Trêu ghẹo nhầm Thần Đế: Cún con hóa Sói xám - Chương 19: Chuyện cũ giữa ta và ngươi
Cập nhật lúc: 2026-05-02 15:35:10
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy Phượng Từ Rượu bắt đầu vén tay áo, nắm chặt nắm đấm, vẻ mặt vốn tĩnh lặng như mặt hồ gợn sóng của Kỳ Như Trần cuối cùng cũng hiện lên một chút bất đắc dĩ: “Có liên quan đến Trình Kỳ. Tôi từng hỏi , thì thôi.”
“Cái gì mà thôi, rốt cuộc là chuyện thế nào?” Phượng Từ Rượu cau mày. Hắn chẳng qua chỉ đưa cho Trình Kỳ một câu , thể liên lụy nhiều như .
“Cô gửi đơn cầu cứu lên Cục Huyền Công, rằng một loại tà vật mới bám . Việc cô đ.â.m trọng thương Lý Hành Nhạc là do tà vật đó khống chế.”
“Việc thì liên quan gì đến ?”
“Cô ... tà vật đó là do đưa cho.”
Phượng Từ Rượu chỉ cảm thấy chuyện thật vớ vẩn: “Cấp của não ? Anh với chuyện vốn chẳng liên quan gì đến , loại lời đó mà họ cũng tin?”
“Tôi từng đến nhà Trình Kỳ.” Kỳ Như Trần bình tĩnh thuật , “Ngay lúc sự việc trong hồ sơ diễn .”
Phượng Từ Rượu sững , bỗng nhiên nhớ Hùng Kiến Hoa quả thực qua, chính Kỳ Như Trần là phát hiện Trình Kỳ đ.â.m Lý Hành Nhạc. Tuy rằng tại lúc đó Kỳ Như Trần mặt ở đó, nhưng bảo tin cái gã "đầu gỗ" cứng nhắc làm việc tư lợi, trái pháp luật thì chẳng thà tin heo leo cây còn hơn.
“Tại phủ nhận?”
Lông mi Kỳ Như Trần khẽ run. Anh cao tầm 1m80, ngang bằng với Phượng Từ Rượu, vặn thể thẳng mắt đối phương. Một hình cao lớn như đó, nhưng giờ phút trông vẻ ... ủy khuất.
“... Để gánh tội .”
Nghe thấy thế, một bụng lời định mắng của Phượng Từ Rượu nghẹn ứ nơi cổ họng, lên xuống xong. Hắn siết chặt nắm đấm, nhịn mà đ.ấ.m mạnh vai Kỳ Như Trần một cái: “Anh liền khẳng định chắc chắn là do làm !?”
Kỳ Như Trần im lặng, đ.á.n.h cũng thèm đ.á.n.h trả.
Phượng Từ Rượu bộ dạng của chỉ thấy đau đầu nhức óc, mắng cũng mở miệng thế nào. Nghẹn khuất đến cuối cùng, chỉ phun một câu:
“Đồ ngu!”
“Tôi sẽ chuyện gì .”
AN
Phượng Từ Rượu lạnh: “Chắc chắn là chuyện gì , cùng lắm là bãi chức đồn bóc lịch thôi.”
Có lẽ nhận thấy áp suất quanh Phượng Từ Rượu quá thấp, Kỳ Như Trần rốt cuộc cũng giải thích thêm một câu: “Tôi sẽ tìm hung thủ khi chuyện đó xảy .”
“Nếu tìm thấy thì ?”
“…… Sẽ chuyện đó.”
“Thế nếu Trình Kỳ bịa cái cớ mới, định tiếp tục nhận tội ? Rồi tiếp tục tìm hung thủ chắc?”
“Trong Cục đời nào để cô gì thì .”
“Anh cũng là cô đang bậy cơ đấy!” Phượng Từ Rượu gắt lên, trừng mắt Kỳ Như Trần một cái cháy mặt. Đống lửa giận nhịn nãy giờ chung quy cũng nghẹn nữa.
“Anh là cái bàn tính ?! Tôi gảy một cái thì mới động một cái? Không miệng ? Chủ động hỏi một câu xem do làm , c.h.ế.t chắc?!”
Kỳ Như Trần lặng lẽ cúi đầu: “Lúc hỏi, nhưng ……”
“Hai chuyện đó mà là một ?!” Phượng Từ Rượu vì quá tức giận. Đã lâu trải qua loại cảm xúc thế . Ở một khía cạnh nào đó, Kỳ Như Trần đúng là một "nhân tài".
“Tôi chỉ với cô đúng hai câu, chẳng đưa cho cô cái gì hết!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/treu-gheo-nham-than-de-cun-con-hoa-soi-xam/chuong-19-chuyen-cu-giua-ta-va-nguoi.html.]
“…… Ừ.”
“Ừ cái gì mà ừ, giải thích cho rõ ràng mau.” Phượng Từ Rượu thở hắt một . Lần cuối cùng mắng kiểu là khi thằng cháu nhỏ phóng hỏa đốt mất nửa cái động phủ của .
Tính theo tuổi tác trong ký ức, Kỳ Như Trần cũng chẳng lớn hơn thằng cháu đó bao nhiêu, đều là bậc tiểu bối cả, nên nhường nhịn một chút... Nhường một chút!
