm nghĩ: Cứ đợi đó, lát nữa gặp Quỷ sai để xem ngươi còn nổi nữa .

Vừa mới tới gần đại sảnh, Phượng Từ Rượu thấy một đoạn đối thoại vọng :

“Nếu thực sự là do đối phương làm tiểu công t.ử mất tích, sẽ tùy ý ngài xử trí, chúng tuyệt đối nửa lời oán thán.”

“Hừ, kẻ nào dám làm hại tiểu công tử, thiên đao vạn quả, bỏ chảo dầu sôi cũng còn là nhẹ đấy!”

Phượng Từ Rượu nhướng mày, giọng mà quen tai đến thế. Hắn thong thả bước khỏi góc ngoặt, khi thấy vị Quỷ sai đang giữa đại sảnh, trong lòng khỏi "ồ" lên một tiếng kinh ngạc. Thật đúng là khéo, chẳng " quen" đây .

Ngưu Thành thấy Phượng Từ Rượu áp giải tới, liền lạnh giọng trách cứ: “Còn mau khai tung tích của tiểu công tử! Trước mặt Quỷ sai đại nhân, ngươi đừng hòng ý định dối.”

Vị Quỷ sai định lên tiếng phụ họa theo, nhưng đầu , bắt gặp ánh mắt đầy hài hước của Phượng Từ Rượu thì cả đương trường cứng đờ.

Ngưu Thành vẫn chẳng hề phát hiện sự bất thường của Quỷ sai, lão vẫn thao thao bất tuyệt: “Ngươi chắc hẳn là trải nghiệm cảm giác ở mười tám tầng địa ngục của địa phủ nhỉ...”

Địa ngục cái đầu ông ! Quỷ sai gào thét thành tiếng trong lòng. Phượng Từ Rượu mà tay thì nước tống ông địa ngục thì !

“Đại nhân! Hiểu lầm, là hiểu lầm !” Quỷ sai quyết đoán "quỳ gối" xin ngay lập tức. Hắn tiến sát gần Phượng Từ Rượu với vẻ mặt nịnh nọt hết mức: “Ngài làm thể tay với một đứa con nít ranh , chắc chắn là sự nhầm lẫn ở đây !”

Sự đổi thái độ 180 độ của Quỷ sai khiến xung quanh rớt cả cằm.

Trong đại sảnh lâm một mảnh tĩnh lặng đến đáng sợ. Ngưu Thành trợn tròn hai mắt, miệng há hốc thốt nên lời.

Phượng Từ Rượu cảm thấy tình cảnh chút buồn , nhếch môi trêu chọc: “Chắc chắn như ? Thế tiểu công t.ử trông như thế nào?”

Quỷ sai run rẩy móc một bức họa, tri kỷ mà mở rộng cho Phượng Từ Rượu xem: “Mới mãn tám tuổi, vẫn hóa hình.”

Bức họa chỉ gồm vài nét bút đơn giản phác họa, nhưng phá lệ sống động. Ít nhất thì Phượng Từ Rượu nhận ngay lập tức — đây chẳng là cái "cầu lông đen" ám toán hôm đó ?!

Hóa là con trai của lão Diêm Vương, hèn gì bản lĩnh cào thương, còn dám hùng hổ nhảy thẳng xuống sông Vong Xuyên như thế.

“Thật đúng là khéo, gia hỏa thấy .”

Loading...