Trêu ghẹo nhầm Thần Đế: Cún con hóa Sói xám - Chương 25 (tiếp)

Cập nhật lúc: 2026-05-04 03:11:59
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hơi thở phả nóng rực, Kỳ Như Trần chút ngẩn ngơ, hóa cũng bệnh. lẽ quá nghiêm trọng, ngủ một giấc chắc sẽ thôi.

Chiếc laptop Phượng Từ Rượu "tịch thu", hôm nay đúng cuối tuần, coi như đây là một ngày nghỉ hiếm hoi để bản thả lỏng một chút.

Phượng Từ Rượu lướt màn hình điện thoại đến hoa cả mắt. Nhà của Kỳ Như Trần ngay khu trung tâm thành phố, mấy con phố liền kề đều là thiên đường ẩm thực, so với chỗ của Phong Khởi Vân đúng là một trời một vực, khiến nhất thời đ.â.m phân vân chẳng chọn món gì.

Đang chọn lựa, Phượng Từ Rượu nghiêng dựa hẳn lòng Kỳ Như Trần. Đột nhiên, cảm thấy lưng cộm bởi một vật cứng gì đó, bèn tiện tay móc xem.

Đến khi Kỳ Như Trần kịp phản ứng thì món đồ trang trí nhỏ gọn trong tay Phượng Từ Rượu. Đáy mắt xẹt qua một tia ảo não, cơn sốt khiến cả trực giác lẫn động tác của đều trở nên trì trệ.

“Đây là cái gì thế?”

Phượng Từ Rượu mân mê món đồ trong tay. Lớp vỏ trong suốt bên ngoài vốn chẳng lạ lẫm gì, đó là Trích Băng Tinh lấy từ linh căn của Kỳ Như Trần. Tuy lạnh đến thấu xương nhưng vạn năm tan, vật gì nó bao bọc sẽ mãi mãi giữ nguyên trạng thái ban đầu.

Hơn nữa, Trích Băng Tinh là của một "Thần Đế" Kỳ Như Trần thuở mới , chứ Kỳ Như Trần của hiện tại căn bản thể tạo thứ .

Còn về sợi lông vũ đang trôi nổi bên trong...

Phượng Từ Rượu chê bai mặt: “Cậu nhặt sợi lông thế? Màu sắc thì đỏ vàng lẫn lộn, cứ loang lổ kiểu gì , trông là thấy suy dinh dưỡng , c.h.ế.t .”

Món đồ chắc chắn làm từ thời còn ở Thần giới, tám phần là Kỳ Như Trần giấu trong Nguyên Anh, bằng chẳng đời nào nó thể theo rơi luân hồi.

Suy cho cùng, khi các thần minh đầu t.h.a.i qua Đạo môn, Thiên Đạo sẽ tự động phong tỏa bộ vật ngoài . Chỉ giấu Nguyên Anh mới mong qua mắt Thiên Đạo. Thế nhưng gian trong Nguyên Anh vốn nhỏ hẹp, nhồi nhét mấy thứ kỳ quái đó dễ gây tổn thương, thế nên hiếm vị thần nào dám mạo hiểm như .

Phượng Từ Rượu càng món đồ càng thấy ngứa mắt.

Vừa vô dụng, chẳng hiểu Kỳ Như Trần giữ làm cái gì .

“Cậu... nhận ?” Giọng Kỳ Như Trần khàn đặc, mang theo một tia cảm xúc khó gọi tên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/treu-gheo-nham-than-de-cun-con-hoa-soi-xam/chuong-25-tiep.html.]

Kỳ Như Trần lường nhiều tình huống, duy chỉ ngờ tới Phượng Từ Rượu phản ứng thế . Hắn vươn tay lấy món đồ đang Phượng Từ Rượu xoay qua xoay đến chóng mặt, sợi lông vũ bên trong đang tỏa những quầng sáng nhạt nhòa: “ sợi lông phản ứng với .”

“Chắc là cùng họ hàng gần với tộc của thôi.” Phượng Từ Rượu ngoắt lưng , vùi đầu điện thoại, bộ dạng hệt như đang chữ “Đừng phiền ” lên đỉnh đầu.

Đời chỉ tặng lông vũ cho đúng một chuyển thế của Kỳ Như Trần, giờ nó về tay , nên cái sợi lông tuyệt đối thể là của .

Kỳ Như Trần vuốt ve bề mặt lạnh lẽo của món đồ, khẽ rũ mi suy tư. Trực giác mách bảo rằng sợi lông chắc chắn liên quan đến Phượng Từ Rượu. Còn về việc tại đối phương ấn tượng gì...

Tám phần là quên . Cái lý do gượng ép đến nực , nếu đặt lên Phượng Từ Rượu thì hợp lý đến lạ kỳ.

Đầu óc đang lúc choáng váng, suy nghĩ rối rắm như một cuộn len chẳng tìm thấy đầu mối, Kỳ Như Trần đành từ bỏ việc đào sâu thêm. Hắn lặng lẽ cất món đồ một góc mà Phượng Từ Rượu thấy.

“Đã chọn món gì ngon ?”

Phượng Từ Rượu dứt khoát đẩy giao diện thanh toán đến sát mặt Kỳ Như Trần: “Tôi ăn lẩu cay, còn thì húp cháo.”

Hai thực đơn khác biệt một trời một vực, kiểu gì cũng thấy nồng nặc mùi vị "ân oán cá nhân" ở bên trong.

Nói xong câu , Phượng Từ Rượu cũng chẳng buồn đếm xỉa đến Kỳ Như Trần nữa. Mãi đến khi tiếng chuông cửa vang lên, mới xỏ đôi dép lê, lẹt xẹt mở cửa.

Vốn tưởng là đồ ăn giao đến, nhưng khi cánh cửa mở , bắt gặp một gương mặt trông vẻ khá quen mắt.

Nhạc Thịnh Ngữ mở cửa, cả đờ tại chỗ. Hắn lùi hai bước, hết ngó bảng nhà sang Phượng Từ Rượu, ánh mắt tràn ngập vẻ mờ mịt.

AN

“Cậu nhầm , đúng chỗ .” Phượng Từ Rượu chẳng buồn xã giao, đầu trong gọi Kỳ Như Trần: “Có tìm , hình như là bên Cục Huyền Công.”

Nhạc Thịnh Ngữ tiến mà lùi cũng chẳng xong, nét mặt chút gượng gạo. Hắn thấy tiếng vải vóc ma sát sột soạt, lâu thấy Kỳ Như Trần với gương mặt ửng hồng khác lạ bước khỏi phòng.

Tóc tai đối phương chút rối loạn, đôi mắt nước vương vít, đôi môi đỏ mọng lên, ngay cả quần áo cũng hằn rõ những nếp nhăn nhúm. Nhìn kiểu gì cũng giống như mới trải qua một trận "giày vò", hệt như ai đó bắt nạt xong .

Nhạc Thịnh Ngữ nào thấy qua dáng vẻ của Kỳ Như Trần bao giờ. Với tư cách là một thanh niên năm thời đại mới, vốn "kinh qua" hàng vạn bộ tiểu thuyết, đầu óc lập tức "bay xa", miệng há hốc chẳng thốt nên lời.

Loading...