Ăn một trận mắng xối xả, mặt Kỳ Như Trần vẫn lạnh băng như cũ, chỉ là trông vẻ "héo úa" nhiều. Anh khẽ cuộn ngón tay , do dự một lát nhẹ nhàng túm lấy vạt áo Phượng Từ Rượu.
“Ta sẽ học điểm.”
Hắn cúi đầu, lặng lẽ ngước mắt Phượng Từ Rượu. Đôi mắt đen trắng phân minh dường như mang theo vài phần cẩn trọng xen lẫn thử dò xét.
Phượng Từ Rượu nháy mắt tắt ngấm hỏa khí. Hắn hít sâu một , chậm rãi thở , giọng mềm mỏng hơn ít: “Anh nhất là đừng .”
Hắn thầm phỉ nhổ chính hai tiếng trong lòng, cái thói "nhan khống" (ưa cái ) đúng là vô phương cứu chữa mà.
Kỳ Như Trần khẽ "ừ" một tiếng đáp , xoay mở cửa. Vừa vặn, chạm mặt Phong Khởi Vân đang ngay đó. Anh hướng về phía Phong Khởi Vân đang đầy ngượng ngùng mà gật đầu một cái, đó trấn định tự nhiên rời .
Phong Khởi Vân thực sự cố ý lén, chỉ là chạy chậm một bước, đến nơi thì thấy tiếng mắng c.h.ử.i vang dội bên trong . Thấy Phượng Từ Rượu bớt giận, mới nhỏ giọng dò hỏi:
“Tổ tông... lúc chẳng bảo quan hệ giữa với chút... tranh phong tương đối ? Sao giờ con thấy vẻ quan tâm ?”
“Quan tâm cái rắm.” Phượng Từ Rượu nhạo một tiếng, “Ta chỉ là lọt mắt cái bộ dạng hèn nhát đó của thôi.”
Chuyện mà truyền ngoài thì đúng là làm mất mặt – mà mấy trăm năm nay còn thực sự đ.á.n.h thắng nổi đối phương.
Kỳ thực, lúc mới quen , quan hệ giữa và Kỳ Như Trần thể là . Tuy tính tình Kỳ Như Trần lạnh lùng, nhưng đối với luôn thêm vài phần ấm áp. Dù mặt hiện rõ, nhưng khi ở chung phá lệ kiên nhẫn. Thế nhưng bắt đầu từ ngày nào, Kỳ Như Trần đột nhiên trở nên xa cách.
Phượng Từ Rượu vốn dĩ tính khí chẳng hiền lành gì, ngó lơ vài , hỏi han mấy lượt mà nhận câu trả lời hồn, lập tức nổi trận lôi đình, lôi Kỳ Như Trần đ.á.n.h một trận trời đất tối sầm.
Kể từ đó về , Phượng Từ Rượu thường xuyên thích tìm chút phiền phức để chọc ngoáy Kỳ Như Trần cho bõ ghét.
Dần dần, bộ Thiên giới đều hai bọn họ đối phó.
Mà Kỳ Như Trần của hiện tại cực kỳ giống với dáng vẻ khi mới gặp đối phương đầu. Phượng Từ Rượu nghĩ đến đây, tâm tình chút phức tạp. Có lẽ vẫn còn giữ vài phần "tình cũ" với Kỳ Như Trần, hoặc cũng thể, vẫn còn canh cánh trong lòng về chuyện năm đó mà thôi.
Khóe miệng Phượng Từ Rượu mím chặt, tâm trạng chẳng mấy vui vẻ. Hiện tại Kỳ Như Trần cái gì cũng nhớ rõ, cục tức trong cũng chẳng trút . Đứng trong văn phòng của đối phương chỉ thấy thêm phiền lòng, Phượng Từ Rượu bước nhanh ngoài.
Phong Khởi Vân vội vàng đuổi theo, miệng gọi với: “Tổ tông, định đấy?”
“Ngươi cần theo.”
Phượng Từ Rượu cũng đầu . Hắn đang khó chịu, thì kẻ đầu sỏ gây chuyện cũng đừng hòng mà thoải mái. Nhớ tới Trình Kỳ, khóe môi càng hạ thấp xuống đầy nguy hiểm.
Hắn thấy đối phương chút công đức hộ , từng làm ít việc thiện nên mới hảo tâm nhắc nhở một câu. Nào ngờ đối phương những đủ, mà còn dám đem nước bẩn hắt lên vô tội. Quả nhiên, một con vĩnh viễn thể chỉ dùng hai chữ thiện ác đơn giản để đ.á.n.h giá.
Vì liên quan đến vụ án tâm linh, Trình Kỳ chuyển từ trại tạm giam sang Cục Huyền Công. Nhờ sự ngầm đồng ý của Thành Thăng , Phượng Từ Rượu nhanh tìm .
Hắn cách một lớp kính, thẳng Trình Kỳ đang ghế. Ánh mắt tối sầm, âm trầm đáng sợ: “Ta , hy vọng là cuối cùng chúng gặp mặt.”
Trình Kỳ thót tim một cái, bàn tay siết chặt vạt áo, cố gắng nặn một nụ gượng gạo: “Cái là do ngài chủ động tìm tới đấy chứ.”
Đầu ngón tay Phượng Từ Rượu gõ nhẹ lên mặt bàn sắt. Tiếng thùng thùng vang lên khô khốc như đập tim gan : “Lòng đủ rắn nuốt voi. Ngươi quá tham lam .”